Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 300 Bí mật của Lôi Thần Chùy (p3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2025 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Âm Trúc mỉm cười đáp:

- Ta đã có vũ khí là Nặc Khắc Hi kiếm, tương lai có thể dùng được Khô Mộc Long Ngâm cầm, đối với ta thì Tu Di thần giới mới là vật hữu ích, hôm nay thật thất lễ, vừa mới gặp mặt đã hủy khải giáp của tộc trưởng, như vậy đi hôm nay ta cũng đem tới kim cương và ma ngân, làm lễ tạ tội giúp tộc trưởng sửa lại khải giáp được không?

Lỗ Đặc Tư vì mất đi một kiện thần khí đang buồn rầu, nghe Diệp Âm Trúc nói vậy thì tâm tình nhất thời khá hơn nhiều, Ải Nhân tộc cũng không mất đi hai kiện thần khí quý nhất, cuối cùng có thể chấp nhận được. Đáp một tiếng, ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc với phần cảm kích.

Tu Di thần giới được đeo vào ngón vô danh bên tay phải, cùng với Long hồn giới tỏa sáng, bất luận là vật màu vàng hay màu bạc của bảo thạch, nhìn qua đều trân quý. Làm cho khí chất của Diệp Âm Trúc càng thêm tao nhã.

Lúc này trên hai bàn tay tám ngón của Diệp Âm Trúc đã có ba giới chỉ: Long hồn giới, Tu Di thần giới, và không gian giới chỉ hình giọt nước do An Nhã tặng cho. Nếu lúc đầu không phải là mang không gian chỉ giới của Cầm tông đưa cho Tô Lạp thì bây giờ sợ rằng trên bàn tay bốn ngón sẽ có bốn giới chỉ.

Ải Nhân tộc không còn việc gì với Diệp Âm Trúc, tạm thời hắn và An Nhã được nghỉ ngơi, Lỗ Đặc Tư cùng bốn vị trưởng lão đều đi thu xếp cho quá trình chuyển chổ ở. Chỉ để lại Minh bồi tiếp hai vị khách quý này.

- An Nhã tỷ tỷ, Tu Di thần giới này tặng cho tỷ.

Diệp Âm Trúc đưa Tu Di thần giới mà Lỗ Tây đặc đã trịnh trong giao cho hắn tặng An Nhã.

An Nhã hoảng sợ, cản tay Diệp Âm Trúc lại, bật cười nói:

- Ngươi thật là! Luôn luôn không đến phiền toái, ngay cả thần khí cũng tùy tiện cho đi sao? Không gian chỉ giới của ta cũng đủ dùng rồi.

Diệp Âm Trúc gãi đầu nói:

- Tỷ tỷ, người giúp ta quá nhiều, đây chỉ là tâm ý của đệ.

Nói thẳng ra An Nhã đưa cho hắn không gian chỉ giới hiện giờ đã không đủ dùng. Nhưng khi có cái Tu Di thần giới thì hắn trước tiên nghĩ đến lòng tốt của An Nhã dành cho mình, đã tặng ngay không gian chỉ giới rồi nhận làm đệ đệ rồi lại tặng Ngân long đản, bây giờ tới Cầm thành do An Nhã tự tay kiến thiết.

Điều này đối với Diệp Âm Trúc là ân tình lớn lao, mặc dù nhìn từ góc độ nào đó thì An Nhã cũng vì Tinh linh tộc của mình, nhưng không thể không nói rằng, nếu không có An Nhã thì Diệp Âm Trúc quyết không có cơ hội thuận lợi cho đến ngày hôm nay. Không có An Nhã thì hắn cũng không có khả năng được Địa tinh và Ải nhân tộc chấp thuận.

An Nhã có chút đỏ mặt cười nói:

- Đệ đệ ngốc, ngươi có biết là tặng giới chỉ cho nữ nhân là có ý gì không?

Diệp Âm Trúc lắc đầu.

An Nhã bật cười nói:

- Không biết sao lại đưa ? Đợi ngươi biết rồi hãy nói lại, lúc đó để ngươi còn dám tùy tiện mang giới chỉ tặng người khác hay không. Nhớ kỹ lời tỷ tỷ nói, trừ phi tìm được chánh thức ý trung nhân, còn không thì không được tùy tiện đem giới chỉ tặng cho ai, dễ mang tới hiểu lầm. Cái Tu Di thần giới này rất hợp với nam tính của ngươi, nếu sau này ngươi gặp được ý trung nhân không chừng ta mang giới chỉ mà ngươi tặng làm vật mai mối.

Minh đứng bên cạnh cũng cười:

- Con người tặng giới chỉ cũng chỉ trong một tình huống. Vừa rồi đối mặt với các trưởng lão của Ải Nhân tộc ngươi tinh minh như vậy, thân là lĩnh chủ Cầm thành mà ngay cả việc này cũng không biết hay sao?

Diệp Âm Trúc đỏ mặt cười khổ nói:

- Ta thật sự cũng không rõ lắm. Minh, tặng giới chỉ là có ý gì?

Minh cười nói:

- Nếu phong tục của loài người chưa đổi thì tặng giới chỉ là có ý cầu hôn!

- Ách.. cầu hôn?

Diệp Âm Trúc quay lại nhìn An Nhã , An Nhã lúc này cũng đang nhìn về phía hắn với ánh mắt bình thường, Diệp Âm Trúc trong lòng có có chút lo lắng.

- An Nhã tỷ tỷ, ý của đệ không phải như vậy, ngàn lần không nên tức giận.

Diệp Âm Trúc lo lắng nói.

An Nhã vẫn cười, hai má ửng hồng càng thêm động lòng người:

- Ta sao phải tức giận? Sao? Ý ngươi là An Nhã ta đã già có phải không?

- Không, không phải! An Nhã tỷ tỷ, đương nhiên không phải ý đó, tỷ tỷ không phải lớn tuổi, vẫn xinh đẹp. Là ta..

Giọng nói của Diệp Âm Trúc có chút lo lắng, khi ánh mắt của An Nhã chăm chú nhìn hắn thì hắn trong lòng có chút bối rối, cho dù đối mặt với Chiến Tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư cũng không có cảm giác này.

Nhìn bộ dáng của Diệp Âm Trúc, An Nhã bật cười nói:

- Thôi được rồi, tiểu tử ngốc, không đùa với ngươi nữa. Hãy nghỉ ngơi một chút đi. Ải nhân cũng sắp chuẩn bị xong rồi. Chúng ta sẽ dùng phương pháp truyền tống, ngươi là ma pháp sư tinh thần hệ , chắc hẳn cũng đã chia sẻ cách sử dụng ma pháp này chứ.

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

- Đã làm.

An Nhã mĩm cười nói:

- Vậy không thành vấn đề, ngươi phụ trách truyền tống còn ta sẽ hỗ trợ tinh thần lực thêm một phần cho ngươi, như vậy hiệu quả sẽ tăng gấp đôi. Nếu thuận lợi, nói không chừng không tới mười ngày sẽ hoàn tất việc di chuyển toàn bộ người của Ải nhân tộc.

Diệp Âm Trúc bằng vào năng lực cường hãn cùng với trang bị tốt nhất, hơn nữa được sự trợ giúp của An Nhã, trong mình có mang huyết mạch của Tinh linh nữ vương, rốt cục cũng hoàn thành việc di chuyển toàn bộ Ải nhân tộc đến Bố Luân Nạp sơn của mình, lãnh địa trừ con người thì có thêm bốn chủng tộc khác.

Di chuyển toàn tộc, là một quá trình phiền toái, Ải nhân tộc so với tưởng tượng lại nhiều hơn, bất quá là có Tu Di thần giới, mặc dù nó không còn thuộc về Ải nhân tộc nhưng Diệp Âm Trúc cũng sẽ không nề hà mà cho họ sử dụng. Trải qua tám ngày, với sự cố gắng của Diệp Âm Trúc và An Nhã, Ải Nhân tộc rốt cục cũng đã hoàn tất quá trình dời qua Bố Luân Nạp Sơn, trên một mảnh đất trên núi, ải nhân tộc bắt đầu xây dựng nhà cửa.

Hay tin, đại trưởng lão của Địa tinh bộ lạc, Cổ Lổ tới trước tiên tới nơi mà Ải Nhân tộc di chuyển tới Cầm thành, khi ông gặp lại hắn thì thái độ vẫn bình thường, chẳng những rất thân thiết với Ải Nhân tộc, mà đồng thời còn tặng Ải Nhân tộc một trăm vò rượu ngon của bọn họ để mừng việc chuyển đến nhà mới của Ải nhân tộc.

Lỗ Tây Nặc, Lỗ Đặc Tư uống rượu rất khỏe, Diệp Âm Trúc cũng nói sơ cho họ biết về tình hình của Cầm thành, kể cả với đại trưởng lão của Địa tinh bộ lạc cũng không dấu diếm có sự tồn tại của Bỉ Mông cự thú, cũng nói cho bọn họ là sau này mình sẽ giúp Tử thu phục Thú nhân tộc.

Ải nhân và Địa tinh đều là dân tộc có từ xa xưa, đối với loài người và Long tộc bọn họ không có hảo cảm, đối với Thú nhân thì có thân cận hơn chút ít, bọn họ đều cũng biết Tử Tinh Bỉ Mông từ xa xưa thì rất cường hãn, mà ở Cầm thành là đồng minh với nhau thì bọn họ rất là vui mừng. Đồng thời Diệp Âm Trúc cũng cam đoan với bọn họ rằng trong tương lai khi thu phục Thú nhân tộc, tuyệt sẽ không yêu cầu bọn họ xuất lực hỗ trợ. Mong họ an tâm sống tại Cầm thành.

- Âm Trúc, ăn cơm đi.

Tô Lạp từ ngoài bước vào. Thời gian này, Cầm thành mới bắt đầu xây dựng lại, ngay cả Diệp lĩnh chủ cũng chưa có phủ đệ, chỉ sống trong một tiểu viện không rộng lắm.

Diệp Âm Trúc lúc này đang nghiên cứu Phương vị ma đạo pháo đồ chỉ, tới Cầm thành đã hai mươi ngày, Ải Nhân tộc cũng đến Cầm thành hơn mười ngày, cơ bản đã ổn định. Thời gian tới ngày khai giảng của Mễ Lan học viện ngày càng gần. Diệp Âm Trúc hy vọng có thể hoàn thành cho Địa tinh nhất tộc Toàn phương vị trước khi nhập học. Cho nên chú tâm tạo Ma đạo pháo là trọng tâm, Phương vị ma đạo pháo này không chỉ là hướng đi, đồng thời còn muốn dựa vào tài chất và công nghệ cao cấp của Địa tinh, mới có thể làm xong Địa tinh môn chấn nhiếp trụ, hoàn thành trợ giúp cho bọn họ.

Ngẩng đầu nhìn Tô Lạp mĩm cười:

- Lại có thức ăn ngon rồi, đi thôi, Tô Lạp mấy ngày nay cực khổ cho ngươi nhiều. Ta không có thời gian cho ngươi, vốn định đưa ngươi ra ngoài chơi, nhưng bây giờ lại mang đến bận rộn ngươi.

Lần này đi Cực Bắc Hoang Nguyên, mọi người đều có những lợi ích lớn, duy chỉ có Tô Lạp thì không được gì cả.

Tô Lạp nhíu mày nói:

- Nói nhiều làm gì, Ngươi muốn tốt cho ta thì mau đi ăn cơm đi.

Ánh mắt nhu hòa của Tô Lạp nhìn Diệp Âm Trúc, một tia trầm mê từ sâu thẳm lóe qua, Tô Lạp cúi đầu tay mân mê ngón tay vô danh của mình, có không gian chỉ giới ở đó, trong lòng không khỏi phấn khởi.

Quả thật, mọi người đều giúp sức rất lớn, Thường Hạo khắc họa trên các ngọn núi của Bố Luân Nạp Sơn ma pháp trận cảnh báo, Mã Lương bằng vào ma pháp của mình gọi về Ma thú trợ giúp kiến thiết Cầm thành. Hải Dương mỗi ngày cùng với các cô gái Lam tinh linh ở cùng một chỗ.

Nàng cực kỳ kinh ngạc khi phát hiện các Lam tinh linh này khi cảm thụ hết thảy ngoại giới rất nhạy cảm, nhất là phương diện âm nhạc. Với thời gian không dài ở đây, các nàng đã chọn lựa nhạc khí cho mình, dĩ nhiên là không giống nhau. Mặc dù Hải Dương không thể dạy các nàng cách sử dụng nhạc khí, chỉ nói một chút tinh hoa của Diệp Âm Trúc về nhạc lý, thì Yên La là lãnh đạo của nhóm Lam tinh linh này trong một thời gian ngắn đã tiếp nhận được.

Thậm chí Hải Dương cũng cảm giác được các nàng nhờ ảnh hưởng của âm nhạc mà sinh ra tinh thần lực. Khó trách lúc đầu An Nhã đã nói là Lam tinh linh linh hồn rất thanh khiết, khi tu luyện ma pháp sẽ đạt hiệu quả gấp bội.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự