Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 40 Đồng đẳng bổn mạng khế ước ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1949 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Nga ? – Phất Cách Sâm nhất thời nổi lên hứng thú , hỏi : “ Vậy ngươi có thể kết luận đây tột cùng là loại ma thú gì không ? “ Hồng long Khoa Tát lắc lắc cái đầu thật lớn nói : “ Không , ta không cách nào xác định được . Ta chỉ có thể cảm giác được khí tức của một ma thú trưởng thành mang tới cho ta một áp lực thật lớn , nhưng loại khí tức này ta cũng lần đầu tiên gặp phải , không cách nào phán đoán được nó thuộc loại ma thú nào . Hơn nữa , nơi này còn có khí tức của người . Có thể là hắn ở chỗ này gọi ma thú về . “

Long tộc năng lực cảm ứng khí tức hơn loài người gấp trăm lần . Phất Cách Sâm không chút hoài nghi lời đồng bọn nói . Lúc này không khỏi hãm vào trầm tư . Cho dù là ma thú trưởng thành , không đạt tới cửu cấp , sẽ không khả năng gây ra áp lực lớn như vậy cho Khoa Tát . Nếu thật sự có cửu cấp ma thú xuất hiện ở chỗ này , thì thật là kỳ quái . Nhưng theo như cảm giác của Khoa Tát , thì có thể chứng minh một vấn đề , ma thú này tuyệ không phải long tộc .

Diệp Âm Trúc không hay biết , mình vừa rồi cùng Tử hoàn thành đồng đẳng bổn mạng khế ước đã khiến cho viện trưởng Phất Cách Sâm chú ý . , lúc này hắn đang cùng Tử trên đường trở lại học viện .

- Âm Trúc , ta phải đi đây . Nếu sau này ngươi gặp phải phiền toái không thể giải quyết , hãy gọi ta về . “ Tử ôm lấy Âm Trúc , lúc này trong mắt hắn , sự lạnh lung như băng đã hoàn toàn biến mất . chỉ có sự quan tâm đầy ấm áp của huynh trưởng dành cho đệ đệ .

- Tử , vậy ngươi nếu có phiền toái gì , cũng nhất định phải gọi ta đó . Ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi . – Diệp Âm Trúc mỉm cười , lúc này đây hắn không lo lắng không có Tử ở bên . Chỉ cần chính mình nghĩ đến , là có thể tùy thời đi tới trước mặt hắn . Khi khế ước hoàn thành , trong đầu Âm Trúc cùng Tử đều có một loại tinh thần liên lạc . Khí tức của đối phương làm bọn hắn cảm giác càng thêm thân thiết . Bằng tinh thần liên lạc , bọn họ thậm chí cảm nhận được tâm tình của đối phương . “ Tử , ta có chút do dự . “ Âm Trúc nói .

- Do dự cái gì ?

- Hôm nay . khi tân sinh đại hội bắt đầu , chúng ta trận đầu thắng thủy hệ , nhưng Ny Na nãi nãi đã nói qua . Thủy hệ là ma pháp yếu nhất trong chin hệ . Các học hệ đối thủ đều phi thường cường đại . Ta bây giờ không biết sử dụng âm nhận dùng hợp vào nhạc khúc chống lại bọn họ có đuungs hay không . Tần gia gia có nói , những địch nhân chứng kiến âm nhận đều phải chết , nhưng vừa rồi cha ta lại nói , không phải địch nhân nào cũng đáng chết . Chỉ là trận đấu , tự nhiên thuộc về hàng ngũ không đáng chết .

Tử hiểu được nghi hoặc trong lòng Âm Trúc , lạnh nhạt cười , nói : “ Chuyện này ngươi phải tự mình quyết định . Bất quá , ta chỉ có thể nói , mặc dù Tần gia gia của ngươi sợ ngươi hiển lộ năng lực mà băn khoăn . Nhưng mà , nếu ngươi muốn trở thành một cường giả , mặc dù cần phải ẩn giấu thực lực , nhưng nếu không sự dụng năng lực của bản thân nhiều hơn đẻ rèn luyện , tăng cường kinh nghiệm chiến đấu , thì cũng không có lợi . Ẩn dấu không phải biện pháp tốt nhất , để cho chính mình trở nên ngày càng mạnh hơn mới là mục tiêu chính . “

Diệp Âm Trúc gật đầu nói : “ Ta cũng nghĩ như vậy . Hơn nữa , chủ yếu chính là , thần âm hệ ngoại trừ ta đều là nữ sinh . Ta không hy vọng tại trận đấu kế tiếp các nàng bị thương tổn , ta cũng không hy vonhj các nàng giúp ta ngăn trở công kích . Ta là một nam nhân , ta phải đứng phía trước nhất . “

- Âm Trúc , ngươi trưởng thành rất nhanh . Như vậy , ta cũng có thể yên tâm mà đi . Ngươi phải nhớ kỹ một điểm , chúng ta đồng đẳng triệu hồi chỉ có khi không bị đối phương vây khốn mới có thể gọi về thành công . Nói cách khác , nếu ngươi hiện đang suy nghĩ là phải gọi ta trở về , đầu tiên phải là ta không bị vây trong trạng thái chiến đấu , nếu không triệu hồi sẽ không thành công . Đây là một nhược điểm . Chỉ có trong chiến đấu , một phương có thể gọi về cũng phải là không bị vây trong trạng thái chiến đấu .

Tử lại vỗ vỗ bả vai Âm Trúc , xoay người rời đi . Diệp Âm Trúc lúc này mới phát hiện , bất tri bất giác , mình đã về tới trước cửa Mễ lan học viện . Lững thững đi vào , bây giờ hắn không cần vội vàng , chậm rãi một mình hướng tới hỗn hợp khu đi đến . Trí nhớ của hắn cực tốt , tại học viện sinh sống vài ngày , đã thường xuyên đi khắp nơi trong học viện . Hít thở không khí trong lành của học viện , xuyên qua khu bắc , mắt sẽ thấy hỗn hợp khu , tại đây . Âm Trúc lại bị một đoàn người ngăn cẳn . Tổng cộng bảy người , vóc người cao không đồng nhất , vũ khí trên người thể hiện bọn họ không phải người của ma pháp bắc khu .

- Đứng lại , ngươi chính là Diệp Âm Trúc phải không ? – Bảy người dàn hàng ngang, che trước mặt Âm Trúc .

- Chính là ta , các ngươi có việc gì thế ? – Âm Trúc nhíu mày , trực giác mách bảo , đám người này không có thiện ý .

- Có việc , đương nhiên có việc . Tiểu tử , hôm nay ngươi làm cho chúng ta thua không ít tiền . Vốn chuẩn bị thắng lấy một món tiền , không nghĩ tới ngươi , một bụi rậm trong vạn hoa phá hủy mất . Ngươi nói phải làm sao bây giờ ? - Thanh niên cầm đầu thân hình cao lớn , cùng với Tư Thiết Lạp không sai biệt lắm , nhìn quan khoảng hai mươi tuổi , bộ dạng toát lên vẻ hung hãn . Sau lưng là hai cây chiến phủ rất lớn .

Diệp Âm Trúc có chút mờ mịt nói : “ Ta làm cho các ngươi thua tiền . “

- Đương nhiên . Chằng lẽ ngươi cho ta , Gia Nội Đế nói hoang phải không ? Hôm nay thần âm hệ ngươi thắng thủy hệ , chúng ta đặt cho thủy hệ thằng , hết quả huyết bổn vô quy ( máu chảy ra không thu về được ) . “

Nguyên lai ,tại tân sinh võ hội , một ít cao niên cấp đệ tử lén mở cuộc đánh cá , hôm nay thần âm hệ cùng thủy hệ đánh một trận trở thành tiêu điểm cho cả tân sinh võ hội . Đánh cuộc đương nhiên không phải đổ cho ai thắng , bởi vì chẳng ai nghĩ thần âm hệ có thể thắng cả . Cho nên đánh cuộc xem , thần âm hệ có thể kiên trì trước thủy hệ được nửa giờ không . Kết quả hiển nhiên tuyệt đại đa số đều thua .

Gia Nội Đế cùng với sáu người trước mặt này đều ở tại hỗn hợp khu , vốn không có nhiều tiền , nguyên tưởng hôm nay sẽ có một món , không ngờ lại thua không ít ., trong lúc nhất thời tức giận , bất quá , bọn họ không dám đi làm khó các mỹ nữ cao quý thần âm hệ , cho nên ở chỗ này trụ tại hỗn hợp khu đợi Diệp Âm Trúc quay về .

- Cái này la việc của các ngươi , cùng với ta có quan hệ gì chứ ? Các ngươi muốn thế nào ? – Diệp Âm Trúc không dễ dàng bị khi dễ như vậy . Nhìn Gia Nội Đế bảy người khiêu khích , trong lòng hắn nghĩ , mấy tên che mặt này chính là tội không đáng chết như cha nói hay sao ?

- Thế nào ? Chúng ta cũng không muốn thế nào cả . Chỉ cần ngươi bồi thường tổn thất cho chúng ta thì có thể được rồi . Tổng cổng bốn kim tệ , cấp tiền cho chúng ta đi . Nếu không , hôm nay không chừng phải khiến cho da thịt ngươi nếm ít đau khổ rồi – Gia Nội Đế vóc người so với Tử không kém bao nhiêu , bàn tay to nắm chặt lại , phát ra âm thanh xương cốt kêu răng rắc , hơn nữa , vẻ ngoài của hắn rất hung hãn , quả thật làm cho người ta phải e ngại . Đáng tiếc , hôm nay , hắn lại chọn sai đối tượng .

- Ta không có tiền , mà có cũng sẽ không giao cho các ngươi . Ta nghe nói qua , sau khi đã đặt cược , thua thì phải chịu , các ngươi không rõ hay sao ? – Lãnh quang nhàn nhạt hiện lên trên măt Âm Trúc , trúc đấu khí lưu chuyển trong cơ thể , bởi vì cùng Tử khế ước xong , lực lượng mạnh mẽ trong cơ thể đang muốn bùng phát ra ngoài , đối với đối thủ này , hắn không định vận dụng cây Hải nguyệt Thanh huy cầm

Ngay lúc này , một màn kỳ dị xuẩt hiện . Gia Nội Đế vừa muốn phát tác , cả người đột nhiên trở nên cứng đờ , thân thể không dám nhúc nhích , ánh mắt tràn ngập sợ hãi . Một thanh củy thủ dài bảy thốn không biết từ lúc nào đã gác trên cổ hắn . Thanh chủy thủ màu đen , cũng không phản quang , nhưng khí tức sâm hàm làm da tay hắn toát mồ hôi , thậm chí run rẩy . Sát khí lạnh như băng táp vào sau gáy của hắn , hắn phảng phất cảm thấy máu trong cơ thể mình như đông lại .

- Tốt , cứ như vậy , không nên cử động , ta không thể cam đoan tay của mình có thể giữ nguyên như vậy được đâu . – Thanh âm nhu hòa từ sau lưng Gia Nội Đế cang lên . Gia Nội Đế cùng sáu gã đồng bọn hoảng sợ nhìn lại . Không biết từ lúc nào , sau lưng Gia Nội Đế đã có thêm một tiểu thân ảnh . Lúc này , một tay hắn đang đặt trên vai khống chế thân thể Gia Nội Đế , một tay đang nắm chuôi hắc chủy thủ . Trên mặt mặc dù thản nhiên mỉm cười , nhưng ánh mắt lại tràn ngập quang mang chết chóc .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 40

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự