Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 131 Tô Lạp đích cố sự ( phần 2 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2688 chữ · khoảng 9 phút đọc

Tô Lạp mỉm cười , nói : “ Không , ngươi đương nhiên đúng . Ngươi đã cứu Khoa ni á thành , thậm chí cứu cả Phổ lợi á bình nguyên , ngươi là anh hùng . Ta khó có thể tưởng tượng được dưới tình huống hoàn toàn bất lợi như vậy , chỉ có một mình ngươi đã có thể thay đổi cục diện . Sợ rằng , cũng chỉ có Pháp Lam mới có thể làm được . Có lúc , ta hoài nghi không biết ngươi có phải xuất thân từ Pháp Lam không nữa “ .

” Tô Lạp ! “ . Thanh âm cao vút như tiếng phượng kêu từ ngoài cửa vang lên , cửa mở , Hương Loan từ bên ngoài tiến vào . Hôm nay nàng mặc bộ quần áo màu hồng , làm da thịt nàng như ánh lên sắc hồng đầy dụ hoặc . Khuôn mặt mang theo vẻ tươi cười , hiển nhiên tâm tình rất tốt . Mỗi một lần chứng kiến nhan sắc của nàng , Diệp Âm Trúc tự hiên lại ngẩn người ra .

” Hương Loan công chúa “ . Tô Lạp cúi mình làm lễ , nhưng vẻ mặt hắn rất lãnh đạm . Diệp Âm Trúc cố sức ngồi dậy , đối với lễ quân thần , hắn không quá mẫn cảm , song hắn hiểu được , khi có nữ tử đến thăm mà nằm thì thật bất hảo .

” A ! Âm Trúc , ngươi tỉnh rồi à “ . Vừa nhìn thấy Diệp Âm Trúc đã tỉnh lại , Hương Loan nhất thời quên luôn Tô Lạp , không hề e ngại ngồi xuống bên cạnh Âm Trúc , nhìn hắn từ trên xuống dưới , giống như đang kiểm tra thân thể hắn có thiếu bộ phận nào không vậy .

Diệp Âm Trúc bị nàng nhìn lên xuống , mặt liền đỏ bừng . “ Hương Loan học tả , ta không có việc gì . “

Hương Loan thở phào nhẹ nhõm , nói : “ Hoàn hảo , ngươi không có việc gì , ngươi là đại anh hùng của ta đó , nếu không phải Tô Lạp nói , để nữ tử chăm sóc cho ngươi có phần không tiện , ta cùng Hải Dương đã lưu lại rồi . “

Hương khí nhàn nhạt từ trên trên người nàng truyền đến , hơn nữa thân thể nàng tựa hồ lại dán sát người Âm Trúc , khiến mặt hắn đã đỏ nay càng đỏ hơn .

Hương Loan bật cười hi hi , nói : “ Không cần phải câu nệ có được hay không ? Chúng ta khi đi săn ở trên núi còn thân mật hơn thế này nhiều , mà lúc ấy thái độ của ngươi cũng không giống như bây giờ . “

Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ , nói : “ Khi đó sự tình khẩn cấp , ta … “

Hương Loan cười nói : “ Ta là biết ngươi lúc đó hoàn toàn chú tâm vào việc đánh trận , bất quá , ta cũng không nhìn thấu ngươi , lúc ngươi tàn sát thú nhân thật lạnh lùng , dứt khoát , rất mạnh mẽ . Âm Trúc , ta phát hiện ra , ngươi ngày càng phù hợp với hình tượng anh hùng trong long ta . Không bằng , ngươi theo đuổi ta đi . Chỉ cần ngươi tiếp tục cố gắng , không chừng có khả năng thành công đó . “

” Khái khái ! “ . Tô Lạp ho khan vài tiếng . “ Hương Loan học tả , ngươi tựa hồ không phải đến tìm ta mà đến để làm cho Diệp Âm Trúc theo đuổi ngươi sao . “

Ánh mắt Hương Loan đầy thâm ý liếc Tô Lạp : “ Ta tới để thông tri cho ngươi , lập tức tới Thánh Tâm thành . Chiến trường bên này đã thu dọn xong ,viện quân cũng đã tới . Mã Nhĩ nguyên soái lo cho ta cùng với Tư Thiết Lạp , muốn đưa tất cả các đệ tử cùng tới Thánh Tâm thành . Sau đó từ nơi ấy quay về Mễ Lan thành . “

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Chiến tranh đã kết thúc rồi sao ? “

Hương Loan gật đầu : “ Đúng vậy . Cũng không biết có phải bị người tập kích không , bây giờ thú nhân đã triệt để lui lại , toàn lực tử thủ Lôi Thần bộ lạc . Mã Nhĩ tướng quân có nói , tổn thất của thú nhân lần này vô cùng lớn , trong thời gian ngắn không thể nào phục hồi ngay được . Biên cương của chúng ta sẽ có một đoạn thời gian dài được yên ổn . “

Tô Lạp than nhẹ một tiếng , “ Không có chiến tranh cũng là chuyện tốt . “

Hương Loan đứng lên , thân thiết nói : “ Tốt lắm , ta đi trước , các ngươi hay chuẩn bị một chút . Hải Dương nếu biết Âm Trúc tỉnh lại , nhất định rất cao hứng . A , được rồi . Âm Trúc , ngươi phải cẩn thận một chút . Tận cùng với các đệ tử khác ở cùng một chỗ . Bây giờ long kỵ binh rất có thành kiến với ngươi . Dù sao , tọa kỵ đã chết có thể so với tinh mạng của bọn họ . “

Hương Loan đi rồi , Diệp Âm Trúc chăm chú nhìn Tô Lạp hỏi : “ Giết chóc nhiều có đúng hay không ? “

Tô Lạp lắc đầu , nói : “ Vậy phải xem là giết chóc cái dạng gì . Nếu là tự bảo vệ chính mình hay bằng hữu , quốc gia , thì không có gì sai . Âm Trúc , đừng suy nghĩ nhiều quá . Ngươi cũng không phải là lạm sát kẻ vô tội .Nếu không giết thú nhân ,nhân dân của Mễ Lan đế quốc sẽ bị giết rất nhiều . Ngươi chỉ lấy chém giết để ngăn chặn chém giết thôi . “

Diệp Âm Trúc cười nói : “ Ta cũng nghĩ như vậy . Tử có nói qua , vì bảo vệ chính mình , phải cấp cho địch nhân sự đả kích lớn nhất . Giết chết đối phương là biện pháp giải quết tốt nhất . Cũng sẽ không còn phiền toái nữa . “

Tô Lạp vừa định chỉnh lại lại lời của hắn một chút , Diệp Âm Trúc đột nhiên nói : “ Tô Lạp , bây giờ chỉ có hai chúng ta ở đây thôi . Ngươi có phải là nên giải thích cho ta một chút về nó không ? “

Vừa nói , hắn vừa giơ cao tay lên , lộ ra một không gian giới chỉ , ngân quang lập lòe lóe ra trên ngón tay . Tô Lạp trầm mặc , Diệp Âm Trúc cũng không hối thúc . Ánh mắt nhìn Tô Lạp thật lâu nhìn Tô Lạp , hắn đang đợi sự giải thích của Tô Lạp .

” Âm Trúc , ngươi là ngươi tốt , lần đầu tiên gặp mặt ngươi , ta đã biết ngươi là người tốt . không sai , ta chính là tên tiểu khất cái kia . Ngươi cho ta tiền , vậy mà ta lại còn lấy trộm giới chỉ của ngươi . Ta có phải hèn hạ lắm không ? “ . Tô Lạp tự giễu mình , cười khổ nói .

Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói : “ Không . Ngươi tuyệt đối không phải là người hèn hạ . Nếu không , chúng ta đã không thể trở thành bằng hữu . “

Ánh mắt Tô Lạp nhìn qua có chút say mê : “ Ta rất thích tiền . Ít nhất , ta nhận thức được , trước khi biết ngươi , ta nghĩ , nếu có tiền thì có được hết thảy . Có tiền , ta có thể trả học phí của Mễ Lan học viện , được ăn thật nhiều đồ ăn ngon . Có thể tìm vũ khí , trang bị cho mình . Nếu như có nhiều tiền , ta có thể làm rất nhiều sự việc muốn làm . Khi đó ta không có tiền , giả bộ một tên khất cái bất quá chỉ để làm trộm . Thích khách các đời trước phần lớn đều là đạo tặc , vì vậy công phu thâu đạo của ta không tồi . Ta luôn luôn cho rằng , trên đời này làm gì có cái gọi là người tốt , cho nên , cho dù ngươi cho ta tiền , ta vẫn lấy trộm của ngươi . Đây là giải thích của ta . “

Vừa nói xong , Tô Lạp thở dài , từ trong ống tay áo lấy ra khối lân phiến của ngân long đặt trước mặt Diệp Âm Trúc : “ Đây là đồ vật mà ngươi cho ta . Ta cùng Ngân Tệ sẽ giải trừ khế ước , sau này ngươi có thể đem nó cho người khác . Tỷ như Hương Loan , nàng cũng rất thích Ngân Tệ đó . Lấy thân phận công chúa , ta tin tưởng nàng sẽ biết đối xử tốt với Ngân Tệ . Đáng tiếc , vĩnh hằng thế thân khôi lỗi ta không mang ra được . Sau này ta sẽ nghĩ biện pháp hoàn trả lại cho ngươi một kiện bảo vật . “

Tô Lạp vẻ mặt rất lãnh đạm , lãnh đạm không có một tia cảm tình nào , cứ như vậy lẳng lặng làm xong hết thảy mọi việc , sau đó cúi đầu . Thân thể hắn mặc dù rất bình lặng , nhưng trong giờ phút này , trong thâm tâm của hắn lại đang run rẩy .

Ánh mắt Diệp Âm Trúc cũng rất bình tĩnh , nhưng không hề lãnh đạm , nhìn các hành động của Tô Lạp từ đầu đến cuối mà cũng không ngăn cản . “ Ngươi nói xong hết chưa ? “ .

Tô Lạp gật đầu .

Diệp Âm Trúc nói : “ Không còn gì để giải thích nữa sao ? “

Tô Lạp ngẩng đầu nhìn hắn , nhàn nhạt nói : “ Ngươi còn muốn nghe giải thích gì nữa ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta lừa ngươi sao ? Ta đã nói cho ngươi rồi , lúc đầu là vì ta bất đắc dĩ mới đi trộm của ngươi . Không , không phải , mà chính là vì lòng tham lam của ta mà trộm của ngươi . Chỉ có vậy mà thôi . “

Lắc đầu , Diệp Âm Trúc nói : “ Không , đây không phải là cái mà ta muốn nghe . Tô Lạp , ngươi cho rằng , ngươi đem hai món đồ này trả lại cho ta , thì quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc sao ? “

Tô Lạp ngẩng đầu lên , trong mắt toát ra sự kích động vô cùng : “ Vậy ngươi muốn thế nào ? “

Diệp Âm Trúc nở nụ cười : “ Ta chẳng muốn thế nào cả . Chỉ là , ngươi phải đáp ứng ta , cả đời nấu ăn cho ta , giúp ta thu thập phòng cả đời . Thù lao ta đã chi trả rồi , cho dù bây giờ ngươi phản đối , sợ rằng cũng không kịp rồi . “

” Ngươi … “ . Tô Lạp sửng sốt , có chút không dám tin ,nói : “ Ngươi không trách ta đã lừa ngươi lâu như vậy sao ? Ta đã lấy trộm đồ vật trọng yếu của ngươi như vậy ? “

Diệp Âm Trúc thở dài , lấy khối ngân phiến ngân long nhét vào ngực Tô Lạp : “ Con người không thể chỉ luôn sống trong quá khứ , không phải sao ? Bất luận trước kia ngươi có làm gì , ta chỉ biết ngươi là thật tâm đối đãi với ta . Chúng ta là bạn tốt , là hảo huynh đệ , cái này là đủ rồi . Mỗi người đều có quá khứ của chính mình , ta không hy vọng bởi vì quá khứ của ngươi mà làm ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta . Di , Tô Lạp , ngực ngươi như thế nào mà mềm quá vậy . Nội y của ngươi hình như hơi bất thường a ! “

Tô Lạp lúc này mới giật mình phản ứng lại , thoắt một cái đã thoát ra khỏi “ ma chưởng “ của Âm Trúc . Sắc mặt đỏ bừng nói : “ Ngươi từ trong ngực ta sờ loạn cái gì “ . Lúc này trong mắt hắn lộ vẻ kinh hãi , nhưng trong tâm lại không hề run rẩy , chỉ có thân thể lại bị Âm Trúc vô tình vuốt ve sinh ra vài phần rạo rực .

” Tốt lắm , những sự việc phát sinh trong quá khứ thì cũng đều đã trôi qua , sau này , chúng ta ai cũng không nên nhắc tới nó nữa được không ? Chúng ta lại giống như trước kia “ . Diệp Âm Trúc đan thuần cũng không nghĩ được sau này , Tô Lạp sẽ đem cho hắn vô số điều bất ngờ .

Tô Lạp hai tay giữ trước ngực : “ Bất hảo , cho dù ngươi không trách ta , ta cũng không có tha thứ cho chính mình . “

“ A ? “ . Diệp Âm Trúc sửng sốt . “ Vậy ngươi muốn thế nào ? “

Tô Lạp cười quái dị , nói : “ Ngươi đã cho ta nhiều đồ vật như vậy , nếu không ngại thì cho ta thêm một kiện nữa đi . Ta lấy cái giới chỉ này . Đồ vật bên trong ngươi lấy ra ngoài đi , giới chỉ cho ta . “ Vừa nói xong , hắn chỉ chỉ vào không gian giới chỉ trên tay Diệp Âm Trúc .

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Không phải ta không muốn , nhưng mà đây là Tần gia gia đưa cho ta . Ta … “

Tô Lạp quật cường nói : “ Ta mặc kệ , ngươi nhất định phải cho ta . Ta không cần công năng của cái không gian giới chỉ , cũng không cần những thứ bên trong đó , ta chỉ cần cái giới chỉ này thôi . “

Diệp Âm Trúc do dự một chút , nhìn hai mắt của Tô Lạp rất kiên quyết , hắn bất đắc dĩ nói : “ Được rồi , không có biện pháp nào với ngươi cả . Ai bảo ngươi là cái phiếu ăn dài hạn của ta , đổi lại là người khác , ta sẽ không cho đi đâu . Ta sẽ khai mở tinh thần lạc ấn , sau này ngươi có thể sử dụng được nó “ .

Vừa nói xong , Âm Trúc vận chuyển tinh thần lực vừa mới của mình . Các ma pháp vật phẩm được chuyển từ ngân giới chỉ sang lam giới chỉ mà An Nhã đã tặng hắn , sau đó mới đưa tới trước mặt Tô Lạp .

” Giúp ta đeo vào ngón vô danh đi ! “ . Tô Lạp chìa hữu thủ ra . Diệp Âm Trúc không chút nghi ngại , đeo không gian giới chỉ vào ngón tay Tô Lạp . Hắn đang chuẩn bị thu tay lại , đột nhiên cổ tay Tô Lạp lộn một cái , lòng bàn tay áp vào tay hắn .

Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy lòng bàn tay có cảm giác nặng một chút , giống như là vật gì vậy . Thu tay xoay lại , Diệp Âm Trúc phát hiện , Tô Lạp cấp cho mình một đồng ngân tệ , nhìn qua có chút đặc biệt . Trên một đồng ngân tệ vốn có khắc họa một ma pháp lục mang tinh thông dụng trên đại lục . Nhưng đồng mai ngân tệ này nhìn qua có chút cũ kỹ , đồ án ở mặt trên đã trở nên rất mơ hồ , thậm chí đồng mai ngân tệ này còn có chút cũ gỉ , không còn sang bóng lộng lẫy nữa .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 26

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự