Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 228 Thần Long huyết thệ (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2807 chữ · khoảng 10 phút đọc

Trong 3 ngày ở tại băng sâm chinh phạt ma thú , bọn họ tiêu diệt không ít ma thú cấp 7 , 8 cường đại băng hệ , đương nhiên chủ yếu ra tay chính là 2 Hoàng Kim Bỉ Mông cùng với 2 vợ chồng Minh Huy , thi thể của ma thú cùng với tinh hạch của bọn chúng cơ hồ nhét chặt túi không gian giới chỉ của mấy người bọn Diệp Âm Trúc , có thể nói là thu hoạch cực lớn . Phải biết rằng , tất cả số này đều có thể quy đổi ra tài phú a !

Trong 3 ngày này , dưới tác dụng của Bồi Nguyên Tĩnh Tâm Khúc của Diệp Âm Trúc , thần thể của 3 tên Băng cực ma viên đã hầu như khôi phục lại như thường , tốc độ khôi phục quả thật nhanh đến mức đáng sợ , là cư dân của băng sâm , muốn tiến sâu vào băng quyển tất nhiên phải cần bọn chúng dẫn đường .

-Chúng ta chỉ có thể tiễn đến đây , không xa phía trước chính là phạm vi của băng quyển .

Vợ chồng Minh Huy dừng phi hành giữa không trung , chỉ tay vào tầng tầng lớp lớp núi băng trôi phía trước . Băng quyển đích thực làm cho bọn họ cảm thấy sợ hãi . Mặc dù đã xác lập quan hệ với Diệp Âm Trúc nhưng thân là cư dân băng sâm , bọn họ cũng không dám mạo hiểm xâm nhập băng quyển . Huống chi bây giờ bọn họ đã trở thành lãnh tụ địa phương của Tuyết Long Báo , lại càng không thể dễ dàng rời lãnh địa trấn thủ của mình như vậy .

Diệp Âm Trúc mỉm cười , nói :

-Đa tạ 2 vị giúp đỡ .

Minh Huy do dự một chút rồi nói với Tử :

-Tử đế , các vị thật sự muốn xâm nhập băng quyển hay sao ? Ta không phải hoài nghi thực lực của các vị nhưng sâu trong băng quyển kia ẩn chứa nguy hiểm quả thật rất ghê gớm , chỉ e là …

Ánh mắt của Tử lóe lên vẻ kiên quyết :

-Chuyện ta đã quyết thì không thể thay đổi . Trên thế giới này không có chỗ nào là ta không thể đi tới . Ngươi cũng không cần nhiều lời . Âm Trúc , chúng ta đi thôi .

Vừa nói hắn nắm tay An Kỳ , xăm xăm thẳng tiến về hướng băng quyển .

-Chờ một chút .

Minh Huy gọi Tử và Diệp Âm Trúc , từ trong người móc ra một bình thủy tinh nhỏ đưa tới trước mặt Diệp Âm Trúc .

-Đây là cái gì ?

Diệp Âm Trúc cầm lấy cái bình , chỉ thấy cái bình nhỏ trong suốt tựa như dùng băng khối mà điêu khắc thành , phát ra từng tia hàn khí nhè nhẹ , nhưng cái bình băng nọ tiếp xúc với hơi ấm từ tay mình lại hoàn toàn không hề bị hòa tan chút nào .

Minh Huy khẩn thiết nói :

-Đây là nước mắt của Tuyết nhi ngày đó lưu lại . Tặng cho các vị làm kỉ niệm . Thứ này có tác dụng kị hỏa , chỉ cần 1 giọt lệ nhỏ U Minh Tuyết Phách này cũng có thể chữa trị . Nếu gặp phải ma pháp hỏa hệ cường đại công kích , dùng một giọt nhỏ nước mắt hòa tan vào ma pháp phòng ngự thì có thể hòa tan toàn bộ ma pháp công kích cấp bậc từ cấm chú trở xuống . Cho dù gặp phải cấm chú công kích cũng có tác dụng ngăn cản không ít .

-Cám ơn .

Diệp Âm Trúc không hề khách khí , trực tiếp nhận lấy bình nước mắt này . Giống như hắn cho bằng hữu mình một vật gì thì cũng không do dự , chỉ cần là đồ vật mà bằng hữu tặng thì hắn cũng không từ chối . Trải qua những chuỗi ngày phiêu lưu tại băng sâm , hắn đã sớm xem vợ chồng U Minh Tuyết Phách này là bằng hữu của mình .

-Viên Nhất , Viên Nhị , Viên Tam , các ngươi nhanh chóng đi trước mở đường cho lão tử .

Địch Tư hét lớn một tiếng đắc ý , đẩy 3 tên đệ tử mình mới thu nhận được tiến lên phía trước dẫn đường .

Mạt Kim Tư lúc này lại tỏ ra rất buồn bực , quan hệ giữa hắn và Địch Tư vốn rất thân tình nhưng từ khi tới cực bắc hoang nguyên thì vận may lại đến với Địch Kim Tư liên tiếp . Trước hết không cần nhắc đến chuyện Địch Tư liên tiếp lập công , lại còn thu được 3 cửu cấp ma thú làm đệ tử . Với thực lực cửu cấp thượng vị của bọn họ , bình thường cũng chỉ có thể thu bát cấp ma thú làm đệ tử mà thôi . Hiến tế ngọn lửa linh hồn , cho dù là cửu cấp ma thú thượng vị cũng chỉ có thể thu nhận mười lần , nhiều hơn thì chính ngọn lửa linh hồn của bọn họ sẽ chịu ảnh hưởng xấu . Cho dù là Tử , khi thu nhận ngọn lửa linh hồn cũng rất chọn lọc hạn chế . Mạt Kim Tư cùng với Địch Tư trước nay vẫn không hề thu ngọn lửa linh hồn của Bỉ Mông làm đệ tử chính là bởi bọn họ không muốn lãng phí cơ hội . Bọn họ cũng không có năng lực như Tử , sau khi thu xong linh hồn lại còn có thể phóng xuất ngược trở ra .

Mọi người khởi hành , tất cả đều có chút kinh ngạc khi phát hiện ra , không khí vốn vô cùng lạnh lẽo tựa như bắt đầu ấm áp dần lên , gió lạnh như ngừng thổi , bông tuyết cũng ngừng rơi , thậm chí trong không trung chẳng hề xuất hiện một mảnh tuyết nào . Bầu trời thường rất u ám giờ lại sáng lên rất nhiều , ánh nắng mặt trời dường như mang lại cho mọi người chút cảm giác ấm áp .

Hiện giờ do thực lực đã mạnh lên rất nhiều , pháp trận chống lạnh của Thường Hạo so với trước kia hữu dụng hơn rất nhiều , phần lớn hàn khí đều bị bức tường ma pháp này ngăn cách bên ngoài nhưng Mã Lương lại kinh ngạc hơn khi thấy sau khi rời khỏi lãnh địa U Minh Tuyết Phách , đám ma thú mà mình triệu hồi về đều biến mất không tăm tích một cách vô cùng khó hiểu . Thậm chí ngay cả sau khi hắn cố gắng triệu hồi lại cũng không thành công , cho dù là thử bao nhiêu lần cũng vẫn như vậy . Do đó , toàn bộ đám ma pháp sư đành phải lội bộ .

Diệp Âm Trúc bất thình lình dừng chân , nói :

-Mọi người chờ chút , ta có chuyện muốn nói .

Mọi người đều đứng hết cả lại , nhìn về phía Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc nhìn Hải Dương , Tô Lạp trước mặt , Thường Hạo với Mã Lương bên cạnh , do dự một lát , sau đó mới trịnh trọng nói :

-Ta biết , mọi người nhất định đối với thân thế của Tử hoài nghi không ít . Bây giờ chúng ta chuẩn bị tiến vào vùng nguy hiểm nhất của băng sâm là băng quyển . Vì an toàn của bản thân , mọi người hẳn phải dốc toàn lực ứng phó . Lần này ta dẫn mọi người cùng đi cực bắc hoang nguyên , ta tự nhiên đối với mọi người hoàn toàn không có gì nghi kị . Ta hy vọng sau khi mọi người biết được thân phận thật của Tử thì có thể giữ chuyện này bí mật giúp ta .

Sắp tiến vào băng quyển , thông qua trao đổi riêng với Tử , áp lực do Thập cấp thần thú mang đến Diệp Âm Trúc đã hiểu được phần nào , nếu thật sự đối mặt với Chiến Tranh Cự Thú , bất luận là Hoàng Kim Bỉ Mông hay Băng Cực Ma Viên đều không có khả năng bảo trì hình người , chỉ có sử dụng đến bản thể thật sự mới có thể phát huy hết thực lực của chúng . Chính vì vậy để tránh cho đồng đội mình lúc đó kinh ngạc hay quá sợ hãi mà có thể phương hại lẫn nhau gây nguy hiểm . Diệp Âm Trúc cũng từng nghĩ qua phương pháp sử dụng Cửu châm phong thần nhưng hắn hoàn toàn nghĩ mình không có bất cứ lý do gì để phải làm như vậy , những người hiện giờ đi theo bên cạnh hắn toàn là người hắn vô cùng tín nhiệm .

Mã Lương cùng với Thường Hạo cũng đều xòe bàn tay phải trong đó còn dấu ấn hình con rồng đỏ như máu

-Có Thần long huyết thệ khế ước , vĩnh viễn không thể phản bội , cho dù là người trong bổn tông hỏi , chúng ta cũng sẽ thủ khẩu như bình .

Đối với 2 người bọn họ mà nói , Thần long huyết thệ thực sự là lớn hơn nội quy của tông môn rất nhiều .

Hải Dương nhìn Diệp Âm Trúc , ánh mắt lộ rõ nhu tình , mỉm cười nói :

-Còn nhớ muội nói gì với huynh không ? Hải Dương thuộc về Diệp Âm Trúc . Toàn bộ đều thuộc về Âm Trúc .

Ý tứ của nàng thật sự rất rõ ràng , ta là người của huynh , làm sao có thể tiết lộ bí mật của huynh được ?

Diệp Âm Trúc đỏ mặt , cố ý không nhìn vào ánh mắt Hải Dương , không dám nhìn thẳng vào mắt nàng .

Mã Lương với Thường Hạo nhìn bộ dáng xấu hổ của Diệp Âm Trúc , cũng không ai nhịn được , vẻ mặt ánh lên tia cười cợt , ánh mắt không hẹn mà cùng nhau nhìn về hướng Tô Lạp .

Suốt mấy ngày nay , Tô Lạp vẫn như trước đi theo bên cạnh Diệp Âm Trúc , nói chuyện cũng rất ít , so với trước kia còn ít hơn . Nhưng bất cứ ai cũng không thể phủ nhận , vai trò của Tô Lạp trong chuyến hành trình này rất quan trọng . Chính là nấu ăn cho mọi người , hơn nữa còn giúp cho mọi người tránh được rất nhiều phiền toái . Tại chuyến hành trình trong băng sâm lúc trước , toàn là hắn phụ trách trinh sát do thám , dò xét chuẩn xác , giúp mọi người tránh được bộ lạc Thú nhân tộc .

Diệp Âm Trúc cũng nhận ra trong thời gian trở lại đây Tô Lạp ngày càng trầm mặc , hắn nhiều lúc cũng cố gặng hỏi han bắt chuyện nhưng Tô Lạp vẫn lặng lẽ ít nói .

-Thiên địa chứng giám , ta Tô Lạp , lấy tính mạng của chính mình ra lập lời thề , cho dù có phải mất đi tính mạng này , ta cũng hoàn toàn không phản bội Diệp Âm Trúc .

Thanh âm bình tĩnh phát ra từ miệng Tô Lạp , nhưng nội dung lời thề thì không bình thường chút nào . Một tầng hắc vụ màu đen từ người Tô Lạp tản ra , ngưng kết trong không trung lại thành một điểm đen nho nhỏ , sau đó điểm đen này lặng lẽ nhập vào giữa mi tâm của Tô Lạp .

Chứng kiến quang mang màu đen nọ phát ra , Diệp Âm Trúc nhất thời hốt hoảng , trong đầu thoạt nhớ tới một ma pháp kì lạ đọc được trong sách .

-Tô Lạp , người điên à .

Diệp Âm Trúc nhảy bắn về phía trước , hai tay nắm chặt bả vai Tô Lạp , trong mắt toát ra thần sắc hối hận vô cùng . Hắn chỉ muốn dặn dò 4 người đồng hành một chút , lưu ý không tiết lộ thân phận thực sự của Tử , hoàn toàn không nghĩ tới Tô Lạp lại phản ứng như thế .

Tô Lạp mỉm cười nhìn Diệp Âm Trúc , tựa hồ trong lòng hoàn toàn tĩnh lặng , ngay cả vẻ mặt cũng hiện ra vẻ hòa hoãn bình thản :

-Âm Trúc , chẳng có gì quan trọng cả , chỉ là một lời thề thôi mà .

Diệp Âm Trúc hối hận nói :

-Cái đó là một lời nguyền a . Ngươi tại sao phải dùng đến lời nguyền nghiêm trọng như vậy chứ .

Nguyền rủa thệ ước là một loại lời thề cực kì nghiêm trọng , thuộc về ám ma hệ nhưng bất luận là ai cũng đều có thể sử dụng được . Loại lời thề như vậy trong tình huống bình thường không có khả năng xuất hiện bởi vì nguyền rủa chính bản thân mình thì chẳng ai dám làm cả .

Tô Lạp mỉm cười nói :

-Cho dù là lời nguyền thì cũng phải có điều kiện dẫn phát , chỉ cần trong lòng ta vĩnh viễn không có ý định phản bội ngươi thì sẽ không xảy ra chuyện gì , rõ chưa

Ai cũng không thể nhìn thấy , tay trái hắn đang chắp sau lưng vẫn nhè nhẹ vuốt ve chiếc nhẫn bạc nhỏ trên ngón vô danh bàn tay phải .

Nhìn thẳng vào đôi mắt Tô Lạp trong suốt , hơi thở của Diệp Âm Trúc đột nhiên trở nên dồn dập . Không biết tại sao hắn chợt phát hiện tâm tình bản thân mình tràn ngập cảm giác lo lắng bất an cho Tô Lạp , thậm chí trong tiềm thức , hắn còn muốn ôm Tô Lạp vào lòng an ủi . Diệp Âm Trúc tự hỏi chính mình , Tô Lạp là con trai nhưng tại sao chính mình lại có cảm giác xúc động kì lạ với hắn như vậy ? Cho dù là lúc đối mặt với Hải Dương , cảm giác của mình cũng chỉ là yên bình ấm áp , có vẻ như trên người Tô Lạp phảng phất như có một khí tức vô hình , dẫn dắt cảm giác của Diệp Âm Trúc .

Bả vai lỏng ra một chút , Tô Lạp nhẹ nhàng tránh khỏi đôi tay của Diệp Âm Trúc , lùi về phía sau 2 bước :

-Không nên trì hoãn nữa sẽ chậm trễ , nên khởi hành sớm thôi .

Diệp Âm Trúc hít sâu một hơi , cố đem cảm giác mãnh liệt của mình đè nén trong lòng , tâm tình xuất hiện thêm vài phần cương quyết , nhìn Tử gật đầu một cái .

Tử trầm giọng nói :

-Tử tinh thuộc hạ , hiện nguyên hình .

Tiếng gầm gừ cuồng bạo từ trong miệng Địch Tư cùng Mạt Kim Tư thoát ra , bộ lông màu vàng xuất hiện , thân thể bọn họ nhanh chóng bành trướng , từng bộ phận thân thể mạnh mẽ , nhất là cặp mắt tràn ngập huyết quang đỏ như máu . Thân cao trên 17 thước , vai rộng hơn 7 thước , cơ bắp nổi lên cuồn cuộn sau vai như hai trái núi nhỏ , lông vàng bao phủ khắp cơ thể , chỉ có thể dùng cảm giác kinh khủng để hình dung ra được . Dưới ánh mặt trời chiếu sáng , Địch Tư cùng Mạt Kim Tư ngửa mặt lên trời rống vang , trên người tỏa ra quang mang màu vàng chói mắt bao phủ , tiếng rống của bọn họ cơ hồ làm đất dưới chân như muốn rung chuyển .

Mấy người thuộc Mễ Lan ma vũ học viện đây cũng đều đã tham gia trận đánh ngày trước ở Cầm thành , bọn họ hoàn toàn nhớ rất rõ Hoàng Kim Bỉ Mông cuồng bạo ra sao , cơ hồ đã có thể xoay chuyển chiến cuộc . Ngay tại lúc này , bọn họ không ai bảo ai đều hồi tưởng lại cảnh đạo ánh sáng tím trên trời chiếu xuống , ngăn cản công kích của Hoàng Kim Bỉ Mông nhắm vào Diệp Âm Trúc , nhất thời đối với chuyện xảy ra trước mắt rõ ràng thêm vài phần .

Hai Hoàng Kim Bỉ Mông thân hình cực kì to lớn , đứng trước mặt mọi người sừng sũng như hai hòn núi nhỏ không thể vượt qua , hơi thở cùng tiếng gầm gừ cuồng bạo bọn họ phát tán dường như đánh tan cả gió rét lạnh lẽo bên ngoài .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự