Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 96 Bát giai đích mỹ nữ ( Phần 4 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1583 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tử nhíu mày : “ Lễ vật ? Ta không cần lễ vật “ .

Diệp Âm Trúc cười nói : “ Mặc dù ta không biết ngươi có thể dùng nó hay không nhưng ta đảm bảo ngươi sẽ rất thích nó . Bất quá ngươi cũng phải cẩn thận , nó rất lớn “ . Vừa nói , hắn vừa giơ tả thủ lên , quang mang chợt lóe từ không gian giới chỉ . Một đạo lam quang vô cùng lớn xuất hiện trước mắt hai người .

“ Uỳnh “ . Tử tinh cự kiếm chạm đất khiến cả một vùng chấn động .

Tử bước lai gần , hai tay cầm chuôi kiếm chậm rãi nâng lên . Diệp Âm Trúc cảm thấy kinh ngạc vô cùng , mặc dù biết khí lực của Tử vô cùng lớn nhưng hắn hoàn toàn không thể ngờ Tử chỉ bằng hai tay có thể nâng tử tinh cự kiếm lên , mặc dù nhìn qua thấy hắn phải cố hết sức , nhưng dù sao cũng đã làm được . Khi có được thanh kiếm này , Diệp Âm Trúc đã thử nâng nó lên nhưng cho dù hắn có sử dụng toàn bộ đấu khí cũng không thể khiến thanh kiếm xê dịch một phân .

“ Tử tinh , đúng là tử tinh rồi “ . Thanh âm Tử tràn ngập sự kích động , hữu thủ chậm rãi vuốt ve thân kiếm , ánh mắt kiên định vốn có nay xuất hiện một đạo lệ quang , thậm chí thân thể cũng có chút run rẩy .

“ Tử , ngươi không sao chứ ? Đáng tiếc nó thật sự quá lớn . Mà ta nhớ lần trước ngươi có một thanh trọng kiếm mà “ . Nói đến đây , Diệp Âm Trúc có chút nghi hoặc không hiểu , tử tinh mặc dù là trọng kiếm , nhưng khối lượng quả thực quá lớn . Tử có thể nói là một người to lớn nhưng so với nó quả thật quá nhỏ bé , ngay cả chuôi kiếm mà tay của Tử cũng không thể cầm được hết .

“ Âm Trúc , cám ơn ngươi “ . Tử nói . Âm Trúc kinh ngạc phát hiện trên mặt Tử dàn dụa nước mắt . Tử khóc ? Chẳng lẽ chỉ vì một thanh kiếm mà Tử khóc sao ?

“ Tử , ngươi làm sao vậy ? “ .

Tử lắc đầu , trên khuôn mặt lạnh như băng nở ra một nụ cười hiền hòa : “ Ta đang rất cao hứng . Âm Trúc , ngươi có biết không , thanh kiếm này đối với ta vô cùng , vô cùng quan trọng . Ngươi có thể nói cho ta biết vì sao ngươi có nó không ? “ .

Diệp Âm Trúc gật đầu đáp : “ Đương nhiên có thể , đây là thưởng phẩm ta lấy được trong bảo khố của Mễ lan học viện khi đạt chức quán quân . Lúc mới gặp ta cảm thấy nó vô cùng kỳ lạ , nó gây cho ta một cảm giác uy nghiêm và thân thiết . Hoa văn của nó cũng biến hóa cho ta thấy hai chữ ‘ Tử tinh ‘ . Không biết tại sao ta lại có cảm giác rất thích nó và ta đoán ngươi cũng sẽ thích nên quyết định chọn nó làm lễ vật tặng ngươi . Đáng tiếc là ta chỉ có một không gian giới chỉ do An Nhã tỷ tỷ cho , nếu dư một cái sẽ đưa ngươi ngay , không biết ngươi định xử lý đại kiếm này như thế nào đây ? “ .

Tử cười , ngửa mặt lên trời mà cười ha hả , phảng phất nội tâm đang rất kích động , có chút điên cuồng gào thét : “ Thiên ý , đúng là thiên ý quyết định tử tinh cự kiếm đến được với ta . Âm Trúc , ngươi có biết tại sao ngươi cảm thấy quen thuộc với tử tinh cự kiếm không ? Đó là bởi vì trên người ngươi có khí tức của ta . Đồng đẳng bổn mệnh khế ước khiến ngươi có một phần lực lượng của ta “ .

Diệp Âm Trúc chợt nói : “ Theo lời ngươi ta cũng thấy gần đây lực lượng bản thân tăng rất mạnh , vừa rồi trên vai ta còn xuất hiện một tầng tinh thể màu tím , đó cũng có phải là lực lượng của ngươi sao ? Tử , ngươi có thể nói cho ta biết lai lịch của thanh kiếm này được không ? Ta biết trên người ngươi có rất nhiều bí mật , nếu ngươi không muốn nói thì ta cũng không ép buộc “ .

Tử lắc đầu , đáp : “ Trên người ngươi phát sinh biến hóa quả thật do chúng ta có quan hệ đồng đẳng bổn mệnh khế ước , tương tự từ ngươi ta cũng đã thu được không ít lợi ích . Lực lượng của ta có thể giúp ngươi gia tăng lực phòng ngự cùng lực lượng bản thân . Bây giờ có một số việc ngươi không nên biết thì tốt hơn . Còn tử tinh cự kiếm này là vật của tổ tiên ta , đã thất lạc rất nhiều năm . Ngươi đem nó về cho ta thì chính là ân nhân của ta , cũng là ... “ . Nói đến đây , hắn dừng lại không nói tiếp , một tay nắm chắc bả vai Âm Trúc , trịnh trọng nói : “ Âm Trúc , ta biết ngươi có rất nhiều nghi hoặc trong lòng , chờ ngươi tiến vào tử cấp , ta nhất định sẽ cho ngươi biết tất cả . Ngươi bây giờ chỉ cần nhớ kỹ một điều , chúng ta là huynh đệ , vĩnh viễn là huynh đệ tốt của nhau , như vậy là đủ rồi “ .

Tử vẫn không nói rõ lai lịch của tử tinh cự kiếm nhưng Diệp Âm Trúc cũng không hỏi thêm . Chỉ cần việc Tử thích tử tinh cự kiếm là đủ đối với hắn , cảm giác rất giống khi hắn nhìn Tô Lạp sử dụng vĩnh hằng thế thân khôi lỗi cùng thiên sử thán tức .

Tử bước đến gần đầu của tử tinh cự kiếm , hữu thủ đưa đến đầu mũi kiếm cứa mạnh một phát , máu tươi nhất thời chảy xuống dọc theo thân kiếm . Ánh mắt Tử lúc này trở nên nóng rực , phảng phất không hề biết đau đớn , hữu thủ tiếp tục vuốt ve những hoa văn trên thân kiếm khiến cho máu tươi hoàn toàn triêm nhiễm trên những hoa văn đó .

Diệp Âm Trúc chứng kiến máu từ tay Tử chảy ra cũng có màu tím , lo lắng hỏi : “ Tử , ngươi để chảy nhiều máu như vậy liệu có sao không ? “ .

“ Không sao đâu “ . Tử vẫn tiếp tục vuốt ve thân kiếm , ánh mắt kiên nghị chấp nhất , lạnh như băng .

Lúc này tử tinh cự kiếm bắt đầu phát sinh biến hóa , máu tươi của tử chảy đến đâu đều dung nhập hoàn toàn vào trong thân kiếm , quang mang màu lam từ thên kiếm tỏa ra mãnh liệt . Diệp Âm Trúc lại một lần nữa cảm nhận cỗ bá khí xuất phát từ thân kiếm , lần này còn rõ ràng hơn rất nhiều .

Do mất máu quá nhiều nên sắc mặt Tử càng lúc càng tái nhợt nhưng vẻ mặt hắn cực kỳ chuyên chú , Âm Trúc đã vài lần ngăn cản khuyên răn nhưng đều bị hắn cự tuyệt . Dưới sự thôi thúc của máu Tử , tử tinh cự kiếm đã lộ ra diện mục thật của nó , thân kiếm phảng phất như được làm từ thủy tinh tím , tử quang tràn ngập khắp nơi kèm theo sát khí mãnh liệt , bá đạo . Ánh mắt trời chiếu xuống càng làm nổi rõ hơn sự lưu chuyển của tử quang , giờ phút này tử tinh cự kiếm phảng phất như là trung tâm của thiên địa .

Tử có vẻ rất suy yếu , đây là lần đầu tiên Diệp Âm Trúc thấy hắn yếu đến thế . Hắn bây giờ đứng còn không vững , thân thể run rẩy , loạng choạng , khiến Diệp Âm Trúc phải chủ động trợ giúp mới có thể trụ được . Giờ phút này , Diệp Âm Trúc thấy mắt hắn tinh quang lóe sáng , hoàn toàn bất đồng với vẻ ngoài yếu nhược . Từ trong miệng Tử phát ra chú ngữ , ngôn ngữ phi thường quái dị , trầm thấp mà hùng hậu , Diệp Âm Trúc không thể nhận biết được đây là loại ngôn ngữ gì nữa .

Theo chú ngữ của tử , một quang mang màu tím từ người hắn nhu hòa phóng ra , phiêu du đến tử tinh cự kiếm , giống như linh hồ Tử và tử tinh cự kiếm đang dung hợp . Theo sự ngâm xướng của Tử chú ngữ càng lúc càng trở nên dồn dập , tử quang trên người hắn phóng thích cũng càng lúc càng mạnh , một cảnh tượng kỳ dị hiện ra trước mắt Âm Trúc , dường như tử tinh cự kiếm đã phản ứng lại , một đạo lam quang từ tử tinh cự kiếm phóng ra dung nhập ngược trở lại thân thể của tử .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự