Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Âm nhận ( phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1939 chữ · khoảng 7 phút đọc

Địch Á Lạp phẫn nộ nói : “ Lỗ Phi Đặc , ngươi quá đáng quá rồi đấy . Đừng quên ngươi cũng là từ nơi này mà ra “ .

Người được gọi là Lỗ Phi Đặc cũng chính là lam cấp ma đạo sư , nhìn qua khoảng năm , sáu chục tuổi , tuy vóc người không cao nhưng có một khí thế lăng nhân , trên ngực áo có tiêu chí hình ngọn lửa , biểu hiện hắn là một hỏa hệ ma đạo sư , hai tay chắp sau lưng , vẻ mặt đầy ngạo khí , khinh thường nói : “ Không sai , đúng là ta xuất thân từ nơi đây . Thế nhưng cho đến tận bây giờ ta vẫn cảm thấy mình đã đúng khi quyết định rời nơi này . Ngươi thử nhìn lại xem , nơi này có xứng đáng là tổng công hội ma pháp sư của một quốc gia hay không ? Quanh đi quẩn lại chỉ có ba người các ngươi mà thôi . Qua nhiều năm như vậy ngươi còn không đột phá nổi lên thanh cấp , sợ rằng cả đời ngươi cũng không thể đạt tới cấp độ đó a . Chúng ta hiện nay còn có ba hoàng thất ma pháp sư , nếu ngươi đầu hàng thì nể tình ta vẫn sẽ trọng dụng ngươi “ .

“ Ca ngợi Pháp Lam , Lỗ Phỉ Đặc , ngươi có còn là một người dân của A tạp địch á không ? Chẳng lẽ ngươi đã cam tâm tình nguyện bán mình làm chó săn cho quân thù ? “. Địch Á Lạp thanh âm có chút run rẩy nói , trước mặt hắn là người một thời đã từng được xưng tụng là ma pháp sư có tiền đồ nhất của A tạp địch á , vậy mà bây giờ lại trở thành đại biểu một quốc gia khác tới A tạp địch á gây chiến .

Lỗ Phỉ Đặc cười lạnh một tiếng : “ Xem ra cái tính cố chấp của ngươi vẫn không thay đổi . Công hội của các ngươi không phải còn có một vị hội trưởng sao , hắn trốn ở xó xỉnh nào rồi ? Gọi hắn ra ngay , nếu hắn có thể chiến thắng ta , chúng ta sẽ ngay lập tức rời đi , còn nếu hắn không ra thì đừng trách ta không khách khí “ .

Địch Á Lạp giận giữ nói : “ Lỗ Phỉ Đặc , ngươi đừng quên nơi này là A tạp địch á , ngươi không khách khí thì sao , định làm gì nào? “ . Vừa nói , Địch Á Lạp vừa cảm thấy bi ai , sự cách biệt trình độ đã quá rõ ràng , hắn không phải là đối thủ của bất kì kẻ nào trong số những người Lỗ Phỉ Đặc dẫn đến .

Lỗ Phỉ Đặc thản nhiên nói : “ Lần này chúng ta là đại biểu của Ba bang đến đây cùng A tạp địch á hoàng thất đàm phán , dĩ nhiên ta có thân phận là sứ giả , cho dù có giết hết mấy người các ngươi thì sợ rằng A tạp địch á hoàng thất cũng không dám phản ứng gì . Cái vị hội trưởng của các ngươi đâu , chẳng lẽ hắn là loại ô quy ( rùa đen ) chỉ biết co đầu rụt cổ , không dám nghênh chiến với ta sao ? “ .

“ Tần gia gia không phải ô quy , để ta thay người tiếp nhận sự khiêu chiến của ngươi “ . Đang lúc Địch Á Lạp phẫn nộ muốn bộc phát thì một thanh âm dễ nghe vang lên từ ngoài cửa , câu nói đó chính thực từ Diệp Âm Trúc phát ra .

Thanh âm phát ra đột ngột khiến cho mọi người đều giật mình nhìn ra phía cửa , vừa lúc Âm Trúc và Tử cũng bước vào . Tử lúc này đã khôi phục lại bộ dáng vốn có ở Bích không hải , không nói một lời , lẳng lặn theo sau Âm Trúc tiến vào.

Âm Trúc tức giận nhìn Lỗ Phỉ Đặc . Kể từ lúc chào đời đến giờ , ngưởi ở cùng hắn nhiều nhất chính là Tần Thương . Ông đã quan tâm dạy dỗ hắn từ bé , coi nó như cháu trai của mình , thậm chí Diệp Âm Trúc còn kính trọng ông hơn cả Diệp Ly . Mặc dù Âm Trúc không hiểu được ô quy là gì nhưng cũng biết đấy là lời xúc phạm đến Tần Thương , trong lòng cực kì phẫn nộ .

Lỗ Phỉ Đặc có chút kinh ngạc nhìn Âm Trúc , một tiểu tử anh tuấn mặc áo bào trắng vừa bước vào cửa , khí chất ưu nhã như những vị quý tộc , ấn tượng nhất là đôi mắt to tròn đen láy , ai đã nhìn là không thể quên . “ Ta có nghe lầm không ? Ngươi vừa nói sẽ tiếp nhận sự khiêu chiến của ta ? “ .

Âm Trúc gật đầu , lạnh lùng nói : “ Tần gia gia vắng mặt nên ta sẽ thay người tiếp nhận sự khiêu chiến của ngươi “ .

“ Tiểu tử , ngươi là ? “ . Địch Á Lạp hướng tới Âm Trúc hỏi .

Âm Trúc nhìn Địch Á Lạp , mỉm cười nhưng cũng không trả lời , trực tiếp khoanh chân ngồi xuống . Những quy tắc khiêu chiến hắn đều không hiểu , trong lòng chỉ tràn đầy sự phẫn nộ với Lỗ Phỉ Đặc , không cần nói nhiều mà định ra tay ngay lập tức .

Mọi người có chút kinh ngạc nhìn kỹ lại , xuân lôi cầm màu đỏ đã phiêu nhiên xuất hiện trước mặt Âm Trúc . Xuân lôi cầm này dài ba mươi chín tấc , rộng bảy tấc , phần đuôi bốn tấc , tông màu đỏ , kiểu dáng uốn lượn . Trên thân đàn có khắc hai chữ ‘Xuân lôi’ , phía dưới là mười ba dây đàn tựa như được làm từ bạch ngọc . Đây là một trong ngũ đại danh cầm của cầm tông , âm thuần và nhu . Đối với một thần âm sư thì nhạc khí tương đương với ma pháp trượng của pháp sư .

“ Ta bắt đầu đây “ . Tả thủ Âm Trúc đặt trên thân đàn , hữu thủ khẽ lướt trên dây đàn , phát ra một âm thanh trầm thấp mà hùng hậu . Quang mang màu đỏ sậm phiêu nhiên phát ra , ánh mắt Âm Trúc đã ngưng tụ trên dây đàn , thần sắc phẫn nộ đã hoàn toàn biến mất , thay vào đó là khí chất ưu nhã như quý tộc , bình thản chờ đối thủ .

Đáng tiếc là sáu ma pháp sư đối thủ của hắn lại đang chú ý quang mang mầu đỏ sậm toát ra quanh hắn , căn bản không hề chú ý tới sự biến đổi thần sắc của hắn . Pháp lực màu đỏ sậm đại biểu cho đẳng cấp nào ? Chẳng lẽ là xích cấp thấp nhất mà thôi , cho dù là xích cấp cao giai cũng bất quá chỉ là ma pháp sư bình thường , ngay cả trung cấp ma pháp sư cũng có thể dễ dàng đánh bại , trong khi bên Lỗ Phỉ Đặc lại có cao cấp ma pháp sư , Hơn nữa Diệp Âm Trúc chỉ là một gã thần âm sư . Nhìn ‘khí thế’ của Diệp Âm Trúc , bọn họ không nhịn được cười ha ha .

“ A , là ngươi ! Ca ngợi Pháp Lam “ . Địch Á Lạp kinh ngạc nhìn Âm Trúc , hắn thấy hai bàn tay bát chỉ của Diệp Âm Trúc đã biết được đứa nhỏ này là ai . Nhưng khi hắn đang định ngăn cản thì tiếng đàn đã khởi .

Tinh thần của Âm Trúc chỉ chăm chú vào cây đàn , dường như hắn đã quên đi hết thảy mọi thứ , nội tâm cùng cổ cầm Xuân Lôi dung hợp thành một thể . Lúc này , trong đầu hắn hiện ra những lời Tần Thương chỉ bảo : chỉ cùng huyền , âm cùng ý , hình cùng thần , đức cùng nghệ mới có thể phát huy hết sự ảo diệu khi tấu đàn . Trong miệng thì thào nhẩm lại : “ Âm chi tinh nghĩa ứng hồ ý vi “ .

Trong phút chốc , cả đại sảnh công hội phát sáng chói lòa . Ánh sáng xuất phát từ chính giữa đại sảnh , cũng chính là vị trí Diệp Âm Trúc đang ngồi . Ngân quang không ngừng cô đọng xung quanh Âm Trúc , tựa hồ như ma lực của Âm Trúc đã phát tiết hết ra ngoài , âm thanh uyển chuyển của tiếng đàn cũng đồng thời phát ra triền miên vô tận .

Theo tiếng đàn , quang mang màu đỏ sậm không ngừng phát ra , trong khoảng khắc đã tràn ngập cả đại sảnh . Cầm khúc có chút bi thương , nặng nề , chính là ‘dương quan tam điệp’ khúc đã từng được Âm Trúc tấu để cáo biệt bạn bè . Nhưng bây giờ ở một hoàn cảnh hoàn toàn khác , tâm tình của Âm Trúc cũng không phải là bi thương khi chia tay bạn , hiệu quả của tiếng đàn hoàn toàn khác hẳn , bi thương lượt bớt , hậu trọng ( sự dồn nén ) tăng mạnh , trong nháy mắt khiến cho toàn bộ mọi người trong đại sảnh chấn động tâm hồn , dường như các loại ma pháp nguyên tố trong không khí cũng bị ảnh hưởng , trở nên cô đặc lại .

Lỗ Phỉ Đặc nhướng mày , hắn kinh ngạc phát hiện tiếng đàn làm tâm trí hắn trở nên bối rối , thậm chí ngay cả sự bình tĩnh cũng không giữ được nữa , trong lòng cả kinh , hối hận vì đã đánh giá vị thần âm sư tre tuổi này quá thấp . Đáng tiếc bây giờ đã không thể quay đầu lại , hắn cố gắng ổn định tinh thần , chống chọi lại sự ảnh hưởng của tiếng đàn .

Hai gã lục cấp ma pháp sư ánh mắt lúc này trở nên ngốc trệ , trên mặt thậm chí vẫn duy trì dáng điệu cười to vừa rồi , bộ dáng bất động . Ba gã hoàng cấp ma pháp sư cũng chẳng

khác hơn , ánh mắt ảm đạm , thân thể loạng choạng không thể tự mình khống chế .

Tinh thần mệ ma pháp sư có một biệt danh là sát thủ của ma pháp sư . Tưởng trước mặt một tinh thần hệ ma pháp sư lại có thể dễ dàng ngâm xướng chú ngữ được sao ? Lỗ Phỉ Đặc trong miệng ngâm xướng , định phát ra chú ngữ để phản công nhưng hắn hoảng sợ phát hiện , khi mình vừa mở miệng , thanh âm đã bị tiếng đàn ngắt đứt một cách kì dị . Ma pháp ngâm xướng chủ yếu là kêu gọi nguyên tố ma pháp trong không khí , rồi bản thân dùng ma pháp lực phát động ra . Nhưng lúc này đừng nói là liên kết với các nguyên tố ma pháp , ngay cả một câu ngâm xướng đầy đủ cũng không thể phát ra , cho dù có tinh thần lực cường đại cũng vô tác dụng . Lỗ Phỉ Đặc thật sự kinh hoàng khi nhận ra điều này .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự