Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 42 Chương 28 - Part 1

Bạn đang đọc Bây Giờ Và Mãi Mãi của Danielle Steel

Phiên bản Dịch · 4318 chữ · khoảng 15 phút đọc

Chương 28 - Part 1

Sáng thứ bảy có lá thư của Ian gởi tới. Chị đã ở nhà mới được sáu ngày.

Vậy là em đã ở đó, cô bé tính tình kỳ quái của tôi, đầu óc bụi bám, cái mũi lem luốc, nhăn mặt mà tỏ ý kiêu hãnh đã đem lại trật tự cho chỗ đổ nát hoang tàn. Anh tưởng như thấy em lúc này đi chân đất tỏ vẻ sung sướng, răng cắn cọng rơm. Hay là em mang giày Gucci mà lại ghét giày? Căn nhà mới như thế nào nhỉ? Anh tưởng tượng ra được căn nhà, nhưng không nghĩ nỗi là em sung sướng nằm mùng mắc ngay trên sàn. Đừng nói với anh là em quên trải thảm nhé. Nhưng chuyện đó nghe chừng cũng vui đấy chứ, Jessie? Và có thể cũng tốt cho em đó. Nghe nói đến cửa tiệm, anh rất xúc động. Em không nhớ tiếc hay sao? Nhưng bán được giá đó thì cũng tốt. Em sẽ làm gì với món tiền lớn đó? Anh nghe tin người ta đang tính dựa vào cuốn sách của anh để chuyển thành phim truyện. Đừng nín thở, anh chẳng giật mình đâu. Những chuyện đó chẳng xảy ra đâu. Họ cũng mới bàn bạc thế thôi. Mặt khác, không bao giờ anh nghĩ nỗi tới chuyện em bán cửa tiệm. Em cảm thấy thế nào? Anh dám cá là em đau khổ đấy. Nhưng có lẽ cũng vì thế mà an dạ, phải không? Vì có thời giờ để làm chuyện khác: du lịch, vẽ tranh, và sửa sang lại tòa lâu đài mà em định ngự suốt mùa hè này. Hay tính ở lâu hơn? Trong lá thư cuối của em, anh thấy giọng là lạ. Hình như em rất yêu căn nhà, và miền quê chung quanh, và dì Beth. Chắc hẳn bà là người đàn bà đặc sắc. Còn mấy con kiến và thằn lằn, em đã tránh xa chưa? Hay vẫn cứ phải xài tới bình xịt tóc. Jessie cười khúc khích. Có lần ở phòng khách sạn tại Florida, chị đã tìm cách giết một con thằn lằn bằng bình xịt tóc. Ác một nỗi con thằn lằn khoái mùi dầu thơm, còn chính anh chị lại thấy ngạt thở, đành bỏ phòng chạy ra ngoài.

Chị đã đọc xong lá thư, tới ngồi chỗ bàn rộng của dì Beth cung cấp. Chị muốn viết thư kể cho anh biết về đồ đạc dì Beth đã đặt trong căn nhà của chị, những vật dụng chị mới mua đấu giá. Để anh tưởng chị nằm ngủ trên sàn mà không hay.

Lá thư viết thật giản dị, không cần quyết định chấm dứt liên lạc. Chị không hề nghĩ đến chuyện đó, chỉ viết để cho anh biết tin tức thôi, chẳng hại gì. Và chị rất hài lòng biết sách anh chuyển thành phim truyện. Chuyện đó có thể xảy ra, chị cũng hy vọng cho anh.

Chị ngạc nhiên thấy thư trả lời của chị quá dài: sáu trang giấy đặc sệt chữ viết nhỏ, và gần tối chị mới dán bao thơ lại, dán con tem lên. Chị nấu bữa tối trên bếp lò đã cũ, đi ngủ sớm, và sáng hôm sau dậy sớm. Chị lái xe lên tỉnh, gởi lá thư và ngừng xe lại nhà dì Beth để xin một ly cà phê. Nhưng dì Beth đã cưỡi ngựa đi chơi.

Buổi chiều rất đẹp và yên tĩnh. Chị ngồi ở cửa trước, đong đưa hai chân, vẽ phác vài bức họa. Chị có cảm tưởng mình là bà chị của Huck Finn, mặc quần áo lao động, sơ mi trần và đi chân đất. Mặt trời chiếu thẳng vào mặt, tóc chị như những sợi bằng vàng, buộc túm trên đỉnh đầu. Một ngày tuyệt đẹp.

- Chào cô.

Jessie nhảy dựng, tấm bảng vẽ bay khỏi tay. Chị cứ tưởng quanh nhà không thể có người nào lai vãng. Nhưng nhìn lên, chị cười rộ. Thì ra là Geoffrey.

- Trời ơi! Anh làm tôi hết hồn!

Chị nhảy xuống bậc thềm trước cửa, anh đã nhặt tấm bảng vẽ lên, tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Trời! Cô biết vẽ! Nhưng điều hấp dẫn hơn nữa là cô rất đặc sắc, và tôi quí trọng cô.

Anh ôm chặt lấy chị, và chị nhìn lên mỉm cười với anh, đôi chân không mang giày ẩn dưới đám cỏ cao, vì việc rẫy cỏ vẫn chưa làm xong hoàn toàn:

- Jessie, cô đẹp vô cùng!

- Như thế này! Chị cười ròn, gỡ ra khỏi tay anh. Chị bắt đầu nhận ra rằng mình rất nhớ anh.

- Đúng, tôi quí trọng cô như vậy. Lần đầu gặp cô, tôi thấy cô đi chân đất, tóc cũng buộc túm lên như thế này. Tôi cho cô biết: trông cô giống một vị nữ thần Hy Lạp.

- Trời!

- Tốt. Cô dẫn tôi đi coi nhà một vòng chứ?

- Tất nhiên, tất nhiên! - Chị cười vui thích, trịnh trọng chỉ ngôi nhà - Mời vô chứ!

- Chờ một lát đi! - Anh kéo chị lại, hôn dịu dàng.

- Sẵn sàng đi coi nhà rồi đây!

Chị cười với anh, rồi ngừng chân, nhìn anh chăm chú:

- Không, anh chưa sẵn sàng.

- Tôi chưa? - Anh tỏ vẻ bối rối - Tại sao?

- Trước hết phải cởi bỏ cà vạt đã.

- Ngay bây giờ?

- Nhất định.

- Trước khi vô nhà?

Chị gật đầu, cương quyết. Anh nhìn chị mỉm cười, cởi bỏ chiếc cà vạt màu xanh, đốm trắng, mà chị đoán chắc là cà vạt của nhà may Dior.

- Chiếc cà vạt rất xinh, nhưng ở đây không cần đến. Và tôi hứa chắc không nói với ai rằng anh cởi bỏ.

- Hứa chứ?

- Long trọng! - Chị đưa ột bàn tay, và anh nắm lấy, hôn lên.

- Ồ! đẹp quá!

- Ồ, anh cứ hay đùa.

- Đồng ý. Bây giờ đi được chưa?

Chị nhìn lại anh, lắc đầu, anh hỏi lại:

- Cái gì?

- Cởi bỏ áo khoác.

- Cô khó quá. - Nhưng anh cũng cởi áo khoác, vắt cánh tay, và cúi chào chị - Vừa ý chưa, My lady?

- Gần được. - Chị nhái cách phát âm của anh, và anh cười ròn, theo chị vào nhà. Chị dẫn anh coi hết phòng này tới phòng khác, hơi nín thở chỉ sợ anh không vừa ý. Chị muốn anh phải ưa thích căn nhà. Điều đó có ý nghĩa rất nhiều, nó biểu tượng những điều thay đổi của chị. Nó còn trống trải đôi chút, nhưng chị thích vậy. Chị có nơi để cư trú, và nhặt nhạnh những vật mới. Chị cảm thấy ở đây tự do hơn ở San Francisco. Chỗ này, thứ gì cũng mới mẻ và tươi mát.

- Tốt. Anh nghĩ sao?

- Trang hoàng chưa nhiều, phải không? - Anh cười nói, và chị mỉm cười. Chị muốn anh phải thích căn nhà của chị kìa, đừng có riễu cợt nó. Được rồi, Jessie đừng tế nhị quá. Căn nhà dễ thương, mùa hè này chắc hẵn là vui lắm.

Nhưng, nếu sống suốt đời thì sao? Chị chưa nói cho anh biết là chị tính ở lại lâu tại đây, Chị cũng chưa dám chắc ý chị ra sao, vả lại cũng không phải điểm then chốt. Quả thật chẳng gì quan trọng. Nếu anh mê chị, anh có thể lái máy bay về thăm chị. Như vậy, chị sẽ có cả một tuần rảnh rang để vẽ tranh và đi dạo, hoặc suy nghĩ, hay ở chơi với dì Beth, và cuối tuần ở với anh.

- Cô nghĩ gì vậy?

Chị giật nẩy mình tưởng anh đoán được tư tưởng của chị.

- Cô có nụ cười nửa miệng coi thật ghê gớm.

- Vậy hả?

Chị không thể nói anh biết chị nghĩ gì trong đầu. Nó đang từ từ lớn lên, chị chưa thể phác họa cho anh thấy lúc này.

- Có vậy. Và tôi yêu căn nhà nhỏ bé của cô. Dễ thương lắm.

Nhưng anh nói giọng đãi bôi, khiến chị thất vọng. Anh cũng biết vậy, nhưng chưa rõ ý chị.

- Một tách trà nhé?

Hôm nay trời nóng, nhưng anh thấy dường như trà nóng thời tiết nào cũng thích hợp.

Nếu không, thì Scotch hay Martini cũng được.

- Tôi cũng thích trà. Và này, Jessie yêu quí, tôi có món quà bất ngờ cho cô.

- Anh có ư? Tôi thích quà bất ngờ! Đưa tôi coi liền đi nào.

Chị lại có vẻ một đứa bé, ngả người trên ghế nệm chờ đợi.

- Lúc này chưa được đâu. Nhưng tôi nghĩ tối nay, chúng ta có thể làm một điều gì đặc biệt.

- Như chuyện gì?

Chị cũng muốn làm một việc đặc biệt vậy, và nó thể hiện ngay trên nụ cười, nhưng anh lờ đi.

- Tôi muốn dẫn cô về Los Angeles. Có buổi dạ hội tại lãnh sự quán và tôi nghĩ là cô hưởng ứng.

- Ở Los Angeles? Nhưng tại sao lại ở Los Angeles? - Chị muốn ở thôn quê cơ.

- Buổi dạ hội sẽ rất vui. Tất nhiên, nếu cô không thích thì...

Nhưng cách nói của anh đâu có cho chị quyền chọn lựa.

- Không, không... Tôi rất thích... Chỉ nghĩ rằng...

- Tốt. Ta sẽ làm gì đây? Tôi nghĩ rằng chạy lên thành phố thì cũng vui đấy. Và tôi muốn giới thiệu cô với vài người bạn.

Anh nói khéo quá, khiến chị cảm thấy tự khó chịu với vẻ miễn cưỡng của mình. Ý chị muốn cùng anh chia sẻ một đêm yên tĩnh tại căn nhà mới, nhưng thiếu gì dịp, để lúc khác cũng được vậy.

- Được rồi. Nghe sao ghê gớm thế? - Chị đã thấy vui vẻ hưởng ứng - Loại dạ hội như thế nào?

- Lễ phục. Ăn tối trễ. Và có nhiều nhân vật quan trọng tham dự.

- Lễ phục? Nhưng nếu vậy thì cần phải có quần áo sang trọng.

- Đúng. Theo tục lệ mà.

- Nhưng Geoffrey, tôi biết mặc thứ gì bây giờ? Ở đây tôi chẳng có thứ gì. Toàn quần áo nhà quê không hà!

- Tôi đã nghĩ đến chuyện đó rồi.

- Vậy thì, tôi phải làm gì?

Chị tỏ vẻ khiếp sợ. Lễ phục. Chúa ơi! Kể từ sau lần đi dự vũ hội nhảy nhót lăng nhăng bị má chị tới lôi về cách đây mười lăm năm, chị có thấy lễ phục bao giờ đâu? Và lúc này chị chẳng có thứ quần áo nào khả dĩ mặc được. Những thứ có thể mặc cho đàng hoàng một chút đều để lại ở San Francisco tất cả.

- Jessie, nếu cô không chê trách, tôi đánh bạo...

Anh tỏ vẻ nóng nảy chưa từng thấy. Anh biết chị có sở thích đặc biệt, và rất sợ những việc mình làm:

- Mong rằng cô không giận, tôi nghĩ rằng trong trường hợp này... có thể chấp được, tôi xin...

- Chuyện quái gì vậy?- Chị nửa vui, nửa kinh hãi.

- Tôi có mua cho cô chiếc áo dài.

- Anh làm gì? - Chị tỏ ý bực bội.

- Tôi biết. Đó là một việc làm kỳ cục, nhưng tôi cho rằng có lẽ ở đây cô không có thứ gì, và... - Nhưng chị đã cười riễu anh, có giận anh đâu? - Cô không chê trách chứ?

- Làm sao tôi có thể chê trách? Trước nay chưa ai làm chuyện đó cho tôi. Tất nhiên một người đàn ông mới quen sơ sơ không thể làm vậy. Sao đột nhiên anh lại biến ra một con người đặc sắc thế nhỉ? Việc làm đó dễ thương quá đi chứ - Chị ôm anh và cười lần nữa - Cho tôi coi được không?

- Tất nhiên.

Anh chạy ra cửa, năm phút sau trở lại, vì anh đã đậu xe xa xa một chút. Anh muốn khiến chị ngạc nhiên lúc anh đến, mà chiếc xe Porsche chẳng thể gây bất ngờ được. Nhưng anh đã trở lại, ôm theo một hộp to tướng, và một cái túi rộng hình như có đựng vài chiếc hộp nhỏ.

- Anh làm chuyện quái quỉ gì vậy?

- Tôi đi sắm đồ.

Anh tỏ vẻ hài lòng, đổ hết ra ghế nệm, và đứng lùi lại, nín thở với vẻ vui sướng. Jessie mở toang chiếc hộp lớn, kinh ngạc. Chiếc áo dài bằng lụa mềm mại, và nhẹ chưa từng thấy, tưởng như nó trôi bồng bềnh giữa các ngón tay chị, lại màu ngà rất hợp với màu da sạm nắng của chị. Nhìn đến tên hiệu của nhà chế tạo, chị càng kinh ngạc. Chiếc áo dài này anh phải mua với giá rẻ nhất cũng là hai chục ngàn đô la.

- Chúa ơi! Geoffrey! - Chị không nói nên lời.

- Cô chê!

- Anh nói đùa đấy chứ? Lộng lẫy! Nhưng làm sao anh có thể mua cho tôi thứ này?

- Cô có thích không?

Anh không hiểu rõ ý chị ra sao, và anh bực bội vì phải chờ đợi tìm hiểu.

- Tất nhiên tôi thích chứ. Tôi rất yêu thích. Nhưng tôi không thể nhận đâu, vì nó quá tốn kém.

- Vậy ư? Cô cần đến tối nay.

Chị cười cái lý lẽ đó.

- Không hẳn đúng. Tiền áo này cũng bằng tiền một chiếc xe mới.

- Nếu cô thích áo này, tôi muốn cô mặc vào. Có vừa không?

Chị chỉ ngắm chiếc áo, chứ không mặc thử, dù chị rất muốn coi xem nó ra sao, cảm thấy như thế nào. Chị ngần ngại một lát.

- Tôi sẽ mặc thử, nhưng tôi sẽ không giữ lại đâu. Tuyệt nhiên không.

- Vô nghĩa lý.

Chị ra chỗ khác mặc thử, và lúc trở lại mỉm cười. Anh nhìn cảnh tượng đó cũng mỉm cười theo.

- Trời ơi! Cô đẹp quá Jessie! Tôi chưa thấy ai mặc áo đẹp như thế - Quả thật dường như chiếc áo may sẵn cho chị - Đợi chút. Cô phải thử với thứ này nữa! - Anh lục trong túi đồ đạc, lấy ra một hộp giày. Đó là dép bọc xa tanh màu trắng ngà, gót nhọn, và rất vừa vặn với đôi chân Jessie. Quả là Geoffrey có tài mua sắm. Chị quen mặc quần áo tốt rồi, nhưng mấy món hàng mới này đẹp chưa từng thấy, và mắc kinh khủng.

- Tốt. Vừa vặn lắm.

Anh vững bụng, và rất hài lòng:

- Trà tôi đâu?

- Anh muốn tôi mặc thế này để pha trà cho anh hay sao?

- Không. Tạm thời cởi bỏ đi.

- Đúng, anh yêu quí ạ. Tôi sẽ cởi bỏ. Đẹp lắm, nhưng tôi không thể.

- Cô có thể, và cô sẽ nhận, tôi không cãi cọ với cô nữa. Thế thôi.

- Geoffrey, tôi...

- Im! - Anh hôn chị để làm im miệng, và chị có cảm tưởng rằng không thể bàn cãi với anh nữa. Lúc muốn, anh tỏ ra cương quyết - Bây giờ, trà cho tôi!

- Anh khó quá!

Chị cởi bỏ áo dài, pha trà cho anh. Nhưng cuối cùng anh đã thắng: vào lúc sáu giờ chị ra khỏi bồn tắm vẽ mặt chải đầu, và khoác chiếc áo dài. Chị mơ hồ cảm thấy mình đã bán rẻ tấm thân.

Chiếc áo dài hai chục ngàn đô la chẳng phải là món quà nhỏ. Tuy nhiên anh chỉ coi nó như một chiếc khăn quàng hay chiếc khăn tay. Nhưng nào phải khăn tay? Chị choàng chiếc áo qua đầu, và như mê đi.

Hai chục phút sau đến lượt anh mê mẩn khi nhìn thấy chị ở cửa phòng ngủ. Căn nhà này không phải là nơi để thay quần áo. Geoffrey phải tới nhà vợ chồng người bạn để thay áo, và lúc trở lại, anh đẹp không chê vào đâu được: áo đuôi tôm, thắt nơ trắng. Trông anh như một nhân vật trong phim ảnh vào năm 1932. Và Jessie mỉm cười khi thấy anh.

- Ngài đẹp quá, thưa ngài.

- Thưa bà, bà đẹp lộng lẫy, bỉ nhân không dám có ý kiến.

- Tôi nói thật: quần áo chúng ta quá sang trọng. Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình là cô bé lọ lem. Anh có dám chắc là tới nửa đêm cỗ xe của tôi không biến thành trái bí chăng?

Chị vẫn bối rối trước vẻ lộng lẫy sang trọng, và vì một lý do nào đó mà chị đã chiù theo lời năn nỉ của anh. Nhưng chị phải công nhận rằng cũng vui vui.

- Sẵn sàng ra đi chưa, em cưng?

Chữ "cưng" là chữ mới mẻ, nhưng chị không để ý. Chị có thể làm quen. Chị cho rằng có thể quen với nhiều thứ khác, nếu cố gắng.

- Thưa ngài, vâng.

Chị nhìn xuống hai bàn tay không nữ trang, rồi chị muốn có cả hai thứ: găng tay và nữ trang. Trong những buổi dạ hội chính thức như thế này, ngoài lễ phục cho trang trọng, hiển nhiên còn phải cần đến... nữ trang. Lúc hai người sửa soạn ra đi, chị bỗng nẩy ý:

- Đợi một chút đã, Geoffrey.

Chị có mang theo nữ trang, mà quên đi mất. Chị đã dấu kỹ cho được an toàn.

- Điều chi bất ổn?

- Không, không.

Chị mỉm cười bí ẩn, và chạy vào buồng ngủ. Chị thận trọng cúi xuống, tìm cái gói nhỏ, cất kỹ dưới gầm giường. Đây là chỗ duy nhất chị có thể nghĩ tới để cất giấu. Chị lôi ra một hộp nhỏ, mở ra, lại lôi trong đó ra cái hộp nữ trang bọc da hoẵng, rồi mân mê báu vật trên tay. Đẹp hơn bao giờ hết, và khi nhìn tới, chị cảm thấy tim mình ngừng đập trong giây lát. Nó mang lại cho chị biết bao kỷ niệm đau đớn, nhưng vẫn xinh đẹp vô cùng. Chị có thể nhớ lại đã thấy trên tay má chị... rồi chị đã lấy ra chỉ vì Ian... và sau khi vụ án đã qua đi, chị lại đem đặt trả về chỗ cũ. Đó là chiếc nhẫn cẩm thạch của bà mẹ. Chị nghĩ rằng không bao giờ chị mang nó, với ý nghĩ chỉ coi là món nữ trang, một đồ vật, một vật không có giá trị. Nhưng tối nay chị phải mang nó, coi là một vật đẹp đẽ đáng hãnh diện, một vật đặc biệt được trao lại cho chị. Tối nay nó có ý nghĩa mở đầu một cuộc đời mới của chị, một cuộc đời hoàn hảo. Chị rưng rưng nước mắt lúc xỏ chiếc nhẫn vào ngón tay, cảm thấy bà mẹ cũng công nhận cho chị.

- Jessie, cô làm gì đấy? Chúng ta phải đi một chặng rất xa từ đây tới Los Angeles, và nhanh lên mới được.

Chị mỉm cười nói với mình lúc xỏ chiếc nhẫn vào tay. Đúng là thứ chị đang cần. Chị cũng có đôi bông tai, của Ian tặng mấy năm trước. Đó là những nữ trang duy nhất chị mang theo về đây, ngoài chiếc nhẫn cẩm thạch, và chị cũng không có ý muốn đeo. Chị soi gương lần chót, mỉm cười với chính mình, và chạy ra gặp Geoffrey.

- Đây!

- Mọi việc xong xuôi chứ?

- Hoàn toàn.

- Sẵn sàng?

- Vâng, thưa ngài.

- Ồ! Tôi chợt nhớ ra đã quên đưa cô thứ này.

"Thứ này" đó là hai chiếc hộp nữa, một chiếc dài và dẹp, chiếc kia hình lập phương.

- Nữa? Anh điên rồi, Geoffrey! Định làm gì đây?

Cứ như quà Giáng sinh vậy. Và tại sao anh lại làm như thế? Chị đâu có muốn nhận quà? Nhưng anh đau khổ quá khi chị từ chối không chịu mở gói quà. Trước nay chưa người đàn ông nào làm vậy với chị.

Chị bắt đầu mở chiếc hộp dài và dẹp, đột nhiên Geoffrey kêu lên:

- Jessie, đẹp quá! Món nữ trang của cô đẹp biết mấy! - Anh đang khen ngợi chiếc nhẫn của bà mẹ chị; bàn tay run run, chị đưa lên cao cho anh dễ ngắm.

- Cô coi trọng món đồ này lắm, phải không?

Chị gật đầu. Anh ngừng giây lát, giọng êm dịu hẳn:

- Có phải chiếc nhẫn hồi mới đính hôn chăng?

- Không - Chị nhìn anh, nghiêm nghị - Của má tôi.

- Của?... Bà đã... - Anh hiểu vì sao chị đã không nói đến gia đình chị. Chị có nói tới cậu em, nhưng không hề kể về bà má. Bây giờ anh đã hiểu.

- Vâng. Má tôi và ba tôi mất cách nhau có mấy tháng. Lâu lắm rồi, tuy nhiên tôi không cảm thấy vậy. Nhưng tôi chưa bao giờ... chưa bao giờ đeo chiếc nhẫn, như tối nay.

- Hân hạnh cho tôi, cô đã vì tôi mà đeo chiếc nhẫn - Anh đưa đầu ngón tay, nhẹ nhàng kéo khuôn mặt chị lại gần, và hôn với vẻ thận trọng, khiến chị cảm thấy rần rật khắp cơ thể. Rồi anh lùi lại mỉm cười - Tiếp tục nào. Mở nốt mấy gói hàng đi - Chị đã quên hẳn hai cái hộp, bây giờ mới trở lại.

Chiếc hộp dài đựng đôi găng tay, chị nghĩ là để mang chung với chiếc áo dài. Hình như anh đã đọc được cả ý nghĩ của chị.

- Anh nghĩ chu đáo quá! - Chị muốn cười nhạo anh, nhưng lúc mang vào tay, lại tỏ vẻ thích thú - Làm sao anh biết rõ kích thước của tôi?

- Một cô tiểu thư không bao giờ hỏi câu như thế, Jessie ạ. Bắt buộc tôi phải hiểu biết về các bà các cô.

- Ha, ha!

Ý tưởng đó khiến chị rất vui. Chị mở tiếp chiếc hộp kia. Nó nhỏ, lọt trong lòng bàn tay chị. Geoffrey chăm chú coi Jessie xé giấy bao, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc da màu xanh dương. Nó có chốt gài, và chị đẩy chốt mở toang ra.

- Lạy Chúa! Geoffrey, không được đâu!

Anh không thể bảo là chị giận hay chị hài lòng. Nhưng anh lặng lẽ nhấc chiếc hộp khỏi tay chị, lấy ra đôi bông tai nạm hột xoàn.

- Đúng là thứ cô đang cần. Đeo vô đi.

Đó là một mệnh lệnh ám định. Nhưng Jessie lùi lại một bước, nhìn anh.

- Geoffrey, tôi không thể. Quả không được - Hột xoàn ư? Chị không hiểu ý anh. Không phải chị chê hột xoàn nhỏ, chúng còn quá lớn là khác, nhưng chị không thể nhận được - Geoffrey, tôi rất ân hận.

- Đừng nhảm nhí. Cứ như đeo tối nay thôi. Nếu cô không thích, trả lại sau cũng được mà.

- Nhưng lỡ tôi đánh mất một chiếc?

- Jessie, của cô đấy mà.

Nhưng chị lặng lẽ lắc đầu, và tỏ ý cương quyết.

- Tội quá mà! - Trông anh quá thiểu não, chị thấy ân hận, nhưng không thể nhận hột xoàn của người đàn ông này. Chị đã sẵn sàng nhận chiếc áo đang mặc, là món quà đắt tiền, như vậy là quá lắm rồi. Còn hột xoàn này ư? Anh là người thế nào với chị mà chị dám nhận đây? Không xét chuyện đó đi nữa thì chị cũng phải biết mình là ai chứ? Có thể làm gì, và không thể làm gì chứ? Quả thật chị không thể. Nhất định không. Nhưng anh cứ nhìn chị, thật rầu rĩ, khiến chị đã thấy nao núng trong giây lát - Cứ thử xem sao đã nào!

- Được rồi, Geoffrey. Nhưng tôi không đeo tối nay đâu, và cũng không giữ lại đâu. Anh cứ để đó, có thể một ngày nào đó... - Chị cố nói cho anh an lòng, và đưa tay lên tháo một đôi bông tai đang đeo, chợt nhớ ra rằng chị đang đeo bông tai hạt trai của Ian mua cho.

Hột pẹc (perle) làm sao sánh được với hột xoàn, nhưng chị yêu quí chúng. Chị gắn thử một bông tai của Geoffrey, đeo tòng teng và lấp lánh ở tai bên trái, trong khi ở tai bên phải vẫn nằm yên chiếc hột pẹc nhỏ bé xinh xinh của người đàn ông đã thương yêu chị... của anh Ian...

- Cô không thích đôi bông này - Giọng anh xuôi xị.

- Thích lắm chứ. Nhưng lúc này thì chưa.

- Hình như có chuyện gì khiến cô buồn rầu quá đỗi.

- Đừng nói kỳ cục - Chị mỉm cười đưa trả lại anh chiếc bông tai, rồi ghé qua hôn phớt lên má anh, với vẻ thuần khiết - Chưa người đàn ông nào tốt với tôi như anh. Geoffrey ạ. Tôi cũng chẳng biết làm sao nữa đây.

- Cứ ngồi mà hưởng thụ. Thôi, cho qua.

Anh không ép chị chuyện bông tai nữa, và hai người đồng ý cất kỹ trong ngăn kéo bàn giấy của chị. Không đeo đôi bông mới, Jessie cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Geoffrey nói đúng: lột bỏ bông tai hột pẹc của Ian khiến chị buồn rầu. Chị chưa sẵn sàng đâu. Với thời gian, chuyện đó sẽ tới, chứ lúc này chị vẫn còn vướng víu với một số kỷ niệm. Cũng như bức chân dung của anh đang treo phía trên lò sưởi kia vậy.

Bạn đang đọc Bây Giờ Và Mãi Mãi của Danielle Steel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự