Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Tiếp cận Vũ thánh đích Phượng Nữ (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5817 chữ · khoảng 21 phút đọc

Vũ thánh? Vũ thánh cùng Ma đạo sư là hai cảnh giới ngang hàng, nghe Tử Thanh Kiếm nói xong, Niệm Băng ngây người, bản thân hắn còn chưa tới cảnh giới ma đạo sĩ, mà Phượng Nữ lại đã tiếp cận cảnh giới tương đương với Ma đạo sư, vũ thánh. Thánh đấu khí, thật là buồn cười, chính mình vừa rồi vậy mà còn muốn ngăn nàng tiếp tục khiêu chiến, đúng là chỉ có thể nói bản thân không biết tự lượng sức mình. Xem đấu khí của nàng, cho dù có Bạo Phong Tuyết bản thân cũng không có khả năng tránh được công kích của nàng! Trong lúc hắn còn đang mien man suy nghĩ, cuộc chiến trên đài của hai người đã rất khủng khiếp Tới khi Niệm Băng ngẩng đầu lên mới phát hiện hai người trên đài đã tiêu thất, vừa định mở miệng hỏi lại nghe thấy hai thanh âm bén nhọn, tựa hồ là đấu khí quét qua không khí sinh ra.

Hai đạo thân ảnh phiêu nhiên dừng ở hai bên đài, Tử Mộng vẫn thong dong như trước còn Phượng Nữ sắc mặt đã trắng bệch như không còn chút máu, đấu khí lại trở lại màu hỏa diễm, quần áo và mái tóc màu phấn hồng đều có chút tán loạn, bộ ngưc không ngừng phập phồng, ánh mắt nhìn Tử Mộng Yên tĩnh, cả thao trường đều trở nên yên tĩnh dị thường

“Ta thua rồi.” Thanh âm Phượng Nữ rất bình tĩnh.

Tử Mộng mỉm cười nói: “Mặc dù ta chiếm thượng phong nhưng thắng bại vẫn chưa chính thức phân định, ngươi có cơ hội lưỡng bại câu thương mà.”

Phượng Nữ lắc đầu nói: “Không, ta dựa vào Ly Thiên Thần Kiếm mới có thể miễn cưỡng đánh ngang tay, nếu ngươi có vũ khí trong tay, ta sớm đã thua rồi, càng không nói tới cơ hồi đồng quy vu tận. Ta sẽ còn trở lại.”

Tử Mộng mỉm cười nói: “Ngươi không cần đến nữa đâu, mười năm sau, vỹ kỹ của ngươi chắc chắn sẽ vượt qua ta, mấy vị tiền bối của ngươi rốt cục cũng thành công bồi dưỡng ra Tiên Thiên Cửu Ly Chi Thể, bất quá khiếm khuyết của ngươi là không thể bình hành đấu khí, nếu có thể đạt được vinh nhục bất kinh, viên chuyển như ý, cho dù ta có vũ khí trong tay muốn thắng ngươi cũng không dễ dàng. Sau khi trở về, ngươi có thể nói cho bọn họ, đổ ước năm đó ta thua, có cơ hội sẽ mời bọn họ tới uống rượu Ta sẽ bảo Tử Tu đích thân xuống bếp. Nhiều năm không gặp, chẳng hay thân thể bọn họ ra sao?”

Phượng Nữ trong mắt toát ra vẻ cung kính: “Các vị trưởng lão thân thể vẫn khỏe, đa tạ tiền bối đã chỉ điểm, cùng tiền bối giao chiến một trận, Phượng Nữ đã được lợi nhiều rồi.”

Tử Mộng mỉm cười nói: “Nếu ngươi nguyện ý, có thể ở lại trong học viện tu luyện một thời gian, có lẽ ta có thể dạy ngươi vài thứ.”

Phượng Nữ ánh mắt biến đổi, lắc đầu nói: “Cảm ơn hảo ý của ngài, bất quá ta còn có chút việc, phải nhanh chóng rời khỏi.”

Tử Mộng nói: “Vậy được rồi, nhớ chuyển lời của ta tới mấy vị tiền bối của ngươi nhé.”

Phượng Nữ gật đầu, định từ trên đài nhảy xuống thì một bóng người lóe lên, ma pháp khí tức trên đài đột nhiên trở nên nồng đậm, Niệm Băng đã bay lên. “Phượng Nữ, không thể ở lại một chút sao?”

Phượng Nữ sửng sốt: “Niệm Băng, ngươi ….”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Mấy tháng rồi không gặp, ta muốn làm cơm cho ngươi ăn. Ở lại ăn một bữa đâu có tốn nhiều thời gian của ngươi.”

Phượng Nữ cũng cười, đáp: “Hay a! Ta cũng lâu rồi không được ăn ngọn.” Gặp lại Niệm Băng, trong lòng nàng cũng rất mừng, chỉ có điều, lúc này nàng đã biểu lộ toàn bộ thực lực bản thân trước mặt Niệm Băng, vốn còn sợ trong lòng hắn có khúc mắc nhưng lúc này xem ra, hắn tựa hồ cũng không có gì bất mãn.

Niệm Băng quay lại nhìn Tử Mộng, cung kính nói: “Viện trưởng, đa tạ ngài đã chỉ điểm, đã giúp ta thu được lợi ích lớn rồi. Hôm nay ta có việc phiền tới ngài.”

Tử Mộng mỉm cười nói: “Tiểu tử, ngươi tuổi còn trẻ mà ma pháp có thể đạt tới cảnh giới như vậy, mà còn là Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp sư, tiền đồ không thể hạn lượng. Có chuyện gì ngươi cứ nói.”

Niệm Băng trong mắt thần quang đại thịnh, trầm giọng nói: “Ta muốn mời ngài chủ trì một cuộc tỷ thí, ta cũng phải khiêu chiến.”

“Khiêu chiến?” Tử Mộng sửng sốt một chút, “Ngươi muốn khiêu chiến ai?”

Niệm Băng lạnh nhạt cười nói: “Ta muốn khiêu chiến trù nghệ hệ chủ nhiệm, Đà Trù Tử Tu tiền bối, mong rằng ngài có thể đồng ý.”

Tử Mộng mỉm cười nói: “Ta nghe Tử Tu nói, ngươi là truyền nhân của Quỷ Trù, bất quá, cho dù ngươi thắng Tử Tu cũng có ý nghĩa gì? Không bằng luận bàn với nhau một chút, không cần dùng khiêu chiến hai chữ nghiêm trọng như vậy.”

Niệm Băng lắc đầu nói: “Không, chuyện này đối với ta rất quan trọng, bởi vì Tử Tu tiền bối từng nói với ta, chỉ cần ta có thể thắng được hắn, hắn sẽ nói cho ta biết một việc.”

Tử Mộng trong mắt toát lên vẻ kinh ngạc, Đà Trù Tử Tu lúc này cũng đã đi tới gần đài. “Tiểu tử, ngươi thật sự muốn khiêu chiến ta sao? Ta từng nói rồi, ngươi phải vượt qua hai đồ đệ của ta mới có quyền khiêu chiến với ta.”

Niệm Băng lạnh lùng nói: “Tử Tu tiền bối, ta nghĩ không cần phiền toái như vậy, với trù nghệ của ta, Thanh Kiếm đại ca và Thanh Mộng cô nương đều không thể thắng được. Điểm này ta tin chắc.”

Tử Tu cười hắc hắc nói: “Ngươi dựa vào cái gì mà tin tưởng như vậy?”

Niệm Băng ngẩng đầu nhìn hắn, bình tĩnh nói: “Ma pháp.”

“Ma pháp?” Tử Tu kinh ngạc nhìn Niệm Băng, Niệm Băng gật đầu, nhắc lại: “Chính là ma pháp.”

Tử Tu trầm tư một lúc rồi mới nói: “Nói như vậy, ngươi sở dĩ học ma pháp là bởi muốn dùng ma pháp dung nhập vào trù nghệ, Tra Cực lão gia hỏa này thật không biết từ đâu kiếm được ngươi!”

Niệm Băng nói: “Bây giờ ta có tư cách khiêu chiến ngài chứ? Dĩ ma pháp nhập trù là ưu thế lớn nhất của ta, có lẽ trên phương diện hỏa hầu, ta so với ngài kém xa, nhưng ta đối với bản thân vẫn có lòng tin.”

Đà Trù Tử Tu xoay người hướng Tử Mộng nói: “Đại ca, ngươi đáp ứng khiêu chiến của hắn đi, ta muốn xem xem, công phu của Tra Cực hắn học được mấy phần. Niệm Băng, ta đợi ngươi ở học viện phạn điếm.” Vừa nói xong, hắn nhẹ nhàng rời khỏi, dùng thanh sắc đấu khí gia tốc trong nháy mắt, xẹt qua đỉnh đầu các đệ tử, liên tiếp đáp xuống đất mượn lực vài lần rồi biến mất. Mặc dù hắn không có thực lực Vũ thánh như huynh trưởng Tử Mộng, nhưng vũ kỹ của hắn đã đạt tới cảnh giới Vũ đấu gia.

Tử Mộng ánh mắt thâm thúy nhìn Niệm Băng một cái, đột nhiên nở nụ cười. “Đã lâu không thấy Tu đệ chăm chú như vậy. Tiểu tử ngươi cũng phải cố gắng lên! Ta cũng muốn xem xem ma pháp sẽ mang tới mỹ thực như thế nào. Lão Hắc, ngươi cũng đứng lên đi, Phượng cô nương, xin mời.”

Niệm Băng, Tử Mộng, Phượng Nữ cùng huynh muội Tử Thanh Kiếm và Ma đạo sĩ Hắc Dạ, sáu người rời khỏi học viện đi tới phạn điếm lúc trước Niệm Băng bị Lý Tam dẫn tới, măc dù các đệ tử cũng muốn chứng kiến trận long tranh hổ đấu này, nhưng khách sạn không đủ lớn, hơn nữa Tử Mộng hạ nghiêm lệnh, không cho bất cứ kẻ nào trốn học, bọn họ cũng chỉ có thể đứng đó thở dài.

Mỉm cười, Niệm Băng từ từ bình tĩnh lại. Chính là do Phượng Nữ khiêu chiến Tử Mộng đã kích phát lòng háo thắng của hắn, hắn biết, Phượng Nữ mặc dù tới đây khiêu chiến Tử Mộng, nhưng nàng khẳng định hiểu rõ mình không phải là đối thủ của Vũ thánh như Tử Mộng, nhưng nàng vẫn không lùi bước, phát huy toàn bộ thực lực của mình khiêu chiến Tử Mộng. Mà bản thân khiêu chiến Tử Tu vốn có chút cơ hội chiến thắng, cần gì phải chờ đợi nữa. Đã ở trong học viện khá lâu, khoảng thời gian tới Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái ngày càng gần, ba tháng này, bản thân rốt cục cũng tìm được một chút huyền bí về Băng Hỏa Đồng Nguyên chính thức dung hợp, chỉ cần tới Áo Lan đế quốc hoàn thành ủy thác của Lạc Nhu, có thể tìm một địa phương yên tĩnh tu luyện, học viện, địa phương này không thích hợp với mình, quá bó buộc tự do,khiến mình cảm thấy không được tự nhiên. Cho nên, Niệm băng lựa chọn lúc này để khiêu chiến Tử Tu.

Khi bọn hắn bước vào phạn điếm, Tử Tu đã thay một bộ đầu bếp, nhìn Niệm Băng đến. “Tiểu Tử, ngươi lựa chọn phương pháp luận võ đi, đỡ cho người khác nói ta già rồi còn bắt nạt trẻ con.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Trong chiến tranh có một câu, quý ở tinh không quý ở đa, trong trù nghệ cũng giống như vậy, ta và ngài cùng chỉ làm một món ăn, một món ăn sở trường, sau đó mời mọi người ở đây bình phẩm, quyết định ai chiến thắng. Hy vọng ngài không quên lời nói với ta lúc trước, nói cho ta biết cừu nhân của sư tôn là ai.”

Tử Tu hừ một tiếng, nói: “Tên tiểu tử quá rự tin rồi đấy! Lúc ta thành danh, ngươi còn không biết đang ở đâu.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Tử Tu tiền bối, ngươi sợ sao?”

Tử Tu trong lòng chấn động, đúng vậy, nhìn tiểu tử trước mặt mười phần tự tin, lòng tin của bản thân sao lại tiêu thất? Trong mắt thần quang chợt lóe, khí thế vốn mất đi lại bạo phát. “Cho ngươi nửa canh giờ lựa chọn tài liệu, sau nửa canh giờ chúng ta sẽ quyết đinh thắng bại. Ta muốn xem xem, ngươi làm thế nào mà đem kỹ nghệ sư phó truyền thụ dùng hết trong một món ăn.”

Niệm Băng gật đầu nói: “Được, vãn bối cũng muốn lĩnh giáo một chút tuyệt nghệ của Đà Trù Thần.”

Phượng Nữ đi tới bên cạnh Niệm Băng, mỉm cười nói: “Ngươi có cần ta hỗ trợ không?”

Niệm Băng lắc đầu nói: “Không cần đâu, ngươi chờ ăn ngon là được rồi. Sau khi ly khai sư phụ, ta chưa từng toàn lực làm một món ăn nào, hôm nay cho ngươi nếm thử một chút, ta tin rằng Băng Hỏa đại tiệc của ta sẽ thắng.”

Tử Tu nói: “Niệm Bưng, ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, tiểu Mộng, ngươi phụ trách chuẩn bị tài liệu cho ta, Thanh Kiếm, ngươi giúp Niệm Băng, bất luận hắn muốn cái gì, chỉ cần trong thành có thể mua được đều cho hắn thỏa mãn.”

Tử Thanh Kiếm đi tới bên cạnh Niệm Băng. “Huynh đệ, ngươi cần nguyên liệu gì?”

Niệm Băng mỉm cười, tìm một cái bút, cẩn thận ghi rõ vài thứ rồi đưa cho Tử Thanh Kiếm, Tử Thanh Kiếm nhìn qua một chút rồi lập tức rời khỏi. Tử Mộng và Tử Tu sang một bên nói chuyện phiếm còn Hắc Dạ ngồi một nơi nhắm hai mắt không biết là đang minh tưởng hay là ngủ gật, lúc này đã là buổi chiều, trong phạn điếm không có khách nhân, một tràng đối quyết đỉnh cao của trù nghệ giới sắp triển khai.

“Phượng Nữ, ngươi không phải tới Lãng Mộc đế quốc sao? Sao lại đến đây khiêu chiến Tử Mộng viện trưởng?” Niệm Băng thấp giọng hỏi.

Phượng Nữ nhìn hắn một cái rồi nói: “Sự tình ở đó đã xong xuôi, ta đang đi du lịch khắp địa lục, khiêu chiến cao thủ khắp nơi cải thiện vũ kỹ của bản thân. Ngươi thì sao? Sao lại tới đây?”

Niệm Băng nói: “Ta vốn muốn tới Áo Lan đế quốc, nhưng nghe nói Áo Lan đế quốc đang khai chiến với Hoa Thịnh, Kỳ Lỗ lưỡng đại đế quốc nên đến đây trước, mấy tháng không gặp, ngươi tựa hồ càng thêm hấp dẫn.”

Nhìn nụ cười trên mặt Niệm Băng, Phượng Nữ đỏ mặt nói: “Ngươi từ khi nào trở nên miệng lưỡi trơn tru như vậy. Chiến tranh đã kết thúc một tháng trước rồi. Mấy đế quốc đúng là hư trương thanh thế, bất quá, nghe nói lần này Áo Lan đế quốc tổn thất không nhỏ, hơn mười thành trì bị cướp sạch, cuối cùng phải nhờ tới Băng Thần ma pháp sư quân đoàn cùng Băng Nguyệt Vương bài kỵ sĩ đoàn của Băng Nguyệt đế quốc mới hóa giải được nguy cơ chiến tranh. Áo Lan đế quốc muốn trả thù nhưng Hoa Thịnh cùng Kỳ Lỗ đế quốc lại thối lui về biên cương của mình, bày trọng binh phòng thủ. Thành thị ở biên giới bị cướp, tư nguyên của Áo Lan đế quốc không đủ, mà Băng Nguyệt đế quốc lại là viễn chinh, cuối cùng chỉ có thể ngưng chiến. Bất quá chiến tranh lần này tựa hồ biểu thị đại lục sắp không còn thái bình nữa rồi.”

Niệm băng có phần nghi hoặc nói: “Lãng Mộc đế quốc thì sao? Bọn họ không tham chiến sao? Ta nghe nói, Lãng Mộc đế quốc luôn bất hòa với Hoa Dung đế quốc, hai nước tiếp xúc nhau, cơ hội tốt như vậy sao lại không lợi dụng một chút? Nếu hợp lực tam đại đế quôc sao lại không đánh bại được Kỳ Lỗ và Hoa Dung.”

Phượng Nữ trong mắt quang mang liên thiểm. “Đâu có dễ dàng như vậy, Hoa Dung đế quốc thực lực so với tưởng tượng còn cường đại hơn nhiều, cường giả vô số, lần này mặc dù lần này tấn công Áo Lan đế quốc nhưng Hỏa Diễm kỵ sĩ đoàn lại thủy chung trấn thủ tại biên cương với Lãng Mộc đế quốc. Lãng Mộc đế quốc từng thử công kích thăm dò nhưng phải chịu thiệt hại không nhỏ. May mắn bây giờ tạm thời ngừng chiến, một khoảng thời gian ngắn nữa sẽ không tiếp tục, nhưng sau này sẽ rất khó nói. Niệm băng, Niệm Băng, ngươi có nắm chắc thắng được vị Đà Trù kia không?”

Niệm Băng cười khổ lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Làm sao có thể nắm chắc đây? Đà Trù Thần hơn ba mươi năm trước đã thành danh, bài danh đệ tam trong Ngũ Đại Trù Thần, ta biết về Tử Tu tiền bối cũng không nhiều, chỉ nghe sư phụ nói qua, có trời mới biết Tử Tu tiền bối có nghiên cứu ra cái gì mới không. Ta chỉ có thể sử dụng toàn lực mà thôi, ưu thế của ta chính là ma pháp, thắng bại chỉ là năm ăn năm thoi. Bất quá, ta có một biện pháp có thể khiến cho xác xuất thắng gia tăng rất nhiều, nhưng cần ngươi hỗ trợ.”

Phượng Nữ sửng sốt một lát, nghi hoặc nói: “Ta? Ta có thể giúp gì cho ngươi, ngươi cũng biết, ta chỉ biết nấu cháo mà thôi, không khiến ngươi loạn lên là tốt lắm rồi.”

Niệm Băng vẫn giữ bộ dáng nghiêm trang như trước. “Không, ngươi có thể giúp cho ta rất nhiều. Phải biết rằng làm một trù sư ưu tú, tâm tình tốt hay xấu quyết định tới trù nghệ bản thân có thể phát huy hoàn toàn hay không. Nếu có sự trợ giúp của ngươi, ta có thể toàn tâm đầu nhập vào trong trù nghệ, dưới tâm tình sung sướng, tự nhiên có thể làm ra món ăn ngon hơn, chỉ là không biết ngươi có nguyện ý hay không.”

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Chuyên này quan hệ tới nơi ở cừu nhân của sư phụ ngươi, chỉ cần có thể làm được, ngươi cứ nói đi, ta khẳng định sẽ giúp.”

Sắc mặt Niệm Băng thay đổi, khuôn mặt anh tuấn đứng đắn mang theo một tia mỉm cười, thấp giọng nói: “Rất đơn giản, nếu ngươi đáp ứng, sau khi ta thắng cho ta thân một cái, tâm tình của ta tự nhiên sẽ càng thêm vui sướng.”

Phượng Nữ khuôn mặt đỏ lên, nàng làm sao có thể nghĩ tới Niệm Băng đột nhiên lại nói ra những lời như vậy? Làm bộ muốn dánh. “Đáng ghét, ngươi lại muốn chiếm tiện nghi của ta.”

NIệm Băng vội vàng tránh sang một bên. “Đừng động thủ, ta không chịu nổi thánh đấu khí của ngươi đâu. Ta đâu có nói giỡn, sự thật là thế mà! Không tin, ngươi thử một chút sẽ rõ ta có nói dối hay không.”

Phượng Nữ hừ một tiếng, nói: “Ai muốn thử, đáng ghét chết đi được. Ngươi còn nói vậy sau này ta không để ý tới ngươi nữa.”

Niệm Băng ha ha cười, nói: “Được, được, ta không nói là được. Phượng Nữ, ngươi đỏ mặt rất đáng yêu.” Gặp lại Phượng NỮ, trong lòng hắn thủy chung có cảm giác xúc động không rõ vì sao, trong lòng hắn lúc này chỉ có Phượng Nữ, sự khẩn trương vốn có trước khi tỷ thí cùng Đà Trù Thần cũng không xuất hiện, có Phượng Nữ làm khan giả, hắn phát hiện sự tin tưởng của mình tăng lên nhiều lắm, toàn thân hết sức thu thái.

Phượng Nữ tức giận trừng mắt nhìn hắn, khuôn mặt vẫn đỏ ửng, thấp giọng nói: “Không cần nói giỡn nữa, ngươi không nghĩ một chút xem nên làm thức ăn gì sao? Ta tin tưởng rằng ngươi có thực lực để chiến thắng. Màu xanh xuất phát từ màu lam mà thắng lam, băng từ nước ngưng kết thành mà lạnh hơn nước. Lớp già chung quy cũng sẽ bị lớp trẻ qua mặt, hôm nay đúng là một cơ hội tốt, ta tin tưởng rằng, chỉ cần ngươi có thể thắng trận tỷ thí này, sự tự tin của ngươi cũng sẽ tăng lên, tất nhiên còn có thể làm trù nghê của ngươi cao thêm một tầng. Cũng giống như vũ kỹ của ta, trù nghệ của ngươi phải cùng cao thủ luận bàn mới có thể có tiến bộ lớn hơn, áp lực khiến ngươi tiến bộ, tin tưởng rằng ngươi nhất định sẽ thắng. Có lẽ mấy năm sau, trên đại lục không ai còn nhớ tới Ngũ Đại Trù Thần mà chỉ có Băng Hỏa Ma Trù.”

Phượng Nữ cổ vũ khiến Niệm Băng trong lòng cảm động, đây mới là bằng hữu a! Cổ vũ ở thời khắc mấu chốt sẽ đem tới tác dụng thật lớn, nắm chặt tay, ánh mắt Niệm Băng kiên định nhìn Phượng Nữ gật đầu. Hắn khôngnois gì, ngồi vào chiếc ghế bên cạnh nhắm hai mắt lại, giống như minh tưởng mỗi đêm Chỉ có thể bảo trì trạng thái tinh thần ở mức tốt nhất, mới có thể phát huy thực lực bản thân.

Nửa canh giờ, nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, khi Niệm Bưng mở mắt, hết thảy đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Phòng bếp của khách sạn được chia làm hai bộ phận, tất cả dụng cụ làm bếp đã chuẩn bị đầy đủ, Phượng Nữ, Tử Mộng, Tử Thanh Kiếm, Tử Thanh Mộng và Hắc Dạ đều ngồi bên tường nà Đà Trù lúc này tựa hồ đã chuẩn bị xong xuôi, đang đứng trước bàn làm bếp làm gì đó.

Chuyển thân đứng dậy, Niệm Băng hướng Tử Tu đang vuốt cằm, nói: “Tiền bối, chúng ta có thể bắt đầu rồi.”

Tử Tu gật đầu nói: “Bắt đầu đi, lấy nửa canh giờ làm hạn định, nửa canh giờ cũng đủ để ngươi phát huy rồi, dù sao cũng chỉ có một món ăn.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Quả thật vậy là đủ rồi, tiền bối, xin mời.” Nói xong, hắn đi tới bên bàn làm bếp của mình. Đúng lúc này, thanh âm của Phượng Nữ đột nhiên vang lên. “Niệm Băng, chờ một chút.”

Niệm Băng ngạc nhiên nhìn lại, Phượng Nữ mỉm cười đứng đó, thân thể chợt lóe, Niệm Băng chỉ cảm thấy một làn gió thơm mát thoảng qua, đó là mùi hương đặc biệt trên cơ thể nữ nhân, khuôn mặt bị thứ gì đó lành lạnh nhẹ nhàng cahmj vào, chờ tới khi hắn phục hồi tinh thần lại, hết thảy đều đã qua. Thân hình Phượng Nữ đứng cách hắn một thước, khuôn mặt đỏ bừng như quả táo, rất đáng yêu, nhìn qua chỉ hận không thể cắn một cái, nàng thấp giọng nói: “Hy vọng ngươi không gạt ta, ta chờ để thưởng thức Băng Hỏa đại xán của ngươi đó, nếu ngươi thắng, ta có thể nghĩ lại đề nghị của ngươi.” Nói xong những lời này, thân hình nàng lại lóe lên, trở về chỗ ngồi.

Tử Thanh Mộng và Tử Thanh Mộng sắc mặt đều biến đổi, Tử Thanh Kiếm ảm đạm cúi đầu, khóe mắn vẫn lén liếc nhìn Phượng Nữ, âm thầm thở dài một tiếng, mà Tử Thanh Mộng trong mắt rõ ràng hẹn lên một tai quang mang ghen ghét, hai tay đã cào vào tay vịn của ghế tựa, ánh nhìn Phượng Nữ đã có phần lăng lệ.

Sờ sờ khuôn mặt mình, cảm giác ôn thuận kia thật lâu không tan, Niệm Băng nhìn Phượng Nữ thật sâu rồi mới kiên định quay đầu, về bàn làm bếp của chính mình. Hắn rõ ràng cảm giác được, máu trong cơ thể mình cơ hồ sôi trào lên, hai tay bởi vì hưng phấn mà có chút run rẩy, các đốt ngón tay có vẻ càng thêm linh hoạt, hắn biết, đây chính là cảm giác điên phong,

Hai tay chạm vào bàn làm bếp, hắn ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, lúc này, Tử Tu cũng đang nhìn hắn, ánh mắt hai người chạm nhau trên không trung, phát ra hỏa hoa kịch liệt, Tử Tu nở nụ cười: “Tiểu tử, có tiền đồ đấy!”

Niệm băng đỏ mặt lên, cũng mỉm cười nói: “So với ngài, ta còn kém xa lắc, xin mời.” Lui về phía sau vài bước, tả hồng hữu lam, lưỡng sắc quang mang thoáng ẩn thoáng hiện trên làn da Niệm Băng, khí thế cường đại chợt tăng lên, phảng phất trước mặt hắn không phải tài liệu nấu ăn mà là địch nhân.

Đà Trù Tử Tu không động thủ mà lặng lẽ nhìn Niệm Băng khí thế đột nhiên biến đổi, lần đầu tiên gặp mặt, Niệm Băng từng hướng hắn khiêu chiến, từ sự tiên tưởng Niệm Băng hiển lộ lúc đó, có thể thấy được, hắn nhất định có thực lực không tầm thường, nhưng lúc đó Tử Tu không hề để ý, dù sao, hỏa hầu trù nghệ và tẩm dâm có mấy ai có thể so sánh, trong mắt hắn, Niệm Băng còn quá non trẻ. Nhưng khi hắn phát hiện, Niệm Băng thế nhưng lại đồng thời có hai loại ma pháp Băng Hỏa, loại khi thị này cũng đã biến mất, lúc trước Quyer Trù Tra Cực vì sao lại thất bại, hắn đã rất rõ, ma pháp đối với thực vật ảnh hưởng rất lớn, cho nên, hắn không dám coi nhẹ, chuẩn bị tài liệu chính là muốn làm món ăn sở trường. Lúc này hắn không hề vội vã, hắn muốn xem xem, được Phượng Nữ gọi là Băng Hỏa Ma Trù, Niệm Băng đến tột cùng tinh thâm trù nghệ được bao nhiêu.

Niệm Băng nâng tay phải lên, nhẹ nhàng vung về phía trước, “Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm – Ngạo Thiên Đao.” Thanh quang đại phóng, Ngạo Thiên đao hình quái dị phập một tiếng trên cái thớt, Phong Ngâm Thạch phát ra hào quang khiến cả phòng bếp đều biến thành màu xanh, thân đao khẽ rung nhẹ, tiếng khinh ngâm mặc dù rất nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng, khí lưu trong cả phòng bếp đều di chuyển theo nhịp điệu của Ngao Thiên Đao, đó là quy luật chuyển động của phong nguyên tố, phong nguyên tốt nồng đậm giống như xoáy nước không ngừng xoay tròn quanh Ngạo Thiên, gia đình Tử Mộng đều tu luyện phong thuộc tính đấu khí, lúc này lại đươc thấy chuôi tuyệt thế thần đao phong thuộc tính đều không khỏi sắc mặt đại biến, hai mắt nhìn nhau, Tử Mộng thở dài tán thưởng: “Một thành phong hệ bảo đao thần cấp.” Mà Hắc Dạ Tắc lại thở dài: “Một ma pháp trượng phong cấp hệ thần khí a! Đáng tiếc ta không phải phong hệ ma pháp sư, nếu không nhất định phải mượn dùng thử.” Ngạo Thiên đao Niệm Băng thủy chung không dùng ma pháp trận phong ấn, vì không cần thiết.

“Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức – Thần Lộ Đao.” Thanh âm của Niệm Băng đột nhiên ngưng lại, cổ tay khẽ rung, quang mang lam sắc phập một tiếng cắm bên cạnh Ngạo Thiên Đao. Chỉ có điều lam quang trên thân đao so với thanh quang trên Ngạo Thiên đao yếu hơn một chút. Động tác của Niệm Băng cũng không ngừng lại, ngón trỏ tay phải nhanh chóng dẫn động băng nguyên tố tạo thành một lam sắc ma pháp lục mang tinh, ở giữa lục mang tinh dùng phương pháp đặc biệt khắc một cái ma pháp trận thể tích rất nhỏ nhưng phi thườngt inh diệu. Lam quang đột nhiên lóe lên, ma pháp trận trực tiếp ẩn vào Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch. Ma pháp trận cấm chế trên thần thạch rốt cục cũng được giải khai, lam sắc quang mang nhanh chóng tỏa ra, nhất thời đem thanh sắc quang mang ép sang một bên, thanh, lam lưỡng sắc quang mang không ngừng giao nhau trên không trung, cạnh tranh lẫn nhau.

Kể cả Tử Mộng, Hắc Dạ vũ kỹ và ma pháp cường giả như vậy, ngoại trừ Phượng Nữ ra, tất cả mọi người đều mở to hai mắt nhìn. Bọn họ đều tự hỏi chính mình, không nhìn lầm sao? Lại là một thanh bảo đao cấp thần khí?

Động tác của Niệm Băng vẫn chưa ngừng lại, Chánh Dương đao xuất hiện cuối cùng, nhiệt độ vốn bởi Thần Lộ đao mà giảm xuống theo sự xuất hiện của Chánh Dương đao mà khôi phục bình thường. “Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao – Chánh Dương Đao.” Hồng sắc quang mang xuất hiện, lưu chuyển bên ngoài Chánh Dương đao, Hỏa DIễm Thần Chi Thạch phảng phất như đang sống dậy, tản mát ra quang mang nóng rực. Thanh, lam, hồng tam sắc quang mang khiến cho bên trong phòng bếp tràn ngập bảo khím, chúng phát ra thần quang nhàn nhạt khiến cho khí thế Niệm Băng hoàn toàn áp chế Đà Trù Tử Tu. Muốn làm được việc, nhất định cần có lợi khí, bảo đao xuất hiện khiến cho tín tâm của Niệm băng đạt tới trạng thái điên phong.

Tử Mộng mỉm cười nói: “Niệm Băng, ngươi có nhiều bảo bối như vậy, nếu không phải tuổi ngươi đã khá lớn, ta bây giờ thật sự muốn khuyên ngươi cải tu vũ kỹ a.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Viện trưởng, ta sẽ không làm chúng mai một đâu, không sai, chúng nó là tuyệt thế bảo đao, nhưng cũng là ma pháp trượng của ta, trọng yếu nhất, chúng là những chuôi thái đao có thể đem trù nghệ của ta hoàn toàn phát huy. Ta phải bắt đầu rồi.” Nghe thấy hai chữ thái đao, Tử Mộng thiếu chút nữa thổ máu, bảo đao tốt như vậy nhưng lại bị hắn đùng như thái đao, thật hết chỗ nói.

Niệm Băng lấy trong đống tài liệu một con gà mái, đặt trên cái thớt, rất nhanh đã rạch một nhát rồi rửa sạch ruột bên trong, sau đó dùng một cái nồi lớn đun một nồi nước, Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm xuất hiện trong tay, Ngạo Thiên Đao bản thân có năng lực gia tốc, ánh đao màu xanh không ngừng lóe lên, toàn bộ con gà trong ánh đao không hề hoa mỹ bị cắt thành từng khối nhỏ dài môt tấc. Niệm Băng không cho khối thịt gà nhỏ vào trong nồi mà để sang một bên, rửa sạch bằng nước. Điên phong đối quyết giờ khắc này đã bắt đầu.

Tử Tu đã cử động, đồng dạng đun một nồi nước, chỉ có điều, hắn bỏ thêm vào trong nồi hành, gừng, hoa tiêu, đại hồi hương, cùng với một con vịt đã được rửa sạch vào trong nước. Động tác của hắn cũng không ngừng lại, lấy ra một chậu nước trong, trong mắt quang mang chợt lóe, lấy ra hai khối lớn cỡ lòng bàn tay, tựa như thịt nhưng không phải thịt, ngâm vào trong nước. Lại lấy ra một khay bột, đặt lên trên bàn, suy nghĩ một lát rồi đánh hai quả trứng vào trong đó, cho thêm một chút nước, bắt đầu nhào bột, động tác của hắn rất chậm nhưng mỗi động tác đều phi thường hữu lực, tất cả bột dường như bám trên tay hắn, không hề bắn ra.

Mà bên này Niệm Băng đã bắt đầu xuất ra trù kỹ đặc biệt của mình, thay một chậu nước khác rửa khối thịt gà, Niệm Băng không đơn giản chỉ thanh tẩy, trong tiếng nước chảy nho nhỏ, hai tay hắn càng lúc càng nhanh, tựa như hồ điệp xuyên hoa, không ngừng trong làn nước vũ động, quy luật di chuyển của hai tay hắn căn bản không theo lẽ thường, phảng phất như tay hắn không có các đốt ngón tay, bởi vì tốc độ của tay quá nhanh khiến cho trên mặt nước tạo thành một phiến huyễn ảnh, mà làn nước không bởi tay hắn mà bắn lên, ngược lại hình thành gợn sóng có quy luật rõ ràng.

“Được, Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ, ngươi quả nhiên đã học được từ lão Tra. Hỏa hầu cũng không tệ lắm, hèn gì tự tin như vậy.” Tử Tu đang nhào bột thấy thủ pháp của Niệm Băng cũng không kìm được tám thưởng.

Niệm Băng ngẩng đầu nhìn Tử Tu, mỉm cười nói: “Tiền bối chê cười rồi, chút tài mọn mà thôi.” Nói tới đây, hắn lại thay một chậu nước, tiếp tục rửa khối thịt gà.

Tử Thanh Kiếm ngồi một bên có phần khó hiểu hỏi muội muội: “Tiểu Mộng, ngươi xem Niệm Băng đang làm gì? Khối thịt gà đó tiếp tục rửa sẽ nát vụn ra mất, con gà lúc này đã quá sạch sẽ rồi mà.”

Lúc này Tử Thanh Mộng trong mắt đã không có tâm tình gì khác, chỉ có hưng phấn, Tử Thanh Kiếm học Trọng Ưng Thủ phần lớn là vì tăng vũ kỹ của bản thân, mà nàng học tập trù nghệ lại là vì hứng thú, nhiều năm tu luyện khiến cho nàng với nghề nghiệp này cực kỳ yêu thích, trước mặt hai gã đứng đầu trù nghệ giới điên phong đối quyết khiến nàng hoàn toàn đắm chìm trong đó. Lúc này đây, nàng dã sớm đưa địa vị Niệm Băng tăng lên tới mức ngang hàng với thúc thúc Tử Tu của mình. Nghe câu hỏi của ca ca, bèn hạ ý thức nói: “Huynh nhìn kỹ đi, Phân Caan Thác Cốt Như Ý Thủ, trong trù nghệ giới Thất Đại Cấm Thủ bài danh đệ tam, so với Sanh Tê Hoạt Liệt Trọng Ưng Thủ của thúc thúc kém hơnmotoj chút, nhưng xem thủ pháp của Niệm Băng, Phân Cân Tác Cốt Như Ý Thủ hắn đã luyện tới cảnh giới viên chuyển như ý, thật khong biết hắn làm thế nào mà luyện. Sở dĩ dùng Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ để rửa sạch khối thịt gà là bởi hắn muốn hoàn toàn tẩy hết huyết ô, như vậy mới không làm ảnh hưởng tới hương vị, Như Ý Thủ trọng yếu nhất là một bí quyết bất luận là làm các món diện thực hay là tẩy rửa thức ăn đều là thủ pháp tốt nhất. Mà Trọng Ưng Thủ của thúc thúc phương diện thiết thực so với hắn lại bất đồng, thật ra muốn so sánh cao thấp rất khó. Hả, không đúng, hắn dùng Phân Thân Thác Cốt Thủ còn có một mục đích, chính là muốn niết vỡ xương gà, xem ra, hắn muốn dùng nó nấu canh.”

Khối thịt gà rốt cục cũng đã được tẩy xong, mà lúc này, nước trong nồi cũng đã sôi, khối thịt trong tay Niệm Băng cũng đã biến thành hình cầu, nhìn qua có chút buồn cười. Hắn trực tiếp cho khối thịt gà vào trong nước sôi, cầm lấy Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm, nhanh chóng chặt vài đao, khối thịt gà phân thành một đám khối nhỏ hơn. Động tác của Niệm Băng bắt đầu nhanh hơn, đầu tiên cho chuẩn bị tốt vây cá cho vào trong nước sôi, sau đó pha một chút hương cô vào trong nước, lại cho vài lát gừng và hành vào, lúc này mới cầm lấy cái chảo.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự