Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 179 Kim sắc sanh hoạt (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2139 chữ · khoảng 7 phút đọc

Là một người anh minh, Tây Nhĩ Duy Áo sau khi biết tường tận cuộc chiến ở Cầm thành đã bắt đầu mua chuộc Diệp Âm Trúc. Huy chương này chính là bằng chứng để hắn xuất nhập hoàng cung. Tước vị tử tước cũng tốt, lãnh địa Cầm thành cũng không tệ, nhưng nếu đem ra so sánh thì không cách nào bì với giá trị của tấm huy chương này được. Mễ Lan hồng thập tự này mới là phần thưởng chính thức của Tây Nhĩ Duy Áo đại đế với Diệp Âm Trúc cho trận đánh tại Cầm thành, chỉ có điều lúc đó hắn vẫn chưa biết rõ mà thôi.

Yên lặng, cả sảnh đường hoàn toàn không một tiếng động. Quý tộc cùng các cô gái đều đổ dồn nhìn vào tấm huy chương lóe sáng huyễn lệ trong tay Diệp Âm Trúc.

- Ngươi còn không có trả lời ta, huy chương này có thể đem bao nhiêu người không phải quý tộc tiến vào kim sắc sinh hoạt đây?

Diệp Âm Trúc bình tĩnh hỏi.

Thiếu nữ giật mình, nụ cười trên mặt nàng đã hoàn toàn tiêu thầt, thay vào đó là sự kinh hãi đến cực độ, trong đầu trống rỗng, đây chính là huy chương Mễ Lan hồng thập tự! Chẳng lẻ hắn chính là Phí Tư Thiết Lạp vương tử sao? Không! Vương tử là võ sĩ, mà hắn rõ ràng là một gã pháp sư. Nhưng huy chương Mễ Lan hồng thập tự lại càng không thể giả!

- Ngài, mời ngài vào. Huy chương Mễ Lan hồng thập tự không hạn chế số người dẫn theo

Thiếu nữ run run căng thẳng, sợ hãi trả lời, thậm chí ngay cả hạ thân cũng có chút ẩm ướt.

- Chúng ta đi

Diệp Âm Trúc mỉm cười nhìn sang Tô Lạp. Tô Lạp cũng nở một nụ cười, hai người cứ như vậy đi vào kim sắc sinh hoạt dưới ánh mắt quan sát của mọi người.

- Thì ra quyền lực còn có chỗ tốt như vậy.

Vừa đi vào bên trong, hắn vừa có chút cảm thán nói.

Tô Lạp lạnh nhạt trả lời:

- Nếu không phải như thế này, tại sao lại có nhiều người theo đuổi quyền lực và tài phú?

Tin tức huy chương Mễ Lan hồng thập tự xuất hiện nhanh chóng truyền khắp nơi, cả hai vừa mới đi vào đại sảnh kim sắc sinh hoạt, lập tức có một một tuyệt sắc thiếu nữ mặc áo dài màu vàng nhạt đi ra đón. Mặc dù tư dung của nàng so sánh với Hương Loan còn có chênh lệch, nhưng tuyệt đối có thể so sánh với Lam Hi, Tuyết Linh.

- Khách nhân tôn kính, ngài khỏe chứ, ta gọi là Thái Nhi. Xin hỏi nhị vị muốn dùng cái gì?

Mặc dù nụ cười của nàng so với thiếu nữ bên ngoài thì không tươi bằng, nhưng lại chân thành hơn, thanh âm ôn nhu, nghe thấy cực kỳ thoải mái.

Diệp Âm Trúc nói:

- Chúng ta đến tìm người. Dẫn chúng ta đến phòng của Ny Na nãi nãi.

Vừa nói, hắn vừa đánh giá đại sảnh của kim sắc sinh hoạt. Nhìn bằng mắt, hắn hoàn toàn không cách nào tính toán được diện tích của đại sảnh. Bởi vì nơi này trang hoàng thật sự quá huy hoàng. Nếu dùng kim sắc làm trang sức thì có vẻ tục khí thì nơi này chính là thăng hoa của tục khí. Khắp nơi đều là kim quang chói mắt, tựa hồ tất cả kim sắc sinh hoạt đều là dùng hoàng kim để tạo nên, mọi chi tiết điêu khắc trên tường rất tinh tế, thậm chí còn có một dòng sông màu vàng nhỏ uốn lượng trong đại sảnh.

Thái Nhi kinh ngạc nhìn hắn nói:

- Ngài họ Diệp?

Âm Trúc gật đầu.

Ánh mắt của Thái Nhi đột nhiên thay đổi, trong đó thêm vài phần tôn kính,

- Diệp tử tước, xin theo ta đến đây. Phòng của Ny Na tiểu thư tại tầng trên cùng

Hắn nghe Thái Nhi gọi Ny Na là tiểu thư, không nhịn được cười

- Ny Na nãi nãi năm nay đã sáu mươi, bảy mươi rồi. Ngươi sao còn gọi là tiểu thư?

Thái Nhi mỉm cười rất tự nhiên đáp:

- Bởi vì Ny Na tiểu thư chưa có thành thân, nên bất luận tuổi tác, đều xưng là tiểu thư.

Vừa nói, nàng vừa mang theo Diệp Âm Trúc và Tô Lạp đi tới cầu thang.

Diệp Âm Trúc lúc này đã không cách nào hình dung về chung quanh nữa, khắp nơi đều là trang sức bằng hoàng kim cùng với bảo thạch các loại, cho dù là cầu thang cũng không ngoại lệ. Đây không phải chỉ dùng không gian ma pháp và một số ma pháp đạo cụ mà phải sử dụng một số lượng lớn ma pháp thạch. Trang hoàng cầu thang như thế, e chỉ có ở đây!

Thái Nhi tại ma pháp thê bấm nhẹ vào một cái nút. Cầu thang tự động đóng cửa, vững vàng bay lên, thông qua thủy tinh môn trước mắt có thể chứng kiến toàn cảnh lầu một, cảm giác hưởng thụ xa hoa như vậy thật khiến người ta cảm thấy hưng phấn.

Thái Nhi mỉm cười nói:

- Diệp tử tước, ngài chính là Cầm thành chủ sao?

Diệp Âm Trúc sửng sốt, nói:

- Cô biết ta?

Thái Nhi cảm kích nói:

- Cám ơn những gì ngài đã làm. Mặc dù ta không chính thức biết ngài nhưng người nhà ta ở ngay Phổ Lợi Á Bình tại phương bắc, nếu ngày đó thú nhân thông qua lãnh địa Cầm thành, xuyên qua Bố Luân Nạp sơn, chỉ sợ gia tộc ta sẽ lâm vào thảm cảnh. Ta đại cho gia tộc của mình cảm ơn ngài. Ngài chính là anh hùng của đế quốc

Diệp Âm Trúc mỉm cười. Nói:

- Ta cũng không phải hoàn toàn như cô nghĩ đâu, lúc ấy ta chỉ muốn bảo vệ mọi người mà thôi.

Lần đầu tiên cảm nhận được ánh mắt sùng bái, lại là của một vị mỹ nữ, hắn không nhịn được có chút ý tứ bất hảo. Cũng may là dạo gần đây hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Cầu thang ngừng lại, kim sắc sinh hoạt tổng cộng có bảy tầng, lúc này bọn họ đang ở trên tầng cao nhất, Thái Nhi vừa dẫn hai người đi, vừa giới thiệu:

- Đây là tầng cao nhất và cũng là nơi chiêu đãi các vị khách quý của bổn quán, chỉ chiêu đãi khách nhân có tước vị bá tước trở lên, mà phải đặt trước mới được. Tầng này có tổng cộng mười sáu gian phòng, mỗi một gian đều có đặc điểm riêng, hy vọng nhị vị thích nơi này. Ny Na tiểu thư ở thần âm thính, ngay phía trước

Bước đi trên thảm nhung mềm mại, nhìn nhựng bức bích họa hoa lệ hai bên hành lang không biết do ai vẽ, dưới ánh sáng màu vàng của những ngọn cung đăng, lần đầu tiên Diệp Âm Trúc có cảm giác quý tộc

- Thần âm thính là ý gì?

Tô Lạp có chút tò mò hỏi

Thái Nhi nói:

- Bởi vì thần âm trong sảnh có thần âm sư diễn tấu, cho nên gọi là thần âm thính. Chúng ta còn có các gian phòng mệnh danh ma pháp khác, sẽ có ma pháp sư tương ứng tiến hành biểu diễn.

Tô Lạp hít một ngụm lương khí, để cho ma pháp sư cao quý biểu diễn trong phòng. Cái này không thể dùng hai chữ xa xỉ để hình dung rồi.

Diệp Âm Trúc lúc này lại nghĩ đến vấn đề khác, hỏi dò:

- Vậy chi phí nơi này có cao không?

Thái Nhi bật cười, nói:

- Đường đường là đế quốc anh hùng, chẳng lẻ còn quan tâm đến kim tiễn sao? Vừa rồi ở bên ngoài ngài lấy ra huy chương Mễ Lan hồng thập tự. Theo ta được biết, huy chương ấy đại biểu cho thân phận là thành viên trực hệ của hoàng thất Mễ Lan. Không cần phải trả tiền.

Diệp Âm Trúc kinh hãi nhìn Thái Nhi, không chút nào che dấu nói:

- Thì ra còn có tác dụng như vậy, thật sự là quá tốt.

Hắn cảm thấy hành lang trở nên trống trải, vấn đề lo lắng nhất đã được giải quyết xong, một chút không hài lòng ở cửa vào đã biến mất.

Thái Nhi nhìn gương mặt cao quý mà ưu nhã của Diệp Âm Trúc, cười nói:

- Diệp tử tước, ngài thật sự là đáng yêu

Hắn cười khổ đáp:

- Có thể không dùng từ này để hình dung ta hay không. Ta là nam nhân. Đáng yêu dùng cho nữ nhân mới phải

Thái Nhi mỉm cười không nói, lúc này, nàng đã mang theo hai người Âm Trúc tới trước một căn phòng. Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, làm ra một thủ thế xin mời.

Vừa mới mở cửa, khí tức thanh tân lập tức tràn đến, Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện, bố trí bên trong phòng so với kim bích huy hoàng bên ngoài hoàn toàn bất đồng. Khắp nơi đều tản ra khí tức thanh nhã, mọi đồ dùng đều bằng gỗ, trang sức điển nhã, không có một chút khí tức tài phú, ngược lại cực kỳ nhã trí, nơi đây làm cho hắn có cảm giác giống về lại Phiêu Lan Hiên.

Tiếng đàn trầm thấp mà động lòng người quanh quẩn trong thành. Mặt trước của căn phòng rộng mấy trăm thước này có một thiếu nữ đang nhẹ nhàng đạn cầm. Nhìn thấy nàng, Diệp Âm Trúc lập tức nhớ đến khi mình làm việc tại Phiêu Lan Hiên. Nhất thời cảm giác nơi này thân thiết hơn rất nhiều.

Đương nhiên sau khi vào cửa, không đợi hắn kịp thưởng thức toàn bộ căn phòng đã bị thanh âm chung quanh bao phủ.

- Âm Trúc, ngươi tới rồi. Ta đói bụng rồi. Cả ngày nay ngươi chạy đi đâu vậy. Ny Na chủ nhiệm, người phải ghi vào ký lục của hắn mới được

Tuyết Linh yêu kiều nói.

Diệp Âm Trúc ngoái nhìn lại. Chỉ thấy các đồng bạn đệ tử đều ở đây, đối với hoàn cảnh nơi này, các nàng tựa hồ cũng không có kinh ngạc lắm, ánh mắt đều tập trung tại trên người Diệp Âm Trúc, Ny Na ngồi ở trên vị trí thủ vị đang nhìn mình cười, ở hai bên chính là Hương Loan và Hải Dương.

Hương Loan hôm nay mặc rất đơn giản, chỉ là một bộ áo dài màu hồng, cũng không có quá nhiều trang sức, áo khoác ngoài của nàng đang để trên giá. Trong khi đó Hải Dương càng hấp dẫn hơn. Hôm nay nàng ăn mặc hết sức cầu kỳ, một bộ áo dài bằng lụa quý, tay áo thì được thêu hoa tỷ mỷ, để lộ ra hai bàn tay trắng ngần. Thân áo màu xanh, óng ánh, nhìn sơ cũng biết là hàng thượng phẩm, lại ôm quanh ngực, để lộ ra bầu ngực tròn hấp dẫn. Tóc nàng đen nhánh để xõa xuống vai, mềm mại tung bay nhè nhẹ, thật khiến người khác mê mải ngắm nhìn.

Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất chính là mảnh lụa trắng che hết khuôn mặt chỉ lộ ra đôi mắt của Hải Dương. Thấy mảnh lụa ấy, hắn không khỏi biến sắc, thầm nghĩ chẳng lẽ trị liệu không thành công sao?

Thái Nhi cũng không có đi theo Diệp Âm Trúc và Tô Lạp vào phòng, bên trong vòng có vài phục vụ viên mặc quần dài màu bạc.

Vừa nhìn Diệp Âm Trúc vào, ngoại trừ Ny Na ra, chúng nữ đều đứng cả lên, ánh mắt mỗi cô nhìn Diệp Âm Trúc có chút bất đồng. Hương Loan có vẻ như cười mà không cười, còn Hải Dương thì cúi đầu, tựa hồ không dám nhìn hắn.

Diệp Âm Trúc liếc sang Tô Lạp đứng bên cạnh, trong lòng thầm nghĩ cũng may là mình mang theo hắn cùng đến. Nếu không thật sự trở thành chiếc là trong rừng hoa rồi.

Ny Na mỉm cười nói:

- Quên đặn người bên ngoài tiếp đón các ngươi. Được rồi, người đã đến rồi, mọi người cũng ngồi đi. Âm Trúc, ngươi và Tô Lạp đến bên này. phục vụ viên, có thể bắt đầu rồi

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự