Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 192 Tương ước ôn tuyền (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2424 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Âm Trúc tự nhiên là biết nàng nói về điều gì, gật đầu nói:

- Được, ngày mai đi.

- Ta, ta sẽ không đi.

Tô Lạp hơi lúng búng nói, cúi đầu, trong thần sắc có chút thẹn thùng.

Hương Loan cười khì khì nói:

- Tô Lạp, biểu hiện của thế nào vậy. Như là cùng với hai đại mĩ nữ chúng ta đi chơi khiến ngươi rất mất mặt vậy. Trước đây ta còn nói Âm Trúc rất dễ xấu hổ, nguyên lai ngươi còn lợi hại hơn hắn. Ta thực sự hoài nghi ngươi phải hay không phải nữ hài tử.

Diệp Âm Trúc cười nói:

- Hương Loan học tỉ, tỉ chớ khi phụ Tô Lạp. Tô Lạp, đi cùng đi.Chúng ta mỗi ngày đều nỗ lực tu luyện, đi ra ngoài thư giãn thoải mái tâm tình cũng tốt. Nói không chừng ngược lại còn có chỗ tốt cho tu luyện.

- Ta...

Tô Lạp ngẩng đầu nhìn Diệp Âm Trúc, trong mắt toàn là thần sắc khó khăn.

Hương Loan nói:

- Ngươi cái gì ngươi, cứ quyết định vậy, không được để mất hứng. Ta hoàn toàn đáp ứng không cùng các ngươi đi Cực Bắc Hoang Nguyên rồi, vậy nên các ngươi bồi tiếp ta đi chơi là được. Sáng sớm mai tập hợp ở túc xá của các ngươi. Chúng ta về thu xếp hành lí trước. Lần này chúng ta sẽ đi chơi hai ngày. Dù sao cũng chẳng có môn học gì. Ngày mai đi, ngày kia về, chơi suối nước nóng hai ngày, tốt quá rồi.

Tiễn Hương Loan và Hải Dương đi rồi, Tô Lạp có chút thất thần đứng tại chỗ, không biết nghĩ gì.

- Tô Lạp, ngươi sao vậy? Suối nước nóng không tốt sao? Vì sao ngươi không muốn đi?

Diệp Âm Trúc vỗ vỗ vai hắn, thân thiết hỏi.

Tô Lạp lắc lắc đầu nói:

- Không, không sao. Vậy thì cùng đi.

Ngâm suối nước nóng, có thể đi ngâm suối nước nóng. Nhưng, nói như vậy, có thể hay không thể...

Chính lúc Diệp Âm Trúc muốn tiếp tục hỏi Tô Lạp vì sao lại khó khăn, lại có tiếng gõ cửa.

Diệp Âm Trúc cười không được khóc chẳng xong nói:

- Thực sự là bận rộn. Bình thường chẳng có ai tới. Lần này, người tới thực là nhiều.

Vừa nói, hắn vừa tiến ra mở cửa túc xá, lại vừa hài hước nói:

- Lại là vị đại gia nào đến đấy!

Cửa mở, đầu Diệp Âm Trúc nhói lên một cái, chỉ nghe thấy một thanh âm tức giận nói:

- Ta là cha ngươi.

- A

Mục quang Diệp Âm Trúc chớp mắt cứng đờ, bên ngoài tới đó không phải người lạ, chính là phụ thân hắn Diệp Trọng.

- Cha. Cha, sao cha tới đây?

Dù đầu bị Diệp Trọng gõ có chút đau đớn, nhưng lúc này Diệp Âm Trúc vẫn khó che hưng phấn trong lòng. Đây là lần đầu hắn rời Bích Không Hải! Hơn nửa năm không gặp thân nhân, phụ thân đột nhiên đến thăm, lập tức khiến lòng hắn biến thành một khối nóng rực, vội để Diệp Trọng tiến vào.

Diệp Trọng thân mặc thanh sắc võ sĩ phục, tóc đen để xõa trên vai, dù đã là người qua 40 tuổi, xem ra tựa hồ không lớn hơn so với Diệp Âm Trúc bao nhiêu. Khí tức vất vả phong trần trên toàn thân, hiển nhiên là vừa đi không ít lộ trình.

Vẻ giận dữ trong mắt tan đi, ngắm con trai tựa hồ lại lớn thêm một chút, Diệp Trọng trong mắt lập tức lộ ra dáng vui vẻ ôn hòa, theo Diệp Âm Trúc dẫn đường đi vào túc xá.

- Tô Lạp, tới mau, ta giới thiệu cho ngươi, đây là phụ thân ta.

Vì Diệp Trọng tới, lúc này Diệp Âm Trúc hưng phấn không kể xiết, vội kéo Tô Lạp lại.

Tô Lạp lúc này đã hồi thần, mục quang nhìn về Diệp Trọng, trong lòng không khỏi có phần ngạc nhiên. Diệp Âm Trúc chí ít cùng Diệp Trọng có 6 phần giống nhau. Chỉ là so với phụ thân hắn, vẫn hơi gầy hơn một chút. Diệp Trọng thân hình khôi vĩ, vai rộng lưng nở. Sau lưng đeo một thanh trường kiếm, diện mạo anh tuấn mà trầm ổn, nhãn thần ôn hòa, xem thế nào cũng giống như huynh trưởng của Diệp Âm Trúc vậy.

- Cha, con giới thiệu với cha. Đây là bạn cùng phòng Tô Lạp. Từ năm học đến nay, may mà có hắn chiếu cố.

Diệp Trọng hướng Tô Lạp gật đầu nói:

- Chào cháu. Cám ơn cháu chiếu cố Âm Trúc. Túc xá này của các ngươi thực tốt. Mễ Lan không hổ là đệ nhất cường quốc trên đại lục. Chỉ riêng hoàn cảnh của học viện này chính là bất kỳ địa phương nào của A Tạp Địch Á cũng vô pháp so sánh.

- Xin chào thúc thúc.

Tô Lạp phi thường cung kính hành lễ với Diệp Trọng, rồi quay sang bên, một chén nước đã đưa đến tay hắn.

Diệp Trọng tán thưởng gật đầu nói:

- Cảm ơn.

Diệp Âm Trúc kéo một cái ghế dựa đến đối diện phụ thân ngồi xuống,

- Cha, sao cha xa xôi từ A Tạp Địch Á đến vậy. Không phải là đến đón con về chứ. Con đã lớn rồi, tự mình cũng có thể về được.

Diệp Trọng bật cười nói:

- Đón con? Nghĩ tốt thế. Ta chỉ tạt qua, thuận tiện đến xem con tại Mễ Lan học năm đầu có lười nhác hay không. Tốt lắm, Đấu Khí tựa hồ có điểm tiến bộ.

- Tạt qua?

Diệp Âm Trúc nghi hoặc nhìn phụ thân.

Diệp Trọng nói:

- Năm nay ở nhà nhiều việc. Ta ra ngoài thay gia gia lo việc. Gia gia con nói, hãy để con tại học viện cố gắng học tập, năm nay không cần về nhà.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói:

- Nhà chúng ta có thể có việc gì? Con nhớ là trước đây, cha cả năm cũng chẳng ra ngoài một lần!

Diệp Trọng nhè nhẹ cười nói:

- Đợi sang năm lúc con về thì sẽ biết. Hiện tại giữ bí mật, gia gia con không cho ta nói với con.

Diệp Âm Trúc có phần cấp thiết hỏi:

- Gia gia, Tần gia gia, mụ mụ bọn họ khỏe cả chứ?

Diệp Trọng gật đầu nói:

- Bọn họ đều rất khỏe, mụ mụ con cũng nhớ con. Nếu không phải bà ấy có việc bận, nói không chừng lần này lại cùng ta đến thăm con. Con lớn rồi, trông như tráng kiện lên một chút. Xem ra đồ ăn ở đây không tồi! Như vậy ta cũng yên tâm.

Chính vào lúc này, Tô Lạp đột nhiên nói:

- Thúc thúc, thúc và Âm Trúc nói chuyện nhé. Cháu ra ngoài mua chút đồ, tối nay, thúc ở đây ăn cơm nhé.

Nói rồi, hắn hướng Diệp Trọng hành lễ rồi rời túc xá.

Diệp Trọng cười nhẹ nói:

- Hài tử này rất hiểu việc. Vận khí ngươi không tệ, gặp được một người bạn cùng phòng rất tốt.

Âm Trúc rất coi là đúng gật đầu, nói:

- Đúng ạ! Toàn bộ việc trong túc xá hầu như đều là Tô Lạp một người làm hết. Con người hắn thực rất tốt.

Diệp Trọng nói:

- Sau khi con đi, hai vị gia gia của con làm một đại sự, có lẽ con cũng đã nghe nói. Dưới sự suất lĩnh của hai vị gia gia, A Tạp Địch Á với quân đội yếu ớt đánh lui thập vạn đại quân của Ba Bàng vương quốc, khiến đối thủ toàn quân hầu như bị tiêu diệt, tổn thương thảm trọng. Còn vì chuộc lại tù binh nên chi ra một khoản tiền lớn, khiến A Tạp Địch Á quốc lực được cải thiện nhất định. Hiện tại hai vị gia gia của con tại A Tạp Địch Á là những nhân vật chích thủ khả nhiệt (sờ tay vào là bỏng, chỉ những người có quyền lực rất lớn). Nhưng tính nguy hiểm cũng tương đối cao lên. Đấy cũng là nguyên nhân tạm thời không để con về.

- Cha, con cũng lớn rồi, cha nên phải hay không đem sự tình của Đông Long Bát Tông chúng ta nói cho con.

Diệp Âm Trúc đột nhiên nói.

Diệp Trọng kinh ngạc nhìn con trai mình,

- Sao con lại đột nhiên nói ra điều này. Không phải là biết được điều gì sao?

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

- Tại Mễ Lan Ma Vũ học viện còn có Họa Tông và Kì Tông mỗi tông một đệ tử. Dù bọn họ tịnh không có nói cho con, nhưng nói cạnh nói khóe con cũng có thể đoán được một chút. Càng trọng yếu là, con còn từ địa phương khác biết được một chút lịch sử của đại lục. Cha, tiền thân của Đông Long Bát Tông chúng ta phải hay không là Đông Long đế quốc?

Sắc mặt Diệp Trọng gần như đại biến trong chớp mắt, thân hình nhoáng cái đã đến cửa, mở cửa túc xá hướng ra ngoài nhìn ngó, hoàng sắc Đấu Khí đậm đặc từ trong người tản ra, đem cảm quan của mình nâng cao đến cực hạn. Sau nửa ngày, sau khi ông không phát hiện ra gì, mới lại khóa cửa túc xá, quay về trong phòng.

Sắc mặt ngưng trọng truyền âm nói với Diệp Âm Trúc:

- Sau này dù ở địa phương nào cũng không được đề cập đến bốn chữ Đông Long đế quốc.

Diệp Âm Trúc cũng dùng phương pháp truyền âm cùng phụ thân trao đổi,

- Nói vậy là thật sao?

Diệp Trọng chầm chậm gật đầu,

- Con từ địa phương nào biết về Đông Long đế quốc. Lẽ ra tại đại lục người biết về đoạn lịch sử này có thể nói là cực kỳ ít.

- Là Tử nói với con.

Đối với phụ thân, Diệp Âm Trúc tự nhiên không cần giấu giếm gì, hắn đem câu chuyện tối hôm đó giản đơn nói ra hết, toàn bộ cả lai lịch của Tử và mục tiêu đều tỉ mỉ nói ra cho phụ thân nghe.

Diệp Trọng nghe rất rõ, không nói chen vào một câu, chỉ là thần sắc trên mặt càng thêm ngưng trọng.

-..., trùng nhau hai chữ Đông Long này khiến con nghĩ đến Đông Long Bát Tông chúng ta, Tử cũng phán đoán chúng ta và Đông Long đế quốc có quan hệ.

Diệp Trọng nhìn con trai mình, ánh mắt lấp lánh,

- Âm Trúc, con lớn thực rồi, không như cái dạng đơn thuần không suy luận vấn đề trước kia. Xem ra, Tần thúc thúc để con đến Mễ Lan lịch luyện tịnh không sai, thực sự làm tăng nhanh nhịp điệu trưởng thành của con. Thực sự cũng nên để con biết lai lịch Đông Long Bát Tông chúng ta rồi.

Nói đến đây, ông trầm ngâm một chút, mới tiếp tục truyền âm nói:

- Về tổng thể mà nói, Tử tịnh không có nói sai. Đông Long Bát Tông chúng ta chính là hậu nhân của Đông Long đế quốc, còn là trực hệ hậu nhân. Người Đông Long huyết thống thuần chính nhất, là truyền nhân của rồng. Chẳng qua, có rất nhiều sự tình Tử cũng tịnh không biết mà thôi. Đương sơ va chạm của đại lục, kì thật tịnh không phải là thiên phạt gì, lúc ấy văn minh của Đông Long đế quốc chúng ta cao hơn nhiều so với mảnh đại lục này, vì thế Tây Long đế quốc đến lật đổ. Căn cứ vào nghiên cứu của các bậc trí giả Đông Long đế quốc chúng ta, đại lục va chạm là kết quả do bản khối của đại lục trôi dạt tạo thành, trải qua rất nhiều năm tháng, dưới tác dụng của các loại nhân tố mới sản sinh. Chẳng qua chỉ tại lúc va chạm tối hậu, thủy triều buối tối của đại hải đột nhiên xuất hiện biến hóa kịch liệt, khiến va chạm càng nhiều. Nếu không vậy sẽ không sản sinh ra hậu quả nghiêm trọng như thế. Theo tổ tiên của Tử nhìn thấy, có lễ là chúng ta va chạm với bọn họ, nhưng sự thật thì căn bổn không thể nói ai va vào ai, chẳng qua chỉ là va chạm lẫn nhau mà thôi.

- Cha, thế nào gọi là bản khối?

Diệp Âm Trúc có phần hiếu kì hỏi.

- Tại thế giới này của chúng ta, đại hải chiêm cứ diện tích lớn nhất, trong đại hải có đại lục nguyên thuộc về Tây Long đế quốc, cũng có mảng đại lục của Đông Long đế quốc chúng ta. Thậm chí còn có khả năng tồn tại các đại lục khác. Mỗi một khối đại lục tồn tại đơn độc đều có thể gọi là một đại lục bản khối. Dưới ảnh hưởng của các dạng nhân tố, đại lục bản khối sẽ không ngừng di động, con có thể tưởng tượng thành đại lục phiêu lưu trong hải dương, các trí giả của Đông Long chúng ta đã nói, bản khối di động chủ yếu có quan hệ cùng vận động của hải dương và vỏ trái đất. Cái thứ đó quả là rất phục tạp, cụ thể thì cha cũng không rõ. Lần ấy gọi là va chạm của thiên phạt, tổn thất mang lại cho Đông Long đế quốc chúng ta nhiều hơn so với Tây Long đế quốc. Núi lửa bạo phát, động đất quy mô lớn, hầu như hủy hoại hết các thành thị phát đạt nhất của chúng ta. Dù cho ở Long Khi Nỗ Tư đại lục ngày nay, cũng không có quốc gia nào có thể so với Đông Long đế quốc ngày xưa của chúng ta.

- Vậy Tử Linh thì sao? Tử Linh là việc gì? Nếu như không phải là thiên phạt, thì tại sao lại có Tử Linh xuất hiện.

Diệp Âm Trúc có phần không rõ lời của phụ thân.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự