Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 108 Tử tinh long kỵ tướng ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1872 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đấu khí màu vàng thuần khiết bộc phát như ngọc lửa bao bọc toàn thân Âm Trúc , hữu thủ nắm chắc trọng kiếm , ánh mắt nhìn chăm chú vào đối thủ .

Áo Lợi Duy Lạp kinh ngạc phát hiện toàn thân Diệp Âm Trúc không hề có một sơ hở nào , áp lực từ bản thân hắn tỏa ra không cách nào uy hiếp được Âm Trúc . Hắn đâu biết rằng tinh thân Âm Trúc rất cường đại , muốn tạo áp lực cho hắn ít nhất thực lực phải hơn hắn ngũ giai . Hữu thủ đưa ra sau lưng kéo theo một đạo quang mang màu lam nhạt , Áo Lợi Duy Lạp cũng đã rút trọng kiếm ra , quang ảnh màu lam tỏa sáng rực rỡ , sắc thái mê huyễn khiến tất cả những người đứng xem cũng phải kinh hô .

Lam cấp sơ giai ! Không hổ danh là đệ nhất đệ tử của Mễ lan học viện . Thực lực của hắn đã không còn là một ngân tinh long kỵ tướng nữa , một khi hắn có cự long đạt đến bát giai , hắn hoàn toàn có thể trở thành một kim tinh long kỵ tướng .

“ Cẩn thận ! “ . Áo Lợi Duy Lạp đứng yên tại chỗ , hai tay nắm chắc chuôi kiếm chầm chậm giơ lên ngang ngực , một tiếng rít xé gió phát ra , đấu khí màu lam nhạt trong nháy mắt cô đọng lại . Sau một khắc , trọng kiếm chém xuống , một đạo huyễn lệ quang trảm màu lam trực tiếp nhằm vào vai phải Âm Trúc công kích , đấu khí cường hãn giống như đợt sóng lớn ồ ạt xông tới , không khí xung quanh cũng bị chấn động . Dưới một kiếm này , cho dù Diệp Âm Trúc muốn né tránh cũng khó có khả năng .

Diệp Âm Trúc cũng không né tránh , hữu thủ đã đưa trọng kiếm lên phía trước . Màu vàng đấu khí so với màu lam tựa hồ có vể yếu hơn rất nhiều nhưng đấu khí màu vàng không ngừng truyền vào thanh trọng kiếm , trong phút chốc biến ảo thành bảy đạo quang ảnh như bảy mũi tên xé gió lao đến đối đầu với ‘ cơn sóng ‘ màu lam .

Tất cả mọi người trợn mắt nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt . Ngoại trừ Mã Lương và Thường Hạo giật mình nhìn trúc đấu khí của Âm Trúc phát ra , những người khác đều cho rằng kết cuộc của trận đấu này khỏi phải nói . Hoàng cấp cùng lam cấp chênh lệch thực sự quá lớn . Vẻ mặt của Phất Lạp Đức cũng có chút hả hê .

Hai đạo quang mang hoàng sắc , lam sắc trong nháy mắt va chạm .

Oanh oanh oanh oanh oanh oanh oanh !

Bảy tiếng nổ phát ra liên tiếp , từ vị trí hai người giao thủ một lượng đấu khí khổng lồ ba động đẩy những đệ tử đang quan sát chung quanh ra xa ba thước . Quang ảnh của hai loại đấu khí thu liễm , Diệp Âm Trúc vẫn đứng ở chỗ cũ nhưng trọng kiếm trên tay hắn đã bị chấn bay ra sau mười thước . Áo Lợi Duy Lạp thì đứng yên như tượng gỗ không dám cử động . Một đạo quang hoa màu bích lục từ phía Âm Trúc đang hướng thẳng đến yết hầu hắn đầy uy hiếp , khí tức lạnh như băng tỏa ra khiến hắn không dám vọng động .

Khi va chạm , Áo Lợi Duy Lạp có cảm giác đối thủ của hắn thực lực không chỉ ở hoàng cấp , chí ít cũng phải tương đương với thanh cấp trung giai . Nhưng cho dù như thế thì cũng không thể đối chọi với lam cấp sơ giai đấu khí của hắn , kết quả về sau chắc chắn Diệp Âm Trúc sẽ thua . Nhưng khi hắn chưa kịp đắc ý thì bích ti từ cổ tay Âm Trúc đã lặng lẽ hướng thẳng đến yết hầu hắn , chỉ cần vận dụng chút đấu khí có thể xuyên thủng cổ họng hắn bất cứ lúc nào .

“ Không biết kết quả như thế này có tính là ta tiếp được một kiếm của ngươi không ? “. Diệp Âm Trúc bình thản nói .

Trong mắt Áo Lợi Duy Lạp toát ra một vẻ kinh sợ , hắn vẫn không dám cử động bởi biết bản thân nếu cử động chắc sẽ không thể nhanh bằng thứ vũ khí đang uy hiếp yết hầu mình . “ Ngươi ăn gian ! “ .

Do hắn khinh thị Diệp Âm Trúc cho nên sử dụng đấu khí công kích đã không sử dụng loại kỹ xảo nào . Hắn nghìn lần không nghĩ rằng một thần âm sư như Âm Trúc lại có lượng đấu khí cường đại cùng thủ đoạn cao minh đến vậy .

“ Đủ rồi , ngươi đã thua “ . Một âm thanh già nua vang lên , không biết từ lúc nào ở giữa sân đã xuất hiện một người . Người này thân vận khải giáp màu tím sẫm , uy áp phóng thích ra mãnh liệt .

Dưới sự điều khiển của Diệp Âm Trúc , ti bích trở nên mềm mại , nhanh chóng trở về cổ tay hắn .

Nhoắng một cái , người mới đến đã xuất hiện giữa Diệp Âm Trúc và Áo Lợi Duy Lạp , hai tay nhàn nhã để ở sau lưng . Từ phía sau Âm Trúc chỉ thấy một thân hình cao lớn , mái tóc bạc phất phơ bay theo gió .

“ Ông nội “ . Áo Lợi Duy Lạp xấu hổ cúi đầu không dám nhìn người mới đến .

“ Áo Lợi Duy Lạp , ngươi làm cho ta thật thất vọng . Ngươi có biết ngươi thua hắn ở điểm nào không ? Ngươi thua hắn ở lòng kiêu ngạo . Điều đáng xấu hổ hơn , là một thành viên của La lan gia tộc , lúc ngươi thua lại không chịu thừa nhận . Ta , Mã Nhĩ , với thân phận là nguyên soái của Mễ lan đế quốc , ra lệnh cho ngươi phải từ chức lĩnh đội của Mễ lan học viện , truyền cho Diệp Âm Trúc “ .

“ A ! Không , ông nội , việc này sao có thể “ . Áo Lợi Duy Lạp kinh hô .

“ Tại sao không được ? Cho ta lý do ? “ . Thanh âm của Mã Nhĩ vang lên tràn đầy sự uy nghiêm , khiến cho tất cả mọi người cảm thấy áp lực không dám lên tiếng .

Áo Lợi Duy Lạp chần chừ một lúc rồi mới dám nói : “ Tại vì ... tại vì con chỉ nói hắn tiếp con một kiếm , đây cũng phải là quyết đấu . Nếu đây là một trận quyết đấu thực sự , con sẽ không cho hắn cơ hội nào đâu “ .

“ Hừ , sợ rằng ngươi không có khả năng đó đâu . Hữu thủ Diệp Âm Trúc chỉ có tứ chỉ , ngươi hẳn hiểu rõ tứ chỉ khác với ngũ chỉ ở điếm nào . Nếu hắn có được bàn tay bình thường như những người khác , sợ rằng ngươi cũng không có khả năng đánh bay kiếm của hắn đâu “ .

Áo Lợi Duy Lạp bây giờ mới chú ý đến hữu thủ của Diệp Âm Trúc , quả nhiên chỉ có bốn ngón , không có ngón út . Trong lòng Áo Lợi Duy Á cảm thấy vô cùng nhục nhã , lam cấp lại bại dưới tay hoàng cấp , thật không thể chấp nhận được .

“ Áo Lợi Duy Lạp , ta hỏi ngươi , nếu tại chiến trường , địch nhân sẽ cho ngươi cơ hội công bình quyết đấu sao ? Nhất là khi đối thủ lại yếu hơn ngươi . Nếu ngươi cứ tiếp tục ngu ngốc như vậy , trên chiến trường nhất định sẽ có thêm một cái xác của ngươi đó “ . Thanh âm của Mã Nhĩ càng trở nên nghiêm khắc .

Áo Lợi Duy Lạp dường như cũng bắt đầu hiểu ra lỗi lầm của mình , cúi đầu nói : “ Ông nội , con hiểu ra rồi . Con nguyện ý chấp hành mệnh lệnh của người , từ bỏ chức lĩnh đội . Nhưng để lần này Mễ lan học viện có thể phối hợp tốt với quân đội , xin người cho con đảm nhiệm chức phó lĩnh đội , đi theo phụ trợ cho Âm Trúc “ .

Đến bây giờ Mã Nhĩ mới nở một nụ cười : “ Hảo , như vậy mới xứng đáng là cháu ta chứ “ . Vừa nói , ông vừa chậm rãi xoay người lại .

Diệp Âm Trúc giật nảy cả mình . Khi chứng kiến dung mạo của Mã Nhĩ , hắn cảm thấy toàn thân chấn động hơn cả lúc giao đấu cùng Áo Lợi Duy Lạp . Nguyên soái của Mễ lan đế quốc , tộc trưởng La lan gia tộc , tử tinh long kỵ tướng nổi tiếng trên Long khi nỗ tư đại lục Mã Nhĩ lại chính là một người hắn quen biết . “ Lão Mã , là ông sao ? “ .

Đúng vậy , người mặc khải giáp tím sẫm - Mã Nhĩ chính là người thường ngày đến Phiêu lan hiên nghe hắn đạn cầm , đối với An Nhã phi thường tôn kính – lão Mã !

Mã Nhĩ cười nói : “ Không phải ta thì là ai . Âm Trúc , ngươi thật khiến cho người khác phải kinh ngạc . Không nghĩ tới vũ ký của ngươi lại có thể xuất sắc như cầm nghệ của ngươi “ .

Lúc này Diệp Âm Trúc mới tỉnh táo trở lại : “ Ngài hảo , Mã Nhĩ nguyên soái “ .

Mã Nhĩ gật đầu đáp lễ với hắn , sau đó quay qua hướng các đệ tử của Mễ lan học viện , trầm giọng nói : “ Vừa rồi những điều ta nói với Áo Lợi Duy Lạp chắc hẳn các ngươi cũng nghe thấy hết , đồng thời đó cũng là những lời dành cho các ngươi . Ta nói cho các ngươi biết , chiến trường không phải là nơi để chơi đùa . Trong số các ngươi , có không ít người có gia cảnh éo le , là con độc nhất , hoặc là con của một gia đình quý tộc , nhưng khi ra chiến trường , không một ai có thể trợ giúp các ngươi . Muốn sống sót dưới sự tàn khốc của chiến tranh , các ngươi phải có ý chí mãnh liệt cùng sự quyết tâm . Ta hy vọng các ngươi trở thành một tập thể đoàn kết , có thể cùng nhau sống sót sau cuộc chiến . Vì sự vinh quang của đế quốc , theo ta xuất phát “ .

“ Vâng , thưa nguyên soái “ . Mỗi cá nhân đều bị những lời khảng khái của Mã Nhĩ kích thích , nhất là những chiến sĩ , mọi người đều đồng thời hành lễ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự