Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 178 Kim sắc sanh hoạt (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2019 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mới đến cửa thôi Diệp Âm Trúc và Tô Lạp đã cảm nhận được sự khác biệt. Nếu như Phiêu Lan Hiên thanh nhã vô ưu, thì nơi đây lại là quý phái. Thoạt nhìn Kim Sắc Sinh Hoạt là một tòa nhà vàng chói, sáng rực dưới bầu trời đêm. Lồng đèn được treo khắp nơi, trông sáng cứ như ban ngày.

Trước cửa có khoảng hai mươi cô gái cao ráo mặc áo màu vàng, đứng thành hai hàng, tươi cười chào đón các vị khách quý xuất thân trong giới quý tộc vào trong tiệm ăn uống.

Đừng nghĩ mấy vị cô nương xếp hàng ở đây xuất thân từ chốn phong trần. Kim Sắc Sinh Hoạt vì muốn phục vụ khách quý, nên tuyển chọn toàn con gái nhà lành, tuổi chỉ khoảng hai mươi, trong số đó không ít người xuất thân trong giới quý tộc. Cũng bởi nơi đây thuộc về hoàng thất Mễ Lan, đãi ngộ cực cao nên công việc này khiến không ít người chen chân xin làm. Nếu như lấy được các nàng, thì người đó cũng có một sự bảo đảm chắc chắn về gia thế của cô gái. Bởi vậy phục vụ viên ở đây thoạt qua rất tầm thường nhưng nhìn kỹ lại ai cũng là cực phẩm cả. Nếu như muốn có quan hệ khăng khít hơn với các nàng mà không có địa vị hay thân phận thì đừng nên mơ tưởng làm gì.

Ở lối vào có treo lồng đèn thủy tinh đường kính khoảng năm thước, trong đó có ánh sáng ma pháp màu vàng. Loại đèn này là tác phẩm của thuật sỹ luyện kim, chỉ riêng chiếc đèn này thôi giá cũng đủ mua một căn tửu lâu nhỏ.

Nhìn tòa lầu hoa lệ là thế nhưng Diệp Âm Trúc lại càng phiền não hơn, than thở

- Không biết phải mất bao nhiêu năm tiền lương mới đủ chi trả ở đây …!

Tô Lạp cười tủm tỉm đáp:

- Ny Na chủ nhiệm thật là ý tứ. Chỉ sợ ăn xong thì ngươi bán thân cho Mễ Lan ma vũ học viện là vừa.

Diệp Âm Trúc quay sang nhìn nàng.

- Chúng ta có nên vào không? Hay là về?

Tô Lạp cười hắc hắc đáp:

- Ngươi không sợ mai Ny Na chủ nhiệm cầm dao thái rau đén trước cửa phòng hỏi tội hả?

Hắn thở dài một tiếng:

- Vậy thì vào. Vất vả bao lâu mới được ít tiền, giờ lại nhẵn túi rồi …

Vừa than Diệp Âm Trúc dắt Tô Lạp bước vào trong

Mới cất bước thì có một cô phục vụ bước đến, vừa thấy khuôn mặt anh tuấn hòa lẫn khí phái cao quý của hắn thì nàng sững người một chút, quên cả chú ý đến Tô Lạp bình dân đứng cạnh. Nàng cười tươi hỏi:

- Tiên sinh, xin ngài cho xem huy chương quý tộc

Quý tộc ai cũng có một huy chương riêng. Ký hiệu trên đó biểu thị xuất thân cao quý của họ. Ví dụ La Lan gia tộc cũa Mã Nhĩ Đế Ni lấy hoa lan làm biểu tượng, cũng là ấn ký của họ, đồng thời là biểu tượng của huy chương. Những vật này đều do ma pháp sư hội đặc chế, nên không thể giả mạo

Không gian giới chỉ trong tay Diệp Âm Trúc sáng ngời. Huy chương tượng trưng cho địa vị tử tước của hắn đã hiện ra trong lòng bàn tay.

Huy chương của hắn rất đơn giản, hình trong màu bạc, bên trên có một thập tự màu vàng, chính giữa khảm một viên bí ngân màu vàng. Cũng bởi hắn không xuất thân từ bất cứ gia tộc nào, nên huy chương của hắn không có dấu hiệu nào đặc biệt cả, càng không có hoa văn trang hoàng.

Kim sắc thiếu nữ sau khi thấy huy chương của Diệp Âm Trúc, đáy mắt thoáng hiện lên một tia thất vọng, trong lòng thầm nghĩ, hắn khí chất cao quý lại anh tuấn như vậy, đáng tiếc chỉ là tử tước mà thôi. Cũng không có bối cảnh gia tộc gì, thật sự là đáng tiếc.

Đối với mấy cô phục vụ viên ở đây, ngoài việc tiếp xúc với quý nhân thì cơ hội để họ kiếm chỗ trao thân gửi phận cũng đặc biệt hơn người khác. Nhưng nếu bọn quý tộc coi được thì đã có nương tử đề huề, còn nếu cô đơn lẻ loi thì lại là xấu xí. Để kiếm được một người vừa đẹp trai, lại vừa cao quý chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Diệp Âm Trúc được vẻ bề ngoài nhưng lại chưa phải là giới cao cấp quý tộc, tự nhiên bị xem thường.

-Vị tiên sinh này, phiền ngài cũng xuất ra huy chương quý tộc được không?

Kim sắc thiếu nữ rất tự nhiên chuyển qua hỏi Tô Lạp.

Diệp Âm Trúc mặc dù không có chú ý tới sự thất vọng trong mắt kim sắc thiếu nữ, nhưng Tô Lạp lại thấy được, làm thích khách, quan sát lực của hắn rất nhạy cảm, nhàn nhạt nói:

-Ta là người hầu.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn về phía Tô Lạp

-Tô Lạp, ngươi sao lại ……

Không đợi hắn nói xong, kim sắc thiếu nữ đã mỉm cười nói:

-Xin lỗi. Tại kim sắc sinh hoạt chúng tôi cam đoan mỗi khách nhân đều nhận được sự hưởng thụ tôn quý nhất, nhân viên phục vụ của chúng tôi là người hầu tốt nhất. Phiền ngài chờ ở bên ngoài.

Mặc dù nàng vẫn nở nụ cười chức nghiệp như trước, nhưng trong giọng nói rõ ràng lộ ra ý cự tuyệt ngoài ngàn dặm.

Diệp Âm Trúc nhíu mày.

-Hắn cùng đến với ta, chẳng lẽ cũng không thể đi vào sao?

Kim sắc thiếu nữ mỉm cười lắc đầu, thủy chung che ở trước mặt Tô Lạp.

Diệp Âm Trúc nhìn về phía Tô Lạp, nhìn thấy trong đôi mắt đẹp hiện lên chút buồn bã. Không nhịn được có chút giận nói:

-Tô Lạp, nếu không cho vào thì chúng ta đi.

Tô Lạp lạnh nhạt cười, nói:

-Âm Trúc, đừng như vậy. Ny Na chủ nhiệm đang chờ ngươi. Ngươi vào đi thôi. Ta về trước túc xá trước chờ ngươi. kim sắc sinh hoạt có quy định của kim sắc sinh hoạt, nếu đã đến thì phải theo quy định của người ta. Không phải sao?

Quả thật Diệp Âm Trúc cũng không có biện pháp với tình huống trước mắt. Từ đầu đến giờ kim sắc thiếu nữ thủy chung vẫn mỉm cười. nói ngữ khí cũng rất khách khí, hắn cuối cùng không thể làm khó nhân viên phục vụ được.

Kim sắc sinh hoạt có rất nhiều khách nhân, lúc này vẫn có thêm khách, các kim sắc thiếu nữ đã có chút bận rộn, thiếu nữ nói chuyện với Diệp Âm Trúc thấy bọn họ không có ý định tiến vào, cũng không cản trở trước mặt bọn họ nữa. Lúc này vừa lúc có một gã thanh niên đi tới. Đôi mắt của kim sắc thiếu nữ trước người Diệp Âm Trúc rõ ràng sáng lên, nhanh chóng lên đón.

-Áo Lợi Duy Lạp thiếu gia, ngài tới. Xin mời vào. Vị này là bằng hữu của ngài sao?

Diệp Âm Trúc xoay người nhìn lại, chỉ thấy Áo Lợi Duy Lạp và một gã thanh niên thân hình cao lớn vừa đi tới ngoài cửa, nụ cười của thiếu nữ đối với hắn chân thành hơn nhiều, may là nghề nghiệp của nàng buộc phải phục vụ ai cũng như ai, bằng không đã có sự khác biệt. Nhưng ánh mắt của nàng rõ ràng đã khẳng định ngàn vạn lần.

Cửa vào kim sắc sinh hoạt rất rộng, Áo Lợi Duy Lạp cũng không có chú ý tới Diệp Âm Trúc và Tô Lạp cách đó mười thước, chỉ mỉm cười nói vài câu với kia kim sắc thiếu nữ kia, sau đó mang theo thanh niên đến cùng hắn tiến vào.

Chứng kiến cảnh này, Diệp Âm Trúc không nhịn được trong lòng chợt động, cao giọng nói với kim sắc thiếu nữ:

-Phiền toái ngươi lại đây một chút.

Bởi vì thanh âm của hắn hơi lớn, nhất thời khiến không ít ngươi chung quanh chú ý, các kim sắc thiếu nữ còn hoàn hảo một chút, nhưng các quý tộc đến đây đều hiện ra thần sắc khinh miệt. Hiển nhiên là rất bất mãn việc Diệp Âm Trúc ở chỗ này ồn ào.

Kim sắc thiếu nữ kia sắc mặt hơi đổi, vội vàng bước nhanh tới, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần

-Tử tước tiên sinh, phiền toái ngài nhỏ giọng chút. Không nên ảnh hưởng đến người khác được không?

Diệp Âm Trúc có chút nghi hoặc nhìn nàng, nói:

-Có thể nói cho ta biết tại sao người Áo Lợi Duy Lạp mang đến không cần xuất ra huy chương không? Còn bằng hữu của ta thì cần. Nếu ta nhớ không sai thì Áo Lợi Duy Lạp cũng là tử tước.

Kim sắc thiếu nữ sửng sốt một chút, thần sắc có vẻ buồn cười

-Áo Lợi Duy Lạp thiếu gia, là tôn nhi của Mễ Lan chi thuẫn Mã Nhĩ Đế Ni Nguyên soái. Là thành viên của Tử La Lan gia tộc. Là tử tôn của công tước, dẫn người tiến vào dĩ nhiên là được. Chỉ là số lượng hạn chế trong hai người. Đây là quy định của chúng ta.

Ngoài miệng mặc dù giải thích rất hợp lý, nhưng ánh mắt của nàng là đang nói, ngươi là thân gì phận gì mà đòi so sánh với Áo Lợi Duy Lạp thiếu gia chứ? Tước vị cố nhiên quan trọng, nhưng gia tộc thì càng thêm trọng yếu.

Ánh mắt Diệp Âm Trúc lạnh hơn vài phần, nhẹ nhàng gật đầu

-Thì ra là vậy. Vậy phiền ngươi xem một chút, huy chương này của ta có thể mang theo bao nhiêu người?

Nói, quang mang trên tay hắn chợt lóe lên, huy chương đại biểu cho tước vị tử tước biến mất, thay vào đó là một huy chương lớn hơn rất nhiều. Huy chương phía trước thì dài, dưới lại từ từ nhọn lại. Bên trên có ba màu vàng kim, đỏ đen hợp lại. Màu đỏ là xích kim cực kỳ trân quý, màu đen là ô kim. Ở chính giữa là do những viên kim cương tạo thành hình thuẫn bài (hình cái khiên), trung ương là một khối hổng bảo thạch điêu khắc thành hình thập tự.

Đồng tử của thiếu nữ co lại, bản ghi chép đón tiếp khách trong tay rơi xuống đất, so với Diệp Âm Trúc thì âm thanh của nàng càng to hơn:

-Ca ngợi Pháp Lam, đây là, huy chương Mễ Lan hồng thập tự thuẫn.

Huy chương gia tộc cao quý đến đâu thì cũng chỉ đại biểu cho gia tộc, còn huy chương cao quý nhất của Mễ Lan đế quốc chính là huy chương đại biểu cho hoàng thất Mễ Lan hồng thập tự thuẫn. Chỉ có thành viên trực hệ của hoàng thất Mễ Lan mới có thể có được. Đó là tượng trưng cho cả Mễ Lan đế quốc a! Ngoại trừ Tây Nhĩ Duy Áo đại đế không cần ra, loại huy chương này trong hoàng thất cũng chỉ nhi nữ Hương Loan và nhi tử Phí Tư Thiết Lạp của hắn có. Còn việc đem huy chương này ban cho người ngoài. Tây Nhĩ Duy Áo đại đế chỉ làm hai lần. Một lần là ban cho Tây Đa Phu Nguyên soái trong một trận đánh một mình đẩy lùi cường địch, hơn nữa còn cứu Tây Nhĩ Duy Áo đang bị luân hãm. Còn một lần chính là cho Diệp Âm Trúc.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự