Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 51 Vũ Thánh chi gian đích chiến đấu (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6331 chữ · khoảng 23 phút đọc

Sắc mặt Tử Thanh Mộng trầm xuống. Nhiều năm nay, không thiếu từ các phương khoác lác là người xuất sắc tiến đến khiêu chiến, nhưng kết cục bọn hắn cũng chỉ có thể là thất bại trở về, mỹ nữ này dung mạo hoàn toàn áp chế mình mà lại khiêu chiến. “Muốn khiêu chiến lão sư của Vũ kỹ Học viện, vậy ngươi trước tiên phải qua cửa của ta.” Cho tay vào trong ngực, lấy ra một thanh đoản nhận chỉ dài hơn một thước, thân hình chợt bay về sau hơn ba trượng nhìn mỹ nữ áo lam trước mặt. Đoản nhận xuất vỏ, hiện lên một mảng sáng rực rỡ mờ mờ xanh, dưới sự thúc đẩy của đấu khí, tản mát ra một lớp đao khí lóa mắt.

Lam phát mỹ nữ mỉm cười nói: “Ngươi muốn nhận khiêu chiến của ta sao? Đấu khí mặc dù không yếu, nhưng ngươi vẫn chưa là đối thủ của ta, gọi lão sư của các ngươi ra đây đi. Ngươi dẫn ta tới đây, ta nợ ngươi một cái nhân tình, không muốn cùng ngươi động thủ.”

Tử Thanh Mộng âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi không nợ ta cái gì cả, đã là tới khiêu chiến, trước tiên qua một cửa này của ta đi.” Đoản nhận trong tay nhẹ vung, lưỡi nhận mờ mờ xanh hiện lên một mảnh rực rỡ mông lung, trên thân nhận hàn khí phát ra bốn phía, thân thể của nàng đã bị một tầng đấu khí màu xanh bao trùm, hiện ra rõ thực lực cấp bậc kiếm sư.

Hai mỹ nữ giằng co, nhất thời khiến cho các đệ tử chung quanh chú ý, trong một lúc, mấy trăm tên Lan Mộng Học Viện đệ tử vây quang đi tới, nhìn thấy hai mỹ nữ này, đệ tử có chút thông minh đã đến giáo học lâu gặp báo cáo lão sư của Vũ kỹ hệ.

Mỹ nữ áo xanh rút thanh kiếm cắm trên mặt đất lên, lạnh nhạt cười, nói: “Đã như vậy, ngươi động thủ đi. Ngươi thất bại, lão sư của ngươi tự nhiên sẽ đến.”

Tử Thanh Mộng hừ lạnh một tiếng, dưới chân bước lướt đi một cái, đi tới một trượng, đoản nhận trong tay giống như vật sống, trong tay nàng nhẹ nhàng vung lên. Như một thanh sắc quang cầu, khí cơ liền trói chặt đối thủ của mình. Hai chân xen kẽ đạp theo tiểu toái bộ, nhìn như không có quy luật nào, thân hình uyển chuyển giống như nhảy múa, phảng phất như từ bốn phương tám hướng tiếp cận lam sắc mỹ nữ kia.

Lam phát mỹ nữ đứng ở đó, khuôn mặt mang theo nụ cười như trước, thậm chí cả trường kiếm đều không có ra khỏi vỏ, lẳng lặng đợi. Tất cả thân ảnh màu xanh đột nhiên thu liễm, thanh mang mờ mịt trong nháy mắt bạo phát, thanh sắc quang cầu biến hóa ra vô số đao ảnh bao trùm thân thể nàng.

Lam Phát mỹ nữ dưới chân bất động, cổ tay rung lên, ám hồng sắc quang mang mang theo một luồng khí nóng rực nâng cả vỏ trường kiếm lên, đấu khí của nàng không giống Tử Thanh Mộng tản mác ra bên ngoài cơ thể, mà là hoàn toàn ngưng tụ trên vỏ kiếm, không có chút khoa trương. Vỏ kiếm theo tư thế đâm về trước một chút, thẳng đến giữa đao ảnh của Tử Thanh Mộng.

“Ngưng.” Tử Thanh Mông kiều quát một tiếng, một màn kỳ dị xuất hiện, vốn thanh sắc đao ảnh hỗn loạn đột nhiên hội tụ vào giữa, ảo ảnh biến mất, hơn mười đao hội tụ thành một thể, đinh một tiếng vang nhỏ, đoản nhận chính xác chém vào trước mũi vỏ kiếm. Thanh mang giờ khắc này hoàn toàn thu liễm, có thể thấy đoản nhận trong tay Tử Thanh Mộng tất cả đều do thanh sắc kim chúc chế tạo thành. Chuôi đao dài chừng năm tấc nắm trong tay nàng, thân đao dài tám tấc, trước đầu hơi nhếch lên, dưới ánh nắng mặt trời, lóe ra hàn quang nhàn nhạt.

Giằng co chỉ trong nháy mắt rồi ngừng lại, Tử Thanh Mộng kêu lên một tiếng đau đớn, liên tiếp lùi lại năm bước mới đứng vững. Mà lúc này, lam phát mỹ nữ lại khôi phục hình dáng dùng kiếm chống (đất), giống như cho tới bây giờ không hề di chuyển qua. “Hảo đao pháp, lợi dụng hợp lý thân đao gia tốc, khiến cho sức mạnh trong nháy mắt hội tụ lại một điểm, bù lại việc đấu khí bản thân không đủ. Đáng tiếc, ngươi uổng phí có một bộ hảo đao pháp, nhưng đấu khí lại chỉ vừa mới tiến vào kiếm sư cảnh giới không lâu. Không thể đem uy lực của đao pháp phát huy hoàn toàn ra, ta nói rồi, ngươi không phải đối thủ của ta, gọi lão sư của ngươi ra đi.”

Tử Thanh Mộng lúc này sắc mặt tựa như đoản nhận trong tay nàng, trong cơ thể khí huyết từng cơn bốc lên, khí tức nóng rực không ngừng theo đao nhận của mình truyền đến, nàng căn bản không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ đấu khí của mình vừa ngưng lại sẽ bị đấu khí hỏa thuộc tính đấu khí của đối phương công vào thể nội.

“Nhiều người vây lại như vậy làm gì? A, Tiểu Mộng, ngươi sao vậy?” Thân ảnh cao lớn của Tử Thanh Kiếm vừa xuất hiện, các đệ tử lập tức tránh ra một con đường cho hắn, giúp hắn đi nhanh tới bên cạnh Tử Thanh Mộng, khi hắn thấy lam y mỹ nữ, Tử Thanh Kiếm sững sờ, hắn phát hiện rõ ràng, trống ngực của chính mình không ngừng đập nhanh hơn, hắn năm nay hai mươi bảy tuổi, hai mươi bảy năm tới giờ, trái tim hắn lần đầu tiên vì một nữ nhân mà trái đập nhanh lên, hắn dù thế nào cũng nào cũng không thể tin, nữ tử trước mặt này, dung mạo từ đầu đến cuối so với muội muội mình còn muốn đẹp hơn rất nhiều, đứng ở đó, trên người của nàng tự nhiên tản mát ra khí thế như ngạo uyên sơn nhạc, cảm giác không thể lay động này gây cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu sắc, nụ cười trên mặt nàng ôn hòa như vậy, đôi mắt màu lam của nàng trong veo như vậy.

“Ca.” Thanh âm Tử Thanh Mộng có chút khàn khàn, tiếng gọi của nàng đã làm cho Tử Thanh Kiếm hồi phục tinh thần lại, lúc này mới phát hiện muội muội mình có vẻ không khỏe, một ay ấn trên bả vai muội muội, đưa đồng nguyên đấu khí vào cơ thể nàng, sắc mặt Tử Thanh Mộng lúc này mới tốt hơn một ít, đoản nhận trong tay một lần nữa khôi phục ánh sáng bóng lóa. “Tiểu muội, sao lại thế này?” Tử Thanh Kiếm tò mò hỏi.

Trong mắt Tử Thanh Mộng toát ra một tia hận ý, “Ca, ả ta tới khiêu chiến đấy, người ra tay đi, nhất định phải đả bại ả.”

Tử Thanh Kiếm ngạc nhiên nhìn về phía lam y mỹ nữ, “Nàng tới để khiêu chiến ư? Là nàng làm muội muội ta bị thương?”

Lam y mỹ nữ mỉm cười nói: “Không, ta không có ý thương tổn nàng, chỉ làm chấn động đấu khí trong cơ thể nàng ta mà thôi, nếu thực lực của ngươi và nàng không sai biệt lắm, vậy, xin gọi lão sư các ngươi ra đi.”

Nghe thanh âm động lòng người của lam y mỹ nữ, Tử Thanh Kiếm chỉ cảm thấy trên mặt mình một trận nóng lên, “Ta, ta đúng là lão sư của Học Viện.” Thanh âm hắn không vang vọng như bình thường.

Lam y mỹ nữ trong mắt sáng ngời, nâng trường kiếm trong tay lên, nói: “Mời động thủ đi, vũ khí hay là tay không, tùy ngươi lựa chọn.”

Tử Thanh Kiếm ho khan một tiếng, ổn định tâm thần của chính mình, “Binh khí không có mắt, tay không đi. Tay ta tương đối mạnh, ngươi phải cẩn thận đấy.”

Lam y mỹ nữ lạnh nhạt cười nói: “Thật không? Ta đang muốn mở mang kiến thức.” Cổ tay rung lên, cả vỏ trường kiếm không có phát ra âm thanh gì xuyên trên mặt đất, cắm một nửa vào trong lòng đất, tiến lên trước một bước, ánh mắt của nàng thay đổi, không còn thấy ôn nhu mỉm cười, thay vào đó là ôn hòa, hai chân đứng thành hình chữ đinh (丁), dựng tay như đao, một trước một sau bảo hộ trước ngực mình.

Tử Thanh Kiếm từ nhỏ đúng là vũ si, cảm nhận được hơi thở đối phương vững như núi cao, trong mắt hắn không còn mỹ nữ nữa, chân phải trong nháy mắt tiến lên một bước, xương cốt toàn thân vang lên tiếng răng rắc (劈啪: đồm độp, lốp đốp, nhưng ở đây tiếng xương kêu chắc là dịch thành “răng rắc”), đấu khí màu xanh cuồng bạo tứ tán bay lên, xung quanh thân thể hắn, giống như xuất hiện một rào cản giống bức tường xoáy nước, có thể luyện đấu khí phong thuộc tính sở trường linh họat và tốc độ đến loại cảnh giới cuồng bạo này, hắn quả thật là kẻ quái thai.

Chủ giáo học lâu, một già một trẻ hai người từ đại môn đi ra , Hắc Dạ mệt mỏi duỗi lưng, “Già rồi, thật sự là già rồi, lúc này mới ba tháng, thân thể ta thế nhưng có chút chống đỡ không được rồi. “ Một già một trẻ đi ra khỏi Giáo học lâu, đúng là Niệm Băng và Hắc Dạ khổ nghiên (khổ cực nghiên cứu) ma pháp. Sắc mặt hai người đều vẻ tái nhợt, nguyên nhân tựa hồ là đã lâu không thấy ánh mặt trời.

Niệm Băng mỉm cười, nói: “Lão sư, ngài cũng không nên nói như vậy, theo tinh thần lực của người, như thế nào lại cảm giác được mỏi mệt đi?” Ba tháng tới giờ, thu hoạch của hắn rất lớn. Bởi vì đã giác ngộ đựơc nền tảng trọng yếu, hắn cũng không có nghiên cứu ma pháp trận, trong quá trình cùng Hắc Dạ nghiên cứu song hệ ma pháp, nếu có rảnh, hắn sẽ toàn thân tâm đi vào minh tưởng, mỗi ngày chí ít có mười năm mười sáu giờ dùng để minh tưởng, ba tháng nay, hắn ở bên cạnh Hắc Dạ học không ít thứ, nhất là song hệ ma pháp phối hợp ứng dụng. Tri thức ma pháp của Hắc Dạ cực kỳ uyên bác, cho dù là Long Trí cũng không thể so sánh. Hít thở không khí trong lành trên thao trường thổi vào mặt, hắn cảm giác rõ ràng, chính mình đã trở lên mạnh hơn.

Hắc Dạ nhẹ ồ một tiếng: “Bên kia làm gì vậy? Như thế nào vây quanh nhiều người thế, không khí không bình thường a! Tiểu Niệm Băng, chúng ta qua đó xem.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Lão sư, ngài không phải không thích náo nhiệt nhất sao? Ngày hôm qua ta nhớ rõ ngài còn nói, một người tối thanh tịnh, trong cảnh giới thanh tịnh vô vi, ma pháp mới có thể đề thăng nhanh chóng.

Hắc Dạ trừng mắt Niệm Băng, “Ngươi tiểu tử này, chuyện gì cũng có thể biến hóa, sống lâu năm một mình, không thành tính cách cô độc mới là lạ.” Hắn nói tựa hồ trách cứ, nhưng trong đó bao hàm ý cưng chiều lại rất rõ ràng. Ba tháng qua, thực lực ma pháp của Niệm Băng tăng lên rõ ràng, giống như vậy, Hắc Dạ với các loại ý nghĩ mới của Niệm Băng, đối với song hệ ma pháp cũng đã có càng nhiều nhận biết, hắn ẩn ẩn cảm giác được, chính mình vẫn không thể giải quyết nan đề đã xuất hiện cửa đột phá. Bây giờ chính là phải trong nháy mắt hiểu ra, khoảng cách đột phá đến ma đạo sĩ cảnh giơi chỉ có một tia ngăn cách. Song hệ ma pháp sư, có thể nói vạn người không một , thiên phú của NIệm Băng cùng sự thông minh, khiến Hắc Dạ cực kì tán thưởng, hắn đã khiến Niệm Băng xem là đệ tử chân truyền của mình.

Niệm Băng mỉm cười nói: “Lão sư, mấy ngày này người vất vả rồi, đồ đệ không có gì tốt báo đáp người, sang Trù nghệ hệ bên kia một chút, ta làm cho người một vài món ngon nhé.”

Hắc Dạ đôi mắt sáng lên, cười nói: “”Ta quên mất, tiểu tử nhà ngươi còn là học viên trù nghệ, không sao, không chỉ mới ba tháng thôi, ta sẽ nói với lão dâm côn Tử Tu kia ư.” Hào quang màu vàng theo thân Hắc Dạ phát sáng lên, hai tay hắn hướng mặt đất chạm nhẹ, thổ nguyên tố rất nhanh ngưng kết, trên mặt thao trường đột nhiên lồi lên, dẫn hắn cùng thân thể Niệm Băng lên bay đi, lên cao một trượng mới dừng lại.

“Lão sư, người mặc dù là Ma đạo sĩ, nhưng cả tam giai ma pháp cũng có thể thuấn phát được, thật sự là lợi hại a!” Niệm Băng nửa thật nửa giả vỗ mông ngựa Hắc Dạ, khi ánh mắt hắn dừng ở vòng vây chúng học viên trong sân, toàn thân khong khỏi đột nhiên chấn động, “Sao lại là nàng.”

Từ trên cao nhìn xuống, Hắc Dạ đã thấy được tình cảnh ở trung tâm thao trường, “Tiểu nha đầu thật khá a! Ngươi nhận ra nàng?”

Niệm Băng gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, nàng là bằng hữu của ta.” Mỹ nữ áo lam không phải ai khác, đúng là Phượng Nữ đã xa nhau đã nhiều tháng. Nàng sao lại đến đây? Chẳng lẽ giống như Tuyết Tĩnh đến tìm mình? Không có khả năng a! Phượng Nữ không thể biết được nơi mình tới. Mang theo tâm tình nghi hoặc tiếp tục nhìn xuống, đúng lúc này, Phượng Nữ và Tử Thanh Kiếm đã động thủ.

Tử Thanh Kiếm chân trái tiến lên trước nửa bước, tay phải trên ngực vẽ ra nửa hình vòng cung, thong thả hướng phía Phượng Nữ lùi lại. Đấu khí màu xanh ngưng mà không tan, một tiếng quát khẽ của hắn, đấu khí lại ngưng kết thanh một quang cầu màu xanh, đột nhiên hướng Phượng Nữ đuổi đến. Thấy cảnh này, Niệm Băng trong lòng không khỏi căng thẳng, nhưng khoảnh cách dù sao quá xa, vô luận như thế nào đã đuổi không kịp cứu Phượng Nữ rồi.

Phượng Nữ đột nhiên bố trí một kểu thủ thế kỳ dị, hữu chưởng nâng lên, bốn ngón tự nhiên rủ xuống, bàn tay cùng cánh tay tạo ra góc chín mươi độ, trong phút chóc, tay phải của nàng hoàn toàn biến thành sắc hỏa hồng, mắt thấy thanh sắc cầu đấu khí đi đến trước người, thế nhưng lại không tránh, một chưởng vỗ xuống, hào quang màu đỏ trên tay cùng đấu khí màu xanh trong nháy mắt va chạm, phát ra tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, đấu khí hỏa thuộc tính cùng đấu khí phong thuộc tính sau khi va chạm sinh ra sóng xung kích rất mạnh, tạo ra chấn động như vòng tròn hướng bốn phía tản ra. Lập tức, các học viên đang xúm lại xung quanh bị chấn ngã, may mắn thay bọn họ chỉ bị ảnh hưởng của dư ba, chỉ thương nhẹ. Các đệ tử tò mò lúc này mới cảm giác đựơc nguy hiểm, đều lùi về phía sau, khiến cho không gian quanh Phượng Nữ và Tử Thanh Kiếm mở rộng hơn nhiều.

Hắc Dạ thấy một màn này, có chút kinh ngạc nói: “Rõ ràng đấu khí tiểu tử gian trá này tiến bộ rất nhanh a! Bất quá đấu khí của nữ hài tử kia tựa hồ có điểm kỳ quái, kín đáo không biểu lộ mà đã có thể hóa giải pháo đấu khí của Thanh Kiếm.”

Chấn động do đấu khí sinh ra biến mất, Phượng Nữ đứng tại chỗ không di chuyển, vẫn duy trì tư thế như lúc trước, mà Tử Thanh Kiếm sắc mặt khẽ biến, đứng cách nơi phát động công kích hơn một thước, trên mặt đất lưu lại hai dấu vết thật sâu, hiển nhiên hắn không thể hóa giải dư ba, bị chấn khỏi nơi ban đầu.

Phượng Nữ mỉm cười, nói: “Cũng được, đấu khí của ngươi thật hùng hậu, bất quá còn kém một chút, nếu không có năng lực lợi hại hơn thì gọi lão sư khác đi, hoặc là Viện trưởng của các ngươi.”

Sắc mặt Tử Thanh Kiếm trở nên ngưng trọng hẳn lên , hắn biết, chính mình đại biểu cho tôn nghiêm của Học Viện, tuyệt không thể dễ dàng bại trận, “Lại tiếp ta một chiêu.” Trong sự bao vây của đấu khí màu xanh, Tử Thanh Kiếm phóng người lên, đấu khí trong phút chốc đạt tới cực điểm, song thủ mở rộng thành trảo hình, vượt lên đủ năm trượng, giống như chim ưng vồ mồi hướng Phượng Nữ đánh tới, trong miệng hét lớn: “Tiếp ta Sanh tê họat liệt Trọng Ưng thủ.” Vì chiến thắng, hắn rốt cục lấy ra tuyệt học của chính mình.

Sắc mặt Phượng Nữ trở nên ngưng trọng một ít, hai chân chấm đất, đón lấy bước tiến của Tử Thanh Kiếm, hai tay giống như cánh chim chuyển động theo quy luật, đấu khí màu đỏ khiến thân thể mềm mại của nàng phủ thành màu đỏ, song thủ giơ lên kỳ dị, trực tiếp tiếp Trọng Ưng thủ của Tử Thanh Kiếm .

Niệm Băng không thể kiềm được mở một quyển trục Bạo Phong Tuyết, hướng hai ngừơi trên không trung vọt đi, hắn nghe Tra Vô Cực nói qua, Trọng Ưng thủ nặng nhẹ tự nhiên, lúc dùng đến trọng, có thể dễ dàng xé nát cơ thể của con voi lớn. Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện, địa vị Phượng nữ trong lòng mình lại trọng yếu như vậy, cho dù không để ý hết thảy, cũng phải cứu được nàng.

Phượng nữ thật sự cần hắn cứu sao? Mặc dù Niệm Băng động tác đã rất nhanh, nhưng như thế nào đã không có khả năng đuổi tới, hồng sắc kỳ dị xuất thủ, nhẹ nhàng in lên Trọng Ưng thủ tràn ngập cuồng phách chi khí, tiếng phượng minh lảnh lót từ miệng Phượng Nữ phát ra, hai người vừa hợp lại phân ra, hai tay trong nháy mắt tại không trung chạm nhau trên dưới trăm lần, Phượng Nữ dùng tốc độ đồng dạng trở về mặt đất, mà Tử Thanh Kiếm thì đã bị chấn động bay lên.

Niệm Băng lúc này khi vừa mới đuổi tới, vô thức đón Tử Thanh Kiếm ở trong không trung, lợi dụng Bạo Phong Tuyết, đưa hắn xuống dưới đất , hắn cảm giác rõ ràng, Tử Thanh Kiếm hô hấp dị thường dồn dập, hơn nữa hắn xương cốt thô to, nhìn qua hai tay cực kỳ mạnh mẽ, thế nhưng lúc này có phần run rẩy, không khỏi nghi hoặc nghĩ đến, chẳng lẽ Phượng Nữ thắng?

Bồng bềnh hạ xuống đất, Phượng Nữ đã phát hiện Niệm Băng, kinh ngạc nhìn hắn. ”Ngươi sao lại ở đây?” Lời vừa nói ra, Niệm Băng lập tức khẳng định, Phượng Nữ không phải tới tìm mình.

Tử Thanh Kiếm hạ xuống trên mặt đất, nhìn Phượng Nữ khẩn thiết nói: “Ta đã thất bại, đa tạ cô nương hạ thủ lưu tình. ” Vừa rồi, khi hai người giao thủ trên không trung, đấu khí của Phượng Nữ hoàn toàn áp chế hắn, có tới ít nhất ba cơ hội có thể cắt yết hầu hắn, người khác có lẽ không thấy rõ, nhưng chính hắn sao có thể không biết.

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Sức mạnh Trọng Ưng thủ của ngươi cho dù rât ghê gớm nhưng cũng không đủ đền bù đấu khí, đáng tiếc đấu khí của ngươi và ta chênh lệch nhiều, bằng không, ta thực không nắm chắc thắng ngươi. Lan Mộng Học viện quả nhiên là nơi tàng long ngọa hổ. ”

Niệm Băng đứng ở giữa hai người. “Phượng Nữ, ngươi sao lại cùng Thanh Kiếm đại ca động thủ vậy?”

“Ả tới khiêu chiến. ” Tử Thanh Mộng thanh âm băng lãnh vang lên, phát hiện niệm băng cùng Phượng Nữ biết nhau, nàng trong lòng nổi lên một cơn khó chịu không duyên cớ.

“Khiêu chiến? Phượng Nữ, ngươi... ” Niệm Băng kinh ngạc nhìn nàng.

Phượng Nữ mỉm cười, nói: “Ta không thể tới khiêu chiến sao? Muốn cho vũ kỹ của chính mình tăng lên nhanh, thực chiến là biện pháp tốt nhất, cho nên ta đến đây, Nệm Băng, còn ngươi?”

Niệm Băng nói: “Ta là đến học trù nghệ cùng ma pháp. Ngươi và Thanh Kiếm đại ca đã giao thủ rồi, không cần lại khiêu chiến nữa, hà tất phải tổn thương hòa khí. ”

Phượng Nữ trong mắt hào quang chợt lóe, nói: “Niệm Băng, hy vọng ngươi không cần nhúng tay vào chuyện của ta, trước khi ta chưa bị thua, ta vẫn phải khiêu chiến tiếp. ”

Niệm Băng nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự cố chấp của Phượng Nữ, lúc này, hắn thật không biết mình nên đứng ở kia một bên không. Bên cạnh Tử Thanh Mộng chế nhạo nói: “Ngươi không phải là ma pháp sư sao? Cũng là một thành viên của Học viện, có nghĩa vụ thay mặt Học viện tiếp nhận khiêu chiến từ bên ngoài, có bản lãnh, ngươi hãy đánh bại bại ả đi. ”

Phượng Nữ hứng thú nhìn Niệm Băng, mỉm cười nói: “Ngươi sẽ động thủ với ta sao?”

Niệm Băng sửng sốt một chút, trong mắt hào quang chợt lóe, nói: “Được rồi ta đây nhân tiện thay thế Học viện tiếp nhận khiêu chiến của ngươi, mặc dù ta không phải võ sĩ, nhưng ta cũng có nghĩa vụ này. ”

Phượng Nữ kinh ngạc nói: “Ngươi thật sự muốn cùng ta động thủ?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Không thể sao? Không nghĩ tới vũ kỹ của ngươi cao cường như vậy, cả Thanh Kiếm đại ca cũng thất bại, bất quá, ta vẫn muốn thử xem. ”

Phượng Nữ cũng cười, nàng đã hiểu đuợc dụng ý của Niệm Băng. Nhẹ nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Ngươi a! Ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình đâu. ”

Niệm Băng xoay người hướng Tử Thanh Kiếm huynh muội nói: “Các ngươi lui ra phía sau đi, ta thay Học viện tiếp nhận khiêu chiến của nàng. ”

Tử Thanh Kiếm nói: “Nhưng là, ngươi không phải bằng hữu của nàng sao?”

Niệm Băng mỉm cừơi nói: “Giữa bằng hữu cũng có thể luận bàn, các ngườii lui ra đi. ” Xoay người đối mặt Phượng Nữ, tay phải hào quang liên tục lóe ra hai lần, Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức cùng Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao phân biệt xuất hiện trong hai tay.

Phượng Nữ rút Ly Thần kiếm khỏi mặt đất, cả vỏ (kiếm) chỉ hướng Niệm Băng. ”Ra tay đi. ”

Ánh mắt Niệm Băng trở nên lợi lại lên, trong mắt toát ra thần quang chuyên chú. ”Phượng Nữ, ngươi là đối thủ đầu tiên ta toàn lực sử dụng Băng Hỏa Đồng Nguyên, cẩn thận đấy. Công kích của ta là vô khổng bất nhập (không có chỗ hở nào không đến). ”

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Tốc độ võ sĩ là uy hiếp lớn nhất của ma pháp sư, ta xem ngươi làm thế nào đối phó công kích của ta, cẩn thận đấy. ” Vừa nói xong, thân thể của nàng bay lên, giống như đang phi hành, thân ảnh lóe lên một cái đã đi tới trước người Niệm Băng, vỏ kiếm trong tay trực tiếp điểm tới đầu vai hắn.

Niệm băng không di chuyển, mắt thấy vỏ kiếm sắp điểm chúng thân thể mình, Thần Lộ đao trong tay hắn đột nhiên hướng lên. Hắn là muốn dùng đao đỡ Ly Thiên kiếm sao? Đương nhiên không phải, cả Trọng Ưng thủ của Tử Thanh Kiếm đều ứng phó không được đấu khí của Phượng Nữ, hắn lại như thế nào có thể đỡ dưới kiếm của Phượng nữ, Thần Lộ đạo tản mát ra màu xanh rực rỡ, dùng tốc độ cực nhanh hướng cổ tay Phượng Nữ. Lại không kể chút nào công kích đến thân thể mình của vỏ kiếm.

Đấu khí Phượng Nữ, cho dù một trăm Niệm Băng cũng không có khả năng phá được, nhưng là Thần Lộ đao lại có thể, Thần Lộ đao có Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức đúng là khắc tinh của đấu khí Phượng Nữ, chuyên qua phá loại hỏa thuộc tính đấu khí này, Phượng Nữ quả thật không dám để đao hắn chém trúng. Nhưng, Ly Thiên kiếm rất dài, nàng tuyệt đối nắm chắc có thể điểm trúng Niệm Băng trước rồi sẽ né tránh đao của hắn. Cho nên đấu khí có mà không phóng, như cũ điểm xuống. Đến lúc này, Niệm Băng nở nụ cười. Băng nguyên tố trên thanh đao khi vỏ kiếm sắp trúng mục tiêu là thân thể hắn thì bất ngờ bung ra, một bức tường băng ngăn cách ở giữa hắn và Phượng Nữ. Mà Thần Lộ đao trong tay lại không hề sặc sỡ hướng về phía trước hoa xuất, trong nháy mắt thay đổi hơn mười phương vị, kéo theo đao khí dày đặc chém về phía cánh tay Phượng Nữ.

Lúc này, nếu đấu khí Phượng Nữ phóng ra, Băng Tường thuật tứ giai chống lại không được, nhưng mà Thần Lộ đao của Niệm Băng đã quét lên cánh tay của nàng, cho nên nàng căn bản không có thời gian phóng thích đấu khí của mình, bất đắc dĩ, đành phải quay lại tự cứu, Ly Thiên Kiếm trong tay cuốn lại, hướng Thần Lộ đao của Niệm Băng ngăn cản.

Niệm Băng không có đấu khí, lấy cứng chọi cứng, đừng nói Thần Lộ đao cũng bị đánh bay, ngay cả chính hắn chỉ sợ cũng bị theo đó văng đi, nhưng hắn mặc dù không có đấu khí, nhưng nói về xuất đao thì rất nhanh, cả Phượng Nữ cũng vô pháp so sánh, xuất đao nhanh, thu đao tự nhiên cũng nhanh, cùng lúc khi Phượng Nữ quay lại tự giải nguy, đao hắn đã thu trở về, Băng Tường thuật trong nháy mắt phóng đại, ngăn trở lộ tuyến tiến tới của Phượng Nữ, mà chính hắn thì rất nhanh lui về sau vài bước, dùng thanh âm ổn định ngâm xuớng ra ma pháp cần thiết nhất. ”Băng Tuyết nữ thần vĩ đại a! Thỉnh cho ta mượn sự phẫn nộ của người, đưa chúng ta tới bến bờ mơ ước đã thất – Bạo Phong Tuyết. ”

Dưới Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức, Bạo Phong Tuyết rất nhanh xuất hiện trước thân của Niệm Băng, nhưng ma pháp hình thành nhanh cũng không thể so với động tác võ sĩ, thời điểm Băng Tường thuật tại Bạo Phong Tuyết hình thành một nửa, đã hoàn toàn vỡ tan tành. Niệm Băng không có hoang mang, Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức cùng Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao đồng thời chỉ về trước, một khỏa hỏa cầu cùng một khỏa băng cầu đồng thời bay ra, ngăn cản thân thể Phượng Nữ.

Vỏ kiếm trong tay Phượng Nữ nhẹ nhàng vung lên, hai điểm hồng sắc quang mang bồng bềnh xuất ra, ngênh đón ma pháp công kích tới bản thân, mà tốc độ tiến tới không mảy may suy giảm, đúng lúc này, hai nhất giai ma pháp vốn đang phóng tới lại đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt chuyển hướng bay ngang sang, va chạm với nhau, trong sát na bọn chúng va chạm, cũng là lúc Phượng Nữ xông tới.

Trong tiếng nổ vang kịch liệt, thế tiến của Phượng Nữ đột nhiên tắc nghẽn, hồng sắc đấu khí bùng lên, đem bạo viêm chi lực hoàn toàn ngăn cản ở ngoài, nhưng băng, hỏa hai loại ma pháp cực đoan lúc nàng lơ là không ngờ mang đến cho nàng không ít phiền toái, khiến nàng mất đi thời cơ truy kích Niệm Băng. Hắc Dạ ma đạo sĩ xa xa khen ngợi, nói: “Hay, hay cho Băng Hỏa Đồng Nguyên. ”

Bạo Phong Tuyết thừa dịp nâng cơ thể Niệm Băng bay lên. Ma pháp sư bay lên, tình hình đối với võ sĩ mà nói không có lợi, đương nhiên, thực lực không phải Đại ma pháp sư trở lên, muốn bay lên cũng không dễ dàng, nhất là hỏa hệ, thổ hệ ma pháp sư, căn bản càng không thể bay.

Phiêu phù giữa không trung, Niệm Băng thấy bây giờ Phượng Nữ đã dừng chân. Mỉm cười nói: “Vẫn còn muốn tiếp tục sao? Chúng ta coi là hòa được không?”

Phượng Nữ tức giận nói: “Ngươi đừng đắc ý, ngươi cho là như vậy có thể thắng được ta sao? Ta nhớ rõ, Bạo Phong Tuyết tựa hồ bay không được cao lắm, hơn nữa cũng không thể duy trì thời gian dài. ”

Nghe nàng vừa nói như vậy, Niệm Băng cười nói: “Đã như vầy, xin mời tiếp chiêu đi. ” Nhất cấp hỏa cầu và băng cầu trên hai thanh tuyệt thế thần nhận dưới tình huống làm ma pháp trượng ùn ùn bay xuống.

Phượng Nữ hừ một tiếng, Ly Thiên thần kiếm rốt cục ra khỏi vỏ, hỏa hồng sắc quang mang nhất thời đại trướng, vận dụng đấu khí thôi thúc, lại hiện ra hồng sắc quang mang dài đến một trượng, hỏa quang tới đâu, ngay cả là Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp cũng không kịp nổ. Không có khả năng trốn màn ánh sáng màu đỏ lửa này, Băng Hỏa Đồng Nguyên cường thịnh trở lại, cũng không có khả năng bằng nhất cấp ma pháp mà chiến thắng Phượng Nữ một vũ giả cường đại vậy.

Nhìn thấy kiếm quang cường hãn kia, Tử Thanh Kiếm huynh muội không khỏi hít lại một ngụm khí lạnh, đấu khí cuồng bạo như thế, phối hợp với hồng quang đang lấp lánh trên trường kiếm, tuỵêt không phải bọn họ có thể ngăn cản, đây mới là thực lực chân chính của Phượng Nữ a! Tử Thanh Mộng thấp giọng hướng đại ca mình hỏi: “Nàng là Vũ đấu gia sao?”

Tử Thanh Kiếm gật gật đầu, nói: “Chẳng những là vũ đấu gia, hơn nữa là Vũ đấu gia tiếp cận Vũ Thánh, thật không biết nàng tuổi còn trẻ vậy như thế nào luyện đây?”

Niệm Băng tại không trung nhìn Phượng Nữ cười khổ, công kích của hắn đã đình chỉ. Dùng đại ma pháp công kích sao? Niệm Băng không biết, ngộ nhỡ Phượng Nữ bị thương thì làm sao đây? Nhưng chính mình đã cưỡi hổ khó xuống. Phượng Nữ rõ ràng không nghĩ tìm đường thoát xuống, nên làm gì bây giờ?

Phượng Nữ nhìn Niệm Băng, Ly Thiên kiếm trong tay chậm rãi nâng lên. ”Niêm Băng, ngươi không cần lưu thủ, để cho ta xem ma pháp của ngươi có thể đạt tới trình độ nào.”

Tại thời điểm Niệm Băng do dự có nên hay không tiếp tục trận tỉ thí này, một thanh âm già nua vang lên. ”Niệm Băng ngươi xuống đi, ta nghĩ cô nương này tới Lan Mộng là tìm ta.”

Lúc này trên thao trường đã tụ tập mấy ngàn học viên, nhưng thanh âm già nua lại y nguyên truyền đến tai mỗi người rõ ràng, trên cao nhìn xuống, Niệm Băng thấy đám người như thủy triều hướng hai bên thối lui, một người thân hình cao lớn, một lão già lưng có chút khom lại chậm rãi hướng vào trong vòng đi đến, lão già này hắn biết, đúng ba tháng trước từng chỉ điểm hắn tầm quan trọng của nền tảng cơ bản là lão nhân quét dọn a!

“Viện trưởng, viện trưởng...” Thanh âm cung kính không ngừng vang lên, lão già mỉm cười hướng học viên chung quanh ra hiệu, khi hắn đi vào trong vòng, Tử Thanh Kiếm huynh muội đều cúi đầu. ”Cha.”

Niệm Băng thiếu chút nữa từ không trung rơi xuống, hắn dù thế nào cũng vô pháp tưởng tượng, lão nhân quét dọn trước kia vậy mà là cha của Tử Thanh Kiếm huynh muội, cũng là hệ chủ Vũ kỹ hệ và Viện trưởng Lan Mộng Học viện.

Lão già nhìn Phựơng Nữ tay cầm Ly Thiên Kiếm, mỉm cười nói: “Tiểu cô nương, ta nói không sai thì, các trưởng bối của ngươi nhất định bảo ngươi đến tìm một người tên là Tử Mộng, ta chính là Tử Mộng.”

Phượng Nữ quay tay lại đem Ly Thiên Kiếm cất vào sau, hướng Tử Mộng gật gật đầu, nói: “Xin chào, Viện trưởng tiên sinh, mục đích ta tới đây đúng là muốn cùng người luận bàn một chút.”

Tử Mộng mỉm cười, nói: “Mấy trưởng bối của ngươi kia sao lại không chịu buông tha cái nắm xương già này a! Đã như vậy, xin mời đi.”

Phượng Nữ liếc nhìn Niệm Băng đã hạ xuống mặt đất, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm nghị, hồng sắc đấu khí không ngừng bốc lên, đưa thân thể nàng phủ lên giống như một đoàn hỏa diễm (hỏa diễm hình cầu), đúng lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động lên, xung quanh nơi Phượng Nữ và Tử Mộng đứng, mặt đất đường kính đạt tới một trăm thước đột nhiên nổi lên, mà học viên bên ngoài chỉ có thể nhìn mặt đất rời đất dậy, mãi nâng lên đến một trượng mới ngừng lại. Tử Mộng ánh mắt hướng về phía giáo học lâu. ”Cảm ơn ngươi, lão hỏa kế. ” (hỏa kế: người lo cơm nước). Có thể đem thổ hệ ma pháp sử dụng đến cảnh giới xuất thần nhập hóa đến như thế, cũng chỉ có Niệm Băng mới biết là sư phụ Hắc Dạ thôi.

Thanh âm Hắc Dạ xa xa truyền đến. ”Lão tử thực không mất mặt a!” Không biết khi nào, Tử Tu đã dến cạnh hắn, đang nhìn từ xa đến.

Tử Mộng không nói gì, hướng Phượng Nữ làm ra một tư thế thỉnh mời, vẻ mặt Phượng Nữ cũng không vì biến hóa của mặt đất mà biến đổi, Cửu Ly đấu khí trên người càng mạnh mẽ thiêu đốt. Ly Thiên thần kiếm chậm rãi nâng lên, đột nhiên, nàng đã hành động, trường kiếm trong tay nháy mắt vung lên trước, chém ra một đạo màu đỏ quang nhận của Bành phái, thẳng đến Tử Mộng, người theo kiếm, hướng Tử Mộng vọt đến. Nàng rời chỗ trong tích tắc, vốn chung quanh thân thể đấu khí màu đỏ đột nhiên thay đổi, đã biến thành màu bạc nhàn nhạt, kéo kiếm vọt tới trước, bởi vì tốc độ vượt đi quá mau, trong không trung bị lưu một chuỗi tàn ảnh màu bạc.

Niệm Băng đối với vũ kỹ cũng khong biết, nhưng mà nghe Tử Thanh Kiếm kinh hô: “Thật là Thánh đấu khí của Vũ Thánh cảnh giới, mặc dù là miễn cưỡng đạt tới, nhưng nàng đã bước một chân vào cánh cửa Vũ Thánh. ”

Ngân sắc quang mang đồng dạng từ trên người Tử Mộng tán phát ra, ngân quang trên người hắn so với Phượng Nữ còn hùng hậu hơn nhiều, ngăn cản lấy công kích của Phượng Nữ cực kỳ tự nhiên, không có tiếng nổ vang, ngân sắc quang mang sau động tác như tia chớp của Phượng Nữ chợt đại phóng, từ bên ngoài đã rất khó nhìn ra hình dạng bọn họ đánh nhau.

Niệm Băng thấp giọng hướng Tử Thanh Kiếm hỏi: “Thanh Kiếm đại ca, cái gì là Thánh đấu khí?”

Tử Thanh Kiếm giải thích nói: “Thánh đấu khí có thể nói là cảnh giới cao nhất võ sĩ theo đuổi, bất luận tu luyện đấu khí thuộc tính gì, chỉ cần đạt tới cảnh giới Thánh đấu khí, màu sắc đều biến thành màu bạc, đây là biểu tượng của Vũ thánh a! Ngoại trừ Thần Sư trong truyền thuyết đấu khí màu vàng ra, Thánh đấu khí đúng là mạnh nhất. Cha chúng ta mười lăm năm truớc lúc bốn mươi bảy tuổi đạt tới Vũ thánh cảnh giới, được danh tiếng là Vũ thánh trẻ nhất, từ đó về sau, Lan Mộng Học viện danh chấn đại lục, người cùng với sáu vị Vũ Thánh được đại lục Vũ kỹ giới cùng tôn là Thất Thánh giả. Nhưng cô nương này nhìn qua mới cũng lắm mới chỉ hai mươi tuổi, cũng đã bước vào Vũ Thánh cảnh giới, thực sự khiến người khác khó mà tin được.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 89

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự