Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 604 Luyện tiên đan. (Thượng,hạ)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3103 chữ · khoảng 11 phút đọc

“ Luyện tiên đan”

Sau khi đem “ Thanh Thụ Thảo” thu hồi vào càn khôn trạc, Cổ Thần bèn nói :

- Đa tạ Thanh Hoa Vương, xin cáo từ!

Sau khi Cổ Thần rời đi, Ma Đằng Vương cũng hướng về Thanh Hoa Vương ôm quyền mà nói :

- Thanh Hoa Vương, ta cũng xin cáo từ. Tổn thất Thanh Thụ Thảo, ngày sau Ma Đằng này sẽ đền bù lại cho ngươi.

- Cút!

Thanh Hoa Vương tóc buông dài trong gió, quát một tiếng chói tai.

Ma Đằng Vương đành thở dài, rồi theo sau Cổ Thần, bóng hình dần dần khuất xa.

Hai người đi một mạch hướng tây nam, sau khi rời khỏi Thanh Hoa Cốc hơn vạn dặm, Cổ Thần mới dừng lại nói :

- Ma Đằng Vương, ta trên người còn có chuyện quan trọng, không thể đi đến Đồ Yêu Cốc, chúng ta giã biệt nhau ở đây vậy!”

- Được!

Ma Đằng Vương nhìn Cổ Thần, trong đáy mắt lộ ra chút cảm thán, nói :

- cuộc đời này của Ma Đằng, tu luyện đã tới hạn, có lẽ chỉ dừng tại Đằng Vân Hậu Kỳ hay tối đa cũng chỉ là Giá Sương Kỳ, Cổ Thần đạo hữu, ta không thể tưởng tượng được con đường đi của người sau này sẽ ra sao. Hư Không Kỳ là chuyện tất nhiên, thậm chí, ta nghĩ người còn có thể bước vào cảnh giới chư tử đại tiên trong thượng cổ truyền thuyết. Nếu ta có thể sống đến lúc đó, có thể nhìn thấy đại lục Cổ Hoang lại một lần nữa xuất hiện Hợp Đạo Kỳ chư tử đại tiên, âu cũng là mãn nguyện rồi.

Cổ Thần nói :

- Ma Đằng Vương không cần khiêm tốn, chỉ cần có một khỏa cường giả chi tâm, một ý chí kiên định, một lòng quyết tâm hướng về phía trước, không bao giờ lùi bước, dẫu tương lai ra sao, có lẽ đều do bản thân nắm giữ, không nên tự giới hạn mình, mà thượng cổ chư tử đại tiên chắc gì đã là nấc thang cuối của con đường tu chân, ở trên còn có ngũ vị đại đế, còn có Thái Cổ Tiên Vương Tiên Tôn, chỉ cần kiên trì đi tới, rồi nhiều năm sau nhìn lại, người sẽ phát hiện mình đã vượt qua cái mình tự gọi là giới hạn.

Ma Đằng Vương tựa như đã ngộ ra điều gì đó, trong mắt lấp lánh tinh quang, ôm quyền nói :

- Đa tạ Cổ Thần đạo hữu đã chỉ điểm cho ta, giúp ta thu được không ít, trong tâm tựa như đã có gì đó nảy nở, sau khi chia tay, Ma Đằng sẽ về Ma Đằng Thành để bế quan tu luyện, ngày sau Cổ đạo hữu, nếu rảnh rỗi xin ghé đến Ma Đằng Thành, ta nhất định sẽ long trọng tiếp đón.

- Ngày sau gặp lại!

Cổ Thần ôm quyền đưa tiễn Ma Đằng Vương đi về phía xa.

Đợi Ma Đằng Vương đi xa, thân ảnh Cổ Thần chợt lóe lên, liền vọt ra xa hơn hai ngàn dặm, lập tức trở về chân núi phía nam Đỉnh Thiên Phong, đi vào trong một sơn cốc mỹ lệ.

Sơn cốc này chỉ gần trăm trượng, cách Đỉnh Thiên Phong Thanh Hoa Cốc hơn một vạn lý.

Cổ Thần định bế quan ở đây, để luyện chế “ Ngộ Hư Đan” sau đó phục dụng nó, sớm ngày đột phá Đằng Vân hậu kỳ tiến vào Giá Sương Kỳ cảnh giới.

Bên ngoài Thanh Hoa Cốc, Cổ Thần đã cảm giác được bổn nguyên chi lực, nằm sâu dưới đất hơn vạn trượng. Trong thể nội hắn đã có “ Thủy Hỏa “ hai đại bổn nguyên, hơn nữa nếu không có dung hợp bổn nguyên tiên thiên linh bảo “ càn khôn ngọc bích” thì căn bản không cách nào cảm ứng được sự tồn tại của các loại bổn nguyên ngũ hành khác.

Mà tên Thanh Hoa Vương kia đã tu luyện hơn ba ngàn năm nhưng có có lấy một chút gì của mộc chi bản nguyên của khi xuất thủ tại Thanh Hoa Cốc, điều này chứng tỏ hắn không biết được mộc chi bản nguyên ngay tại Thanh Hoa Cốc.

Hoặc là hắn biết được điều này nhưng mộc chi bản nguyên được Mộc Chi Đại Trận bảo hộ nên hắn không cách nào phá giải được, vì thế không thể chiếm được mộc chi bản nguyên.

Nhưng mặc kệ Thanh Hoa Vương kia biết hay không về mộc chi bản nguyên, thì ở Thanh Hoa Cốc này, trong thời gian ngắn hắn cũng khó có thể đạt được mộc chi bản nguyên…

Việc cấp bách hiện nay của Cổ Thần là luyện chê “ Ngộ Hư Đan” để bước vào Giá Sương Kỳ. Mộc chi bản nguyên có thể hiện tại chưa cần đến, đợi bước vào Giác SƯơng Kỳ sau đó mới đem nó thu vào mệnh tuyền, lúc đó chắc có thể tiến thêm một bước, tiến vào Giá Sương trung kỳ.

Mi tâm hắn lóe lên một đạo kim mang, Như Ý Linh Lung Tháp lâp tức hiện ra, tầng thứ ba của bảo tháp lập tức mở ra, Hư Tử Uyên và……….. Tự Ngọc, ba người lập tức xuất hiện.

- Sư đệ, Thanh Thụ Thảo đã lấy được rồi à?

Thấy vẻ mừng rỡ trên mặt Cổ Thần, ba người đồng thời vui mừng hỏi thăm.

Cổ Thần liền gật đầu, nói

- tài liệu luyện chế ngộ hư đan ta đã thu thập đầy đủ, giờ ta muốn đi vào tầng thứ tư của bảo tháp để luyện chế đan dược này. Sau đó phục dụng nó để trùng kích tiến vào Giá Sương Kỳ. Còn nơi này là đệ nhất đỉnh của Cổ Hoang Đỉnh Thiên Phong, linh khí sung túc, trong hư không tràn ngập thiên địa pháp tắc, ta luyện đan để trùng kích Giá Sương Kỳ thì không thể một sớm một chiều được, các người có thể ở đây để tu luyện, lĩnh ngộ pháp tắc, bước vào Độ Hư, cần thời gian để lĩnh ngộ mới có thể tiến triển, một ngày nào đó các ngươi sẽ hậu tích bạc phát, tiến vào Độ Hư Bí Cảnh.”

Tam nữ không khỏi gật đầu, Hư Tử Uyên nói :

- Sư đệ đã muốn tiến vào Giá Sương Kì, chúng ta phải nhanh lên một chút, nếu không sẽ không theo kịp hắn.

Tự Ngọc liền nói :

- Ta đã vào Minh Khiếu Kỳ đỉnh phong hơn trăm năm, vẫn chưa thể lĩnh ngộ pháp tắc gì, mà Cổ Thần đã hơn sáu mươi năm bước vào Độ Hư, hiện tại liền muốn bước vào Giá Sương Kỳ , thật khó có thể bì kịp.

Mông Tiên Âm liền cau mày nói :

- Ta mới tiến vào Minh Khiếu Hậu Kỳ không lâu, còn chưa bước vào Độ Hư, chẳng phải là xa mãi xa sao ?

Cổ Thần mỉm cười nói :

- Chỉ cần có đạo tâm vững chắc, trong nội tâm chỉ cần không lùi bước, thì một ngày sẽ bước vào Độ Hư, mà lỡ ngày sau có bước vào Độ Hư, ta lại có thể có được ba vị lão bà bảo kê, không sợ ai ăn hiếp ta cả, sớm hay chậm vào Độ Hư thì có gì khác nhau đâu ? Lần này ta tiến vào bảo tháp một lòng bế quan, quyết tâm tiến vào Giá Sương Kỳ. Nhưng có lẽ cần thời gian không ngắn, để tránh bị quấy rầy, ta sẽ bố trí “ Thủy Chi Đại Trận”, các người cứ ở trong trận tu luyện, cho dù có Hư Không Hậu Kỳ siêu cấp cường giả cũng không thể có cách nào tới gần các người cả.

Lập tức, Cổ Thần chặt vài cành Chu Cổ Mộc, trong sơn cốc để dựng mấy gian nhà gỗ, sau đó bắt đầu bày trận.

Mười ngày sau…” Thủy Chi Đại Trận” đã hoàn thành.

Cổ Thần cùng Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc nói lời từ biệt, rồi tiến vào Như Ý Linh Lung Bảo Tháp tầng thứ tư, nơi thời gian gia tốc gấp 10 lần bình thường.

Muốn luyện chế “ Ngộ Hư Đan” thì cần phải có đan đỉnh tốt nhất, Cổ Thần đã đem Thái Hư Tiên Đỉnh trong tay Hư Tử Uyên về.

Ầm…Ầm

Thái Hư Tiên Đỉnh lập tức hạ xuống trước mặt Cổ Thần, khiến mặt đất bị chấn động.

Cổ Thần liền lấy tài liệu luyện chế Ngộ Hư Đan đều lấy ra, Cửu Khúc Vân Chi Thảo. Vạn Niên Thủy Tham, Âm Dương Chi, Thanh Thụ Thảo.

Năm dược hạp để một bên, Cổ Thần ngôi trước mặt Thái Hư Tiên Đỉnh, song chưởng đều hướng về Thái Hư Tiên Đỉnh mà đánh đến.

Hai ngọn lửa từ tay Cổ Thần bay về phía dưới Thái Hư Tiên Đỉnh, dưới đáy đỉnh lập tức bùng cháy lên.

Chương 76: Luyện tiên đan. (Hạ)

Ngọn lửa toàn một màu đỏ như máu, cũng không như thuần dương chi hỏa màu trắng, mà cực hạn của lửa trong ngũ hành, hỏa chi bản nguyên.

Thuần Dương Chi Hỏa siêu thoát ngoài ngũ hành, bá đạo vô cùng, có thể đốt cháy hết mọi thứ, chỉ cần có thời gian thì Thái Hư Tiên Đỉnh – vô thượng tiên bảo, cũng bị ngọn lửa này đốt ra tro.

Tất nhiên, muốn đốt cháy hết một kiện vô thượng tiên bảo, thì vô cùng khó khăn, cho dù luyện thành Ngộ Hư Đan thì cũng Thái Hư Tiên Đỉnh cũng không thể bị hòa tan, còn cần rất nhiều thời gian, nhưng dù không đốt cháy Hư Tiên Đỉnh thì thời gian đốt lâu dài như thế này cũng có thể khiến đan đỉnh này bị hư hao, mất khó có thể bù được.

Cho nên sử dụng hỏa chi bổn nguyên có thể đốt cháy hết thảy tiên bảo phía dưới vô thượng tiên bảo, mà Thái Hư Tiên Đỉnh là thượng đẳng vô thượng tiên bảo, cho nên, sử dụng bổn nguyên chi hỏa đốt dài lâu cũng không có vấn đề gì.

Mà Hỏa chi bổn nguyên trong cơ thể Cổ Thần có thể liên tục đốt ra không ngừng đốt ra hỏa chi bổn nguyên, mà Thuần Dương Chỉ Hỏa là trữ tỏng chiến thần lệnh, dùng một là thiếu một.

Nên về mọi phương diện mà cân nhắc thì sử dụng hỏa chi bổn nguyên để luyện đan là lựa chọn hợp lý nhất.

Hỏa chi bổn nguyên mặc dù không bá đạo bằng Thuần Dương Chi Hỏa, nhưng cũng là cực hạn của lửa trong ngũ hành, mãnh liệt đến cực điểm, rất nhanh, Thái Hư Tiên Đỉnh dưới tác dụng hỏa chi bổn nguyên liền biến thành màu đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt độ cực cao.

Cổ Thần liền mở hộp Cửu Khúc Vân Chi Thảo, không để cho Cửu Khúc Vân Chi Thảo giãy dụa chạy trốn, Thuần Dương Tiên Lực đã đem Cửu Khúc Vân Chi Thảo gắt gao trói lại rồi ném vào trong đỉnh.

Trong chốc lát một luồng khí mang theo mùi thuốc nồng nàn xông vào mũi, dưới sự thiêu đốt của bổn nguyên chi hỏa thì cửu khúc vân chi tham nhanh chóng đã hòa tan và hóa thành chất lỏng, một làn hương mang mùi thuốc đã khuếch tán vào mũi và miệng của Cổ Thần khiến tâm thần cảm thấy thư thái toàn thân sảng khoái.

Cửu Khúc Vân Chi Thảo thân hình rất lớn, nên muốn hòa tan hết cũng không dễ dàng, qua hết ba thời thần, cửu khúc vân chi thảo cao hơn hai thước đã bị hòa tan hoàn toàn thành chất lỏng đang sôi sùng sục trong Thái Hư Tiên Đỉnh.

Thời điểm này là lúc tinh luyện và bài trừ tạp chất, giữ lại tinh hoa, đây là quá trình cần phải chậm và phải thật cẩn thận.

Ba ngày ba đêm sau, Cửu Khúc Vân Chi Thảo đã biến thành chất lỏng, cô đặc lại hơn một nửa, nhưng lấp la lấp lánh tựa như ngọc lại tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng.

Trong cơ thể Cổ Thần có hỏa chi bổn nguyên, nên bổn nguyên chi hỏa là vô cùng, nên vừa thiếu lửa thì lại lập tức được bổ sung thêm nên hỏa lực lúc nào cũng đầu đủ.

Giống như kẻ khác luyện “ Ngộ Hư Đan” đã không có bậc chí bảo như Thái Hư Tiên Đỉnh lại càng không có bổn nguyên chi hỏa, loại hỏa diễm đạt đến cực hạn trong ngũ hành.

Nếu là dùng đan đỉnh bình thường, cùng chí dương chi hỏa thì không chỉ thời gian cần lâu hơn mà tỷ lệ thất bại còn lớn hơn tỷ lệ Cổ Thần luyện ra là 10 lần, nếu người khác chỉ có một phần luyện ra Ngộ Hư Đan, thì Cổ Thần nắm chắc trăm phần luyện ra đan dược, không cần phải lo đến thất bại.

Ba ngày sau, Cổ Thần liền đem Âm Dương chi bỏ vào Thái Hư Tiên Đỉnh, chỉ gần nửa khắc thời gian, Âm Dương Chi đã bị hòa tna hoàn toàn.

Âm Dương Chi có tác dụng là âm dương điều hòa, để cho hai chủng linh khí mãnh liệt của hai loại tiên dược có thể dung hòa cùng một chỗ.

Cửu khúc Vân Chi thảo cùng Vạn Năm Thủy Chi Tham, một thứ sống hơn chín ngàn năm, một thứ sống hơn vạn năm, đều là những thứ linh khí vô cùng sung túc, hơn nữa Cửu khúc Vân Chi thảo là thổ thuộc tính còn Vạn Năm Thủy Chi Tham là thủy thuộc tính, hai chủng linh khí bất đồng thì tất yếu sẽ gặp phải sự bài xích lớn.

Không như Thuần Dương Tiên Đan tài liệu, là cửu viêm xích diễm hoa và cửu dương liệt nhật quả, đều là chí dương thuộc tính tiên thảo, không cần điều hòa cũng có thể dung hợp một chỗ.

Đem Âm Dương Chi hòa tan ra, Cổ Thần nhanh chóng đem Vạn Năm Thủy Chi Tham trong dược hạp lấy ra rồi bỏ vào đan đỉnh, nó so với Cửu Khúc Vân Chi Thảo còn muốn lớn hơn không nhỏ, hơn nữa nó là rễ cây nên độ hòa tan cũng khó hơn nhiều.

Trọn vẹn một ngày một đêm, Vạn Năm Vân Chi Tham mới hòa tan toàn bộ trong Thái Hư Tiên Đỉnh, cùng với Cửu Khúc Vân Chi Thảo dung hợp cùng một chỗ.

Vạn niên thủy tuy rằng lâu năm hơn cửu khúc Vân Chi thảo, nhưng là luận linh lực, dược tính, lại thì không bằng cửu khúc Vân Chi thảo.

Dù sao, cửu khúc Vân Chi thảo này cũng đã mở ra linh trí, không còn đơn thuần chỉ là tiên thảo, có thể tự hành thổ nạp, hơn nữa có thể ở di chuyển cự ly gần, cơ hồ đã thành yêu.

Cửu khúc Vân Chi thảo tại thời điểm thổ nạp, sẽ đem tạp chất trong thể nội nhả ra cùng linh khí, cửu khúc Vân Chi thảo càng lâu năm, tinh hoa cẩn chưa trong thân thể càng nhiều, tạp chất càng ít, nếu đạt đến một vạn năm, tạp chất trong thể nội sẽ hoàn toàn không còn, chỉ ẩn chưa tinh hoa, cho nên, cửu khúc Vân Chi thảo một khi thành yêu, rất nhanh là có thể tu luyện tới tu vi minh khiếu kỳ cực hạn, bởi vì bất luận là thân thể, hay linh hồn, đều đã đạt tới trình độ cường đại nhất, tu vi đề thăng, bất quá là liên tục độ kiếp mà thôi.

Cho nên, vạn niên thủy pha tạp chất, còn muốn kém xa cửu khúc Vân Chi thảo.

Viết tử từng ngày trôi qua.

Trọn vẹn trải qua bảy bảy bốn mươi chín tuần, vạn niên thủy đã loại bỏ hết tạp chất, mới hoàn toàn luyện hóa, đồng dạng cùng cửu khúc Vân Chi thảo biến thành dịch thể, óng ánh long lanh, tỏa hào quang, bởi vì có âm dương chi bên trong, vạn niên thủy hòa cùng dịch thể chứa tinh hoa cửu khúc Vân Chi thảo, cũng không có bài xích lẫn nhau, mà quện thành một khối, sôi trào trong Thái Hư tiên đỉnh.

Cổ Thần tiếp tục mở ra một dược hạp, đem một gốc thành thục huyết ô, đầu nhập trong Thái Hư tiên đỉnh.

Một chưởng cuối cùng chụp xuống Thái Hư tiên đỉnh, một ngọn lửa từ trong lòng bàn tay thoát ra, bổn nguyên chi hỏa vốn đã suy yếu, lập tức mãnh liệt lên, thời khắc huyết ô dung nhập, hóa thành dịch thể, tạo thành một màu đỏ tươi như máu.

Tác dụng của huyết ô một là cùng huyết mạch tương dung, sau khi tu sĩ phục dụng đan dược có thể triệt để luyện hóa đan dược, lại để cho đan dược trong mỗi một phần dược lực, đều có thể theo huyết mạch vận hành, đạt đến toàn thân! Có thể hấp thu mười thành dược hiệu!

Hai là để cho đan dược sản sinh huyết mạch, lại để cho đan dược có linh tính, dung nhập huyết ô tiên đan, bên trong có huyết mạch vận hành, khiến đan dược tự động thổ nạp hấp thu linh khí, kể từ đó, tiên đan giữ được càng lâu, sẽ không bởi vì thời gian mà biến chất, mất đi dược hiệu.

Trong các loại tiên đan, cơ bản đều cần huyết ô, nhưng huyết ô không phải phải tài liệu, không có huyết ô, tiên đan vẫn có thể luyện thành.

Chỉ là, nếu như không có huyết ô, tiên đan sẽ mất đi một phần linh tính, hơn nữa không thể bảo trì quá lâu, một khỏa tiên đan không có huyết ô, có lẽ có thể bảo trì mấy ngàn năm, nhưng vạn năm về sau, ngay cả Chư Tử đại tiên cũng muốn vẫn lạc, tiên đan tự nhiên cũng sẽ hóa thành hư hữu, nhưng nếu như tiên đan có thể tự hành thổ nạp, cho dù bảo trì mấy vạn năm, cũng không thành vấn đề.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự