Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 191 Tương ước ôn tuyền (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2401 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Âm Trúc nói:

- Đầu tiên, lần này đi đến Cực Bắc Hoang Nguyên nguy hiểm cực cao, vì an toàn của mọi người. Hi vọng ngươi có thể nghe chúng ta thống nhất an bài. Bất luận gặp sự tình gì đều không được tự tiện hành động. Chỉ có như vậy, ta mới có thể bảo chứng sự an toàn của ngươi. Tiếp theo, lần này gặp bất cứ việc gì, nhìn thấy bất kỳ ai, hi vọng người đều có thể giữ kín bí mật. Vào thời điểm cần thiết, ta có thể cần phải dùng năng lực đặc thù xóa bỏ một phần kí ức của ngươi. Nếu như ngươi có thể đáp ứng hai điểm này, vậy chúng ta sẽ có thể cùng nhau lên đường.

Nguyệt Minh có chút hiếu kì nhìn Diệp Âm Trúc, lời Diệp Âm Trúc khiến trong lòng nàng sản sinh ra một dạng cảm giác thần bí. Cuối cùng là việc gì mà cần bảo mật, thậm chí còn cần xóa bỏ kí ức của mình đây? Các dạng khả năng dự đoán lập tức xuất hiện trong lòng. Có điều nàng vẫn cứ nhanh chóng đưa cho Diệp Âm Trúc đáp án. Cuối cùng, muốn đến Cực Bắc Hoang Nguyên, đơn độc tự mình nàng một vị ma pháp sư thì không thực tế. Thực lực của nàng dù trong các bạn cùng học được tính là siêu quần bạt tụy, nhưng so với nguy hiểm có khả năng xuất hiện tại Cực Bắc Hoang Nguyên, thì còn kém hơn rất nhiều. Nghe suy nghĩ của Diệp Âm Trúc, bọn họ tựa hồ có không ít người muốn đến chỗ đó, nếu như mọi người có thể phối hợp mà nói, việc đưa Minh Tuyết trở về sẽ biến thành giản đơn hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, Nguyệt Minh gật đầu nói:

- Trong tình huống hợp lí, ta có thể đáp ứng hai yêu cầu đó của ngươi.

Diệp Âm Trúc nhíu nhíu mày,

- Dưới tình huống hợp lí? Thế nào gọi là tình huống hợp lí?

Nguyệt Minh bình thản nói:

- Ta cũng không biết. Có điều, ta sẽ hết sức phối hợp với các ngươi. Ám Ma Hệ pháp sư chúng ta xưa nay không phải là người lắm lời. Về điểm này ta có thể đảm bảo, mục đích ta đến Cực Bắc Hoang Nguyên chỉ là muốn đưa Minh Tuyết trở về. Nếu như nói các ngươi có bí mật gì sợ bị ta, dứt khoát đầu tiên ta sẽ trả nó về, sau đó ta tự mình quay về, các ngươi muốn làm gì ta tự nhiên vô pháp can thiệp. Chỉ cần có thể thành công, ta nguyện ý chi ra thù lao cho mỗi người, ví như chi ra ma pháp vật phẩm.

Diệp Âm Trúc có chút đau đầu, Nguyệt Minh này ngoài mặt nhìn dù rất trầm tĩnh, nhưng trời mới biết nàng có hay không mang đến cho mình phiền toái. Nhưng đã nói đến phần này, ngày trước lại tự mình đã đáp ứng nàng, cùng không nên đổi lời, chỉ biết gật đầu nói:

- Được, cứ như vậy đi. Ngươi đợi tin tức của ta, trước khi chúng ta xuất phát sẽ thông tri cho ngươi. Ngươi chuẩn bị cho tốt vật phẩm mang theo mình, nghỉ học là chúng ta sẽ xuất phát.

Nguyệt Minh gật đầu, cũng không ngừng lại thêm, chuyển thân liền li khai túc xá của Diệp Âm Trúc và Tô Lạp.

Tô Lạp khóa cửa lại, nhìn Diệp Âm Trúc nói:

- Ngươi trông như trong lòng hữu sự. Lần này đi Cực Bắc Hoang Nguyên không gian là muốn làm gì? Còn thần thần bí bí vậy.

Diệp Âm Trúc cười khổ nói:

- Có chút sự tình ngươi vẫn không biết thì hơn. Dù sao cũng không phải nguy hại cho mọi người. Chỉ là vội giúp bằng hữu của ta mà thôi. Hi vọng lần này có thể bình bình an an. Ta đã đem việc này thông tri cho Mã Lương và Thường Hạo rồi. Bọn họ sau khi nghỉ học cũng không có việc gì, cũng đã đồng ý.

Tô Lạp cười nhẹ nói:

- Vừa rồi lời ngươi dặn đi dặn lại Nguyệt Minh sao không dặn ta. Chẳng lẽ ngươi lại không sợ ta làm lộ bí mật sao?

Diệp Âm Trúc lắc lắc đầu nói:

- Sao vậy được. Chúng ta đều thân thuộc vậy rồi, người là người thế nào ta còn không biết sao? Nếu như là ngươi tiết lộ bí mật, ấy chỉ có thể chứng minh nhãn quang của ta có vấn đề. Tô Lạp, thân là một thích khách, ta nghĩ, miệng ngươi phải kín hơn cả Ám Ma Hệ pháp sư.

Mục quang Tô Lạp chớp chớp vài cái,

- Âm Trúc, không được dễ dàng tin tưởng người khác. Dù cho là ta cũng vậy, nếu không rất dễ bị thiệt thòi.

Diệp Âm Trúc cười nhẹ nói:

- Ta tin nhãn quang của mình. Sau nào, chẳng lẽ ngươi đối với mình còn không có lòng tin như ta tin ngươi sao?

Hắn dặn đi dặn lại Nguyệt Minh chỉ là để phòng vạn nhất. Lần này đến Cực Bắc Hoang Nguyên, bất luận là Tử hay hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông, đều dùng nhân hình tham gia hành động. Chỉ cần bọn họ không lộ xuất bản thể, ai sẽ biết bọn họ là thú nhân đây? Vì thế hắn tịnh chẳng sợ tiết lộ.

Vừa nói đến đây, lại có tiếng gõ cửa.

Tô Lạp có chút buồn cười nói:

- Chúng ta lúc này là lúc nào mà biến thành bận rộn vậy.

Chuyển mình mở cửa, lần này người xuất hiện lại càng quen. Hương Loan trước, Hải Dương sau, hai nàng là khách quen của bọn họ, cũng không cần gọi, trực tiếp đi vào.

- Âm Trúc, vừa rồi ta nhìn thấy Nguyệt Minh từ chỗ ngươi đi ra, nàng đến tìm ngươi có việc gì? Ta không nhớ là ngươi có bằng hữu như vậy!

Hương Loan rất tùy ý kéo Hải Dương đi đến sôpha rồi ngồi xuống. Đoạn thời gian gần đây, bọn họ đến chỗ Diệp Âm Trúc ít hơn rất nhiều so với trước đây. Hương Loan từng hỏi Hải Dương nhiều lần, vậy ngươi đã hướng đến hắn tỏ rõ lòng mình chưa, sao không tìm lúc ở một chỗ với hắn?

Hải Dương vẫn nói, mọi người tuổi còn nhỏ, nàng không hi vọng mang đến cho Diệp Âm Trúc áp lực hoặc là ảnh hưởng không tốt nào, nàng sẽ đợi hắn. Chỉ cần để hắn biết được tâm ý của mình là đủ. Còn như tiếp thụ hay không, nàng đều sẽ đợi.

Âm Trúc chẳng biết thế nào nói:

- Còn nhớ trận chiến tại cuộc tranh tài của tân học sinh giữa ta và Nguyệt Minh không. Lần ấy cầm âm của ta đối với U Minh Tuyết Phách của nàng ấy sản sinh ảnh hưởng nhất định. Nàng ấy cảm giác sự bi thương trong lòng U Minh Tuyết Phách, dưới sự đề tỉnh của ta, cảm thấy nên đem trả U Minh Tuyết Phách về.

Sau đó, hắn đem sự việc ngày trước với Nguyệt Minh giản đơn nói ra một lượt.

Nghe hắn nói xong, trong mắt Hương Loan lập tức sáng lên,

- Đây là việc thú vị, ta cũng muốn đi.

- Không được.

Diệp Âm Trúc và Tô Lạp hai miệng tựa hồ cùng lúc nói ra. Hai người nhìn nhau một cái, trong mắt cùng không tránh khỏi lộ ra một tia cười khổ.

Hương Loan nổi giận đùng đùng nói:

- Vì sao không được? Chẳng lẽ các ngươi có việc gì không dám để người khác nhìn thấy?

Diệp Âm Trúc vội vã lắc đầu nói:

- Đương nhiên không phải. Hương Loan học tỉ, ngươi đừng hại ta. Ngươi chính là công chúa của đế quốc, con gái duy nhất của Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc. Nếu mà ta mang ngươi đi, lại là đi chỗ tối nguy hiểm là Cực Bắc Hoang Nguyên. Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc biết được, có thể dễ dàng tha cho ta sao? Cho dù là Phí Tư Thiết Lạp ở đấy ta cũng không cách gì nói rõ được! Ngươi đừng làm khó ta nữa.

Hương Loan trợn mắt nhìn Diệp Âm Trúc mà không nói ra lời. Nàng không thể không thừa nhận, Diệp Âm Trúc nói không sai, là công chúa của đế quốc, nàng sớm đã không có dạng tự do của nữ hài bình thường, muốn trốn đi hoàn toàn không phải việc giản đơn như vậy. Vạn nhất để người ngoài biết, ấy là việc lớn làm mất quốc thể. Trừ phi là phụ thân phê chuẩn, nhưng, phụ hoàng sao có thể để mình đi đến thú nhân quốc nguy hiểm ấy? Nếu mà tự mình phát sinh vấn đề gì, lập tức sẽ thành con tin để thú nhân bắt chẹt Mễ Lan đế quốc.

Lúc này, Hải Dương ở bên cạnh mở miệng,

- Hương Loan tỉ, tỉ đừng làm khó Âm Trúc bọn họ. Tỉ xác thực không thích hợp để đi. Thân phận của tỉ rất nhậy cảm.

Hương Loan nói có chút ủy khuất:

- Việc thú vị như vậy lại không có phần ta, ngày ngày chờ đợi ở Mễ Lan, phiền phức chết đi được.

Thấy nàng mềm mỏng đi rõ ràng, Diệp Âm Trúc không tránh khỏi thở phào, trong lòng thầm nghĩ, đầu tiên không nói về vấn đề an toàn, nếu là để công chúa của Mễ Lan đế quốc cùng các tập quán cũ đi cùng, một khi xuất hiện vấn đề gì, cùng tính chất của Nguyệt Minh hoàn toàn có thể không giống nhau. Với Nguyệt Minh, hắn thậm chí có thể dùng thủ đoạn cưỡng chế dùng Cửu Châm Phong Thần xóa đi kí ức, nhưng, với quan hệ của Hương Loan tốt như vậy, hắn sao có thể làm thế? Mà thân phận của Hương Loan lại nhậy cảm như vậy. Mình và Mã Lương, Thường Hạo đều xuất thân từ Đông Long Bát Tông, việc này vạn nhất bị nàng biết, hậu quả tạo thành thực rất nghiêm trọng. Dù cho nàng không nói ra, tương lai cũng sẽ khiến nàng và bên mình đều mang phiền toái rất lớn. Còn là Hải Dương tốt, sợ mình khó thuyết phục Hương Loan, xem ra Hương Loan học tỉ còn rất nghe nàng.

Nghĩ đến đây, Diệp Âm Trúc không khỏi cảm kích nhìn Hải Dương, lúc có hắn, khí tức băng lạnh ấy của Hải Dương biến mất rất tự nhiên, thấy Diệp Âm Trúc nhìn mình, nàng đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, hướng về hắn gật đầu.

Hương Loan nói:

- Được, được. Không đi thì không đi. Có điều, các ngươi gặp việc thú vị gì, khi về nhất định phải nói cho ta. Thật chán quá, còn là bạn bè chứ, cũng không lo giúp đỡ ta. Diệp Âm Trúc, chúng ta tới tìm ngươi là do Ny Na cô cô bảo. Cô cô nói, để ngươi sau khi nghỉ học chăm chỉ tu Cầm Ma Pháp. Năm học tới, học viện có thể có đại sự cần đến ngươi.

Về vấn đề xưng hô với Ny Na, Diệp Âm Trúc đã chẳng biết làm thế nào. Niên kỉ của Ny Na so với Tây Nhĩ Duy Áo đại đế lớn hơn khoảng 20 tuổi. Vì thế, bà dù là cô cô của Hương Loan, mà theo tuổi tác thì Diệp Âm Trúc lại phải gọi là nãi nãi. Vô hình trung so với Hương Loan thấp hơn một bối phận, vì chuyện này, hắn không ít lần bị trêu chọc.

- Đại sự? Đại sự gì?

Diệp Âm Trúc hiếu kì hỏi.

Hương Loan cáu kỉnh nói:

- Còn không là về Lam Địch Á Tư sao. Thôi đi, việc này đến lúc ngươi sẽ biết. Ta muốn nói với ngươi, cô cô nhất định không tha cho ngươi đâu.

Diệp Âm Trúc đạo:

- Được rồi. Vậy ngươi cũng không cần nói trước. Dù sao sớm muộn cũng sẽ biết. Ta cũng nỗ lực tu luyện.

Hương Loan nói:

- Hiện tại thời tiết cũng ấm áp, sắp nghỉ học rồi, mọi người có đoạn thời gian không thể ở cùng nhau. Sao bằng chúng ta ra ngoài dạo chơi, thế nào? Âm Trúc, các ngươi có hứng thú hay không? Tô Lạp cũng đi cùng đi.

- Chơi?

Chữ này đối với Diệp Âm Trúc mà nói thực là rất xa xôi. Lúc nhỏ, mỗi ngày đều sinh hoạt trong phạm vi của đàn, đối với cái chữ mà hài tử bình thường thích nhất này, Diệp Âm Trúc tịnh không có nhiều khái niệm. Thành tựu hiện tại của hắn, có thể nói là bỏ đi năm tháng ấu thơ mới có được!

Hương Loan nói:

- Đúng! Đều sắp nghỉ học rồi. Cùng đi dạo chơi đi. Chúng ta không đi đến chỗ nào quá xa. Ngoài tây nam Mễ Lan thành 200 dặm có một suối nước nóng rất tuyệt, ở đó bốn mùa đều là xuân, còn có thể ngâm mình trong suối nước nóng, đối với thân thể có chỗ rất tốt. Chúng ta hãy đến chỗ đó, thế nào?

Nếu mà nam học viên theo đuổi Hương Loan của học viện nghe thấy nàng chủ động muốn cùng Diệp Âm Trúc bọn họ đi suối nước nóng, sợ rằng lập tức sẽ sợ chết.

Nghe đến ba chữ suối nước nóng, Diệp Âm Trúc cũng không khỏi bị khơi dậy hứng thú, gật đầu nói:

- Hay quá! Vậy sẽ đi. Lúc nào nhỉ?

Hương Loan cười nói:

- Ngày mai nhé. Người chúng ta cũng không cần quá nhiều. Chỉ bốn người chúng ta là được. Người nhiều rất phiền phức. Ta thực không muốn để người khác biết. Nếu mà tin tức lộ ra, mấy con nhặng đáng ghét mà xuất hiện, muốn thoải mái đi chơi một lần cũng không có cơ hội.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự