Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 248 Pháo đài Lôi Thần Chùy (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2219 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thường Hạo trên mặt toát ra vẻ tươi cười, “Chỉ cần tìm được cách vào thành, Tử, cửa bắc pháo đài Lôi Thần Chùy mở tới khi nào?”

Tử nói: “ước chừng khoàng nửa đêm. Nhưng chỉ có thú nhân có thể thông hành. VÌ phòng bị loài người xâm lược, bắc môn luôn luôn kiểm tra rất nghiêm khắc.”

Thường Hạo hắc hắc cười, nói: “Kiểm tra không thành vấn đề. Vậy để đến đêm. Ta có biện pháp để mọi người nghênh ngang đi vào, không sợ thú nhân ngăn trở.”

Mọi người vừa định hỏi Thường Hạo có biện pháp gì, hắn đã chạy đến một bên, thần thần bí bí không biết toan tính điều gì.

Đứng ở đỉnh núi. Diệp Âm Trúc dõi mắt về hướng pháo đài Lôi Thần Chùy. Theo như lời Tử nói, pháo đài kiến tạo dựa theo thế núi, hai bên núi non trùng điệp, pháo đài Lôi Thần Chùy tựa như một đại áp môn ngăn cách ngoại giới và cực bắc hoang nguyên liên lạc. Tường thành phía trong cực bắc hoang nguyên mặc dù thấp hơn phía đối mặt với loài người rất nhiều, nhưng cũng cao chừng tám mươi thước, trên tường thành có một lượng lớn thú nhân tuần tra. Mấy ngày nay, càng tới gần pháo đài, bọn họ càng gặp nhiều thú nhân, may là mọi người thực lực đều không kém, có Tô Lạp thân thủ không ngừng dò xét, bọn họ dễ dàng né qua thú nhân, từ tiểu lộ đi tới nơi này.

Đột nhiên, Diệp Âm Trúc trong lòng nhất động, nhớ tới vị trí địa lý của Cầm thành. Từ địa thế mà nói, Cầm thành rất giống với pháo đài Lôi Thần Chùy, chỉ là đỉnh núi trấn thành ở đó không rộng rãi như pháo đài Lôi Thần Chùy nơi này mà thôi. Nếu năng lượng pháo đài Lôi Thần Chùy như vậy là do được hai ngọn núi cao nhất trong đó ếm trụ, làm sao phong bế được sơn mạch khắp dãy Bố Luân Nạp? Tại trên núi bố trí một ít cơ quan phòng ngự, vậy, khắp Bố Luân Nạp sơn mạch tựu tại một đại thành. Đối với phương bắc căn bản không cần phải lo lắng. Độ cao của dãy Bố Luân Nạp thậm chí còn muốn vượt qua biên giới cực bắc hoang nguyên, cứ như lần bất ngờ hành động lần trước, nếu không có đại quân thú nhân yểm hộ, không có khả năng trở lại lần nữa. Bố Luân Nạp sơn mạch, quả thực hay, chính là bức tường phòng ngự thiên nhiên của Cầm thành a! Chính là, muốn phong bế hai ngọn núi trong thông đạo, chẳng phải dễ nói như vậy. Công trình này không biết bao nhiêu tuổi rồi, vấn đề nhân lực cùng vật lực chính là chuyện lớn nhất, quay đầu lại, vẫn phải hỏi An Nhã tỷ tỷ trước rồi hãy tính.

Đối với kiến trúc Cầm thành, Diệp Âm Trúc lúc này trong đầu đã có một chút ý tưởng, chỉ là chưa hoàn thiện mà thôi. Phương diện này dù sao hắn cũng không có kinh nghiệm.Chỉ là mơ hồ cảm giác được, có thể khiến Bố Luân Nạp sơn mạch thiết dũng như nhau, cho dù sau này mọi người của Đông Long Bát Tông cùng Đông Long Tộc cùng thiên di đến nơi đây cũng không cần lo lắng. Theo lời Tử nói như vậy, một khi Tử nắm trong tay thú nhân tộc, dựa vào cực bắc hoang nguyên phía sau này, Đông Long Bát Tông có thể ổn định căn cơ, sau này phát triển thế nào cũng trở nên dễ dàng hơn.

Ý nghĩ này cũng không xoay chuyển trong đầu Diệp Âm Trúc lâu lắm, hắn biết, bản thân tại Đông Long bát tông chỉ là một trong tam đại đệ tử mà thôi, chưa nói đến việc Đông Long bát tông có thể dời tới Cầm thành, cho dù có thật sự đến, sợ rằng cũng không có ai nghe theo mình. Trước tiên phải kiến thiết Cầm thành tốt hơn nữa rồi hẵng nói. Kiến thiết đến trình độ nào, chỉ là từ từ cũng xong. Năm nay bản thân mới mười bảy tuổi, thời gian vẫn còn.

Đêm đã tới, bí mật của Thường Hạo cũng đến lúc vạch trần. Trong khi mọi người từ tiểu lộ trên núi đi xuống, hắn đã cầm một bàn cờ phi kim phi mộc trong tay (không phải gỗ, không phải kim loại), trên mặt bàn cờ, hắc bạch hai màu phân chia rõ ràng. Tựa hồ cờ thế khai cục, tinh la bày bố, làm người ta có một cảm giác kỳ dị. Thường Hạo tay trái nâng bàn cờ, tay phải nắm một nắm quân cờ, trong lúc mọi người vừa hạ sơn, hắn lập tức phóng hai quân cờ một đen một trắng lên bàn cờ.

“Tinh la kỳ bố, ẩn.” Theo một tiếng quát khẽ của Thường Hạo, tinh thần lực của hắn nháy mắt rót vào trong bàn cờ, một tia cảm giác kỳ dị nhất thời lan tràn ra, phảng phất có một màn hào quang vô hình bao phủ thân thể mọi người vào trong, chỉ là mọi người chưa phát hiện thân thể mình có biến hoá gì.

Thường Hạo nhắc nhở: “Từ bây giờ trở đi, mọi người không nên sử dụng ma pháp và đấu khí, ta đã bày bố trên kì bàn này mỗi người một cái ẩn thân kết giới. Chỉ cần tinh thần lực của ta còn chưa tiêu hao hết sạch, kết giới này sẽ vẫn tồn tại, bên ngoài mọi người không nhìn thấy chúng ta, nhưng chúng ta lại có thể chứng kiến bên ngoài. Chỉ là một khi sử dụng đấu khí hay ma khí sẽ hiện hình. Bây giờ chúng ta có thể nghênh ngang vào thành. Kết giới bao phủ phạm vi mười lăm thước, mọi người ghi nhớ thân thể trong phạm vi này, khi vào thành cũng không nên đụng vào thú nhân, như vậy sẽ không thành vấn đề.”

Hải Dương cùng Tô Lạp kinh ngạc nhìn Thường Hạo, trong nhận thức của các nàng, chưa từng nghe nói qua không gian hệ ma pháp thông qua bàn cờ lại có thể thi triển, mà ẩn thân kết giới lại càng chưa bao giờ biết tới.

Đông Long bát tông, nhẫn nhục cả nghìn năm, từ từ phát triển ma pháp tứ tông không chỉ có cầm tông cường đại đích cầm ma pháp, tam tông kia đều là tuyệt học của bọn họ. Kỳ tông tinh la kỳ bố pháp trận chính là kỳ tông năng lực thần kỳ nhất. Đừng nói là các nàng, cho dù Diệp Âm Trúc cùng Mã Lương cũng khó biết một hai.

“Chờ một chút.” Xích linh hồng tinh đột nhiên kêu một tiếng khiếp sợ, làm mọi người hướng ánh mắt tới trên người hắn.

Diệp Âm Trúc ôn hoà, ấm áp hỏi: “Làm sao vậy, hồng linh.”

Hồng Linh nói: “Cầm đế đại nhân, làm ơn cho ta được làm y phụ trên người ngài đi. Với bộ dáng của ta, sợ vào tới trong pháo đài Lôi Thần chùy sẽ đem lại phiền toái cho ngài.” Cũng giống bỉ mông cự thú, hắn cũng xưng hô Diệp Âm Trúc là Cầm đế, điểm này mọi người đã tiếp nhận, cũng không ai nghi ngờ gì, cầm khúc thần kỳ của Diệp Âm Trúc đã chinh phục mọi người.

Diệp Âm Trúc trong lòng nhất động, đúng vậy! Hồng linh trước đây từng bị Lôi Thần bộ lạc lang kỵ binh truy giết, ẩn thân vào thành thì không sao, khi hiện hình, vạn nhất bị thú nhân tộc phát hiện, có thể gây phiền toái lớn. Tại pháo đài Lôi Thần chùy muốn xông ra, sợ rằng chỉ có chiến tranh cự thú biến thái như Cách Lạp Tây Tư mới có thể làm được. Bất quá việc hồng linh nói cũng khiến hắn hứng thú.

“Y phụ? Y phụ kiểu gì? Chẳng lẽ xích tinh các ngươi còn có năng lực đặc thù gì sao?” Diệp Âm Tú nghi hoặc hỏi.

Hồng Linh trên mặt toát ra một tia say mê, “Cầm Đế đại nhân, ngài còn nhớ kỹ khối kim chúc kia chứ?”

Diệp Âm Trúc gật đầu,” Đương nhiên nhớ kỹ, đại bộ phận khối kim chúc đó còn trong không gian giới chỉ của ta.”

Hồng Linh có chút kích động nói: “Chính là khối kim chúc đó, khi sống cùng một chỗ với ngài, nghe ngài tấu cầm khúc, tốc độ hấp thu của ta dĩ nhiên cũng đạt tới kinh khủng. Mỗi ngày ta rõ ràng cảm giác được thân thể biến hoá. Tại đây chưa được một khoảng thời gian, khối kim chúc kia đã bị ta hấp thu hơn sáu thành, nhìn bề ngoài ta không có gì biến hoá, kỳ thực bổn nguyên lực lượng đã bắt đầu thay đổi. Y phụ, chính là một năng lực mới của ta. Xích tinh chúng ta, bởi vì lấy kim chúc làm thức ăn, cho nên thân hình ẩn chứa lượng lớn kim chúc nguyên tố, khi hấp thu kim chúc, thân thể ta biến hoá càng thêm rõ ràng. Đơn giản mà nói, bây giờ tánh mạng ta tựa như một khối kim chúc. Ta đã biết khi bản thân hấp thu hoàn toàn khối kim chúc, sẽ sinh ra loại biến hoá gì.”

Lúc này đây, ngay cả Tử cũng trở nên tò mò, “Đó là dạng biến hoá gì đây?”

Hồng linh nói: “Lúc biến hình, thông qua kim chúc nguyên tố tự thân thân thể sinh ra biến dị, ta tự mình khống chế có thể biến thành bất kỳ hình thái nào. Y phụ bây giờ, chính là một trong năng lực biến hình cơ bản, một khi ta bám vào trên người sinh vật nào, có thể cùng sinh vật tâm linh tương thông, thông qua tự thân biến hình trợ giúp hắn, đồng thời ta cũng có thể thông qua y phụ ẩn giấu trên cơ thể này, trừ phi ta nguyện ý, nếu không ngoại nhân căn bản không cách nào chúng kiến được bộ dáng của ta.”

Diệp Âm Trúc và Tử liếc nhìn nhau, xem ra với bọn họ, năng lực cao nhất của xích tinh hồng linh đối với kim chúc vẫn còn phải tìm hiểu thêm, mà lúc này hồng linh biến hình năng lực có ý nghĩa gì đây? Chỉ là thực lực tứ cấp ma thú tới thất cấp ma thú, cho dù biến hình, cũng vô pháp tạo thành lực lượng cường đại. Cho nên bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều, Diệp Âm Trúc lập tức đồng ý cho Hồng Linh y phụ.

Một tầng lửa màu đỏ nhạt dựng lên thiêu đốt trên người hồng linh, mà tựa hồ cũng không phải ngọn lửa chính thức, bởi vì trong đó không có chút nhiệt lượng tồn tại. Hồng quang chợt loé, thân thể Hồng Linh đã hoá thành một đạo lưu quang từ nguyệt thần thủ hộ pháp bào đi vào, Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy sau lưng một mảng ấm áp, trên người tựa hồ có thêm vật gì, nhưng một chút cảm giác trọng lượng tăng lên cũng không có, mà tại tinh thần lạc ấn của mình, tựa hồ có một đạo tinh thần khí tức không mạnh cố gắng liên lạc.

Khai thông tinh thần lạc ấn, đem hồng linh tinh thần khí tức truyền vào, nhất thời như lời hồng linh, hắn cùng Diệp Âm Trúc câu thông, không cần mở miệng, chỉ cần thông qua tinh thần liên lạc, tuỳ ý có thể cho đối phương biết ý nghĩ trong lòng mình.

Giải quyết vấn đề của Hồng linh, Diệp Âm Trúc hướng đến Thường Hạo nói:” Chúng ta đi. Mọi người nhớ kỹ lời Thường Hạo, không nên thúc giục đấu khí và ma pháp lực, tập trung cảnh giác.”

Diệp Âm Trúc và Tử tất nhiên là hai người mạnh nhất trong nhóm, Diệp Âm Trúc đi phía trước, bên cạnh Tô Lạp, Hải Dương, Thường Hạo cùng Mã Lương ba gã ma pháp sư ở chính giữa, Tử cản phía sau, nhóm sáu người, duy trì khoảng cách đều nhau, cẩn thận nhắm hướng pháo đài Lôi Thần Chùy đi đến.

Lúc này đã là ban đêm, lượng người tiến vào pháo đài từ hướng cực bắc hoang nguyên đã ít đi rất nhiều, lúc này, cũng là lúc pháo đài binh lính thủ vệ lơi lỏng nhất, một lúc nữa khi mặt trời hoàn toàn xuống núi, cửa thành sẽ hoàn toàn đóng lai.

Tới của thành pháo đài, tâm tình mọi người không nhin được khẩn trương hẳn lên, đúng như lời Thường Hạo nói, trong ẩn thân kết giới, ngoại giới thú nhân cẳn bản không phát hiện bọn họ tồn tại, bọn họ men theo bên bờ pháo đài đi qua, cho nên cũng không đụng chạm vào thú nhân nào.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự