Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 132 Tô Lạp đích cố sự ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2600 chữ · khoảng 9 phút đọc

“ Tô Lạp , ngươi cho ta tiền để làm gì vậy? “ . Diệp Âm Trúc nghi hoặc hỏi .

Tô Lạp đang nhìn ngân giới chỉ trong tay , giờ phút này , trong ánh mắt hắn tràn ngập sự thỏa mãn . “ Âm Trúc , cảm ơn ngươi . Cho dù là chúng ta trao đổi lễ vật với nhau , nhưng ngươi đã cho ta nhiều đồ vật lắm rồi , ta cũng tặng lại cho ngươi một món đồ . “

” Tặng cho ta ? “ . Diệp Âm Trúc hỏi .

” Đúng , tặng cho ngươi . Về phần cái mai ngân tệ này , ta sẽ kể chuyện xưa cho ngươi nghe , ngươi có muốn nghe không ? ” .

Diệp Âm Trúc gật đầu , nói : “ Có liên quan tới ngươi hả? ”.

Tô Lạp không trả lời , tới bên Âm Trúc ngồi xuống : “ Có một gia đình nghèo sống trong một căn lều rách nát , sinh ra một cô gái . Có một ngày , cô gái nhặt được một ít tiền trên đường về nhà . Khi cô đi qua một con hẻm nhỏ , từ trong vách tường bỗng có một tên cướp nhảy xổ ra . Tên cướp cầm trong tay một cây đao , hắn dí đao vào ngực cô gái , hung ác ra lệnh cho cô mang toàn bộ tiền giao ra .

Cô gái choáng váng , sợ đến nỗi không thể cử động được . Tên cướp liền động thủ , từ trên người cô gái lục soát giựt lấy túi tiền , sau đó xoay người rời đi . Lúc này , cô gái mới có phản ứng , ngay lập tức chạy lên , giựt lại túi tiền . Tên cướp chĩa đao về phía cô gái , uy hiếp nàng buông tay . Nhưng cô gái giữ chặt túi tiền rất gắt gao , sống chết cũng không buông tay .

Cô gái một mặt quyết bảo vệ túi riền , một mặt liều mạng tri hô kêu cứu . Tiếng kêu cứu đã làm kinh động đến cư dân quanh hẻm nhỏ . Mọi người nghe tiếng vội chạy đến , hợp lực vây tên cướp lại . Mọi người áp giải tên tên cướp cùng cô gái tới thành vệ , một gã thành vệ đã tiếp đón bọn họ . Thực ra thì , tên tên cướp cướp bóc cũng chưa làm tổn hại đến tính mệnh gì cả , nhưng người con gái kia đã run run , trên mặt mồ hôi lạnh chảy đầm đìa .

Thành vệ liền an ủi nàng : ‘ Ngươi không cần sợ hãi ‘ .

Cô gái trả lời : ‘ Ta đau quá , ngón tay ta bị hắn làm đau quá ‘ . Nói đoạn giơ hữu thủ lên , mọi người lúc này mới phát hiện , ngón trỏ bên hữu thủ của cô do bị lôi kéo mạnh đã tím bầm , mềm oặt ra . Ngay cả ngón tay bị gãy cũng quyết không buông tay , có thể thấy số tiền trong cái túi đó là không ít . Mọi người tò mò mở túi tiền ra xem , nhất thời , những người ở đây kinh ngạc đến ngây người , số tiền chẳng phải nhiều cũng chẳng ít . Tất cả chỉ có một đồng ngân tệ . Rất nhiều người cho rằng , chỉ vì một đồng ngân tệ mà một người bị gãy mất một ngón tay , một người trở thành tội phạm , quả thực là không đáng .

Thành vệ chìm trong mê võng , nghĩ : là sức mạnh gì mà khiến cho một người con gái , mặc cho ngón tay đau nhức như vậy , vẫn khư khư giữ chặt một đồng ngân tệ ?

Người con gái trải qua trị liệu đơn giản , sau đó nàng đi tới một gian hàng hoa quả , vô cùng chăm chú nhìn ngắm dãy hoa quả . Rồi nàng dùng một ngân tệ kia , mua một trái lê tử , một trái bình quả , một trái quất tử , một trái hương tiêu , một ít cam , một quả thảo môi … phàm là hoa quả , nàng mua mỗi thứ một trái . Biết sự tình lúc trước của nàng , mọi người cảm thấy rất kỳ quái , chẳng lẽ hy sinh một ngón tay dài để bảo trụ được một ngân tệ , lại chỉ để nếm một chút hoa quả tươi thôi sao ?

Cô gái mang theo túi hoa quả , trực tiếp ra khỏi thành , đi tới một khu mộ , nàng một mình cô đơn , đứng ở trong đó . Nơi đó có một ngôi mộ mới . Cô gái trước ngôi mộ mới lặng yên một lúc lâu , trên mặt tựa hồ có chút vui mừng . Sau đó , nàng đưa túi dựa vào mộ bia , thì thào tự nói : ‘ Con a , mụ mụ xin lỗi con . Mụ không có bản lãnh , không có biện pháp chữa bệnh cho con , làm cho con mới tám tuổi đã rời xa trần thế . Còn nhớ không ? Con trước lúc ra đi . Mụ đã hỏi con tâm nguyện lớn nhất là gì , con nói : ‘ Con tới giờ chưa từng được ăn một loại hoa quả ngon , nếu có thể được nếm một trái thủy quả thì thật tuyệt ‘ . Mụ rất yêu quý con, nhưng ngay cả tâm nguyện cuối cùng của con cũng không thể đáp ứng , bởi vì chữa bệnh cho con mà trong nhà ngay cả một trái thủy quả cũng không có nổi . Nhưng mà , nhi tử à , ngày hôm qua địa táng cho con cũng đã xong rồi . Hơn nữa hôm nay còn có một ít ngân tệ , nhi tử , mụ cuối cùng cũng đã mua được thủy quả cho ngươi rồi đây , ngươi xem , có quất tử , có lê , có bình quả , còn có hương tiêu … đều rất ngon . Đây đều là mụ mụ mua cho con , con ăn đi . Nhi tử , ngươi nếm thử đi … “

Nói tới đây , Tô Lạp đã lệ rơi đầy mặt . Diệp Âm Trúc nhìn đồng ngân tệ đã bị tổn hại trong tay , hắn đột nhiên cảm giác được , đồng mai ngân tệ kia vô cùng trân quý . Tô Lạp tiếp tục nói : “ Cô gái kia , chính là mẫu thân của ta , nam hài chết khi mới chỉ tám tuổi kia chính là đệ đệ của ta . Ngày đó , ta thủy chung đi theo bên người mụ mụ . Ta hận , ta hận chính mình tại sao không có lực lượng bảo vệ mụ mụ mình , không có tiền để chữa bệnh cho đệ đệ của ta . Từ ngày đó , ta trở nên say mê tiền . Ta thề , nhất định cho mụ mụ một cuộc sống thật tốt , ngày đó , cũng là ngày đầu tiên mà ta đi trộm . Đồng ngân tệ ngươi cầm trên tay này , chính là đồng ngân tệ mà mụ mụ ta tổn hao vô số tâm huyết mới có được để mua thủy quả cho đệ đệ ta . Nếu mụ mụ biết ta đi ăn trộm , dám chắc người sẽ vô cùng tức giận . Nhưng mà ta tuyệt đối không để người liều mạng giữ ngân tệ như thế một lần nữa . Sau khi bắt đầu ăn trộm một năm , ta đã thu lại đồng ngân tệ kia về lại bên mình , thời khắc cầm nó đã nhắc nhở ta , đây là tình yêu thương của mụ mụ . “

” Vậy sau này ngươi đi đâu ? Mụ mụ của ngươi đâu ? “ . Diệp Âm Trúc hỏi .

Trong mắt Tô Lạp tràn đầy sự buồn bã : “ Ta đã rất cố gắng . Cố gắng để mạnh hơn , mỗi ngày đều liều mạng tu luyện . Ra ngoài trộm tiền trở về , đều sử dụng biện pháp giấu diếm để mụ mụ không hoài nghi . Nhưng mụ mụ thực sự quá cực khổ , khi ta mười ba tuổi , người đã tích khổ thành bệnh mà qua đời . Mặc dù ta điên cuồng trộm tiền chữa bệnh cho người , nhưng , người đã mất . Trước khi chết , mụ mụ đã nói cho ta biết cha ta là ai . Chính là hắn , nếu không vì hắn thì mụ mụ của ta cũng không trở thành như vậy . Ta tại mộ của mụ mụ thề , một ngày nào đó , ta sẽ lấy lại những gì thuộc về mình , vì mụ mụ cùng đệ đệ mà báo thù . “

Ôm bả vai Tô Lạp , Diệp Âm Trúc nghẹn ngào nói : “ Tô Lạp , đừng khóc . Bất luận là lúc nào , ta cũng ở bên ngươi , việc của ngươi cũng là việc của ta . Đồng ngân tệ này , thật sự quá trân quý , ta … “

Tô Lạp ngẩng ngay đầu lên , lệ nhãn kiên định nói : “ Đừng nói với ta ngươi không thể nhận . Khi đó ta cũng đã quyết định , nếu có một ngày , có người nào đối đãi với ta tốt như mụ mụ đối với ta , ta sẽ tặng đồng ngân tệ này cho hắn . Mà ngươi chính là người đó “ .

Diệp Âm Trúc nhìn lại đồng ngân tệ kia , giờ phút này , trong long hắn , đồng ngân tệ này thực sự vô cùng quý giá . Không chỉ là một đồng ngân tệ , mà còn là sự tín nhiệm và tình cảm của Tô Lạp đối với hắn , dù là thần khí cũng không thể trân quý bằng .

” Hảo , ta nhận nó . Ta nhất định hảo hảo giữ gìn nó cẩn thận “ . Diệp Âm Trúc không thu lấy đồng ngân tệ kia vào không gian giới chỉ , mà cất nó vào trong ngực của mình .

Tô Lạp lau nước mắt : “ Đây cũng đều là quá khứ , đã nhiều năm rồi , nhưng mỗi lần nhớ lại , ta đều không nhịn được mà chảy nước mắt . Âm Trúc , ta có yếu đuối quá không ? “

Diệp Âm Trúc cũng lau nước mắt nơi khóe mắt , nói : “ Như thế nào là yếu đuối ? Ta không phải cũng khóc cùng ngươi sao ? Tô Lạp , cha ngươi cuối cùng là ai ? Hắn cùng mẫu thân ngươi khi đó … “

Tô Lạp sắc mặt hơi đổi , nói : “ Hắn là một đại quý tộc . Lúc đầu , mẫu thân chỉ là một thị nữ của hắn mà thôi , khi mẫu thân chuẩn bị rời phủ để tìm một cuộc sống mới , mẫu thân trong một đêm đã bị hắn … Mẫu thân mang theo bi thương cùng phẫn uất rời nơi đó đi . Nhưng mấy tháng sau lại phát hiện có ta cùng đệ đệ . Không nên hỏi hắn là ai , ta sẽ không nói cho ngươi biết đâu . Việc này ta nhất định sẽ tự mình giải quyết . “

"Âm trúc ,Tô lạp , chuẩn bị khởi hành thôi , các ngươi đã thu thập xong đồ đạc chưa ? “

Thanh âm của Hương Loan Từ bên ngoài truyền đến . Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp liếc nhau , lúc này mới thu liễm tâm tình . Tô Lạp lấy Khô mộc long ngâm cầm từ một bên đưa cho Diệp Âm Trúc , nói : “ Cây cầm của ngươi tuy không bị tổn hại gì , nhưng dây cằm thì lại bị đoạn mất . “

Ngày đó tại lần đạn tấu cuối cùng , Diệp Âm Trúc bởi vì tinh thần đã gần mất khống chế , rốt cục không thể nắm chắc cằm khúc trong tay , đạo âm ba quá mạnh đã làm dây cầm bị đứt . Phải biết rằng , đây là bảy sợi gân rồng a ! Muốn một lần nữa lên dây quả thực không dễ dàng như vậy .

Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ thu lấy Khô mộc long ngâm cầm , nói : “ Chỉ có thể sau này nghĩ biện pháp . Chúng ta ra ngoài thôi “ .

Tô Lạp che giấu tâm tình cực tốt , khi ra khỏi phòng , trên mặt hắn , bi thương đã hoàn toàn tiêu thất .

Thánh tâm thành đã phái tới viện binh là một vạn trọng giáp kỵ binh cùng ba vạn bộ binh , có thể nói là lực lượng quả rất cường đại . Mất đi hơn năm trăm long kỵ binh nhiệm vụ chỉ có một , đó là bảo vệ hai vị vương tử điện hạ . Diệp Âm Trúc vừa xuất hiện , cả đội ngũ nhất thời im lặng xuống , mọi người đều nhìn về phía hắn , ánh mắt có chút không giống nhau . Ánh mắt những long kỵ binh có sự sợ hãi , cũng có phẫn nộ . Mà Mễ Lan học viện đệ tử nhìn hắn phần lớn là kính nể . Dù sao , nhưng quý tộc đệ tử này đối với việc tuần long bỏ mạng trên chiến trường cũng không thực sự trọng yếu . Ít nhất Diệp Âm Trúc cũng đã giúp bọn họ bảo vệ tính mạng .

” Thần tượng , nhanh lên xe ngựa đi “ . Tư Thiết Lạp bắt chuyện với Diệp Âm Trúc .

Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ nói : “ Vương tử điện hạ , ngươi không cần phải gọi ta như thế chứ “ .

Tư Thiết Lạp cười hắc hắc nói : “ Ta cũng không muốn , nhưng mà ta không nhịn được a ! Thần tượng , ngươi thật sự qúa lợi hại . Trước tiên lên xe đã rồi hãy nói sau “ .

Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp tiến lên xe ngựa , lúc này nhân số trên xe ngựa ít hơn rất nhiều , nguyên nhân là vì thân phận của Hương Loan cùng với Tư Thiết Lạp . Trong xe ngựa lúc này chỉ có Hương Loan , Hải Dương cùng Tư Thiết Lạp ba người . Hơn nữa Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp tiến vào cũng còn rộng chỗ vô cùng , trong không gian xe ngựa hào hoa có thừa .

” Thần tượng , lần này chiến thắng địch nhân , ngươi có công lao cực kỳ lớn . Chúng ta lần này chỉ tổn thất một ngàn tuần long cùng năm trăm ưng chuẩn long kỵ binh . Mà đối phương cho dù dưới tình huống bỉ nhân không bị trọng thương , cũng đã mất đến bốn vạn quân chủ lực . Ta thấy , lần này trở về , ngươi không cần phải đi học nữa , trực tiếp trở thành pháp sư cung đình đi “ .

Hương Loan gõ một cái lên đầu Tư Thiết Lạp : “ Nói nhảm . Âm Trúc còn trẻ , tự nhiên còn cần đi học . Bất quá , ta rất chờ mong lần này phụ hoàng sẽ phong thưởng hắn như thế nào đây ? “

Tư Thiết Lạp xoa xoa đầu mình , một bên nhỏ giọng tự nhủ : “ Ngươi nói hay a , phong thưởng còn có thể như thế nào khác chứ ? “

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 26

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự