Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 107 Tử tinh long kỵ tướng ( Phần 2 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1862 chữ · khoảng 6 phút đọc

Áo Lợi Duy Lạp ? Cái tên này Diệp Âm Trúc cảm thấy có chút quen thuộc . Đột nhiên hắn nhớ ra Tô Lạp đã từng nói qua cho hắn về người này . Áo Lợi Duy Lạp chính là tam ca của La Lan , nghe nói thực lực đã đạt tới đẳng cấp của ngân tinh long kỵ tướng . Hắn cũng là người phụ trách 100 đệ tử ra chiến trường đợt này .

Nghe Phất Lạp Đức nói , Áo Lợi Duy Lạp cảm thấy cực kì kinh ngạc , ánh mắt nhìn chăm chăm vào Diệp Âm Trúc . “ Ngươi chính là Diệp Âm Trúc ? Là tiểu tử thuộc thần âm hệ đã đánh bại muội muội của ta ? “ .

“ Ta chính là Diệp Âm Trúc “ . Nếu đối phương khách khí một chút , Diệp Âm Trúc nhất định sẽ xưng hô một tiếng ‘ học trường ‘ ( sư huynh ) , nhưng nhìn thái độ của Áo Lợi Duy Lạp xem ra không thân thiện chút nào .

Hai mắt Áo Lợi Duy Lạp hiện lên một đạo hàn quang : “ Hảo , ngươi bằng tài năng đánh bại được muội muội của ta , xem ra thực lực ngươi cũng không thấp . Nhưng chúng ta sắp sửa bước vào chiến trường , đều là chiến hữu của nhau . Ngươi trước khi xuất phát đả thương chiến hữu , tại quân trung nhất định phạm vào tử tội . Mặc dù chúng ta không chính thức gia nhập quân đội nhưng ta cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho ngươi “ .

Ánh mắt Diệp Âm Trúc cũng bắt đầu trở nên lạnh lùng , không thèm giải thích thêm , chỉ lãnh đạm nói : “ Vậy ngươi muốn thế nào ? “ .

Áo Lợi Duy Lạp đáp : “ Ngươi chỉ là một đệ tử năm thứ nhất , nếu dùng vũ lực với ngươi thì người khác lại nói ta là cậy lớn hiếp bé . Vậy ta cho ngươi một khoảng thời gian để chuẩn bị ma pháp , chỉ cần ngươi tiếp được một kiếm cảu ta , chuyện vừa rồi coi như bỏ qua . Nếu không ngươi phải xin rời đội ngũ , ở lại học viện “ .

“ Học trường , chuyện không đơn giản như Phất Lạp Đức vừa nói đâu “ . Mã Lương đứng một bên nói .

Diệp Âm Trúc đột nhiên nắm bả vai hắn lắc đầu ra hiệu đừng nói nữa , sua đó chuyển qua hướng Áo Lợi Duy Lạp : “ Ta tiếp ngươi một kiếm , nhưng không cần thời gian chuẩn bị đâu “ . Ngạo cốt trời sinh của trúc tông nay đã phát huy trên người Âm Trúc , đối mặt với sự khiêu chiến này , Diệp Âm Trúc sẽ không lùi bước . Ít ra Áo Lợi Duy Lạp cũng công bình quyết đấu với hắn , không lén lút công kích như Phất Lạp Đức .

“ Ngươi nói rằng đã sẵn sàng tiếp một chiêu kiếm của ta ? “ . Trong mắt Áo Lợi Duy Lạp hiện lên một tia tán thưởng .

Diệp Âm Trúc không nói thêm gì , chỉ gật đầu .

“ Ca ca , quên đi “ . La Lan không biết từ đâu đi đến , kéo tay Áo Lợi Duy Lạp lại .

Áo Lợi Duy Lạp kinh ngạc nhìn nàng , thấp giọng hỏi : “ Tiểu muội , không phải ngươi đã từng nhờ ta giáo huấn tiểu tử này sao ? Chẳng lẽ bây giờ lại hối hận ? “ .

La Lan đỏ bừng mặt , nói : “ Nhân phẩm của tên Phất Lạp Đức kia huynh còn chưa rõ sao ? Vừa kiêu ngạo lại vừa tiểu nhân . Sắp lên đường rồi , chúng ta cũng đừng nên làm to chuyện “ .

Áo Lợi Duy Lạp chánh sắc nói : “ Những lời ta đã nói sẽ không thay đổi . Điểm này ngươi hẳn cũng biết . Trước mặt nhiều đồng học như vậy , chẳng lẽ ngươi để ta muối mặt rút lui sao ? Thế thì sau này làm sao ta có thể ra lệnh cho mọi người nữa . Tiểu muội , ngươi tránh ra đi “ .

La Lan còn định muốn nói gì nhưng Áo Lợi Duy Lạp đã đưa nàng đến đám đông xung quanh .

“ Để ta thay Diệp Âm Trúc tiếp ngươi một kiếm “ . Một thanh âm lạnh như bằng không biết từ đâu phát ra , một đạo thân ảnh màu đen như tia chớp đi đến bên cạnh Diệp Âm Trúc , ánh mắt lạnh lùng giống như độc xà khiến cho cả Áo Lợi Duy Lạp cũng phải rùng mình . Một đạo sát khí vô hình từ người này tỏa ra xung quanh khiến ai cũng có cảm giác ớn lạnh .

“ Tô Lạp “ . Người vừa tới bên cạnh Diệp Âm Trúc đích thị là Tô Lạp . Trang phục hôm nay của hắn không giống như mọi ngày , một thân chiến sĩ phục màu xám , mái tóc được buộc chỉnh tề sau gáy , toàn thân trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu , ánh mắt nhìn Áo Lợi Duy Lạp như một con liệp báo đang nhìn con mồi .

“ Thích khách hệ ? “ . Áo Lợi Duy Lạp kinh ngạc nhìn Tô Lạp . Hắn không thể nghĩ rằng một đệ tử năm thứ nhất lại có thể gây cho hắn áp lực như vậy . Sát khí là một loại khí tức tuyệt đối không thể tu luyện mà có . Có lẽ tên đệ tử này thực lực không thể bằng mình nhưng một kích lôi đình của thích khách , thực lực đương nhiên cực kỳ cường hãn .

“ Thích khách hệ năm thứ nhất , Tô Lạp “ .

Áo Lợi Duy Lạp động dung , nói : “ Nguyên lai ngươi chính là người được xưng tụng là thiên tài trăm năm khó gặp của thích khách hệ . Diệp Âm Trúc có chỗ dựa vào ngươi nên mới tự tin đến thế chăng ? “ .

Tô Lạp lạnh lùng đáp : “ Ta không nhận bất kỳ sự phó thác nào của Âm Trúc , mà ngươi cũng không có tư cách coi thường hắn “ .

“ Làm lĩnh đội , ta là người phụ trách mọi người trong cuộc chiến lần này . Nếu ngươi muốn khiêu chiến ta , lúc nào ta cũng có thể phụng bồi . Nhưng sự trừng phạt của ta đối với Diệp Âm Trúc không một ai có thể ngăn cản cả “ .

“ Vậy ngươi phải qua cửa ải của ta trước đã “ . Tả thủ Tô Lạp chậm rãi đưa lên trước ngực , hắc khí từ thiên sử thán tức bắt đầu tỏa ra , hai chân của hắn cũng di chuyển tạo thành một tư thế chuẩn bị kỳ quái . Sát khí nhất thời đại thịnh , không khí xung quanh đã rét nay càng trở nên lạnh lẽo .

“ Tô Lạp , đây là chuyện của ta , ngươi cứ để yên cho ta giải quyết “ . Diệp Âm Trúc đưa tay nắm lấy bả vai Tô Lạp , nhẹ nhàng kéo hắn về phía sau , đồng thời tiến đến vài bước , hướng đến Áo Lợi Duy Lạp đi tới .

Tô Lạp bị Âm Trúc kéo về phía sau , thân thể nhất thời trở nên đờ đẫn . Phải biết rằng khi thích khách chuẩn bị tấn công , mọi vị trí trên thân thể đều có thể trở thành vũ khí để công kích . Nhưng khi Diệp Âm Trúc nhẹ nắm vai hắn , một cỗ đấu khí hùng hồn xuất hiện trong nháy mắt đã chế trụ toàn bộ thân thể hắn , phong tỏa hoàn toàn sát khí , khiến cho Tô Lạp không cách nào phát ra công kích . Từ khi nào đấu khí Âm Trúc trở nên cường đại đến như vậy ? Bất quá hắn nhanh chóng hiểu được ẩn ý của Diệp Âm Trúc , Âm Trúc muốn nói cho hắn biết không cần phải lo lắng .

Áo Lợi Duy Lạp hướng tới Âm Trúc gật đầu tán thưởng : “ Dám làm dám chịu , xứng đáng là một nam nhân “ .

Diệp Âm Trúc không nói gì thêm , hướng tới đám đông xung quanh hỏi : “ Vị nào có thể cho ta mượn một thanh trọng kiếm được không ? “ .

Mượn kiếm ? Các đệ tử chung quanh nhất thời ngơ ngác , trong đầu ai cũng tràn ngập nghi vấn . Một ma pháp sư mượn kiếm để làm gì nhỉ ?

“ Đây này , ngươi cứ dùng kiếm của ta đi “ . Đúng lúc Nội Tư Tháp chuẩn bị bước ra thì một người đã đi đến bên cạnh Diệp Âm Trúc , đưa kiếm đến tay hắn .

“ Là ngươi ? “ . Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nhìn người cho mình mượn kiếm . Đó là một người quen cũ của hắn , tên là Tư Thiết Lạp . Chính hắn đã giúp Âm Trúc tìm được khu hỗn hợp túc xá vào ngày đầu tiên ở Mễ lan học viện . Hình như hắn từng nói qua muốn nhờ Âm Trúc giới thiệu mỹ nữ thần âm hệ cho hắn .

“ Không phải ta thì là ai . Thật bất ngờ khi biết ngươi mạnh đến vậy , có thể giúp thần âm hệ đạt chức quán quân trong đại hội vừa rồi . Ngươi quả thực là thần tượng của ta . Tiểu đệ lần này cũng tham chiến , mong được chiếu cố nhiều hơn . Đáng tiếc là ở vòng trong ta đã thua Mã Lương , nếu không chúng ta có thể gặp nhau ở trận đấu tranh chức quán quân rồi “ . Tư Thiết Lạp vẫn như trước , nói luôn mồm , vóc người hắn mặc dù cao lớn nhưng lại làm cho người ta cảm giác tức cười .

Diệp Âm Trúc trong lòng máy động , tại vòng trong thua dưới tay Mã Lương , như vậy hắn là chủ tướng của trọng kiếm hệ rồi . Cầm trong tay trọng kiếm , Âm Trúc có cảm giác thanh kiếm này nặng 80 cân , thân kiếm ngăm đen , mũi kiếm dài chừng một thước , cũng không sắc bén lắm . Thanh kiếm này thuộc vào loại tiêu chuẩn của trọng kiếm , dùng sức nặng làm chủ đạo , không cần đến sự sắc bén .

Khi Tư Thiết Lạp lui về phía sau , Diệp Âm Trúc hữu thủ cầm trọng kiếm , mũi kiếm hướng xéo xuống đất , tả thủ đưa ra tư thế mời Áo Lợi Duy Lạp xuất chiêu .

Phất Lạp Đức đứng ở phía sau Áo Lợi Duy Lạp căm hận nói : “ Tiện dân , đến cả thanh kiếm cũng không cầm vững “ . Nhưng hắn đã quên một điều quan trọng , thể trọng của hắn cũng xấp xỉ thanh kiếm này , vậy mà lúc nãy hắn đã bị Diệp Âm Trúc dễ dàng ném bay đi .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự