Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Âm nhận ( phần 2 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1733 chữ · khoảng 6 phút đọc

Âm Trúc tựa hồ đã biết hắn ở sau lưng , cúi đầu nói : “Tiểu tử , ta phải đi rồi “ .

Thân ảnh chợt lóe , trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Diệp Âm Trúc . Người này rất cao lớn , so với Âm Trúc còn cao hơn hẳn một cái đầu , mái tóc tím bù xù , thân thể cường tráng , tựa hồ tràn ngập sức mạnh , khuôn mặt rắn rỏi tạo cho người ta cảm giác hắn là loại người cứng rắn , đôi mắt màu tím sáng như ngọc .

Diệp Âm Trúc đã rất quen thuộc với khuôn mặt này , trong suốt mười năm cùng hắn lớn lên , tình cảm của hắn và Diệp Âm Trúc không thể diễn tả bằng lời . Hắn là người bạn đầu tiên của Diệp Âm Trúc , là người động viên Âm Trúc trong quá trình tu luyện gian khổ , tuy hắn chưa hề nói với Diệp Âm Trúc một câu nào nhưng Âm Trúc rất hiểu hắn .

Nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn , Diệp Âm Trúc nhận ra được sự nghi hoặc muốn hỏi . Cảm nhận hai bàn tay nóng rực của hắn trên bả vai , Diệp Âm Trúc cảm động nói : “ Ta thật sự phải đi . Nếu không phải đang tu luyện cầm pháp , ta sẽ không phải cáo biệt ngươi . Hai vị gia gia nói ta tu luyện xích tử cầm tâm đã đạt đến cửu phẩm , sắp tiến vào cảnh giới kiếm đảm cầm tâm , không cần ngăn cách với ngoại giới nữa . Bọn họ cho ta đi thượng học , vừa giúp ta học hỏi thêm tri thức , vừa thích ứng được với xã hội bên ngoài . Cho nên bây giờ ta phải đi . Tiểu tử , thê giới bên ngoài như thế nào a ? Ta chưa ra ngoài bao giờ , chỉ mới nghe hai vị gia gia kể lại . Để cho ta cảm thụ ngoại giới tốt nhất , họ sẽ không đi cùng ta “ .

Ánh mắt nghi hoặc của người được gọi là ‘tiểu tử’ biến mất , hắn chậm rãi gật đầu , buông tay khỏi bờ vai Diệp Âm Trúc . “ Ta sẽ đi cùng ngươi “ .

“ Thật vậy sao ? Nếu vậy thì tốt quá “. Âm Trúc mừng rỡ nhảy lên như đứa nhỏ nhận được quà , bất quá hắn nhanh chóng ý thức được sự quái dị , kinh hãi nhìn tiểu tử hỏi : “ Ngươi … ngươi vừa nói đó sao ? “ .

Đây là lần đầu tiên tiểu tử mở miệng nói với hắn trong suốt mười năm tại bích không hải . Trước đây , cơ hồ mọi người đều nghĩ rằng hắn bị câm . Vậy mà bây giờ hắn đã nói chuyện , thanh âm trầm thấp , hung hậu , khiến cho người nghe cảm thấy áp lực phi thường . Thế nhưng loại âm thanh này khi vào tai Âm Trúc lại trở nên vô cùng ấm áp , dễ nghe . Tiểu tử vỗ vào bả vai Âm Trúc , nói : “ Đi thôi “ . Vừa nói , hắn đã đi về phía lối ra của bích không hải .

Vốn sắp phải một mình ra đi nên trong lòng Diệp Âm Trúc có chút cảm giác sợ hãi , nay có thêm người đồng hành khiến cho hắn vô cùng hưng phấn . Trong mười năm gần đây , cơ hồ mỗi ngày Diệp Âm Trúc cùng tiểu tử đều cùng ở chung một chỗ , hai người không nói chuyện nhiều , chỉ dùng ánh mắt để trao đổi với nhau . Hắn rất tín nhiệm tiểu tử , khi có tiểu tử đi cùng , thế giới bên ngoài tựa hồ chả còn đáng sợ gì với hắn nữa .

Âm Trúc lắc mình một cái đã ở bên cạnh tiểu tử . Cả hai song song bước ra thê giới bên ngoài .

“ Tiểu tử , ngươi vốn tên gọi là gì ? “.Vừa đi , Âm Trúc vừa tò mò hỏi . Ngoại trừ việc học tập cầm pháp cùng trúc tông vũ kĩ , hắn chẳng biết gì về ngoại giới , cuộc sống vô ưu vô lo , có thể nói hắn tuy đã lớn mà tâm hồn chỉ bằng một đứa trẻ . Sự sợ hãi khi phải đi ra ngoài một mình đã được thay thế bằng sự tò mò , hưng phấn bởi vì đã có tiểu tử bên cạnh . Dù sao đây là lần đầu tiên hắn rời khỏi bích không hải .

“ Ngươi gọi ta là Tử đi “ .

“ Vậy ngươi từ đâu đến ? Ta nghe ông nội nói , ngươi không phải là người của bích không hải . Tần gia gia nói ngươi đối với cũng không có ác ý , chỉ vì thích tiếng đàn của ta cho nên mới mãi ở đây , có đúng vậy không” .

Câu trả lời của Tử rất đơn giản , chỉ là gật đầu .

Âm Trúc có lẽ rất hưng phấn nên hôm nay nói hơi nhiều , trên đường đi hỏi không ngừng , nhưng Tử cũng mở miệng rất ít , thường chỉ gật đầu hoặc lắc đầu . Mãi cho đến khi bọn họ tiến vào Lộ na thành , Âm Trúc mới nói bớt đi một chút : “ Oa ! Đây gọi là thành thị sao ? Vừa hùng vĩ , lại vừa đẹp “ .

Nhìn Lộ na thành rộng lớn , tường thành nối liền không dứt , Âm Trúc hưng phấn không nói nên lời , bước nhanh tới cửa thành .

“ Bích không hải mới là địa phương đẹp nhất “ . Nhìn Diệp Âm Trúc ở phía trước , Tử nhẹ nhàng lấc đầu .

Tất cả những thứ ở Lộ na thành cơ hồ Âm Trúc đều chưa từng thấy qua . VÌ tu luyện xích tử cầm tâm cho nên tới tận bây giờ hắn mới rời khỏi bích không hải , nhìn thấy cai gì cũng tò mò , chỉ hận không mọc thêm hai mắt để quan sát .

“ Ngươi muốn đi đâu thượng học ? “ . Tử khó nhọc đặt câu hỏi hướng tới Diệp Âm Trúc .

Âm Trúc trả lời : “ Tần gia gia trước tiên bảo ta tới ma pháp sư công hội của Lộ na thành để lấy đồ . Ở đây sẽ có bản đồ , theo bản đồ sẽ tìm được học viện , đến đó chỉ cần giao một vật cho viện trưởng là được “ .

Tử vươn tay , nói : “ Bản đồ ! “ .

Âm Trúc đối với Tử rất tín nhiệm , đó là cảm giác xuất phát từ nội tâm , không ngần ngại lấy ra từ trong người bản đồ đặc chể đưa cho Tử .

Tử khai triển bản đồ , phát hiện đây là toàn đồ Long khi nỗ tư đại lục , phía trên bên phải có một vòng hồng tuyến chỉ địa điểm xuất phát là Lộ na thành , theo mũi tên chỉ đường đến địa điểm cuối cùng có ghi Mễ lan ma võ học viện . Tử nhíu mày nói : ‘ Nơi ngươi phải đến là Mễ lan đế quốc , xem ra ông nội ngươi rất quan tâm đến ngươi đấy “ .

Âm Trúc đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn không có khái niệm , tò mò hỏi : “ Mễ lan đế quốc ? Có phải cách đây rất xa không ? “ .

Tử gật đầu : “ Muốn tới Mễ lan , phải xuyên qua ba vương quốc thuộc A tạp á tại đại lục , nhằm hướng bắc mà đi . Mễ lan giáp biên giới phía bắc Toán đắc thượng thị đại lục hay chính là cực bắc hoang nguyên “ .

Khi nói tới cực bắc hoang nguyên , đồng tử của Tử thoáng co lại một chút nhưng rất nhanh chóng đã trở về bình thường , tuy vậy Diệp Âm Trúc vẫn nhìn thấy .

“ Tử , ngươi không cần sợ , cho dù nơi đấy có nguy hiểm đến đâu thì đã có ta đây , ta sẽ bảo vệ ngươi “ . Vừa nói , Âm Trúc vừa vỗ ngực .

Tử sửng sốt : “ Ngươi ? ” .

Âm Trúc gật đầu : “ Đúng vậy ! Ta sẽ bảo vệ ngươi . Tần gia gia đã nói đẳng cấp hiện nay của ta là ma pháp sư “ .

Nhìn Diệp Âm Trúc hăng say nói , Tử không khỏi cảm thấy buồn cười . Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên miệng hắn , khiến vẻ cương nghị của hắn trở nên nhu hòa rất nhiều .

“ Oa ! Tử , ngươi cười kìa , thật khó tin ! Từ trước đến nay hình như ta chưa thấy ngươi cười bao giờ “ . Âm Trúc như thể mới phát hiện ra một sự kiện mới gây chấn động cả đại lục , nhìn chằm chằm vào Tử .

Tử bất đắc dĩ nói : “ Được rồi . Chúng ta trước tiên đến ma pháp sư công hội “ .

Ma pháp sư công hội ở Lộ na thành có thể coi là địa danh nổi tiếng nhất , Tử tùy tiện hỏi một người bên đường cũng đã biết địa chỉ , dẫn Âm Trúc đi . Mặc dù đã trôi qua hơn mười năm nhưng ma pháp sư công hội vẫn tĩnh lặng như trước , ngay cả khan môn cũng không có .

Âm Trúc theo sau Tử , rất nhanh đã tới trước cửa đại sảnh công hội . Chưa đi đến nơi , bọn họ đã nghe thấy tiếng tranh cãi bên trong , trong đại sảnh có chín người chia làm hai phe đang gay gắt tranh luận . Một bên do Địch Á Lạp cầm đầu , sau lưng hắn là Bì Nhĩ Lạc Hòa cùng một gã hỏa hệ ma pháp sư , bên kai có sáu người cũng đều là ma pháp sư , mặc ma pháp bào không đồng nhất về màu sắc . Bọn họ bao gồm một người lam cấp đạo sư , hai người lục câp đại ma pháp sư , còn lại ba người đều là hoàng cấp cao cấp ma pháp sư

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự