Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Đồng đẳng bổn mạng khế ước ( phần 4 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1997 chữ · khoảng 7 phút đọc

Ngươi là ai ? – Gia Nội Đế hoảng sợ quát to một tiếng , hắn rõ ràng cảm nhận được , người sau lưng tùy thời đều có thể lầy mạng hắn .

- Nơi này là Mễ lan học viện . Giống ngươi , ta cũng là đệ tử , các ngươi muốn khi dễ bạn cùng phòng của ta , có phải là nên hỏi ta đồng ý hay không đồng ý . – Thân ảnh nhỏ bé kia không phải ai khác , đúng là bạn cùng phòng của Diệp Âm Trúc , Tô Lạp .

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Gia Nội Đế , hắn đã đoán được người sau lưng nhất định là thích khách hệ . Tại khu chiến sĩ bên kia , bất luận là chiến sĩ cường đại cỡ nào , cũng không muốn đối nghịch với thích khách hệ . Thích khách vô ảnh vô tung , ai cũng không hy vọng mình bị một gã sát thủ để ý đến . Gia Nội Đế luôn tự tin vào thực lực của mình , nhưng lúc này bị Tô Lạp đột nhiên mò tới phía sau mà không có chút hay biết , có thể thấy được , thích khách sau lưng hắn không có khả năng đối phó . Cho dù là đang ở trong học viện , cũng sẽ không có người hoài nghi sự tàn nhẫn của thích khách . Thích khách hệ là đệ nhất khóa , bất kể là địch nhân nào , cũng đều có thể xuất hiện , uy hiếp tới tính mạng . Cho nên trong Mễ lan học viện vẫn lưu truyền một câu nói thế này : nếu có gan trêu chọc sư phụ , cũng đừng chọc đến một gã thích khách đệ tử .

- Cái này , cái này , vị đại ca , ta biết sai rồi . Không biết Diệp Âm Trúc là bạn cùng phòng của ngài . Bỏ qua cho ta đi , chúng ta lập tức rời đi . – Gia Nội Đế âm thanh đã có chút run rẩy , bởi vì hắc chủy thủy như đang cọ xát với da cổ hắn .

- Lần sau mà ta nhìn thấy các ngươi , ta sẽ không nói lời nào nữa đâu . – Tô Lạp đang ôn hòa , thanh âm đột nhiên trở nên âm trầm . Không nói lời nào , đối với thích khách nghĩa là gì ? Đó chính là hủy diệt . Hắc chủy thủ giống như có ma thuật , biến mất không một tiếng động . Gia Nội Đế cùng sáu gã đồng bọn nhìn kỹ xuống dưới , thân thể Tô Lạp nhoáng lên một cái , cũng như vậy , biến mất tại chỗ không thấy đâu nữa . Ẩn nặc ( thuật ẩn thân ) , chỉ có cao đẳng thích khách mới có thể sử dụng ẩn nặc kỹ năng .

Cố gắng nén thật sâu sợ hãi vào trong lòng , Gia Nội Đế liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc một cái , thậm chí ngay cả một câu lịch sự cũng đều không có , mang theo đồng bọn chạy đi mất . Ánh mắt Diệp Âm Trúc vừa động , hướng về phía bên trái người mình nhìn , thân thể gầy nhỏ không một tiếng động hiện lên bên người hắn , chính là Tô Lạp .

- Tô Lạp , cám ơn ngươi . – Âm Trúc mỉm cười . Tô Lạp có chút kinh ngạc nhìn Diệp Âm Trúc , bởi vì hắn cảm giác được , ngay khi hắn trong nháy mắt xuất hiện , có một cỗ tinh thần lực ba động tập trung trên người của hắn .

Cho dù ta không ra tay , ta tin tưởng là ngươi vẫn có thể giải quyết được . Bất quá , dọa bọn họ tốt hơn . Cái tên Gia Nội Đế kia là nhị niên cấp sử dụng trọng kiếm , vũ kỹ rất khá .Lần này bọn họ phỏng chừng sẽ không tìm ngươi làm phiền nữa đâu . – Tô Lạp hì hì cười , lúc này bất luận là trong mắt hắn vẫn còn ít tử khí , nhưng sát khí lạnh lẽo thì đã tiêu thất . Biểu hiện vừa rồi của Tô Lạp , gây cho Diệp Âm Trúc cảm giác mới mẻ , lúc này hắn mới biết , hóa ra bạn cùng phòng của mình lại cường đại như vậy .

- Chúc mừng ngươi , Âm Trúc .

-

- Chúc mừng ? A , ngươi nói trận đấu của thần âm hệ chúng ta cùng thuỷ hệ sao ?

Tô Lạp giơ ngón tay cái lên , nói : “ Không nghĩ tới thần âm hệ các ngươi cũng có bản lãnh như vậy . Đi thôi , chúng ta trở về túc xá , tối nay ngươi muốn ăn gì ? Ta làm cho ngươi ăn . “

Diệp Âm Trúc cười cười , nói : “ Ngươi thật sự là xứng với cái chức danh hảo quản gia . Cái giá bốn kim tệ thật xứng đáng . Chẳng những không cần phải dọn dẹp phòng , có cơm ăn . Thậm chí ngươi còn làm bảo tiêu miễn phí . “

Tô Lạp hắc hắc cười nói : “ Ngươi nếu cho rằng phục vụ hoàn hảo mà giá cả lại phải chăng như vậy , có cho thêm ta cũng không phản đối . “ Vừa nói xong , ngón trỏ và ngón giữa tay phải cọ cọ vào ngón cái ( biểu hiện cho money đó mà ^ ^ ) , điệu bộ có chút bỉ ổi . Hắn bây giờ , không ai nghĩ cùng vói lãnh khốc thích khách ban nãy là cùng một người .

Túc xá vẫn là rất nhỏ , nhưng nơi này như đã thành nhà của Tô Lạp và Âm Trúc . Ở trong một căn biệt thự hào hoa thật lớn vị tất đã thoải mái giống như ở đây . Túc xá tuy nhỏ , nhưng cực kỳ sạch sẽ . Mỗi lần trở về nơi này , Diệp Âm Trúc đều sinh ra vài phần ấm áp . Từ lúc mới vào Mễ lan học viện tơi nay , người sư phụ mang tới cho hắn ấn tượng sâu sắc nhất , tất nhiên là Ny Na , nhưng đệ tử để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc nhất , lại không phải mỹ nữ thần âm hệ Hải Dương kia , mà là bạn cùng phòng của hắn Tô Lạp .

Tô Lạp cực kỳ có năng lực , hắn luôn xử lý hết thảy mọi sự tình của túc xá , Diệp Âm Trúc thậm chí không nhìn thấy hắn dọn dẹp lúc nào , cũng rất nan giải mới có thể tìm thấy một tia bụi bậm . Hôm nay lại thấy thực lực thích khách của Tô Lạp , không khỏi làm hắn vô cùng kinh ngạc . Xem ra , trên mình mỗi người đều có bí mật , mà bí mật của Tô Lạp thực sự quá nhiều .

Có lẽ ngay cả Gia Nội Đế cũng không thể biết được thực lực của Tô Lạp là cấp bậc nào , nhưng Diệp Âm Trúc lại rất rõ ràng . Thích khách sẽ không dễ dàng phóng thích ra đấu khí của mình , không cho đấu thủ biết thực lực của mình , đó chính là yếu tố đầu tiên của một thích khách . Bất quá , tinh thần của Diệp Âm Trúc dso với bạn bè đồng trang lứa thì mạnh hơn rất nhiều . Ngay khi Tô Lạp buông tha cho Gia Nội Đế , sử dụng ần nặc thuật , hăn rõ ràng cảm nhận được trên người của Tô Lạp tản mác ra một chút khí tức , so với mình không sia biệt lắm . Cái này đại diện , Tô Lạp cũng có lục cấp sơ giai đấu khí . Trong đám bạn cùng lứa tuổi , thì điều này rất khó tưởng tượng ra được .

Phải biết rằng , Diệp Âm Trúc cũng phải trải qua hơn mười năm ngăn cách với thế giới bên ngoài , dốc sức khổ tu đấu khí mới đạt đến trình độ này a ! Thậm chí không cần nghe ngóng , Âm Trúc cũng có thể đoán được , Tô Lạp tuyệt đối là tân sinh mạnh nhất trong thích khách hệ lần này .

- Ăn cơm thôi , nghĩ cái gì vậy ? – Tô Lạp khôi phục lại thái độ bình thường như trước , vẻ mặt vô âu vô lo , bộ dạng vui sướng . Từ trong lòng móc ra tiền , đang tính toán thực phí . Bữa trưa của hai người còn thịnh soạn hơn hai ngày trước , một đĩa thịt , một đĩa rau , còn có bốn cái bánh bao , thậm chí có một bát canh rau thơm phức .

- Oa , Tô Lạp , hôm nay phát sinh sự tình gì vậy , nhiều thức ăn ngon như vậy ? Âm Trúc kinh ngạc nói .

Tô Lạp cười , nói : “ Hôm nay thần âm hệ các ngươi chẳng phải là thắng hay sao ? Coi nhu là chúc mừng cho ngươi đi . Thân thể chúng ta đang lớn lên , mỗi tháng cũng phải ăn chút thịt . Buổi chiều các ngươi còn có một trận đấu , mau ăn đi , buổi chiều ta không có việc gì , cơm nước xong ta cùng ngươi tới sân thi đấu , ngươi cố gắng lên . “

- Cám ơn ngươi , Tô lạp . – Diệp Âm Trúc đột nhiên cẳm nhận được yết hầu của mình tựa hồ bị vật gì chẹn vào .

Tô Lạp cúi đầu , trong mắt hiện lên một đạo quang mang khác thường , ngoài miệng nói : “ Không cần cám ơn . Ngươi nếu muốn cảm ơn ta , thì hãy tiếp tục cố gắng lên , nếu có thể mang tới cho ta chút kim tệ , vậy thì cuộc sống của chúng ta sau này có thể tốt hơn . “ Nhất định . “ Vì tôn nghiêm của chính mình , cũng là vì Tô Lạp , Diệp Âm Trúc lần đầu tiên xác định mục tiêu cho mình . Đó chính là giành chức quán quân tại tân sinh đại hội .

Như sói nuốt hổ vồ , ăn xong bữa trưa , Tô Lạp cùng Diệp Âm Trúc đồng thời đi tới thần âm hệ . Lúc này , thần âm hệ chúng vị mỹ nữ đều đang tập trung tại đây . Duyên cớ có lẽ bởi vì ban sáng đối chiến thủy hệ giành chiến thắng , lúc này , cả thần âm hệ lộ một vẻ hào khí trùng trùng .

- Âm Trúc , ngươi đã tới . Lúc trận đấu chấm dứt ngươi đã đi đâu vậy ? – Tuyết linh quả thực rất nhanh mắt , Âm Trúc mới tới gần phòng học nàng đã thấy . Âm Trúc vẫn còn nhớ rõ , hôm nay Tuyết Linh trong lúc kích động đã đột nhiên ôm hôn hắn . Giờ nhình thấy nàng có chút xấu hổ , khuôn mặt tuấn tú đỏ cả lên ,nói : “ Tuyết Linh , ta trở về ăn cơm . A , ta giới thiệu cho các ngươi một chút , vị này là bạn cùng phòng cảu ta , thích khách hệ Tô Lạp . “

Tô Lạp cùng với Tư Thiết Lạp tuyệt đối là hai chủng loại người , như Tư Thiết lạp mà nhìn thấy mĩ nữ chỉ hận là con ngươi không thể chui từ hốc mắt ra . Còn Tô Lạp phản ứng lại phi thường bình thản , thậm chí ngay cả vẻ mặt tươi cười cũng giảm đi mất vài phần , chỉ là chậm rãi vuốt cằm , cùng với Tuyết Linh chào hỏi .

Giờ bom đến rồi giờ bom đến rồi :0 (31)::0 (144)::99:, chuẩn bị đưa mặt ra lãnh bom đi nào anh em

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự