Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 227 Thần Long huyết thệ (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2473 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nguyệt Minh mở hai mắt,nguyên tố mà Minh Huy trước đó rót vào đã từ từ hóa giải thương tổn do giải trừ khế ước gây ra, nhìn băng quật xa lạ trước mắt, mê mang hỏi :

-Đây là nơi nào?

Hải Dương là nữ tử duy nhất, chiếu cố Nguyệt Minh là thích hợp nhất, đỡ thân thể nàng dậy nói :

-Nơi này là nhà của Minh Tuyết. Nguyệt Minh, ngươi tốt hơn chút nào chưa?

Nguyệt Minh nhìn Minh Tuyết bên cạnh mình vẻ mặt quan tâm ân cần, mỉm cười nói :

-Ta rất tốt. Cha mẹ của Minh Tuyết chịu tha thứ cho ta, ta đã vô cùng vui mừng. Diệp Âm Trúc đâu?

-Ta đây.

Diệp Âm Trúc vốn ở cách đó không xa, nghe tiếng hỏi của Nguyệt Minh liền bước lên phía trước, đến bên người nàng dừng lại.

Nguyệt Minh cơ thể ngồi thẳng, thời gian dài hôn mê khiến cho các đốt ngón tay của nàng có chút cứng ngắc, lưu luyến không rời liếc nhìn Minh Tuyết bên người nói :

-Ta hiện tại tình huống thân thể không tốt lắm, cần phải tu dưỡng. Thành ra ta có khả năng cũng không có phương pháp tiếp tục trợ giúp các ngươi được điều gì. Ngươi có thể sử dụng truyền tống trận đưa ta trở về không?

Diệp Âm Trúc gật đầu, mỉm cười nói :

-Đương nhiên có thể. Bất quá, Minh Tuyết có đề nghị rất hay, ngươi muốn nghe không?

-Minh Tuyết?

Nguyệt Minh kinh ngạc nhìn về phía Minh Tuyết bên người, lúc này đã giải trừ khế ước, nàng đã không cách nào cùng Minh Tuyết tiến hành trao đổi.

Minh Tuyết vội vàng gật đầu,chỉ chỉ chính mình rồi tiếp tục chỉ chỉ cha mẹ mình cách đó không xa, lại chỉ chỉ Nguyệt Minh và mặt đất.

-Để ta nói cho.

Minh Huy và vợ Minh Nguyệt đã đi tới, nếu nói ngay từ đầu bởi vì nguyên do nữ nhi của bọn họ, bọn họ còn có chút không có nguyện ý lưu Nguyệt Minh ở lại, sau đó biết được thực lực của Tử và đám người này, hai vị U Minh Tuyết Phách này đã thoải mái tiếp thụ, ai cũng không muốn tạo cho mình một đám địch nhân cường đại, làm minh hữu mới là lựa chọn tốt nhất. Cho nên, bọn họ mặc dù sẽ không buông bỏ tự do mà lựa chọn đi theo Tử, nhưng cũng tuyệt sẽ không đắc tội với Tử Tinh Bỉ Mông và mấy vị loài người có tiền đồ không thể hạn lượng trước mắt này.

Minh Huy sắc mặt nghiêm túc nói :

-Nguyệt Minh cô nương, nhìn thấy được , ngươi đối với Tuyết nhi của chúng ta rất tốt. Tuyết nhi không muốn ngươi rời đi, hy vọng ngươi có thể lưu lại cùng sống với chúng ta một đoạn thời gian, ta cùng mẹ của Minh Tuyết đều là ám ,băng song hệ ma thú, nếu ngươi nguyện ý, chúng ta có thể giúp đỡ ngươi tiến hành tu luyện, coi như là một chút bồi thường sau khi Tuyết nhi được trở về. Trải qua sự việc ngày hôm nay, chúng ta phát hiện, nguy hiểm trong phiến băng sâm này vĩnh viễn là không thể dự đoán trước được, chỉ có làm cho Tuyết nhi sớm ngày trở nên cường đại mới có thể có năng lực tự bảo vệ mình. Nếu như đoạn thời gian sau này, thực lực của ngươi có thể đạt tới năng lực của vợ chồng chúng ta, chúng ta sẽ để cho Tuyết nhi một lần nữa cùng ngươi thiêm đính khế ước. Dưới sự giúp đỡ của ngươi nó sẽ rất nhanh trưởng thành.

-A?

Niềm vui sướng đột ngột khiến cho Nguyệt Minh có chút hồ đồ, khuôn mặt luôn luôn lạnh như băng bởi vì quá vui mừng là toát ra một tầng hồng sắc nhàn nhạt, -Ta, ta thật sự có thể sao?

Loài người và ma thú sau khi mạnh mẽ cưỡng ép giải trừ khế ước, mặc dù không cách nào tiếp tục thiêm đính cùng ma thú của hắn, nhưng bản thân ma thú bởi vì từng có linh hồn tương liên, trong những điều kiện nhất định vẫn còn có thể khôi phục lại khế ước.

Minh Huy cùng vợ Minh Nguyệt liếc mắt nhìn nhau, gật đầu.

Diệp Âm Trúc ở một bên nhìn nhưng không lên tiếng, trong lòng nhưng lại âm thầm than thở Minh Huy thông minh, kết cục thê thảm của Tuyết long báo đã khiến cho vị U Minh Tuyết phách này có cái nhìn xa hơn, cho dù là cửu cấp ma thú, tại đây trong phiến băng sâm này cũng không phải là tuyệt đối an toàn. Nguyệt Minh vì hạnh phúc của Minh Tuyết thậm chí đã không tiếc giải trừ khế ước, hiển nhiên là thật sự đối xử tốt với Minh Tuyết. Đem Minh Tuyết giao cho Nguyệt Minh bọn họ cũng không có lo lắng điều gì. Thông qua khế ước cùng loài người, thực lực của Minh Tuyết liền có thể rất nhanh tăng lên. Mà Nguyệt Minh bản thân có quen biết một đám bằng hữu này, còn có cả Tử trong đó, Minh Tuyết ở bên ngoài có thể cực kỳ ít gặp phải nguy hiểm . Nói trở lại, nếu là ở trong băng sâm xảy ra nguy cơ gì, vợ chồng bọn họ cũng có thể đi tìm Minh Tuyết thoát khỏi địa phương này. Cho nên, lựa chọn trợ giúp Nguyệt Minh đối với bọn họ mà nói, là việc có trăm lợi mà không một hại. Điều này so với viêc Minh Tuyết bị trộm đi trước đó là hoàn toàn khác nhau, nhớ nữ nhi, với tốc độ của bọn họ tùy lúc đều có thể đến đế đô Mễ lan đế quốc là được.

-Nguyệt Minh, ở lại đi. Chúc mừng ngươi. Đạt được sự đồng ý của U Minh Tuyết Phách không phải là sự việc dễ dàng, ngươi cần nỗ lực.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói.

Ánh mắt Nguyệt Minh từ trên người Minh Huy chuyển hướng qua Diệp Âm Trúc, ánh mắt càng thêm trong suốt. Nàng là một người không khéo biểu đạt, nhưng nàng hiểu rất rõ ràng, nếu như hôm nay không có Diệp Âm Trúc cùng Tử ở đây , kết cục đã hoàn toàn khác.

-Âm Trúc, cám ơn ngươi. Ta lưu lại.

Diệp Âm Trúc nói :

-Đây là sự việc lúc trước ta đã đáp ứng với ngươi. Nếu đã đáp ứng, ta nhất định giúp ngươi hoàn thành. Minh Huy tiền bối, Nguyệt Minh sau này ta xin nhờ vào ngài.

Nói xong, hắn hướng tới Minh Huy khom người hành lễ.

Minh Huy thân hình chợt lóe, hoảng hốt nhảy tránh qua một bên, lễ của người thiêm đính khế ước với Tử Tinh Bỉ Mông hắn không dám nhận, vội vàng khiêm nhường vài câu, rồi cùng vợ lui qua một bên.

Khổ cực một ngày, ngoại trừ Diệp Âm Trúc cùng Tử, tất cả mọi người đều tiến vào trạng thái tu luyện, ngay cả An Kỳ cũng gối đầu lên đùi Tử vô ưu vô lự mà ngủ. Diệp Âm Trúc tựa vào vách băng bên cạnh Tử ,mỉm cười nói :

-Thành quả đạt được của chuyến đi này so với trong tưởng tượng của ta còn lớn hơn, Tử, đợi mọi người khôi phục trở lại, chúng ta liền đi tới băng quyển, ngươi có kế hoạch gì chưa?

Chỉ có lúc một mình đối mặt với Diệp Âm Trúc ,vẻ mặt cương ngạnh của Tử mới có thể trở nên nhu hòa

-Kế hoạch thì không có. Ta bây giờ có chút lo lắng.

-Lo lắng?

Diệp Âm Trúc nhìn hắn kinh ngạc, loại tâm tình này hắn là lần đầu tiên nhìn thấy trên người Tử, nhưng lại là Tử chính mình nói ra.

-Tại sao lo lắng? Chúng ta bây giờ có Địch Tư, Mạt Kim Tư cùng ba đầu Băng Cực ma viên, cộng lại là 5 đầu cửu cấp ma thú. Hơn nữa mấy người chúng ta . Thực lực của ngươi tạm thời không cần nói, chúng ta mấy cái ma pháp sư ngoại trừ Nguyệt Minh, có thể đi đến băng quyển có ba ma đạo sĩ một ma đạo sư, còn có Tô Lạp một thích khách, chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao?

Tử thở dài một tiếng

-Nếu ở trong băng quyển, là một đầu trưởng thành chiến tranh cự thú,thực lực bây giờ của chúng ta là không đủ. Hơn nữa có thêm hai U Minh Tuyết Phách cũng vẫn không đủ.

-A?

Diệp Âm Trúc nhìn Tử giật mình , Kim Giáp cấm trùng trở thành khế ước đồng bọn của hắn, mặc dù lúc đầu cũng từng mang đến cho bọn hắn phiền toái không nhỏ, nhưng Diệp Âm Trúc đối với thập cấp thần thú đánh giá cũng không phải rất cao, nhiều nhất cũng chỉ cường đại gấp đôi so với cửu cấp thượng vị ma thú mà thôi. Nhưng bây giờ vừa nghe Tử nói như vậy, hắn mới biết phán đoán của bản thân là không chính xác.

Tử trầm giọng nói :

-Nếu như thập cấp thần thú cùng cửu cấp ma thú chênh lệch không lớn, chúng ta đây dựa vào cái gì được xưng là thập cấp đây? Đạt tới trình độ thập cấp, đối thủ bất đồng đẳng cấp bất luận số lượng có nhiều ít bao nhiêu, đối với thập cấp thần thú đều không sinh ra tác dụng gì. Ban đầu khi thú nhân phân chia tứ đại thần thú, chúng ta Tử Tinh Bỉ Mông mặc dù là đứng đầu, nhưng trong tứ đại thần thú, Chiến Tranh cự thú là loại mà chúng ta không có biện pháp hoàn toàn chiến thắng, bởi vì tổ tiên ta mặc dù có thể đánh bại Chiến Tranh cự thú, nhưng không cách nào hoàn toàn giết chết hắn. Thân thể Chiến Tranh cự thú tồn tại tựa như là bất tử. Bỉ Mông cự thú nếu không phải bởi vì có Tử Tinh chúng ta tồn tại lực chiến đấu vô địch thì ở trước mặt Chiến Tranh cự thú căn bản chỉ là trò cười.

Nghe Tử nói xong, Diệp Âm Trúc không khỏi hít một ngụm lương khí, ngay cả tổ tiên của Tử đều không thể giết chết Chiến Tranh cự thú, có thể thấy được phòng ngự của chúng kinh khủng đến cỡ nào.

-Nhưng, các ngươi đều đã từng là thượng cổ thần thú, Tử Tinh bỉ mông lại là đứng đầu trong tứ đại thần thú. Chẳng lẽ Chiến Tranh cự thú có thể không phục sao?

Tử liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc một cái

-Ngươi quá ngây thơ rồi. Là thập cấp thần thú, là một loại có tôn nghiêm rất lớn. Minh hữu ban đầu chỉ là bởi vì Tử Tinh Bỉ mông chúng ta bản thân cường đại cùng tộc nhân đông đảo, thời gian trôi qua, ta còn xa nữa mới đạt tới trạng thái đỉnh phong, dựa vào cái gì để thuyết phục một đầu thập cấp thần thú? Không có thực lực tuyệt đối, sẽ khiến cho thập cấp thần thú thuần phục sao?

Diệp Âm Trúc nhất thời rơi vào trầm tư, tự đặt câu hỏi với những lời Tử nói, hắn đột nhiên phát hiện một cái vấn đề

-Tử, ngươi nếu sớm đã biết thập cấp thần thú không phải dễ dàng như vậy mà thỏa hiệp, tại sao còn….

-Tại sao còn tìm kiếm phải không?

Tử thản nhiên cười

-Nhiều năm qua ta đều đợi, chẳng lẽ không thể đợi thêm mấy năm nữa. Lần này đi tới cực băng hoang nguyên tìm kiếm ba đại thần thú khác, chủ yếu là xác định sự tồn tại của bọn họ, mà không phải là lập tức thu phục. Ngươi có thể thu phục hai được hai đầu Kim Giáp cấm trùng đã gây cho ta cũng đủ nhiều kinh hãi rồi. Nếu như tiếp tục có thể xác định nơi ở của Chiến Tranh cự thú, chúng ta có thể thử một chút thuyết phục hắn, nếu không được ,liền tạm thời rời đi. Khi ta phát triển trở thành một Tử tinh bỉ mông chân chính, nhất định sẽ trở lại băng quyển. Cho nên, ngày mai sau khi chúng ta tiến vào băng quyển , một khi gặp phải nguy hiểm lập tức rút lui, không nên liều mạng.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói :

-Ngươi có thể nghĩ như vậy , ta an tâm.

Tử mỉm cười nói :

-Mặc dù Bỉ Mông lấy sức mạnh làm đầu, nhưng ta cũng không phải chỉ biết lỗ mãng dùng sức mạnh. Âm Trúc, ngươi biết không, kỳ thật lần này có thể làm cho Chiến Tranh cự thú hợp tác cùng chúng ta, hy vọng lớn nhất đặt vào ngươi, mà không phải là ta.

-Ta?

Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nhìn Tử.

Tử gật đầu nói :

-Đúng vậy, chính là ngươi. Cầm khúc của ngươi sáng tạo ra kỳ tích còn nhỏ hay sao? Tại sao không thể tiếp tục sáng tạo ra một cái kỳ tích đây? Làm Tử Tinh bỉ mông, ta không phải bị tiếng đàn của ngươi hấp dẫn thật lớn, cùng ngươi thiêm đính khế ước sao?

Diệp Âm Trúc trong mắt thần quang chợt lóe

-Ta sẽ tận lực.

Cơ hồ là hạ ý thức , tay phải hắn đặt lên vị trí trái tim của mình, phảng phất có một loại tiếng đàn đặc thù ở trong lòng hắn vang lên.

Diệp Âm Trúc đoàn người vốn dừng lại ở lãnh địa tuyết long báo ba ngày, Tuyết long báo chết đi, trong mảnh lãnh địa này mạnh nhất tự nhiên chính là vợ chồng U Minh tuyết phách, vì không phá đi sự cân bằng trong băng sâm, bọn họ mặc dù không quá nguyện ý, nhưng cũng chỉ có thể tiếp nhận làm lĩnh chủ nơi này. Dưới sự trợ giúp của Tử và Diệp Âm Trúc, tất cả những tiếng nói không bằng lòng cam chịu đều trong ba ngày ngắn ngủi bị đàn áp trở xuống. Diệp Âm Trúc ban đầu tại băng quật của U Minh Tuyết phách cũng thiết lập một cái không gian pháp trận, cùng Nguyệt Minh ước định, ba tháng sau, sẽ tới nơi này đón nàng trở về.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự