Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 208 Kim cấm giáp trùng (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2243 chữ · khoảng 8 phút đọc

Lúc này Tử đang nghĩ đến những việc khác, trước tiên hắn nghĩ đến chính là việc Bạch Kỷ bị hồng linh lừa, Hồng Linh sở dĩ quay trở lại không phải là kế muốn bắt cố ý thả của Bạch Kỷ, mà là bởi vì đã trộm mất khắc kim của thế lực lớn nhất hoang nguyên, vì sinh tồn đành phải dựa vào Bạch Kỷ. Nhưng hắn nghĩ đến một việc khác càng trọng yếu hơn. Khắc kim lớn như thế tuyệt đối là vô giới chi bảo, đến cùng là ai đưa cho Lôi Thần bộ lạc đây?

Dưới sự cầu khẩn của Xích Tinh Hồng Linh, Khắc kim đã được Diệp Âm Trúc thu nhận. Nhóm mười người của bọn họ cũng biến thành mười một người.

Đánh bại lang kỵ binh mặc dù cũng không khó khăn, nhưng Tử và Diệp Âm Trúc sau khi thương lượng quyết định đổi lộ trình.Nếu tin tức của lang kỵ binh truyền trở về, rất có thể sẽ đưa tới đại quân của Lôi Thần bộ lạc, mặc dù nơi này cách Lôi Thần chi chùy pháo đài một đoạn khá xa, nhưng cẩn thận một chút thì vẫn hơn. Cực bắc hoang nguyên rất lạnh, một chút cũng không có cảm giác mùa xuân, càng đi về hướng bắc cảm giác này càng trở nên rõ ràng. Vấn đề thực phẩm đối với mọi người cũng không khó giải quyết. Cực bắc hoang nguyên có rất nhiều dã thú, bởi vì hoàn cảnh rét lạnh, dã thú phần lớn thịt đều rất dày, còn tuyết ở khắp nơi cũng đủ để cung cấp nước sung túc.

Dọc theo đường đi, bọn họ hết sức tránh né các bộ lạc thú nhân trong cực bắc hoang nguyên, chuyên môn lựa chọn những đường đi hoang sơn vắng vẻ để đi. Lúc này thì tác dụng của Mã Lương hoàn toàn hiển hiện ra, bất luận là địa hình gì hắn đều có thể dựa vào triệu hoán thuật của Bạch Kỷ để triệu hoán tọa kỵ thích hợp nhất, giúp tốc độ của mọi người thủy chung không bị ảnh hưởng

Sau khi thuận lợi tiến vào cực bắc hoang nguyên năm ngày, mọi người sau khi bay qua một ngọn núi không cao thì tạm thời đóng ở chân núi.

Chỗ ở rất đơn giản, dưới tình huống có núi này thì trướng bồng đã được chuẩn bị sẵn căn bản là không cần đến. Mạt Kim Tư và Đỗ Tư mỗi người một quyền tạo thành một cái động lớn trên vách núi cũng đủ để che gió lạnh cho mọi người. Sự tôn kính của hai huynh đệ này đối với Tử là phát ra từ huyết mạch, không cần Tử phân phó, sau khi chuẩn bị chỗ ở xong lập tức đi tìm dã thú. Năm ngày nay đều là như vậy. Tất cả thực vật cơ hồ đều là do bọn họ kiếm

Sau khi đi một ngày, tất cả mọi người đã có chút mệt mỏi, nhất là ma pháp sư, sau khi vào trong huyệt động mới được khai phá lập tức bắt đầu minh tư. Diệp Âm Trúc và Tử ngồi cùng một chỗ, An Kỳ vẫn ở bên người Tử. Trải qua mấy ngày này, hai luồng tinh thần lực trong tinh thần lạc ấn của nàng vẫn bình thường như cũ, một chút cũng không có dấu hiệu phát sinh xung đột. mỗi ngày đều quấn lấy Tử, thậm chí ngay cả buổi tối khi đi ngủ cũng không muốn rời xa Tử. Mặc dù từ ánh mắt của Tử toát ra một ít vẻ không nhịn được, nhưng Diệp Âm Trúc lại rõ ràng cảm giác được, ánh mắt Tử nhìn An Kỳ càng ngày càng trở nên ôn nhu.

-Tử, còn phải bao lâu chúng ta mới có thể tiến vào sâu trong cực bắc hoang nguyên?

Diệp Âm Trúc hỏi.

Tử suy nghĩ một chút, nói:

-Dựa theo cự ly mà nói, chúng ta ít nhất phải đi mười lăm ngày nữa mới hoàn toàn ra khỏi phạm vi của các bộ lạc thú nhân, tiến vào phạm vi băng sâm của cực bắc hoang nguyên. Băng sâm là nơi lạnh nhất của cả đại lục, nơi đó tuyết phủ hàng năm, bất luận xuân hạ thu đông, độ ấm thủy chung cực thấp. Lấy băng sâm làm trung tâm, chiếm cứ một phần ba diện tích của cực bắc hoang nguyên chính là mục tiêu cần tìm của chúng ta. Ta nghe Mạt Kim Tư nói, người của lôi thần bộ lạc từng nhìn thấy dấu chân của sơn lĩnh cự nhân tại phụ cận băng sâm, nhưng cho dù dốc sức của cả bộ lạc ra tìm vẫn không tìm được gì, ngược lại bị ma thú trong băng sâm công kích phải rút lui. Ma thú có thể tại sinh tồn tại nơi khốc hàn này, cấp bậc ít nhất cũng từ thất cấp trở lên.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Ta đã nghe nói qua chỗ này, nghe nói băng sâm là cấm địa nguy hiểm nhất của cả đại lục. không chỗ nào không có ma thú cường đại, tùy thời đều chuẩn bị thôn phệ sinh mạng.

-Nhà của Minh tuyết ở trong băng sâm. Lúc đầu gia gia chính là ở nơi này bắt nàng về cho ta.

Thanh âm của Nguyệt Minh đột nhiên vang lên, nàng từ minh tư mở hai mắt ra. Năm ngày này đối với một cô gái như nàng thật sự rất khổ sở, cho dù có tọa kỵ triệu hồi thì sự khổ cực cũng làm thần sắc nàng tiều tụy rất nhiều. Trong mấy vị ma pháp sư, khổ cực nhất chính là nàng. Ma pháp sư chỉ có nàng và Hải Dương là nữ hài tử, mà Hải Dương mỗi ngày chẳng những mặc áo choàng thật dày, còn có thể đường hoàng dựa vào Diệp Âm Trúc, so với nàng thì thoải mái hơn rất nhiều. Nguyệt Minh rất cao ngạo, tính cách cũng rất quật cường, cho dù khổ cực, nàng cũng chưa từng than thở lấy một câu.

-Nguyệt Minh, ngươi thấy sao, thân thể không thành vấn đề chứ?

Diệp Âm Trúc xoay người lại hỏi.

Nguyệt Minh lắc đầu, đi tới bên cạnh hai người ngồi xuống

-Gia gia từng nói, băng sâm phi thường nguy hiểm, ma thú băng thuộc tính, phong thuộc tính cường đại nhất toàn đại lục cơ hồ đều ở nơi này. Cho dù là cửu cấp ma thú u minh tuyết phách ở chỗ đó cũng không phải là sinh vật cường đại nhất. Lúc đầu gia gia đi băng sâm là vì tìm kiếm một ít đặc thù phí ma đằng pháp văn tài liệu, thuận tiện bắt Minh Tuyết trở về. Dựa vào thực lực tử cấp ngũ giai của gia gia mà mấy lần gặp phải hiểm cảnh. Thực lực của chúng ta không biết có chống lại cửu cấp ma thú hay không?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Yên tâm đi, sau khi chúng ta tiến vào phạm vi băng sâm, chuyện đầu tiên chúng ta làm là giúp ngươi tìm chỗ ở của cha mẹ Minh Tuyết. Ta nghĩ Minh Tuyết với nhà mình chắc là rất quen thuộc. Khi đó chúng ta ngược lại phải để nàng dẫn đường.

Trong mắt Nguyệt MInh toát ra một tia không muốn, gật đầu nói:

-Hy vọng như thế. Cái này cho các ngươi, có lẽ sẽ có chút trợ giúp. Là ám băng phù của gia gia.

Hơn mười ngọc phù màu đen xuất hiện trong tay nàng. Ngọc phù rất tinh xảo, toàn thân màu xám, bởi vì Diệp Âm Trúc thân là ngoại tịch ngân long, thân mình đối với các loại ma pháp nguyên tố cực kỳ mẫn cảm, lập tức phát hiện bên trong ngọc phù tồn tại băng và ám hai hệ nguyên tố. Những nguyên tố này sắp xếp theo một ít thứ tự đặc thù, không biết dùng để làm gì.

Nguyệt Minh lấy ám băng phù để vào trong tay Diệp Âm Trúc, giải thích:

-Đem theo nó có thể phát ra một tầng khí tức giống như băng quanh thân thể, lại dựa vào tác dụng của ám nguyên tố, tiến hành song trọng ngăn cản với khí tức của chúng ta. Như vậy sẽ không dễ dàng bị ma thú phát hiện. Băng, phong lưỡng hệ ma thú đối với khí tức của sinh vật rất mẫn cảm, nếu chúng ta tùy tiện tiến vào, có thể dẫn tới đại lượng ma thú công kích.

Tử lấy từ trong tay Diệp Âm Trúc hai cái ám băng phù, trong mắt toát ra vài phần tán thưởng

-Cám ơn.

Vừa nói, hắn chính mình giữ một cái, còn một cái nhét vào trong tay An Kỳ. An Kỳ tò mò đặt ám băng phù vào trong lòng bàn tay, tựa hồ phát hiện ra cái gì, một tầng tử quang nhàn nhạt từ trong lòng bàn tay nàng toát ra, quang mang chợt lóe, ám băng phù trong nháy mắt quang mang đại thịnh, một vầng sáng màu lam xoay tròn quanh thân thể của nàng, quang mang hoa mỹ làm nàng nở nụ cười.

Nguyệt Minh giật mình nói:

-Ma pháp ba động thật mạnh đích. Nàng, nàng là tử cấp ám, băng song hệ đại ma đạo sư?

Tình huống giống như vậy nàng từng thấy gia gia làm qua, nhưng ma pháp nguyên tố tựa hồ còn không bằng thiếu nữ tuổi dường như không lớn trước mặt này. Diệp Âm Trúc cười khổ nói

-Không, nàng không chỉ là ám băng song hệ, là tự nhiên cùng hắc ám song hệ. Tất cả ma pháp nguyên tố liệt vào nhóm tự nhiên tự và ám nguyên tố nàng đều có thể khống chế. Không nên hỏi thân phận của nàng, đối với ngươi không có chỗ tốt.

Nguyệt Minh trầm mặc, tại giờ khắc này, nàng cảm giác thấy thực lực của mình vô cùng nhỏ bé. Đúng lúc này thì Địch Tư và Mạt Kim Tư đã từ bên ngoài trở về trong tay một người cầm hai hào trư thật lớn, người kia thì ôm một đống gỗ lớn để làm củi. Đem đồ vật chuyển qua nơi khác để tạo chỗ trống, Địch Tư lập tức đi tới bên người Tô Lạp đang khoanh chân tu luyện cách đó không xa, siểm mị nói:

-Tô Lạp tiểu huynh đệ. Đồ vật ta đã đem về. Tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh.

Quang mang đấu khí màu xanh biếc thu liễm, Tô Lạp mở hai mắt, nhìn Địch Tư ở trước mặt mình hiện ra đại đầu bóng lưỡng, không nhịn được mỉm cười

-Đem đến đây, để ta bắt đầu.

Trong mười một người, chỉ có một mình Tô Lạp chuyên nấu cơm. Mặc dù mỗi ngày đều là ăn thịt, nhưng kỹ thuật nấu ăn của Tô Lạp làm mọi người rất thích. Thịt hắn làm đã ăn mấy ngày nhưng mọi người không ai có vẻ chán, ngược lại trên đường đi phần lớn đều chờ mong. Đặc biệt là hai vị hoàng kim bỉ mông một trong những người cường đại nhất của thú nhân tộc , bọn họ trước kia mặc dù cũng ăn thịt, nhưng kỹ thuật nấu ăn của thú nhân tộc sao có thể so sánh với loài người? Từ sau lần đầu tiên ăn thịt do Tô Lạp làm, hai vị hoàng kim bỉ mông nhất thời tôn kính đặt Tô Lạp ngang hàng với Diệp Âm Trúc và Tử. Có thể nói, sự tồn tại của Tô lạp là động lực lớn nhất để bọn hắn đi tìm thức ăn mỗi ngày.

Dưới sự chỉ huy của Tô Lạp, Địch Tư và Mạt Kim Tư bắt đầu rửa sạch hai đầu hào trư. Nhìn hinh dáng hối hả của bọn họ, Diệp Âm Trúc từ không gian giới chỉ lấy ra Hải Nguyệt Thanh Huy cầm, rung nhẹ dây đàn, bắt đầu đạn tấu.

Thức ăn củaTô Lạp và cầm khúc của Diệp Âm Trúc đều là những thứ mà mọi người thích nhất trong những ngày vất vả này. Bạch y, cổ cầm, ngay khi hai tay tiếp xúc với dây đàn, khí chất của Diệp Âm Trúc lập tức khôi phục bộ dáng ưu nhã nhất, bất luận ở địa phương nào, bất luận dưới tình huống gì, chỉ cần là đạn cầm đều gặp tình cảnh như vậy. Tựa hồ cầm cùng hắn không thể phân biệt được với nhau, cũng chỉ có ở trong tay hắn, cổ cầm mới có thể hoàn toàn phát xuất ra quang huy của mình.

Hai tay cùng động, tay trái hơi ấn xuống, tay phải hơi nhấc lên, một khúc nhạc lay động lòng người phiêu nhiên vang lên, tiếng đàn dìu dặt hàm súc, ngón tay nhẹ nhàng khống chế độ nhanh, chậm, tăng, giảm. Tiết tấu nhanh triền miên quất quít, như tiếng ngâm nga thấm đẫm vào sâu thẳm lòng người. Hoàng quang theo âm luật từ hai tay hắn lay động, lặng lẽ phát ra trên dây đàn gần như trong suốt, chính là một khúc “Lục Thủy”.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự