Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 301 Khai chú Ma Đạo Pháo (p1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2126 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nhiệm vụ của Tô Lạp là nhẹ nhàng nhất mà cũng ít thu hút sự chú ý của mọi người nhất. Hằng ngày ngoài việc chiếu cố Diệp Âm Trúc, thời gian còn lại ngồi cạnh hắn, lẳng lặng nhìn hắn làm việc. Mà Diệp Âm Trúc nói chuyện gì cũng không cần phải quá để ý hay giữ kẽ với nàng ta.

- Tô Lạp mấy người bọn Thường Hạo ăn cơm xong chưa?

Diệp Âm Trúc vừa ăn vừa hỏi. Mặc dù thức ăn của Địa Tinh tộc chế biến rất tinh xảo, nhưng không biết tại sao hắn thích ăn nhất là cơm do Tô Lạp nấu. Hắn cũng từ chối thức ăn do Địa Tinh Đại trưởng lão gửi tới.

Tô Lạpchống cùi chỏ trên bàn, nhìn Diệp Âm Trúc ngấu nghiến thôn tính thức ăn, trên mặt không nhịn được nở nụ cười:

- Yên tâm đi, mọi người đều ăn xong rồi. Hải Dương cùng Lam tinh linh môn ăn cùng một chỗ, nàng để ta chuyển cáo với ngươi, là bây giờ Lam tinh linh môn đã tiến bộ rất nhiều về nhạc lý. Ngươi nếu có thời gian thì đến chỉ dạy cho các nàng một ít.

- Ừ, biết rồi, đợi cơm nước xong đã. Ta còn phải tìm Lỗ Tây Nặc trưởng lão thương lượng vài chuyện đã.

Tô Lạp nhìn Diệp Âm Trúc.

- Âm Trúc, tại sao ngươi làm cái gì cũng đều chuyên chú hết vậy?

Diệp Âm Trúc nuốt một miếng thức ăn.

- Tại sao phải hỏi như thế? Có lẽ là thói quen từ nhỏ do học cầm tạo nên. Tần gia gia từng nói, bất luận muốn làm tốt chuyện gì, nếu không thể chuyên chú, thì không có khả năng hoàn thành. Cho nên, trong lúc luyện cầm ta đã học được cách chuyên chú.

Tô Lạp mỉm cười nói:

- Ngươi biết không? Lúc ngươi chuyên chú làm việc, nhìn rất ngây thơ khờ khạo, nhất là lúc gảy đàn.

Diệp Âm Trúc nuốt nốt miếng cơm cuối cùng, nói:

- Tại sao các ngươi luôn nói là ta khờ, phải chăng ta thật sự ngốc lắm hả?

Tô Lạp nhìn hắn chăm chú, trong lòng thầm nghĩ: “Ngươi đương nhiên ngốc, ngươi là thiên hạ đệ nhất ngốc tử”. Nhưng ngoài miệng lại không có nói thêm gì:

- Được rồi, ngươi không phải muốn tìm Lỗ Tây Nặc trưởng lão có việc sao? Mau đi đi, ta muốn thu dọn phòng, không đi cùng ngươi đâu.

- Ừ.

Diệp Âm Trúc đứng lên, đi ra ngoài. Không biết tại sao, hắn có ý nghĩ, là Tô Lạp mấy lúc gần đây, tâm tình trở nên càng ngày càng khó hiểu, tựa hồ không giống với trước kia. Mặc dù đang nói chuyện với mình hay khi đối mặt với những người khác, hắn thường xuyên thấy được tâm trạng bi thương trong ánh mắt. Diệp Âm Trúc tin tưởng, mình không có phán đoán sai lầm.

Không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, Diệp Âm Trúc rời phòng đi ra. Đến thẳng chỗ viễn cổ chi thụ của An Nhã mở ra truyện tống pháp trận, tự mình truyền tống đến địa bàn Ải Nhân tộc, dù sao truyện tống pháp trận này cũng không nhiều, chỉ có mình bằng vào tử thủy tinh cầu mới có thể sử dụng. Phạm vi của Bố Luân Nạp sơn mạch vô cùng rộng lớn. Nếu mỗi lần đi tìm Ải Nhân tộc hoặc Địa Tinh đều phải đi bằng chân thì thật sự quá mệt mỏi rồi. Thực lực càng mạnh thì phạm vi truyền tống càng tăng. Bây giờ Diệp Âm Trúc một mình truyện tống sẽ không tiêu hao nhiều pháp lực lắm.

Ải Nhân tộc xây dựng phi thường nhanh, bọn họ là một dân tộc am hiểu cách kiến tạo. Trong vòng hơn mười ngày, với sự trợ giúp của Địa Tinh bộ lạc, bọn họ đã khai tạo huyệt động. Diệp Âm Trúc cũng rốt cục kiến thức được thế nào là Địa Tinh khai phá giả.

Đó là một cự nhân hoàn toàn do kim chúc tạo thành, cao hơn tám thước, có thể hoạt động ở mọi loại địa hình nhờ có kết cấu cực kì phức tạp. Địa Tinh khai phá giả họat động nhờ ma tinh thạch cung cấp năng lượng. Chỉ cần một gã Địa Tinh khống chế, dưới tác dụng của các cơ quan, muốn khai phá hay làm một việc nặng nào đó cũng đều rất dễ dàng. Ít nhất bằng vào thân thể nhỏ yếu của Địa Tinh, nếu không có sự hỗ trợ của Khai phá giả này thì tuyệt đối không thể làm được. Điều kỳ diệu nhất của Địa Tinh khai phá giả là hai tay, có thể đổi thành các loại linh kiện khác nhau, như vậy có thể sử dụng vào nhiều mục đích khác nữa.

- Diệp lĩnh chủ. Ngươi đã đến rồi.

Lỗ Tây Nặc đang cùng Lỗ Đặc Tư đang thương lượng. Từ vẻ vui mừng trên mặt bọn họ cũng có thể nhìn ra Bố Luân Nạp sơn mạch làm họ hết sức hài lòng.

- Lỗ Tây Nặc trưởng lão. Lỗ Đặc Tư tộc trưởng.

Diệp Âm Trúc hướng hai người chào hỏi.

Lỗ Đặc Tư nói:

- Diệplĩnh chủ. Phiến lãnh địa của ngươi thật là cường đại, chẳng những độ ấm thích hợp, hơn nữa môi trường cũng tốt lắm, có nhiều ngọn núi, an toàn sẽ được đề cao, tộc nhân của ta, ngày hôm qua còn phát hiện được ở phía đông một ngọn núi có một mỏ sắt tinh khiết. Ta đang muốn cùng ngươi thương lượng một chút, xem có thể hay không nhượng cho chúng ta Ải Nhân tộc tiến hành khai thác?

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút, nói:

- Khai thác đương nhiên không thành vấn đề, hoàn toàn do Ải Nhân tộc tiến hành chú tạo, nếu các ngươi muốn tìm kiếm vật tư gì, có thể đi hỏi An Nhã tỷ tỷ. Nhưng các ngươi cũng biết, bây giờ Cầm thành vừa mới bắt đầu kiến thiết. Nơi nào cũng cần tiền, cho nên ta hy vọng khi Ải Nhân tộc làm ra vũ khí có thể chuyển nhượng cho chúng ta một ít với giá thấp. An Nhã tỷ tỷ đang quản lý việc mua bán tại Thước Lan đế quốc và phía tây của A Tư Khoa Lợi vương quốc, để duy trì chi tiêu của cầm thành.

Lỗ Tây Nặc sang sảng nói:

- Việc này không thành vấn đề, Diệp lĩnh chủ đã cung cấp cho chúng ta nhiều phương tiện như thế, Ải Nhân tộc tuyệt không phải tri ân bất báo. Chú tạo, là bẩm sanh của chúng ta, cũng không phải dùng nó để làm giàu. Chú tạo đối chúng ta mà nói, chính là niềm vui lớn nhất. Được rồi, chỉ cần là chúng ta chú tạo ra trang bị vũ khí, đều cũng do Cầm thành xử lý, nhưng các ngươi phải cung cấp tất cả vật tư thường ngày cho chúng ta.

Diệp Âm Trúc giật mình nhìn Lỗ Tây Nặc:

- Trưởng lão, ngài nói là Ải Nhân tộc chú tạo tất cả trang bị vũ khí đều do chúng ta xử lý? Việc này không được, sẽ thiệt cho các ngươi.

Lỗ Tây Nặc cười hắc hắc, nói:

- Ngươi khoan nói vội, ta còn chưa nói xong đâu, cái này đương nhiên là có điều kiện, đầu tiên, toàn bộ tài liệu để chú tạo do các ngươi xuất, chúng ta chỉ là tiến hành chú tạo cùng luyện quáng thạch.

Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói:

- Đương nhiên, đây cũng là điều kiện tiên quyết khi các ngươi quyết định đến cầm thành định cư.

Lỗ Tây Nặc nói:

- Tiếp đến, Diệp lĩnh chủ, nói thật đi, ngươi có trong tay tài liệu đặc thù thật là làm ta si mê. Bất luận ngươi muốn chú tạo cái gì, ta hy vọng ngươi giao cho chúng ta đặc thù tài liệu, ta cam đoan, chúng ta sẽ cố gắng hoàn thành chú tạo, càng là thượng đẳng tài liệu, mới có thể làm ta tòan tâm, đương nhiên, tất cả thành phẩm đều là của ngươi tất cả.

Diệp Âm Trúc sảng khoái nói:

- Không thành vấn đề, ta tin tưởng Ải Nhân tộc. Ta cũng không cần nhiều đồ lắm, sau này các ngươi chú tạo gì, cần sử dụng gì, ma ngân cùng kim cương tinh ta đã để cho Hồng Linh đề luyện. Trong vòng một năm là có thể hoàn toàn đề luyện xong, có khỏang một tấn ma ngân cùng mười tấn kim cương tinh. Ta còn có một chút đồ, cũng để cho các ngươi tùy thời sử dụng.

Vừa nói xong, Diệp Âm Trúc tay phải vung lên. Tại Tu di thần giới chỉ, quang mang chợt lóe, không để Lỗ Đặc Tư cùng Lỗ Tây Nặc kịp phản ứng, mặt đất trong phòng đã bị chiếm hơn một nửa.

Hắc ám khí tức, lạnh như băng với thân hình thật lớn nhất thời dọa bọn họ nhảy lên. Bất quá, bọn họ rất nhanh đã nhận ra vật gì.

- Hắc Long?

Lỗ Tây Nặc kinh hô một tiếng.

Diệp Âm Trúc nói:

- Đúng vậy, đây là đầu Hắc Long, do Tử giết chết. Thân thể hẳn là có thể dùng làm tài liệu để chú tạo ma pháp vật phẩm sao.

Hắn từng đưa Hắc Long cho Mã Lương đề luyện thành Họa tông ma pháp vật phẩm, Mã Lương chỉ có một khối nghịch lân, một cây long nha, một cây Long trảo trước, một quả long mục.

Cũng bởi vì không có Hắc Long huyết, nên hắn không cách nào triệu hoán Hắc Long thông qua "Họa" hiệu quả, mà thi thể Hắc Long không thể lãng phí, Diệp Âm Trúc đã giữ lấy.

Lỗ Tây Nặc kích động nói:

- Đương nhiên, mặc dù ta không thích Long tộc. Nhưng không thể không thừa nhận thân thể Long tộc là bảo vật. Như vậy, một đầu trưởng thành Hắc Long, cốt cách, Long lân, cùng với thân thể, mỗi một bộ phận đều là chú tạo tài liệu a! Tốt quá, có hẳn một đầu long đầy đủ làm chú tạo dụng, Diệp lĩnh chủ. Ta đại biểu Ải Nhân tộc cảm tạ sự hào phóng của ngươi.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

- Không có gì, đầu Hắc Long bị giết chết đã khá lâu, nhưng vì để trong không gian giới chỉ nên thi thể cũng không có vấn đề gì, xin mời trưởng lão giữ đi, khối an kim cũng cấp cho ngài.

- Không cần đâu.

Lỗ Tây Nặc ngăn cản Diệp Âm Trúc, chỉnh sắc nói:

- Ta rất cảm ơn lĩnh chủ đại nhân đã tín nhiệm chúng ta, nhưng an kim thật sự rất trân quý, hay là ngươi bảo tồn ở nơi nào đi, nếu sau này cần chú tạo, chúng ta sẽ yêu cầu ngươi. Ta sẽ trực tiếp hỏi ngươi để lấy, nói thật, tất cả đều rất là hưng phấn. Đã lâu rồi chúng ta Ải Nhân tộc không có tài liệu tốt như vậy để chú tạo. Kim cương tinh, ma ngân, an kim, Hắc Long thân thể. Không một ngoại lệ đều là tài chất tốt nhất a!

Diệp Âm Trúc trong lòng thầm nghĩ, ta còn chưa đưa ra cái tốt nhất. Dù sao thì vừa mới bắt đầu hợp tác, hay là giữ lại một ít, sau này có cơ hội sẽ dùng.

- Lỗ Tây Nặc trưởng lão. Ngài còn có yêu cầu gì nữa không?

Lỗ Tây Nặc vội vàng lắc đầu, nói:

- Không. Có nhiều tài liệu thượng đẳng như vậy cho chúng ta chú tạo, có thể sự dụng hết kĩ nghệ của Ải Nhân tộc rồi, huống chi còn có thành quả nghiên cứu của Địa Tinh, ta thật sự là may mắn quá, bây giờ, ta phát hiện chính mình đã thích thú với lãnh địa này rồi.

Diệp Âm Trúc từ không gian giới chỉ lấy ra toàn ma đạo pháo đồ chỉ, đưa cho Lỗ Tây Nặc.

- Trưởng lão. Ta còn nhớ kỹ ngày đó ta cùng An Nhã tỷ tỷ đến tìm các ngươi? Vốn là ta muốn trợ giúp các ngươi chú tạo vật này, đương nhiên, tài liệu do ta cung cấp. Ngài xem, cái này có thể chú tạo hay không?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự