Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 95 Bát giai đích mỹ nữ ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1662 chữ · khoảng 6 phút đọc

Mặc dù thực lực An Kỳ quả thực kinh nhân , nhưng người nàng cũng rất mềm mại , chỉ tiếc là Diệp Âm Trúc trong tử thế bị kẹp nên thật sự không thể hưởng thụ cảm giác thoải mái ấy được . Một lúc sau , An Kỳ đột nhiên dừng lại , thân hình xoay một vòng trên không trung , uyển chuyển hạ xuống mặt đất . Chung quanh đấy là một rừng cây , Diệp Âm Trúc đoán bọn họ đã ra khỏi phạm vi của Mễ lan thành , còn đây ở đâu hắn cũng không biết .

An Kỳ một tay kẹp Âm Trúc bên hông , nhìn An Nhã đang hạ xuống mỉm cười nói : “ Không nên vọng động a , nếu không ta không thể đảm bảo sự an toàn cho tiểu tình nhân của ngươi “ .

“ Hắn không phải là tình nhân của ta , chỉ là một người làm công cho ta mà thôi , ngươi hãy thả hắn ra đi “ . An Nhã lạnh lùng nhìn An Kỳ .

An Kỳ vẫn tươi cười : “ Thật vậy sao ? Nhưng ta thấy khi hắn diễn tấu vẻ mặt ngươi chăm chú lắm cơ mà . Ánh mắt của ngươi đã chứng tỏ tất cả rồi “ .

Trong mắt An Nhã hiện lên một đạo lệ quang : “ Ngươi hồ ngôn loạn ngữ , ta và hắn thực sự không có quan hệ gì . Chẳng lẽ ngươi đã quên chúng ta đích thực bao nhiêu tuổi rồi sao ? “ .

An Kỳ đáp : “ Ta không có quên , bất quá chúng ta tuổi tuy không còn nhỏ nhưng nhìn qua chỉ tương đương với loài người ở độ tuổi 30 thôi , còn trẻ chán . Cho dù tiểu tình nhân của ngươi già đi thì dung mạo chúng ta cũng sẽ không biến đổi nhiều , không phải sao ? “ .

“ Chúng ta ? Loài người ? Chẳng lẽ các ngươi không thuộc nhân loại sao ? “ . Diệp Âm Trúc có chút tò mò hỏi . Hắn bây giờ đã có thể nói chuyện bình thường .

Thần sắc An Kỳ trở nên lạnh lẽo , không để ý tới lời Diệp Âm Trúc vừa hỏi , hướng tới An Nhã nói : “ Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng . Giao vật đó ra đây , ta sẽ trả lại tiểu tình nhân cho ngươi , đồng thời sau này sẽ không đến quấy rầy ngươi nữa . Nếu không ta sẽ giết hắn rồi trực tiếp lấy vật đó trên người ngươi “ .

“ Không bao giờ , ta tuyệt đối sẽ không đưa vật đó cho ngươi “ . An Nhã căm hận nói . Lúc này vẻ mặt nàng cực kỳ thống khổ , gương mặt ưu nhã trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết .

“ Vậy ta sẽ giết hắn “ . Vừa nói , An Kỳ vừa chế trụ bả vai Diệp Âm Trúc , truyền vào trong người hắn một lực đạo vô cùng mạnh mẽ , tựa hồ như là sự kết hợp của ma pháp và đấu khí , khiến toàn thân Diệp Âm Trúc chấn động .

“ Không được làm thế “ . An Nhã thất thanh kinh hô , thân người nhanh như thiểm điện tiến tới .

An Kỳ cũng không dễ dàng thất thủ như vậy , lực đọa trên tay có giảm bớt một chút , mang theo Diệp Âm Trúc bay về phía sau .

Lúc này trong người Âm Trúc xảy ra dị biến , một cỗ khí lưu nóng rực từ tứ chi truyền đến chống lại lực đạo từ đầu vai truyền xuống , toàn thân hắn nóng hừng hực , chợt Diệp Âm Trúc quát to một tiếng , hai mắt màu đen trong nháy mắt trở thành màu tím . An Kỳ chỉ thấy đầu vai Âm Trúc trở nên cứng rắn vô cùng , hơn nữa lại vô cùng trơn , không cách nào nắm bắt . Nguyệt thần thủ hộ ma pháp bào cũng phát ra một cỗ lực lượng đặc thù , kết hợp với luồng nhiệt lưu trong người Diệp Âm Trúc bắn ngược trở lại bàn tay An Kỳ .

“ Di “ . An Kỳ kinh hô một tiếng . Không đợi nàng phản ứng , An Nhã đã tiếp tục lao lên , song thủ hai người cùng lúc va chạm , ‘Oanh’ một tiếng , cả hai bị bắn ngược trở lại về hai phía , nhưng xui xẻo là Diệp Âm Trúc ở vị trí không xa trung tâm vụ va chạm ấy , cả người bị một cỗ cường lực cổ quái chấn bay đi .

Sau khi ổn định cước bộ , An Kỳ nghi hoặc nhìn lại tả thủ của mình , nàng vẫn không cách nào có thể hiểu nổi tại sao Diệp Âm Trúc đang bị tả thủ nàng kiềm chế lại có thể thoát ly .

Khi Âm Trúc rời khỏi sự khống chế của An Kỳ , đấu khí cùng ma pháp lực trong người hắn cũng đã sử dụng được , nguyệt thần thủ hộ ma pháp bào nhanh chóng tạo ra màn bảo vệ toàn thân hắn , tuy hắn bị chấn bay như vậy nhưng toàn thân không bị thương tích gì , chỉ có bờ vai vẫn đau nhức không thể chịu được . Cỗ năng lượng An Kỳ truyền vào người hắn cũng đã bị luồng nhiệt lưu trong cơ thể xua tan . Nhìn lại bả vai mình , Âm Trúc kinh ngạc phát hiện ra trên vai có một tầng khí kết tinh màu tím . Tầng khí màu tím ấy bây giờ trở nên nhạt dần rồi dung nhập trở lại cơ thể hắn .

An Nhã vừa bị chấn lui đã tiếp tục lao lên , thân thể giữa không trung huyễn hóa thành bảy đạo thân ảnh từ các phương hướng khác nhau nhằm tới An Kỳ công kích . Trên người nàng tỏa ra quang mang thuần chánh màu tím . Tử cấp ! An Nhã đích thực đã đạt đến cảnh giới tử cấp , hơn nữa màu tím trên cơ thể nàng vô cùng đậm đặc .

An Kỳ hừ một tiếng : “ Còn bảo hắn không phải tiểu tình nhân của ngươi sao ? Ngươi liều mạng như thể , chẳng lẽ lại sợ ta động thủ tới hắn ? Nếu ngươi không muốn ta làm cái gì , ta ngược lại cứ cố làm “ . Song thủ nàng xoáy trước ngực tạo thành một vòng tròn , một chất lỏng màu tím từ người nàng lưu chuyển , so với An Nhã màu sắc ý hệt giống nhau , xem ra thực lực hai người tương đồng . Nếu Phất Cách Sâm ở đây nhất định sẽ khiếp sợ khi nhìn thấy hai nữ tử còn rất trẻ vậy mà thực lực đã đạt tới tử cấp bát giai , đích thực là tử cấp bát giai a !

“ Âm Trúc “ .Từ trong sâu thẳm linh hồn Âm Trúc , một âm thanh vang lên . Hắn có cảm giác thân thể phảng phất trong nháy mắt hóa thành một đạo quang mang vọt đi , cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ , trống rỗng , tựa như những dòng nước chảy qua người hắn . An Kỳ cùng An Nhã đang giao đấu cũng phải quay lại nhìn , chỉ thấy thân thể Âm Trúc từ từ nhạt đi rồi hoàn toàn biến mất .

Khi cảnh vật chung quanh trở nên rõ ràng , Âm Trúc phát hiện bản thân đang ở một địa phương xa lạ . Không khí ở đây rất lạnh , so với ở Mễ lan đế quốc còn lạnh hơn rất nhiều , mặt đất không có rừng cây , chỉ tràn ngập tuyết trắng , một không gian hoang vu đến rợn người . Nhưng gần đấy lại có một thân ảnh cao lớn vô cùng quen thuộc đối với Diệp Âm Trúc .

“ Tử , đây là nơi nào ? “ . Diệp Âm Trúc hỏi thân ảnh cao lớn trước mặt .

Tử quay lại nhìn Âm Trúc , ánh mắt mang theo vài phần trách cứ : “ Nơi này là cực bắc hoang nguyên . Âm Trúc , tại sao ngươi bị uy hiếp lại không gọi ta đến ? Hôm qua đã không gọi rồi , hôm nay vẫn như thế . Chẳng lẽ chúng ta không phải là huynh đệ sao ? “ .

Lúc này Diệp Âm Trúc chợt hiểu , nguyên lai là Tử thông qua đồng đẳng bổn mệnh khế ước cảm giác được hắn gặp hiểm nguy cho nên mới gọi hắn đến nơi này . Cũng may là hắn kịp đi , nếu không hai tử cấp bát giai giao chiến , uy lực sinh ra đủ để khiến hắn trọng thương . Huống chi An Kỳ còn lấy hắn làm mục tiêu nữa chứ .

“ Không phải đâu Tử , chúng ta đương nhiên là huynh đệ rồi . Ngày hôm qua ta không gọi ngươi bởi vì ta có thể nắm chắc đối phó nguy hiểm , còn việc hôm nay do phát sinh quá nhanh nên ta cũng không kịp phản ứng ... “ . Nói đến đây , Diệp Âm Trúc gãi gãi đầu tỏ vẻ hối lỗi .

Tử bất đắc dĩ nói : “ Âm Trúc , ngươi phải nhớ kỹ , bất luận lúc nào , chỉ cần ngươi xảy ra nguy hiểm thì nhất định phải gọi ta ra , không nên cố kỵ . Cũng may lần này ngươi không phong bế linh hồn , nếu không ta muốn đưa ngươi tới đây cũng khó “ .

“ Tử , ngươi không cần nói nữa , ta hiểu mà . Hôm nay ta đã chuẩn bị một lễ vật cho ngươi , đã định tối nay gọi ngươi để đưa cho ngươi rồi “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự