Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 348 Đoạt Tiên Nang của ngươi (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1421 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Sở Vân!

Thiết Ngao đối với ánh đao này vô cùng quen thuộc. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng dữ tợn, nghĩ đến mối nhục của lần tập kích bất ngờ thất bại, lửa giận trong lòng nhất thời bạo phát:

- Ngươi đã muốn tìm chết, ta đây thành toàn cho ngươi!

- Khoác lác!

Sở Vân vung đao tiến lên. Túy Tuyết Đao thông qua Tăng Quang Thiêm Thải trở nên to lớn, lại dùng tuyết nha gia cố thân đao, giống như một núi băng bay ngang, đánh lên Phượng Sí Lưu Kim Đảng của Thiết Ngao.

Oanh!

Một tiếng nổ thật lớn, như là tiếng sấm vang lên, sóng âm chấn động toàn bộ Chư Tinh Quần Đảo.

Lưu quang trắng vàng cùng tản ra chói lóa, sáng lạn chói mắt.

Sở Vân bị phản lực cực lớn tác động, phải lui về phía sau mười trượng. Ngược lại, Thiết Ngao cũng phải lui về phía sau mười lăm trượng chưa dừng. Phượng Sí Lưu

Kim Đảng trong tay khẽ run rẩy, đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết.

- Trời, Thiết Ngao không ngờ không phải là đối thủ của Sở Vân a!

Vốn khi Sở Vân có Đại Yêu Thiên Hồ là có thể chiến đấu ngang hàng với Thiết Ngao. Hiện nay Thiên Hồ đã tấn chức Linh Yêu, trong tay lại có đệ nhị Linh Yêu binh Túy Tuyết Đao này, nhất thời ép cho một tòa Linh Yêu tháp Thiết Ngao xuống thế hạ phong.

- Cẩn thận ngẫm lại, chiến lực của Sở Vân đã mạnh hơn Thiết Ngao nhiều. Hôm nay vừa thấy, quả thực như vậy a.

- Trận chiến Thiết Ngao tập kích bất ngờ Thư gia đảo, mọi người chỉ là nghe nói. Hôm nay được tận mắt chứng kiến bọn họ chiến đấu, không hề nghi ngờ, đệ nhất bảo tọa thế hệ trẻ Chư Tinh Quân Đảo, Tiểu Bá Vương hậu sinh khả úy!

Tiếng thở dài đàm luận tràn đầy kinh ngạc, đố kỵ của mọi người xung quanh lọt vào tai Thiết Ngao, càng làm vị xưa nay vốn được xưng là đệ nhất nhân cảm thấy phẫn nộ.

- Tiếp đi!

Hắn không hề sợ hãi hai đầu Linh Yêu của Sở Vân, hung hãn nhào lên, hùng hổ như ác long xuất thế, dời sông lấp biển.

Trên bầu trời, hai thân ảnh thật lớn không ngừng va chạm với nhau. Đao thương giao kích, bộc phát ra tiếng nổ liên miên không dứt.

Đánh không đến một trăm hiệp, Thiết Ngao một lần nữa bị ép xuống. Kim Đức Chân Thân của hắn thuộc về Kim Hành đạo pháp. Kim bị Hỏa khắc. Bản thân Hỏa Đức Chân Thân của Sở Vân đã chiếm ưu thế về thuộc tính. Vốn khi Thiên Hồ còn là Đại Yêu, ưu thế này còn không rõ ràng, hiện tại đã tấn chức Linh Yêu, lập tức liền chiếm thượng phong.

Trong khi chiến đấu kịch liệt, Sở Vân bỗng nhiên móc ra Ly Sơn Song Nhãn Hoa Chi, thôi phát ra Ly Hợp Thần Quang. Chỉ một thoáng, một mũi nhọn màu vàng nhanh như thiểm điện bắn phá Kim Đức Chân Thân. Quang mang ngay sau đó co rụt lại, không ngờ cướp về hai cái tiên nang.

Thiết Ngao thấy hai cái tiên nang này, nội tâm nhất thời rúng động, giận tím mặt quát:

- Tiểu tặc tử, đê tiện vô sỉ! Để tiên nang lại cho ta!

Sở Vân cười ha ha, một mặt thôi động linh quang, trấn áp hai cái tiên nang, mặt khác, Ly Sơn Long Nhãn Chi Hoa trong tay không ngừng bắn ra Băng Phách Thần Quang, bắn trúng Thiết Ngao. Lập tức khiến hành động của hắn chậm chạp gấp đôi.

Lại phối hợp với Túy Tuyết Đao, Sở Vân gắt gao áp chế Thiết Ngao đang nổi giận.

Hai người đã chiến đấu ba trăm hiệp. Tuy rằng Sở Vân chiếm hết thượng phong nhưng lại không thể giết chết Thiết Ngao. Thiết Ngao cực muốn dùng Trấn Yêu Tháp trấn áp yêu vật Sở Vân này, nhưng muốn làm như vậy trước tiên phải tán đi Kim Đức Chân Thân.

Đối mặt với một đại địch như Sở Vân, hắn không dám mạo hiểm.

Liên tục chiến đấu cho tới khi mặt trời lặn xuống, nhưng bầu trời lại không hề tối lại.

Hồng Kiều tản ra ánh sáng màu cam, chiếu sáng toàn bộ Thải Hồng Đảo.

Thế tấn công của Sở Vân và Thiết Ngao đều dần dần trở nên chậm lại. Cuối cùng hai bên đều ngầm thỏa thuận, nhất tề ngừng chiến đấu.

Nếu còn tiếp tục đánh như vậy, cả hai bên đều không có lợi. Thiết Ngao cũng thành thục rồi, hừ lạnh một tiếng với Sở Vân, bay khỏi chiến trường trước tiên, tới một khoảng bầu trời khác, tìm một khu vực chờ đợi bảo vật.

Rất nhiều người thấy hai bên dừng tay đều âm thầm kêu khổ, đành phải nhường lại vị trí tốt nhất. Sở Vân chiến đấu hăng hái một đêm, không chút khách khí với những người này, một mặt chính mình ôm cây đợi thỏ, mặt khác cưỡng đoạt một số bảo vật quý trọng của bọn

họ.

Lúc này thể hiện phong thái nhường nhịn rộng lượng sẽ chẳng ai cảm kích, chỉ cho rằng đó là hành vi ngu ngốc, bại não. Hành vi bá đạo của Sở Vân ngược lại sẽ khiến người xung quanh kiêng kỵ ba phần. Đôi khi Sở Vân thậm chí không mở miệng, chỉ là đi qua, người bên cạnh cũng phải chủ động hai tay dâng bảo vật lên.

Đây là đạo lý thời loạn, thực lực là quan trọng nhất.

Mọi người bất đắc dĩ, không ít người mắng to trong lòng. Thế nhưng càng nhiều hơn là cảm giác kính phục, sùng bái đối với lực lượng.

Mãi cho đến khi mặt trời mọc lên, một ngày mới lại đến, Sở Vân mới hạ xuống mặt đất. Hắn kiểm tra thu hoạch, một đêm này thu hoạch khá phong phú. Về phần hai Tiên Nang trên người Thiết Ngao, hắn chỉ có thể trấn áp, không biết bên trong là cái gì.

Chỉ khi nào về tới Thư gia đảo, dùng thủ đoạn đặc thù, tổn hao thời gian khoảng một tháng mới có thể phá giải.

Nghĩ là nghĩ đến bộ dáng vô cùng đau lòng của Thiết Ngao, hiển nhiên giá trị của hai cái Tiên Nang này đều vô cùng lớn, vô cùng quan trọng với hắn.

- Ly Hợp Thần Quang lập công. Không chỉ có thể công thủ nhiều mặt, còn có thể khống chế tấn công, đánh cho Thiết Ngao trở tay không kịp. Cái này chỉ được một lần, lần sau lại không được nữa.

Sở Vân thu hồi Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi và Túy Tuyết Đao, nói với Thiên Hồ:

- Tới rạng đông ngươi có thể hoạt động tự do. Trong Hồng Kiều có rất nhiều bảo vật. Đoạt được bao nhiêu kiện, chủ nhân ta liền nướng bấy nhiêu cá cho ngươi ăn.

Nghe thấy có cá nướng ăn, Thiên Hồ nhất thời lộ ra bộ dáng thiếu nữ, hai mắt sáng lên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, trên khóe miệng chảy ra hai dòng nước miếng trong suốt.

- Chủ nhân, người nói thật chứ?

Cái đầu nhỏ nhắn của nàng ngẩng lên bốn mươi lăm độ, tràn đầy hy vọng nhìn Sở Vân.

Sở Vân gật đầu, đưa tay sờ sờ vào đôi tai mềm mại, trắng muốt của nàng, cười nói:

- Đương nhiên rồi!

Ánh rạng đông lập tức làm dấy lên ý chí chiến đấu mãnh liệt của Thiên Hồ:

- Ta đi đây, chủ nhân!

Ánh rạng đông bị kích động mà bay lên trên cầu vồng, Sở Vân nhìn ra xa xa một hồ, chỉ thấy những chỗ nàng đến, mọi người đều tự động tản ra. Uy áp của Linh Yêu, khiến đại đa số ngự yêu sư kêu khổ không ngớt.

- Chỉ cần không đụng phải Kiếp Yêu, Thiên Hồ tuyệt đối an toàn. Tuy rằng ngự yêu sư có Linh Yêu cũng có hai ba người, nhưng đánh không lại thì có thể chạy trốn.

Sở Vân yên lòng, một lần nữa đi tới nhà tranh của Hoàng Hiếu.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự