Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 207 Xích Tinh Hồng Linh (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2536 chữ · khoảng 9 phút đọc

Xích Tinh Hồng Linh có thể mở miệng nói chuyện đã không làm cho mọi người phải kinh ngạc, dù sao Tử cũng đã nói qua về trí tuệ cực cao của Xích Tinh.

Tử buông tay của Xích Tinh ra, thản nhiên nói:

-Ta bắt ngươi lại, chỉ là muốn cứu ngươi khỏi Lang Kỵ Binh, không muốn ngươi rơi vào tay của Lôi Thần Bộ Lạc, chứ không phải muốn nô dịch ngươi. Bây giờ ngươi có hai sự lựa chọn, nếu không không thích thì ngươi có thể lập tức đi.

Nói xong, Tử buông Xích Tinh ra. Xích Tinh nhất thời hưng phấn đứng lên, cơ hồ không chút do dự xoay người chạy đi, nhưng mà, hắn chạy được vài bước liền ngừng lại, nghi hoặc xoay người lại, hỏi dò:

-Ngài, ngài thật sự buông tha cho ta sao?

Tử trong mắt tóat ra một tia thương cảm

-Thú tộc từ thời thượng cổ còn lưu lại càng ngày càng ít, mặc dù sự tồn tại của ngươi có giá trị cực kỳ cao, nhưng ta không muốn thương tổn ngươi, ngươi nguyện ý nói, bây giờ có thể đi.

Đứng ở một bên Diệp Âm Trúc đột nhiên cảm giác được, lúc này mặt ngoài Tử mặc dù yên tĩnh, nhưng những lời này đã có chút không đúng, dùng tay đè lại bên người ý muốn nói chuyện Tô Lạp, ý bảo hắn nhìn xuống.

Xích Tinh bước đi, xích hồng sắc quang mang lại từ trong cơ thể phóng thích ra, một đạo tia chớp hiện lên trong nháy mắt đã chạy ra bên ngoài mấy chục thước.

Tô Lạp nhịn không được nói:

-Tại sao lại để cho nó đi, ngươi không phải nói, nó có thể tìm thấy mỏ Bí Ngân sao?

Đối với kim tiền, hắn luôn luôn mẫn cảm.

Tử không nói gì, chỉ là hai tay để sau lưng, đứng ở nơi này nhìn theo phương hướng Xích tinh vừa rời đi, tại bên người hắn An Kỳ như trước dựa vào hắn, trên mặt lộ vẻ mặt bình an, tựa hồ như mọi chuyện vừa phát sinh đối với nàng không có quan hệ.

Không đợi Tô Lạp hỏi câu thứ hai, hắn kinh ngạc chứng kiến, Xích Tinh vừa mới đi không lâu đã quay trở lại.

Thân ảnh hồng sắc gầy ốm xuất hiện trước mặt Tử, cung kính nói:

-Đại nhân, ta muốn nghe một chút cái lựa chọn kia là gì?

Tử mỉm cười, tựa hồ hắn đã sớm phán đoán Xích Tinh sẽ quay trở lại

-Ngươi rất thông minh, không hổ là một trong những chủng tộc thông minh nhất của thú nhân. Ngươi hẳn biết tình cảnh trước mắt của mình, Lôi Thần Bộ Lạc đã phát hiện sự tồn tại của ngươi, mặc dù lần này bị chúng ta đánh lui, nhưng bọn hắn tuyệt sẽ không buông tha cho ngươi. Ngươi tự bản thân cũng biết được giá trị tồn tại của chính mình, bọn hắn cũng biết, ai mà không hy vọng sẽ bắt được ngươi? Nếu mà bọn chúng bắt được ngươi, có lẽ kết quả như thế nào ngươi cũng có thể đoán được. Sau này ngươi không những bị nô dịch, ngay cả một chút tự do cũng không có, ta cho ngươi cái lựa chọn còn lại chính là cùng chúng ta hợp tác, ngươi không phải là thích đi tìm hi hữu quáng mạch sao? Chúng ta sẽ không hạn chế tự do của ngươi, thậm chí còn bảo vệ cho ngươi. Nhưng mà, tương tự ngươi phải trợ giúp chúng ta, mặc dù ngươi chỉ là thất cấp ma thú, nhưng giá trị của ngươi lại có thể cùng chúng ta hợp tác. Hội chúng ta cung cấp cho ngươi sự an toàn, cũng không hạn chế ngươi cái gì, nhưng ngươi cũng phải có một chút cống hiến. Ta nghĩ ngươi hiểu được ta muốn nói cái gì.

Xích Tinh do dự, hắn biết, Tử nói rất đúng, nếu chính mình rời đi, vậy, kế tiếp bản thân phải nghênh đón sự truy kích không ngừng của Lôi Thần bộ lạc. Mặc dù hắn đối với tốc độ của mình phi thường tự tin, nhưng hắn cũng biến đối vớI Lôi Thần bộ lạc mình không có khả năng vĩnh viễn chạy trốn, trừ phi chạy đến chỗ sâu trong cực bắc hoang nguyên. Nhưng mà, nơi đó cũng không phải là nơi mà ma thú nhược tiểu như hắn có thể sinh tồn, dù sao năng lực chiến đấu của hắn còn xa mới đủ trình độ.

-Thật sự không hạn chế tự do của ta sao? Cũng không cần khế ước?

Xích Tinh ánh mắt du di không chừng hỏi.

Tử gật đầu nói:

-Đúng vậy

Hắn chỉ Diệp Âm Trúc nói

-Vị bằng hữu này của ta, là một lĩnh chủ trong quốc gia loài người, hắn sỡ hữu một lãnh thổ rộng lớn, tại nơi đó sự an toàn của ngươi sẽ không có vấn dề gì, hơn nữa lãnh địa của hắn lân cận cực bắc hoang nguyên, hoàn cảnh sinh tồn của ngươi cũng không có phát sinh biến hóa gì, nếu lựa chọn hợp tác, chúng ta sẽ tín nhiệm lẫn nhau, ngươi tự mình suy nghĩ rõ ràng, chúng ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi.

Xích Tinh còn muốn hỏi cái gì, nhưng Tử không có để ý tới hắn, xoay người lại hướng Diệp Âm Trúc nói

-Chúng ta xuất phát đi.

Diệp Âm Trúc nhìn Xích Tinh, trong lòng cười thầm, Tử lúc nào đã trở nên tâm kế như vậy, đây rõ ràng là kế sách của loài người Dục Cầm Cố Túng (Có nghĩa là thả đi để mà bắt lại).

Nhóm mười người một lần nữa ra đi, khi bọn hắn vừa mới xuống núi, Xích Tinh đã đuổi theo

-Được rồi,được rồi, đại nhân, ta nguyện ý cùng các ngươi hợp tác, nhưng mà các ngươi phải bảo hộ sự an toàn cho ta, Lôi Thần bộ lạc nhất định sẽ không buông tha cho ta, nếu như bị bọn họ bắt được, ta nhất định sẽ chết chắc.

Tử quay đầu nhìn về phía hắn

-Chết chắc? chẳng lẽ ngươi đã làm cái gì để Lôi Thần bộ lạc phẫn nộ?

Xích Tinh do dự một chút, hồng quang trước ngực chợt lóe, da tay hắn dĩ nhiên cũng trở nên nhu hòa, một đoàn lóng lánh ngân tử sắc quang mang gì đó từ trong ngực hắn lộ ra, rơi vào trên hai tay hắn.

Đó là một khối tử sắc Kim Chúc, nó thân mình phi thường trong suốt, sở dĩ nói nó là Kim Chúc, bởi vì tại đây khối trông như tử tinh bàn kim chúc có dung nhập một ít ngân bạch sắc quang mang, nhìn thấy bộ dáng Xích Tinh, cầm nó hình như cố hết sức. Nó phát ra quang manh tịnh cũng không mạnh, nhưng làm cho người ta có một thứ cảm giác nội uẩn mãnh liệt, chỉ nhìn sơ qua cũng có thể thấy được sự trân quý của nó.

Cơ hồ tại trước tiên, mấy tiếng kinh hô đồng thời vang lên, hai miệng đồng thanh la lên:

-Khắc Kim

Tiếng kinh hô này bao gồm cả Tử, Tô Lạp, Hải Dương cùng Thường Hạo. Tử dựa vào tử tinh, luôn luôn thông thái, điểm này Diệp Âm Trúc đã được lĩnh giáo, Hải Dương là cháu gái của Tây Đa Phu của Mễ Lan đế quốc, vật hi hữu cũng đã gặp qua không ít, về phần Thường Hạo, làm không gian hệ ma pháp sư, các loại ma pháp Kim Chúc hẳn là sử dụng nhiều, nghiên cứu tự nhiên cũng nhiều nhất.

Diệp Âm Trúc nghi hoặc nói

-Khắc Kim? Khắc Kim là cái gì?

Hắn cũng đã xem qua một ít sách về Kim Chúc, nhưng chưa từng nghe nói qua Khắc Kim đồ vật này nên có chút tò mò không nhịn được hỏi

Tử hít một hơi sâu, trầm giọng nói

-Khó trách có thể làm cho một Xích Tinh luôn nhát gan lại nổi lòng tham, tự nhiên phải là Khắc Kim, mà lại còn là một khối to lớn như thế nữa. Vơi tỷ trọng của Khắc Kim, chỉ sợ một khối nhỏ thôi cũng đã nặng cả trăm cân, Âm Trúc, sự hiếm có của Khắc Kim so với Bí Ngân gấp 1000 lần, tác dụng chính của Khắc Kim chính là chế tạo thần khí.

Nghe xong sự giải thích đơn giản của Tử, mấy người đối với Khắc Kim không rõ ràng lắm cũng không khỏi nhịn được mở to hai mắt nhìn.

Hải Dương tiếp theo Tử nói:

-Mỗi quốc gia, đều có thần khí thuộc về mình, trong tất cả các loại thần khí, ngoại trừ một số loại đặc thù, đều có sự tồn tại của Khắc Kim, có thể nói khi một kiện hồn khí được dung nhập với Khắc Kim có thể biến thành thần khí. Mà lượng Khăc Kim cần dùng là rất nhỏ, như vậy một khối Khắc Kim đủ làm mười kiện hồn khí biến thành thần khí.

Vừa nói xong, ngay cả kim tiền đối với nàng không có ý nghĩa gì, cũng không khỏi sợ hãi than lên.

Xích Tinh Hồng Linh thần sắc có vẻ rất xấu hổ, có ý tưởng muốn đem Khác Kim hiến cho Tử cùng Diệp Âm Trúc, lại có chút không muốn đưa, do dự không quyết, trong nhất thời không biết nên làm thế nào mới tốt.

Tử đột nhiên quay sang Hồng Linh hỏi

-Đối với Xích Tinh các ngươi, Kim Chúc chính là đồ ăn, vậy sau khi ngươi ăn khối Khắc Kim này, có phải sẽ phát sinh tiến hóa.

Hồng Linh nhanh chóng gật đầu nói:

-Tính mạng của Xích Tinh chúng ta không chịu sự giới hạn của tuổi tác, nhưng đều phải có Kim Chúc bổ sung các nhu cầu cần thiết của chúng ta, ta đã ở tại cực bắc hoang nguyên sinh sống hơn ngàn năm, quáng thạch cũng đã ăn không ít, đã sớm đạt tới giai đoạn tiến hóa, nhưng khiếm khuyết chính là một chút Khắc Kim. Tổ tiên chúng ta, sở dĩ có thể biến thành Xích Tinh chính là bởi vì từng ăn Khắc Kim cùng với Hằng Kim hỗn hợp vật, Hằng Kim cùng Khắc Kim đồng dạng trân quý, nhưng có khối Khắc Kim này, đủ để làm ta tiến hóa. Đương nhiên, ta dùng không nhiều như vậy, chỉ cần một chút Khắc Kim là được, có thể nhượng cho ta hấp thụ một chút trước được hay không, còn thừa bao nhiêu, ta nguyện ý đưa cho hai vị đại nhân.

Lần này ngay cả Tử cũng có vẻ tò mò

-Ta còn chưa nghe qua một ai nói rằng Xích Tinh còn có thể tiến hóa, nếu ngươi lại tiến hóa, thì sẽ biến thành hình dạng gì hả?

Hồng Linh có chút mờ mịt nói:

-Ta cũng không biết, chúng ta Xích Tinh số lượng rất thưa thớt, rất lớn bộ phận của tộc nhân đều có kết thúc là bị các thú nhân giết chết. Mặc dù chúng ta có trí tuệ cao siêu, nhưng cũng không tránh được sự tham lam của thú nhân, bởi vì nếu ăn tươi Xích Tinh chúng ta. Cơ hồ có thể gia tăng lực lượng gấp đôi, đối với các vương tộc của các bộ lạc mà nói, chúng ta luôn luôn là vật thực tốt nhất. Giống như ta có thể sống lâu như vậy, có thể nói là duy nhất. Ta cũng không có biết là còn có tộc nhân nào của ta tồn tại hay không, nhưng trong trí nhớ của ta, chưa từng nghe tộc nhân của ta có thể tiến hóa, tiến hóa chỉ là một loại cảm giác của ta mà thôi, nhưng cũng là tâm nguyện nhiều năm nay của ta, van cầu hai vị đại nhân thành toàn.

Vừa nói, ánh mắt hắn tràn ngập thần sắc khẩn cầu, một bộ dáng thương cảm.

Tử nhíu mày

-Này bổn đản, khó trách thú nhân bọn họ thủy chung không có cánh nào đi ra cực bắc hoang nguyên, loại giết người không có khả năng phản kháng này bọn chúng cũng làm, bọn họ không biết khả năng chánh thức của Xích Tinh.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Hồng Linh, ngươi đừng sợ, chúng ta nếu đã là bằng hữu, thì như thế nào cũng phải thưởng gì đó cho ngươi, ngươi yên tâm hấp thu nó. Nếu ngươi từ Lôi Thần bộ lạc mạo hiểm lấy nó ra, vậy, nó chính là của ngươi.

Hồng Linh tộc nhân tao ngộ làm hắn rất đồng tình, mặc dù hiểu được trong tay nó có Khắc Kim cực kỳ trân quý, nhưng cũng không muốn chiếm đoạt.

-Không, không, không.

Hồng linh cuống quýt lắc đầu

-Khắc Kim quá trân quý, hơn nữa cũng quá khó hấp thu, hơn nữa đối với ta cũng không có chỗ đặc biệt tốt gì., chỉ cần một phần mười khối Khắc Kim là đủ, chỉ có điều Khắc Kim cực kỳ cứng rắn, cho dù là thần cấp vũ khí, mà không có năng lực như ải nhân đại sư cũng khó có thể cắt nó được, bằng không, ta cũng không cần đưa cả khối vào trong cơ thể, hấp thu một cách cực khổ như vậy.Sau khi ta hấp thu được một phần mười, khối Khắc Kim còn thừa ta đưa lại cho hai vị đại nhân làm lễ gặp mặt.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Nếu chẻ nhỏ nó ra có thể giúp ngươi dễ dàng hấp thu, ta nghĩ ta có thể giúp ngươi.

Nhẹ nhàng đến bên cạnh Hồng Linh, không đợi hắn kịp phản ứng, tại đây, một đạo bạch quang từ trong tay Diệp Âm Trúc chém ra, bạch quang giống như ảo ảnh xuất hiện, đinh một tiếng vang nhỏ xuất hiện, bạch quang tiêu mất, và khối Khắc Kim nọ cũng đã thành công chia thành hai phần, một phần nhỏ bằng 1/10 phần còn lại, mặt cắt phẳng bóng loáng, có thể thấy được sự sắc bén của đạo bạch quang.

Lúc này đây, Xích Tinh quả thật hơi bị kinh ngạc, không ai có thể rõ hơn nó về sự cứng rắn của Khắc Kim, có thể có bằng hữu như vậy, không, phải nói là chủ nhân tương lai, an toàn của mình trong tương lai tự nhiên không có vấn đề gì. Huống chi, hai vị chủ nhân này cũng không tham lam, ngay cả Khắc Kim cũng nguyện ý cấp cho mình một chút, nghĩ tới đây, chính mình cao đẳng trí tuệ Hồng Linh cũng tâm phục khẩu phục nhét khối Khắc Kim vào trong tay Diệp Âm Trúc, khối Khắc Kim nhỏ một lần nữa biến mất trong cơ thể.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự