Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 626 Vô Thượng tiên đan. (Thượng,hạ)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3099 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cổ Thần đi theo Thần Giao Vương vào trong Thiên Đình điện, ở bên trong lại xuyên qua mấy cái sân nhỏ, cuối cùng đi vào hậu điện của một toà tiểu viện.

Khoé mắt Cổ Thần khẽ giật, trong tiểu viện này lại bố trí một tầng cấm chế, cái cấm chế này đối với Cổ Thần chẳng có chút tác dụng gì, nhưng ở bên trong cấm chế ẩn chứ pháp tắc lực cũng đủ để vây khốn bất cứ tu sĩ nào dưới Độ Hư cảnh, ngay cả tu sĩ vừa mới tiến vào Độ Hư cảnh cũng có thể bị cấm chế này vây khốn thời gian ngắn.

Cổ Thần nội tâm thầm nghĩ ngợi một lúc, lập tức sắc mặt âm trầm hẳn.

Thần Giao Vương cảm ứng được sát khí của Cổ Thần đang dâng lên, trong nội tâm càng thêm kinh hãi, vội vàng nói:

- Ngài ... ngài đừng nóng giận, ta lập tức đem cái cấm chế này thu hồi thỉnh Thiên Hồ Vương đi ra. Bổn vư .... không, tiểu Giao cam đoan Thiên Hồ Vương không hề bị tổn thương một cọng tóc nào!

Thần Giao Vương vừa nói đã gián tiếp chứng minh Tiểu Bạch đúng là bị nhốt ở trong cái cấm chế này.

- Hừ!

Cổ Thần hừ lạnh một tiếng, bàn tay phải đưa lên, năm ngón tay vũ động bắn ra năm đoạ chỉ cương phân biệt bắn về năm chỗ hẻo lánh khác nhau trong nội viện.

Cấm chế này gọi là Ngũ hành tù tiên trận, là một cái trận pháp lợi hại trong ngũ hành trận, nhưng vận dụng Ngũ hành pháp tắc lực cũng không sâu, Cổ Thần với tư cách là một Trận pháp tông sư, chỉ cần liếc qua một cái đã nhận ra tất cả mọi thứ trong trận.

Năm ngón tay điểm ra, cái cấm chế này lập tứ bị phá, Ngũ hành phong ấn lực bên trong cũng lập tức biến mất.

Sau đó, không cần Thần Giao Vương mở miệng, Cổ Thần đã vọt vào bên trong, kích động hô lên:

- Tiểu Bạchhhhhh!

Trong nội viện chỉ có một căn phòng đang đóng kín cửa.

- Tiểu Bạchhhhhh!

Cổ Thần chỉ dừng lại trong nội viện một chốc lát, rồi vọt tới trước cửa phòng đẩy cửa vào.

Trong phòng, một thiếu nữ vận áo trắng đang đứng đó kinh ngạc nhìn về phía cửa ra vào.

Thiếu nữ áo trắng này khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, da thịt trắng ngần nhưng mỹ ngọc hoàn mỹ vô khuyết.

Tuy nhiên thiếu nữ này so với Tiểu Bạch trăm năm trước có chút khác biệt, tướng mạo chín phần giống nhau nhưng càng thêm thành thục, càng thêm thuỳ mị và hoàn mỹ hơn.

Hơn nữa, trên người thiếu nữ này còn tản ra phong thái quyến rũ khiến người nhìn chỉ cảm giác như đối diện với thiên tiên, khiến lòng nhộn nhạo không nhịn được yêu thương trìu mến.

Mặc dù cách hơn trăm năm không gặp, nhưng Cổ Thần có thể khẳng định, thiếu nữ trước mặt chính là Tiểu Bạch, cho nên hắn hưng phấn hô lên:

- Tiểu Bạch, ta tới tìm nàng rồi đây!

Thiếu nữ nhìn Cổ Thần có chút nghi hoặc, trong mắt cũng không lộ vẻ kinh hỉ, mà thản nhiên hỏi:

- Ngươi là ai?

Vẻ tươi cười của Cổ Thần đột nhiên cứng ngắt, hỏi:

- Nàng không nhận ra ta?

Tiểu Bạch mở mịt lắc đầu, nói:

- Ta không biết ngươi.

- Cái gì?

Cổ Thần quát lớn một tiếng, hắn thiên tân vạn khổ xâm nhập vào trong Thiên Dình chém giết hai gã cường giả Yêu Tộc, lực chiến Thần Giao Vương, diệt sát Kim Bằng Vương, hao hết tâm sức mới tương kiến được Tiểu Bạch.

Giờ phút này tâm tình hắn đang rất kích đông, cảm xúc hưng phấn không thôi, nhưng ngữ khí lạnh băng và xa lạ của Tiểu Bạch cùng với câu nói vừa rồi đã khiến lòng hắn đột nhiên lạnh lẽo.

- Nàng mất trí nhớ?

Cổ Thần chấn kinh, duỗi tay ra hướng bàn tay mềm của Tiểu Bạch chộp tới, nói:

- Đưa tay ta xem!

Cổ Thần muốn dùng Thuần Dương tiên lực kiểm tra cơ thể Tiểu Bạch. Phản ứng của Tiểu Bạch quá không bình thường, một tu sĩ trí nhớ rất kinh ngươic, chỉ cần là người quen biết, cả đời đều sẽ không quên, mà Cổ Thần cùng Tiểu Bạch quan hệ có thể nói là thập phần thân thiết, câu chuyện của hai người ngồi nói bả mấy ngày đêm cũng không thể hết được.

- Đừng chạm vào ta!

Thình lình, Cổ Thần vừa đưa tay ra, Tiểu Bạch liền nhanh chóng lui lại phía sau, ánh mắt nhìn Cổ Thần đầy cảnh giác.

Cổ Thần có thể xác định, Tiểu Bạch chắc chắn một trăm phần trăm đã mất trí nhớ, bởi vì từ ánh mắt của nàng lúc này, Cổ Thần chỉ thấy được sự lãnh đạm và lạnh lùng, nàng không hề có một chút ấn tượng về Cổ Thần trong đầu.

- Là ta đây, Cổ Thần đây, nàng không nhớ sao?

Cổ Thần nhìn Tiểu Bạch, nhẹ giọng nói hòng muốn đả động trí nhớ của nàng:

- Chúng ta quen biết nhau ở Linh Phù sơn, cùng nhau xâm nhập vào Hạo Thiên động phủ ở Đông Hoang, cùng nhau tiến vào Hư Thiên Tông, tại Lý gia bí địa nàng thay ta ngăn cản một chương của Tàng Thiên Cơ, sau đó bị truyền tống tới Yêu vực. Rồi tiến vào Côn Ngô bí cảnh chúng ta mới bị tách ra, nàng bị người mang vào Thiên Đình này, lúc chia tay ta đã nói sẽ sớm ngày trở lại Thiên Đình tìm nàng, hiện tại ta đã đến rồi ... chẳng lẽ tất cả nàng đều quên hết sao?

- Cổ Thần?

Tiểu Bạch dò hỏi.

- Là ta, nàng nhớ rồi sao?

Cổ Thần vui nói.

Tiểu Bạch lắc lắc đầu nói:

- Không nhớ, đối với ngươi ta không có một chút ấn tượng nào cả, ta làm sao có thể cùng ngươi trải qua nhiều kinh nghiệm như vậy? Ngươi đùng hòng gạt ta, ta sẽ không cùng tên Kim Bằng Vương kia song tu Thiên Yêu đại pháp gì đó đâu. Chết cũng không!

- Ta không hề lừa nàng, ta là từ bên ngoài Thiên Đình, Trung thổ Cổ Hoàng tới đây, đó là nơi chúng ta quen biết nhau, về phần tên Kim Bằng Vương kia, đã bị ta trảm sát rồi, vĩnh viễn không thể làm phiền nàng nữa!

Cổ Thần nói tiếp:

- Từ nay về sau, nàng có thể làm tất cả những gì nàng muốn, không có bất kỳ ai dám ngăn cản nàng, nếu có một dám tới ta giết một, có hai cái ta giết cả hai!

- Thật sự?

Trên mặt Tiểu Bạch lộ vẻ kinh hỉ, hiển nhiên nàng ở Thiên Đình cũng không được thoải mái gì.

Cổ Thần gật gật đầu nói:

- Chắc chắn một trăm phần trăm!

Tiểu Bạch vui vẻ nói:

- Ta muốn rời đi cái nơi quỷ quái này, ta đã bị nhốt ở đây mấy chục năm rồi, cấm chế bên ngoài quá lợi hại, ta muốn đi ra ngoài cũng không thể được.

- Đương nhiên không thành vấn đề, ta đến Thiên Đình chính là muốn dẫn nàng rời khỏi đây mà!

Cổ Thần nói tiếp:

- Nhưng trước khi đi, ta muốn hiểu rõ, nàng rốt cuộc tại sao lại mất trí nhớ!

Dứt lời, Cổ Thần liền quát lớn:

- Thần Giao Vương!

- Tiểu Giao ở đây, ngài có gì phân phó?

Thần Giao Vương lập tức đi vào, không dám chậm trễ chút nào.

Cổ Thần xoay chuyển ánh mắt, nhìn Thần Giao Vương, gằn giọng nói:

- Nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra?

Thần Giao Vương run run giọng nói:

- Cái này ... đều là do Kim Bằng Vương làm, không liên quan gì tới tiểu Giao, thực sự không có chút xíu liên quan nào ...

- Nói!

Cổ Thần quát lạnh.

Thần Giao Vương sợ hãi, nuốt từng ngụm nước bọt, nói:

- Thiên Hồ Vương lúc mới vào Thiên Đình, mỗi ngày đều được Khổng Tước Vương kèm nàng tu luyện, nàng tiến bộ rất tốt, chỉ là sau khi Kim Bằng Vương tới Thiên Đình trở thành đầu lĩnh liền muốn cùng nàng song tu Thiên Yêu đại pháp. Nhưng nàng nhất quyết không theo, hơn nữa còn đối với Kim Bằng Vương vô lễ, nói ngài sớm muộn cũng sẽ có một ngày tới tìm nàng khiến Kim Bằng Vương bạo nộ. Nhưng bởi vì có Khổng Tước Vương và Ngọc Kình Vương ngăn trở hắn mới không ép buộc nàng song tu. Nhưng hắn rất ghét nàng mỗi ngày đều gọi tên ngài, do đó hắn cho nàng ăn một khoả Vong Trần đan khiến nàng quên hết tất thảy mọi việc trước đây, sau đó đem nàng nhốt ở chỗ này. Mặc dù nàng vẫn có thể tu luyện nhưng không thể gặp được người khác.

Chương 98: Vô Thượng tiên đan. (Hạ)

- Vong Trần đan?

Cổ Thần thì thầm ba chữ này, hắn từng tại bên trong Tiểu Đô Thiên Cửu Thiên Hung Hoả Trận, từ trong Càn Khôn Trạc của Cực Băng Tông trưởng lão biết được loại đan dược này. Đây là một loại tiên đan cũng rất hiếm thấy ở thời thượng cổ, có tác dụng đoạn tuyệt ý niệm, xoá bỏ trí nhớ. Từ sau thời thượng cổ loại đan dược này đã sớm thất truyền rồi.

Thấy sắc mặt Cổ Thần không tốt, Thần Giao Vương lập tức giải thích:

- Đây là một loại thượng cổ tiên đan, phương pháp luyện chế sớm đã thất truyền, nhưng trong Thiên Đình vẫn còn truyền xuống một chút. Đến gần đây còn thừa cũng không bao nhiêu, trừ một khoả cho Thiên Hồ Vương ăn ra thì tất cả đều ở trên người Kim Bằng Vương và cũng đã theo hắn hoá thành tro bụi rồi!

- Thuốc giải thế nào?

Cổ Thần hỏi, Kim Bằng Vương đã chết, trách nhiệm không thể nào truy cứu được nữa, trọng yếu nhất hiện giờ là phải tìm được giải dược để giúp Tiểu Bạch khôi phục trí nhớ.

Thần Giao Vương nói:

- Có một loại thượng cổ tiên đan gọi là Ức Tâm đan có thể giải trừ được Vong Trần đan, chỉ là ...

- Chỉ là cái gì?

Cổ Thần lạnh lùng gắt.

Thần Giao Vương lau lau cái trán đầy mồ hôi, nói:

- Ức Tâm đan ở thời thượng cổ so với Vong Trần đan còn hiếm thấy hơn, phương pháp luyện chế cũng đã sớm thất truyền. Trong Thiên Đình không có Ức Tâm đan lưu lại, cũng chưa từng nghe nói có nơi nào cất chứa Ức Tâm đan, không biết thánh địa Phật môn Thiên Thiện Tự lấy luyện đan làm trọng có hay không Ức Tâm đan truyền xuống. Nếu không chỉ có thể tìm đến các di tích của cổ tu sĩ may ra có hi vọng.

- Phật Môn Thiên Thiện Tự? Hừ!

Cổ Thần lạnh lùng nói:

- Thiên Thiện Tự đâu phải là nơi dễ dàng đi vào! Thần Giao Vương, ngươi là cố ý muốn ta ác đấu với tu sĩ Phật môn?

Thần Giao Vương sợ hãi không thôi, rung giọng nói:

- Tiểu Giao không dám, Thiên Thiện Tự đối với thuật luyện đan có tạo nghệ rất sâu. Nghe nói ở đó có một loại đan dược gọi là Hư Không đan có thể làm cho tu sĩ Giá Vụ hậu kỳ lĩnh ngộ pháp tắc đến mức độ cực sâu sắc, trăm phần trăm có thể bước vào Hư Không Kỳ, loại đan dược này chỉ có Thiên Thiện Tự mới có thể luyện chế ra!

- Hư Không đan!

Cổ Thần thầm ghi nhớ cái tên này.

Nếuđúng như lời Thần Giao Vương nói, Hư Không đan cùng với Ngộ Hư đan chính là một lại đan dược cực kỳ hiếm thấy, có thể cho ngộ tính của tu sĩ tăng lên, có thể giúp tu sĩ lĩnh ngộ pháp tắc sâu hơn theo đó trực tiếp đột phá một giai vị. Đúng là vô thượng tiên đan!

Hơn nữa Giá Vụ kỳ muốn bước vào Hư Không Kỳ khó khăn còn hơn khi từ Đằng Vân Kỳ bước vào Giá Vụ kỳ không chỉ mười lần. Nhìn số lượng Giá Vụ kỳ và Hư Không Kỳ của tam tộc là biết.

Giá Vụ kỳ cường giả tuy nói không nhiều lắm nhưng ít nhất cũng được vài chục người, mà Hư Không Kỳ siêu cấp cường giả lại chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Từ Giá Vụ kỳ bước vào Hư Không Kỳ, thọ nguyên gia tăng gấp đôi có dư, mà tuyệt đại đa số cường giả Giá Vụ kỳ đều không thể bước qua được một bước này. Người có thể bước qua một bước này nhanh cũng năm sáu trăm năm, chậm thì phải hơn ngàn năm.

Nếu có thể có được một khoả Hư Không đan thì tiết kiệm được tới mấy trăm năm tu luyện, thậm chí tới ngàn năm, thật đúng là vô thượng tiên đan, giá trị so với Ngộ Hư đan còn lớn hơn rất nhiều.

Luyện hoá một khoả Ngộ Hư đan, Cổ Thần tốn biết bao nhiêu tinh lực? Hư Không đan mặc dù tốt, chỉ sợ dược liệu cũng không phải dễ kiếm, Cổ Thần trong lòng biết rõ nhưng vẫn không ảnh hưởng tới hứng thú của hắn với Hư Không đan.

- Cút đi!

Sắc mặt Cổ Thần hơi chuyển biến tốt lên một chút, phất tay nói.

Thần Giao Vương như thả được cả ngàn cân gánh nặng trong lòng, nhanh chóng lui ra ngoài.

Cổ Thần đưa mắt nhìn lại Tiêu Bạch, nói:

- Tiểu Bạch, nàng cũng đã nghe được những lời Thần Giao Vương nói thì chắc cũng đã minh bạch, nàng ăn phải Vong Trần đan mất đi trí nhớ trước kia, ta sẽ dẫn nàng rời khỏi đây đi tìm Ức Tâm đan để nàng khôi phục lại trí nhớ ngày trước!

Tiểu Bạch khẽ gật đầu, vừa rồi nàng ở một bên cũng nghe được rõ ràng, nhưng trong lòng đã không có một chút trí nhớ nào, cho nên nàng vẫn nghi hoặc, hỏi:

- Ta thật sự được gọi là Tiểu Bạch sao? Người ở đây đều gọi ta là Thiên Hồ Vương!

Cổ Thần mỉm cười, nói:

- Đợi nàng khôi phục lại chí nhớ sẽ nhất thanh nhị sở thôi, còn có mấy người rất muốn gặp nàng, các nàng cũng nên gặp nhau một chút đi.

Dứt lời, mi tâm Cổ Thần loé lên kim quang, Như Ý Lung Linh bảo tháp bay ra đứng bên cạnh, cửa tháp tầng thứ sáu theo đó cũng mở ra, Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm và Tự Ngọc ba người đều bước ra.

Tam nữ vừa từ trong Như Ý Lung Linh bảo tháp đi ra, ánh mắt lập tức tập trung lên người Cổ Thần một chút rồi dời lên thiếu nữ xinh đẹp đến hoàn mỹ đứng gần Cổ Thần.

Mông Tiên Âm lộ vẻ rất kinh ngạc, nhìn thấy Tiểu Bạch, nàng mới biết được trên đời này vẫn còn có người có tư sắc không hề thua kém so với Tự Ngọc, hơn nữa, trên người Tiểu Bạch còn có một tia quyến rũ trời xinh, khiến cho người nhìn bất tri bất giác yêu thích. Tướng mạo cùng Tự Ngọc tương xứng, nhìn kĩ có vẻ còn rung động lòng người hơn một chút.

- Tiểu Bạch, rốt cuộc cũng tìm được muội!

Hư Tử Uyên thấy Tiểu Bạch một cái liền nhận ra ngay, cười nói:

- Sư đệ luôn đối với muội nhớ mãi không quên, lúc nào cũng mong sớm ngày có thể xông vào Thiên Đình mang muội ra ngoài!

- Nàng chính là Tiểu Bạch sao? Trách không được Cổ Thần lại gấp gáp muốn đi tới Thiên Đình tìm gặp như vậy, thậ sự so với thiên tiên còn đẹp hơn!

Mông Tiên Âm và Tự Ngọc cũng cười chào hỏi Tiểu Bạch.

- Tiểu Bạch bị ép ăn phải Vong Trần đan nên đã quên hết quá khứ rồi!

- Cái gì? Vậy phải làm thế nào?

Cổ Thần đem tình huống của Tiểu Bạch kĩ càng nói lại một lần cho tam nữ nghe, khiến cho các nàng chấn động không thôi.

Sau một hồi nói chuyện, tam nữ mới hiểu rõ tình huống lúc này của Tiểu Bạch.

Cả ba nàng đều mời Tiểu Bạch cùng đi chung, thái độ của Cổ Thần và tam nữ đối với Tiểu Bạch hiển nhiên bất đồng so với đám cường giả Yêu Tộc. Sau khi cân nhắc, Tiểu Bạch liền đồng ý đi theo mấy người Cổ Thần thẳng đến khi khôi phục trí nhớ mới tiếp tục quyết định đi hay ở.

Sau bao nhiêu sóng gió, rốt cuộc cũng đã được tương kiến cùng Tiểu Bạch, mặc dù nàng bị mất đi trí nhớ nhưng như trước vẫn đi theo hắn ra khỏi Thiên Đình.

Trước khi rời khỏi Thiên Đình, Cổ Thần liền thông qua Nam Thiên TIên Môn đi vào Côn Ngô bí cảnh.

Lần trước Cổ Thần vẫn chưa thể tìm tòi được tới tận cuối của Âm MInh Đầm, bên trong có không ít Võng Lượng thạch, thậm chí còn có khả năng tồn tại cực phẩm tiên phẩm VÕng Lượng Thạch. Nghe Côn Ngô Tiên Đế nói, Âm MInh Đầm chính là thông đạo giữa âm dương nhị giới, Cổ Thần càng có thêm hứng thú muốn tìm tòi!

Trong khu vực Vân Hải của Côn Ngô bí cảnh, hoàn cảnh rất giống với bên trong Thiên Đình.

Duy nhất khác nhau là, ở trong Thiên Đình, đại bộ phận trên các đám mây bồng bềnh giữa không trung kia đều có cung điện được kiến tạo, mà Vân Hải trong Côn Ngô bí cảnh thì lại hoàn toàn vắng vẻ, không có bất kỳ kiến trúc nào.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 56

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự