Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 134 Vì Linh nhi

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5972 chữ · khoảng 21 phút đọc

Nhìn ánh mắt trong suốt của Niệm Băng, Long Trí trong lòng trống rỗng, quả thực, trong lòng hắn, Niệm Băng mặc dù trọng yếu, nhưng sao so được với ngũ hoàng tử quyền thế ngập trời? Hôm nay ngũ hoàng tử đề thân khiến hắn mừng rỡ, lại vạn lần không nghĩ tới Niệm Băng lại về đúng lúc này, hơn nữa còn với thực lực cường đại ngoài dự liệu của hắn, suýt nữa giết ngũ hoàng tử, Sư Cửu không biết Niệm Băng dùng cái gì, ngũ hoàng tử cùng tên lam y lão giả kia có lẽ cũng không biết, nhưng thân là ma đạo sư, hắn sao không nhận ra? Đó rõ ràng đại biểu cho tiên thiên lĩnh vực của siêu cấp ma pháp sư! Hơn nữa còn là tiên thiên lĩnh vực mang theo thất chủng bất đồng ma pháp khí tức, hành động của Niệm Băng không hề cố kỵ khiến hắn có chút rối loạn, đắc tội với ngũ hoàng tử, đối với Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội mà nói, thì tuyệt đối là tai nạn, thế nhưng, hiện tại mình có thể xử trí thế nào với Niệm Băng mới đem lại vinh dự lớn lao cho công hội đây?

Niệm Băng thản nhiên cười, tiếp tục nói: "Có chuyện ngài chưa nghĩ tới, ngài chỉ có một nữ nhi là Linh nhi, chẳng lẽ, ngài không hề suy nghĩ cho hạnh phúc của nàng sao?”

Trong mắt Long Trí hàn quang lóe lên, nói: "Nói bậy, có thể gả vào hoàng gia, là điều bao nhiêu người mơ tưởng. Ngũ hoàng tử trời sinh anh trí, lại là nhất biểu nhân tài, Linh nhi theo hắn thì tuyệt đối là hạnh phúc. Niệm Băng, ngươi từng bày tỏ với ta để Linh nhi buông bỏ tình ý với ngươi, hôm nay ngươi làm như vậy là có ý gì?”

Niệm Băng thở dài một tiếng, "Đúng vậy, ta có lỗi với Linh nhi, ta từng phụ bạc nàng. Thế nhưng, chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không phát sinh lần nữa, Linh nhi chỉ có thể là của ta, điểm này không thể nghi ngờ, lão sư, ngài biết tại sao Lạc Nhu tiểu thư phải ly khai Băng Nguyệt đế quốc không? Ngài chắc không biết. Nhưng ta lại biết. Đó là bởi vì nàng nhìn xa trông rộng, gả vào hoàng gia đối với quyền lực mà nói, đương nhiên là chuyện tốt, thế nhưng đối với nữ hài tử mà nói, lại là đeo lấy thống khổ. Với thân phận của Yến Vân, tương lai sẽ có bao nhiêu thê thiếp thì ai chả biết? Cho dù Linh nhi nhất thời được sủng ái, thế nhưng, nàng có thể vĩnh viễn được Yến Vân yêu sao? Đáp án là không, vừa vào cửa cung sâu như biển, đạo lý này ngài chắc cũng hiểu, thế nhưng, ngài lại vì quyền lực mà ngũ hoàng tử có thể đem tới cho ngài mà cố ý bỏ qua chuyện này, ngài là phụ thân của Linh nhi, nàng là nữ nhi duy nhất của ngài đấy!”

"Đúng vậy! Sư phụ, Niệm Băng nói rất có đạo lý, ngài nên nghĩ kỹ một chút.” Sư Cửu ở một bên nói.

Long Trí quay ngang sang phía Sư Cửu, "Ngươi đi xuống trước, nơi này không cần ngươi nhiều lời.”

Sư Cửu còn muốn nói cái gì, nhưng vẫn nhịn lại được, xoay người đi xuống dưới lầu, trước khi rời đi, hắn đánh mắt về phía Niệm Băng cổ vũ.

Sư Cửu đi rồi, thanh âm Long Trí trở nên nhu hòa một chút. "Niệm Băng, ngươi là thực sự thích Linh nhi sao?”

Niệm Băng kiên định gật đầu, đáp: "Đúng vậy. Lần này ta trở về, một trong những mục đích quan trọng nhất chính là xác lập quan hệ với Linh nhi, ta là thật tình, Linh nhi cũng vậy, ta hy vọng ngài có thể cho phép chúng ta.”

Long Trí lãnh đạm nói: "Thế nhưng, nếu ta nhớ không lầm, ngươi còn có cừu hận chưa báo. Phụ mẫu chi cừu bất cộng đái thiên, cứ cho là thực lực của ngươi hiện tại đã tăng cường một chút, ngươi có thể là đối thủ của Băng Tuyết nữ thần tế tự sao? Nếu ta đáp ứng trao Linh nhi cho ngươi, tương lai ngươi vì báo thù mà chết đi, nữ nhi của ta sao có thể hạnh phúc? Không sai, ngươi nói rất đúng. Vì sự phát triển của công hội, ta nguyện ý làm chuyện này. Hai nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời ta, một là có thể trở thành thần giáng sư, mà nguyện vọng kia, chính là khiến công hội trở thành đại lục ma pháp giới đệ nhất công hội. Linh nhi là nữ nhi của ta, từ nhỏ đến lớn, nàng vẫn ủng hộ ta. Ta nghĩ, lần này cũng sẽ không phải ngoại lệ. Huống chi, điều ngươi nói mặc dù có thể đúng, nhưng ta tin tưởng, với phẩm tính của Linh nhi, vị tất sẽ không chiếm được tâm của ngũ hoàng tử. Niệm Băng, ngươi không được quên, ngươi là một thành viên của ma pháp sư công hội, vì công hội, ta hy vọng ngươi có thể hy sinh một chút, ta từng đáp ứng ngươi, trong tương lại không xa, vị trí này của ta sẽ được trao cho ngươi, lời hứa này sẽ không thay đổi. Lần này ngươi vì công hội lập được công lao lớn như vậy, lại có thực lực cường đại làm hậu thuẫn, ta đang chuẩn bị lập ngươi làm công hội phó hội trưởng.”

Niệm Băng lại kích động, lớn tiếng nói: "Lão sư, ngài cho rằng ta là một kẻ chạy theo lợi ích sao? Ta có thể trịnh trọng nói cho ngài biết, đối với quyền thế, ta luôn luôn không ham muốn gì. Công hội hội trưởng với ta mà nói cũng không trọng yếu, mà Linh nhi trong lòng ta lại là một trong những người trọng yếu nhất, ngài không cần nhiều lời, bất luận dưới tình huống nào, ta cũng không buông bỏ Linh nhi. Thời gian này, ta đã nghĩ thông suốt, ta nguyện ý đem lại cho Linh nhi một gia đình ấm áp, ta không thể cam đoan mình nhất định là trượng phu tốt, thế nhưng, ta lại có thể cam đoan, ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý yêu Linh nhi, đối với Linh nhi tốt như vậy, ta tuyệt đối sẽ không buông bỏ.”

Đoạn này hắn nói như chém đinh chặt sắt, đã không còn để lại đường lui trong quan hệ giữa mình với Long Trí, ý tứ của hắn rất rõ ràng, chính là nói với Long Trí, bất luận ngươi dùng thủ đoạn gì, ta đều không buông bỏ Linh nhi.

Long Trí ánh mắt lạnh xuống, "Nói như vậy, ngươi là cố ý phá loạn? Niệm Băng, Niệm Băng, ngươi không được quên, ta mới là Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội hội trưởng, mà Linh nhi, cũng là nữ nhi của ta.”

Niệm Băng khóe miệng nhếch lên, trong mắt toát ra một tia khinh thường, "Không sai, ngươi là phụ thân của Linh nhi, nhưng cũng là một người phụ thân mà ngay cả hạnh phúc của nữ nhi mình cũng không để ý, ta yêu Linh nhi, ta sẽ không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn nàng. Ta không muốn nhìn nàng khóc, ta muốn trên mặt nàng luôn nở nụ cười, lão sư, có lẽ đây là lần cuối cùng ta xưng hô như vậy với ngươi, lúc đầu, khi ta mới vào công hội, ngài từng trợ giúp cho ta không ít, nhưng ta cũng đã đem lại danh khí cho công hội, ta ngươi có thể nói là hai bên không còn thiếu nợ nhau, thân phận công hội trưởng lão ta không muốn làm nữa, nếu ngươi muốn đối phó với ta, vậy thì, tùy tiện ngươi dùng thủ đoạn gì, ta đều tiếp nhận được.” Vừa nói, hắn lấy từ trong chi giới ra thẻ bài đại biểu thân phận trưởng lão ném xuống đất, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào mắt Long Trí.

"Ngươi thật ngang, ngay cả lão sư cũng không nhận, được, được, được, được, ta đây còn muốn lĩnh giáo bản lĩnh của ngươi một chút, có thể đánh bại một vũ thánh, xem ngươi còn có thể đánh bại một ma đạo sư không. Chỉ cần ngươi giết được ta, tự nhiên sẽ không còn ai ngăn cản ngươi nữa.”

Thanh sắc khí lưu bay vòng quanh thân thể Long Trí đích, tự do chi phong chuyển hóa thành cuồng bạo chi phong, không ngừng quay cuồng, Long Trí nghiên cứu phong hệ ma pháp hàng chục mười năm, ma pháp tu vi đến ngay cả Băng Tuyết nữ thần tế tự cũng có vài phần kiêng kỵ, thực lực không thể nghi ngờ.

Đúng lúc này, một thanh âm nức nở vang lên. "Không, ba ba, người không nên động thủ với Niệm Băng!” Một lam sắc thân ảnh chạy nhanh lên lầu. Cũng là lam sắc ma pháp bào, cũng là tử sắc trường phát, trong cặp mắt to tràn ngập kinh hoảng, khuôn mặt tái nhợt, thân thể tựa hồ gầy hơn nhiều so với trước kia. Chính là nhu nữ Long Linh.

"Linh nhi.” Niệm Băng cùng Long Trí đồng thời mở miệng.

Niệm Băng đi nhanh tới đón nàng, không để ý tới Long Trí bên cạnh, ôm thân thể mềm mại của nàng vào trong lòng, cảm thụ thân thể mềm mại gầy mòn, cảm thụ nhịp tim thình thịch của nàng, mắt Niệm Băng có chút mơ hồ, nữ hài tử này một mực thầm yêu mình, nữ hài tử vẫn đau khổ tưởng nhớ mình, lúc này trong mắt hắn vô cùng động nhân. Niệm Băng biết, mình vĩnh viễn vĩnh viễn sẽ không phụ bạc Long Linh, vĩnh viễn sẽ không.

Đột nhiên bị Niệm Băng ôm vào trong lòng, Long Linh lại càng hoảng sợ, nhưng rất nhanh, bờ ngực ấm áp quen thuộc đã khiến nàng an lòng, cái ôm đột nhiên này đã chứng minh hết thảy, đau khổ chờ đợi rốt cục cũng đã được gặp lại. Kích động, nước mắt tràn mi, nàng ôm chặt eo Niệm Băng, nàng rất sợ, sợ mọi chuyện này chỉ là một giấc mộng.

Niệm Băng ôm Long Linh, để nàng khóc trên ngực mình, hắn biết, hiện tại lúc này để Linh nhi khóc hết những ủy khuất trong lòng thì tốt hơn cho nàng. Ánh mắt hướng về Long Trí đang sầm sì, bình tĩnh nhìn hắn.

Long Trí thầm nghĩ trong lòng, Sư Cửu tiểu tử này thật nhiễu sự, gọi Linh nhi lại đây làm gì?

Một lát sau, Long Linh mới nhớ tới mình đến làm gì, vội vàng thoát ra khỏi ngực Niệm Băng, dùng ống tay áo lau lau nước mắt. "Ba ba, người, người thật sự muốn gả ta cho ngũ hoàng tử kia sao?”

Long Trí nhìn nữ nhi hai mắt đẫm lệ, lòng nhất thời mềm đi, "Linh nhi, ngươi cũng biết, đây là cơ hội tốt nhất cho công hội chúng ta, hơn nữa ngũ hoàng tử làm người nhìn cao trông rộng, nhân phẩm lại tốt, tướng mạo cũng xứng với ngươi, có gì không tốt chứ?”

Long Linh nhìn phụ thân, từ nhỏ đến lớn, nàng đều biết phụ thân vì Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội mà nỗ lực bao nhiêu, khi còn bé nàng đã thầm phát thệ, đợi khi mình trưởng thành, nhất định nỗ lực tu luyện ma pháp, tranh thủ trợ giúp cho phụ thân. Thế nhưng, hiện tại một bên là phụ thân của nàng, mà bên kia lại là nam nhân của nàng, lòng bàn tay hay lưng bàn tay thì đều là thịt, nàng sao có thể lựa chọn đây?

Niệm Băng từ sau ôm lấy eo Linh nhi, yêu thương nói: "Linh nhi, ngươi sao lại gầy vậy, có phải là không ăn được?” Hắn phảng phất đã quên mất tràng diện xấu hổ trước mắt, ân cần nhìn Long Linh.

Cảm thụ bàn tay ấm áp của Niệm Băng, lòng Long Linh ổn định lại một chút, quay đầu lại nhìn hắn một cái, lo lắng trong mắt lại càng sâu, nếu không có Niệm Băng, nàng nhất định sẽ ôn nhu đáp ứng yêu cầu của phụ thân, dù sao, đây là hy vọng duy nhất của phụ thân! Thế nhưng, còn Niệm Băng nhiều năm tương tư đợi chờ, nội tâm mâu thuẫn khiến nước mắt không ngừng chảy ra.

Nhìn Long Linh, Niệm Băng biết mình đã không còn lựa chọn, vì Linh nhi, mình tuyệt không thể trở mặt với Long Trí, Long Trí ở trong lòng Long Linh thật sự quá trọng yếu, mình căn bản không thể mang Linh nhi đi, như vậy, nàng vĩnh viễn không thể vui sướng chân chính. Nghĩ tới đây, Niệm Băng đã quyết định, nhìn Long Trí nói: "Nguyện vọng của ngài, ta đã minh bạch, nếu là vì ta, ta có lẽ sẽ làm nhiều chuyện cực đoan, nhưng vì Linh nhi, ngài vẫn còn lão sư của ta. Nguyện vọng của ngài chính là muốn cho Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội trở nên cường đại, thế thôi. Được, ta giúp ngài, ta nghĩ, ngài cũng không phải cần ngũ hoàng tử ủng hộ, mà là Băng Nguyệt đế quốc quốc vương đích tương lai ủng hộ, nếu ta có thể khiến quốc vương tương lai ủng hộ ngài phát triển công hội, ta nghĩ, ngài cũng sẽ không đem Linh nhi gả cho ngũ hoàng tử kia nữa.”

Long Trí nghi hoặc nhìn Niệm Băng, trong mắt hiện ra vẻ suy tính thật nhanh, đột nhiên, trong mắt hắn chợt lóe sáng, có chút vội vàng nói: "Ngươi, ngươi là muốn ủng hộ đại hoàng tử hay nhị hoàng tử?”

Niệm Băng thản nhiên cười, đáp: "Không, ta đối với những kẻ xa lạ này không có hứng thú. Lão sư, chúng ta đánh cuộc đi, đánh cuộc Băng Nguyệt đế quốc tương lai quốc vương. Ngài có thể đáp ứng quan hệ của ngũ hoàng tử và Linh nhi, bất quá phải đưa ra điều kiện, chỉ có khi hắn lên làm quốc vương, mới có thể lấy được Linh nhi, nghe nói Băng Nguyệt đế quốc quốc vương không còn sống được bao lâu nữa, ta nghĩ, quốc vương cũng nên sắp xác định rồi.”

Long Trí thở dồn dập một chút, "Niệm Băng, chỉ bằng ngươi một người có thể thay đổi chính đàn Băng Nguyệt đế quốc? Ngươi phải hiểu được, trong chuyện này, ta tuyệt không ủng hộ ngươi. Công hội chúng ta mặc dù hiện tại có địa vị hơn một chút so với trước kia, nhưng cũng chỉ bất quá là vừa mới hưng khởi mà thôi, còn chưa đủ để ảnh hưởng tới cả chính cục như Băng Tuyết nữ thần tế tự, còn kém nhiều lắm nhiều lắm. Ngươi bất quá chỉ là một gã ma đạo sĩ, chỉ bất quá chiếm được quán quân của một cuộc thi, nhưng không có thế lực gì đáng nói, chỉ bằng một câu nói này của ngươi, bảo ta cự tuyệt ngũ hoàng tử sao?”

Niệm Băng thản nhiên nói: "Đương nhiên, vì Linh nhi, ngài cũng không thể lựa chọn sai lầm. Thế nhưng, cũng là vì Linh nhi, ngài sao không để cho ta một cơ hội chứ? Ta đã nói rồi, ngài có thể đáp ứng trước hôn sự của ngũ hoàng tử và Linh nhi, cũng đáp ứng toàn lực ủng hộ hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, nhưng chỉ khi hắn chính thức leo lên vị trí kia, mới có thể gả Linh nhi cho hắn. Có lẽ, làm như vậy trong lòng ngũ hoàng tử sẽ có chút khúc mắc với ngài, nhưng như vậy, nếu thành công hoàn thành lời hứa, ngài không phải sẽ thu được lợi ích lớn hơn nữa sao? Lão sư, điều này đối với ngài mà nói cũng chẳng có cái gì là tổn thất.”

Long Trí nhíu mày, trong mắt quang mang chợt thoáng chợt hiện, hắn đang do dự, Long Linh nhìn phụ thân, nhìn nhìn lại nam nhân mà mình yêu thương, tâm tình của nàng lúc này cực kỳ phức tạp, nắm chặt bàn tay Niệm Băng.

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: "Lão sư, chúng ta đến trắc nghiệm sảnh, ta muốn tỷ thí một lần với ngài.”

Long Trí sửng sốt một chút, "Ngươi muốn so ma pháp với ta.”

Niệm Băng gật đầu, nói: "Không sai, ta phải chứng minh cho ngài xem, ta có cũng đủ năng lực để bảo vệ Linh nhi, kỳ thật, nếu không phải vì cảm thụ của Linh nhi, ta có thể bỏ mặc mà mang nàng ly khai nơi này, vĩnh viễn cũng không quay lại, nói vậy, ngài lại càng khó ăn nói với ngũ hoàng tử, ta nghĩ, chỉ cần ta cố ý mang Linh nhi đi, không ai có thể cản được ta.”

Long Trí nheo mắt, tinh quang lóe lên rồi biến mất, "Một năm không thấy, Niệm Băng ngươi đã thay đổi rồi.”

Niệm Băng nói: "Thực lực khiến người ta tự tin.”

"Chỉ bằng tiên thiên lĩnh vực của ngươi sao?” Long Trí có chút khinh thường, mặc dù hắn cũng giật mình với tiên thiên lĩnh vực của Niệm Băng, thế nhưng, tiên thiên lĩnh vực không thể đại biểu hết thảy. Dù sao, chiến đấu thực sự cũng không giống bỉ tái, còn cho phép dùng ma pháp quyển trục để có thể thuấn phát ma pháp. Huống chi, Long Trí trở thành ma đạo sư nhiều năm rồi, với thực lực ma đạo sĩ của Niệm Băng mà có thể chiến thắng hắn, hắn sao có thể tin tưởng?

"Không thử qua thì sao biết được?” Niệm Băng bình tĩnh nhìn Long Trí.

"Được, chỉ cần ngươi có thể thắng ta, ta đáp ứng điều kiện của ngươi, mặc dù công hội chúng ta thế nhược, nhưng bảo trụ Linh nhi cho đến khi ngũ hoàng tử đăng vị cũng không khó.” Nói xong, hắn đi trước ra ngoài.

Nhìn phụ thân xuống lầu, Long Linh cảm kích nhìn Niệm Băng, "Đều là vì ta, Niệm Băng, ngươi…”

Niệm Băng kéo tay Long Linh đưa lên môi hôn, "Linh nhi, không phải lo lắng gì, được chứ? Mọi chuyện đều giao cho ta giải quyết. Nếu ta muốn làm nam nhân của ngươi, tất nên vì ngươi giải trừ mọi phiền nhiễu, trừ phi ta chết, nếu không, ta tuyệt không để ngươi gả cho người khác. Được rồi, chúng ta cũng đi đi.”

Ma pháp trắc thí đại sảnh, có cấm chế cường liệt, lúc đầu, Niệm Băng từng ở chỗ này trắc nghiệm ma pháp thực lực. Niệm Băng để Long Linh ở bên ngoài chờ đợi, tự mình đi theo Long Trí tiến nhập đại sảnh. Chung quanh là ma pháp phong ấn quen thuộc, ma pháp nguyên tố sục sôi, giúp hắn tiến nhập cảnh giới cổ tỉnh vô ba, hắn là một người không thích phiền toái, thế nhưng, vì yêu sâu sắc Long Linh, kể cả phiền toái hơn nữa, hắn cũng phải làm, hắn từng phát thệ, tuyệt đối không để Long Linh lại phải khóc vì mình.

Long Trí đứng ở giữa đại sảnh đợi Niệm Băng, thanh sắc quang mang nhàn nhạt không ngừng lượn quanh thân thể hắn. Trên tay hắn, đã âm thầm giữ ba ma pháp quyển trục, mặc dù hắn biết ma pháp lực của Niệm Băng không bằng mình, thế nhưng, đối với ưu thế thuấn phát của tiên thiên lĩnh vực lại khiến hắn không dám sơ suất. Tiên thiên lĩnh vực ma pháp sư dù sao rất ít thấy, ngay cả hắn cũng chỉ nghe nói qua mà thôi. Trước khi chưa thăm dò rõ tiên thiên lĩnh vực của Niệm Băng có năng lực gì, hắn phải cẩn thận.

Niệm Băng đi tới cách Long Trí mười trượng thì ngừng lại, trên tay trái, không gian chi giới mà Long Trí cho hắn lóe sáng, nón trên đầu được thu lại, bạch sắc trường phát xõa xuống hai vai.

Thấy Niệm Băng một đầu bạch phát, Long Trí không khỏi ngây người một lúc, đột nhiên, hắn tựa hồ minh bạch cái gì, hoảng sợ nói: "Niệm Băng, ngươi đã sử dụng ma pháp kia ta dạy cho ngươi?”

Niệm Băng gật đầu, nói: "Không sai, ta đã sử dụng, vì bằng hữu, ta không thể không trớ chú sinh mệnh của chính mình để đánh đổi thực lực cường đại hơn, ngài không cần kỳ quái, sinh mệnh lực của ta đã hoàn toàn khôi phục bình thường. Chỉ là mái tóc này, lại vĩnh viễn vô pháp trở lại bộ dáng ban đầu, từ sau khi ly khai Băng Tuyết thành, ta đã trải qua rất nhiều chuyện, có một số việc, ngay cả ta đến bây giờ vẫn còn chưa rõ.”

Hắn ám chỉ chính là việc mình cùng tiểu long vương Táo Tư Tạp hợp thể. Táo Tư Tạp bây giờ còn ngủ say bên trong tâm can hắn. Một luồng năng lượng kỳ dị bảo vệ cả trái tim lẫn các nội tạng bên trong hắn, bản thân cũng đã phi thường cường hãn, thêm vào năng lượng của Táo Tư Tạp, lực phòng ngự của thân thể hắn tuyệt không kém một vũ thánh chút nào.

Long Trí lãnh đạm cười, nói: "Tốt lắm, ta muốn xem xem, ngươi dạo này học được thứ gì, lại có dũng khí khiêu chiến với lão sư của chính mình.” Thanh sắc quang mang trong nháy mắt trở nên càng thêm cường thịnh, phong nguyên tố ngưng tụ phát ra âm thanh vù vù.

Niệm Băng không hề động, chỉ yên lặng nhìn Long Trí, hắn biết, Long Trí là lão sư của mình, khẳng định sẽ không xuất thủ trước. Ngón tay khẽ búng, một băng trùy phiêu nhiên bắn ra, ngay sau đó, trong ngân sắc quang mang mỏng manh, băng trùy đột nhiên tiêu thất. Khi Long Trí còn sửng sốt, băng trùy đột nhiên xuất hiện trước người hắn, thanh quang chợt gia tốc, trong chớp mắt đã tới trước ngực hắn.

Long Trí kinh hãi trong lòng, thanh sắc quang mang khuấy động trước ngực, đánh tan băng trùy kia, thế nhưng, hắn phát hiện trên người đã toát một tầng mồ hôi lạnh, mặc dù hắn đã sớm nghĩ đến Niệm Băng khống chế ma pháp rất tốt, thế nhưng, cũng muốn không nghĩ tới, hắn lại mạnh đến vậy, một băng trùy đơn giản phát ra từ tay hắn, cũng có thể sinh ra công kích quỷ dị như thế, ngân quang và thanh quang lúc trước, rõ ràng mang theo khí tức của không gian ma pháp và phong hệ ma pháp!

Trước khi ly khai Hàn Lĩnh, Niệm Băng từng tận lực luận bàn với mấy vị long vương, cùng vu yêu Tà Nguyệt đánh một trận, hắn đối với ma pháp đã lý giải sâu hơn một tầng, nhất là lại có thể phát ra ma pháp mô phỏng mà không cần bảy thanh ma pháp đao, ở khống chế thất hệ ma pháp, hắn đã đạt tới một cao độ, trọng yếu hơn chính là, sau khi hắn sống lại, sau khi năng lượng ổn định, đã không hề còn là một ma đạo sĩ, mà là vị toàn hệ ma đạo sư đầu tiên trên Ngưỡng Quang đại lục từ trước tới nay. Có lẽ, ma pháp lực của hắn ở đơn nhất hệ không bằng Long Trí nghiên cứu ma pháp nhiều năm, thế nhưng, thất hệ ma pháp của hắn chính là dùng băng hỏa đồng nguyên làm cơ sở!

Niệm Băng phảng phất như cái gì cũng chưa làm, bình tĩnh nhìn Long Trí: "Lão sư, chúng ta có thể chính thức bắt đầu rồi.”

Lòng Long Trí co quắp, thì thào niệm vài tiếng chú ngữ, một phong bích mang theo tật kính chi phong chợt xuất hiện trước mặt, Niệm Băng trong nháy mắt dùng phong hệ gia tốc thuật đánh lén khiến hắn càng thêm cảnh giác.

Niệm Băng minh bạch, nếu muốn cho Long Trí tin tưởng mình, vậy thì, phải khiến hắn tin vào thực lực của mình. Mang theo thất sắc quang mang, Thiên Nhãn lĩnh vực phiêu nhiên hiện ra, bao trọn một thước quanh thân Niệm Băng, bảy huyễn ảnh phiêu nhiên xuất hiện trước người hắn, bảy ảnh khôi lỗi cũng không phải Niệm Băng thuấn phát ra, mà là hắn đã triệu hoán trước đó, từ sau khi cơ bản minh bạch năng lực của bảy thanh ma pháp thần nhận, Niệm Băng dựa vào lý giải của chính mình đối với ma pháp trận tri thức, đem bảy ảnh khôi lỗi triệu hoán ra phân biệt đính lên bảy thanh thần nhận, trong bảy ảnh khôi lỗi, uy lực lớn nhất phải là băng và hỏa khôi lỗi dựa trên ma pháp lực cơ sở tối hùng hậu, thế nhưng thần bí nhất, lại là hắc ám ảnh khôi lỗi kia đã hấp thu một phần hắc ám ma lực của hấp huyết quỷ nữ vương, hiện tại ngay cả Niệm Băng cũng không rõ lắm, năng lực của hắc ám ảnh khôi lỗi đạt tới trình độ gì.

"Lão sư, dụng xuất ma pháp của ngài đi, cư hội của ngài chỉ có một lần.”

Ngữ khí của Niệm Băng mặc dù rất bình tĩnh, nhưng đem lại cho Long Trí một cảm giác quái dị, phảng phất như hiện tại hắn mới là lão sư. Trong lòng tức giận, Long Trí cười lạnh một tiếng, "Niệm Băng, mặc dù ngươi cứng cỏi, thế nhưng, ánh mắt của ngươi lại quá ngắn. Tốt lắm, ta sẽ cho ngươi xem thực lực chân chính của lão sư.” Cả đại thính đột nhiên vặn vẹo một chút, đại sảnh trong nháy mắt sáng bừng, hoàn toàn bao trùm trong thanh quang, trong tay Long Trí xuất hiện một thanh ma pháp trượng. Phần chuôi trượng có khắc hoa văn, khảm ba khối thanh sắc bảo thạch. Những bảo thạch đó, Niệm Băng đương nhiên nhận ra, bởi vì, chúng nó cũng giống như Phong Ngâm thạch trên Ngạo Thiên đao của mình.

Trong lòng cả kinh, Thiên Nhãn huyệt trong nháy mắt mở ra. Mọi biến hóa năng lượng đều hết sức rõ ràng qua Thiên Nhãn huyệt, qua quan sát, Niệm Băng phát hiện. Bảo thạch trên ma pháp trượng mặc dù cũng là Phong Ngâm thạch, nhưng chất lượng lại kém hơn so với bảo thạch trên Ngạo Thiên đao của mình một chút. Nhưng cho dù như thế, phong nguyên tố khí tức phát ra từ ma pháp trượng cũng vô cùng đậm đặc.

Tiếng ngâm xướng của Long Trí trở nên thấp trầm, nhưng rất có tiết tấu, ăn khớp cùng tiếng gió mơ hồ trong đại sảnh, đương nhiên, hắn cũng không biết, đây chính là phương pháp ngâm xướng đặc thù giúp Long Trí thành danh, Phong Ngâm Chi Ngữ. Dựa vào Phong Ngâm Chi Ngữ, có thể giúp hắn khi sử dụng ma pháp, thời gian ngâm xướng chú ngữ giảm được một phần ba, đối với một ma đạo sư có thực lực cường đại mà nói, giảm bớt thời gian ngâm xướng chú ngữ tuyệt đối là tiêu chí tăng cường thực lực.

Vô số phong nhận vũ động trong không gian, dưới tác dụng của thanh quang, Niệm Băng đã vô pháp nhìn được thân ảnh của Long Trí. Thế nhưng, hắn lại có thể cảm giác được vị trí của Long Trí, nơi đó cũng đã trở thành trung tâm của bạo phong. Ma pháp lực thật mạnh. Niệm Băng trong lòng không khỏi thất kinh, mặc dù hắn đã tiến vào cảnh giới ma đạo sư, nhưng đối đầu với Long Trí, ma pháp lực của hắn còn kém rất xa. Cùng là ma đạo sư, thực lực lại cũng chênh lệch.

Niệm Băng không hề động, hắn đang đợi, đợi Long Trí tăng khí thế của bản thân lên tới cực hạn, bảy ảnh khôi lỗi chính là ưu thế lớn nhất của hắn, có bảy ảnh khôi lỗi này, vô luận là công kích hay phòng ngự, hắn đều nắm được tiên cơ.

Vô số thanh sắc phong nhận hội tụ thành một dải dài, vẽ ra một đường vòng ưu mỹ chém về phía Niệm Băng, Niệm Băng không hề động, hắn đương nhiên biết đây chỉ là công kích đầu tiên của Long Trí , hắn phải thử xem lực phòng ngự của tiên thiên lĩnh vực đến tột cùng có mạnh mẽ đến đâu. Sở dĩ lúc trước hắn chỉ phóng thích một thước tiên thiên lĩnh vực, cũng không phải vì coi thường Long Trí, mà ngược lại là vì hắn trọng thị Long Trí. Độ rộng và uy lực của tiên thiên lĩnh vực có quan hệ chặt chẽ, phạm vi phóng thích càng nhỏ, độ đậm đặc càng lớn, uy lực cũng càng mạnh. Không có công kích, là khuyết điểm lớn nhất của Thiên Nhãn lĩnh vực, tuy nhiên cũng lại là ưu thế lớn nhất của nó, đã không có công kích, thì ở phòng ngự và tăng phúc tác dụng, Thiên Nhãn lĩnh vực vượt xa các tiên thiên lĩnh vực khác.

Thanh sắc phong nhận, chí ít có đến mười đạo lao vào trong một thước lĩnh vực, với thực lực ma đạo sư của Long Trí, phong nhận hắn phát ra tự nhiên không phải chỉ là phong nhận bình thường, mỗi đạo phong nhận đều mang lực công kích của tam giai ma pháp, công kích của hơn mười tam giai ma pháp trong nháy mắt, nhất là dưới tình huống đơn thể công kích, tuyệt đối có uy lực trên lục giai.

Thế nhưng, lúc tam giai ma pháp này tiến nhập Thiên Nhãn lĩnh vực, lại tan rã giống như băng tuyết. Thất sắc quang vựng không ngừng ba động, trong đó thanh sắc quang mang lúc sáng lúc tối, mỗi đạo phong nhận lao vào trong lĩnh vực, lập tức chuyển hóa thành phong hệ năng lượng bên trong lĩnh vực, chẳng những không sinh ra tác dụng phá hoại, ngược lại còn bị Niệm Băng lợi dụng. Thiên Nhãn lĩnh vực của Niệm Băng vốn vô pháp hấp thu quá nhiều phong hệ ma pháp lực, nhưng phong hệ ảnh khôi lỗi lại có thể, quang mang nó nguyên cũng không rực rỡ, nhưng sau khi nhận năng lượng của mấy trăm đạo phong nhận được tiên thiên khí tức chuyển hóa, thanh sắc năng lượng đã rất sung túc, không vượt qua tuyệt đối năng lượng của Thiên Nhãn lĩnh vực, công kích sẽ bị Thiên Nhãn lĩnh vực chuyển hóa, đây là ưu thế của Thiên Nhãn lĩnh vực. Tước nhược (ND: làm suy yếu) cùng tăng phúc cùng tiến hành, tất phải nắm giữ năng lượng thật chính xác, dưới tác dụng của Thiên Nhãn huyệt, Niệm Băng đã làm được.

Phong nhận không tiếp tục công kích, một thanh sắc quang ảnh thật lớn như ẩn như hiện xuất hiện giữa Niệm Băng và Long Trí, trong lòng Niệm Băng khẽ động, lập tức nhận ra, đây là thập giai ma pháp Phong Thần Đích Triệu Hoán của phong hệ ma pháp, nơi này dù sao cũng là ma pháp sư công hội, Long Trí đương nhiên không dám dùng hết toàn lực xuất ra thập nhất giai cấm chú, nếu không, khi năng lượng đạt tới mức hắn cũng không thể khống chế nổi, tất nhiên sẽ dẫn tới tổn thất rất lớn cho ma pháp sư công hội, cho nên, hắn không thể không cẩn thận.

Một điểm kim sắc quang mang xuất hiện ở giữa trán của thanh ảnh, trong màn quang mang, từng đạo thanh sắc điện quang lóe lên, thân ảnh to lớn kia cũng từ từ trở nên rõ ràng, mặc dù mặt rất mơ hồ, nhưng phong thần khí tức lại đem đến áp lực thật lớn, khiến Niệm Băng không thể không lùi về phía vài bước, đem Thiên Nhãn lĩnh vực phóng thích ra phạm vi một trượng để chống đỡ áp lực này, hắn trong lòng đối với không khỏi bội phục Long Trí, hắn biết, dựa vào năng lực của mình, căn bản là không có khả năng phát động thập giai ma pháp nhanh như vậy, Long Trí không hổ là ma đạo sư thành danh nhiều năm rồi, đối với phong hệ ma pháp ứng dụng đã đạt tới giới hạn, chỉ cần một đột phá cuối cùng, là có thể tiến nhập thần giáng sư lĩnh vực, đáng tiếc, hắn hiện tại dù sao cũng không phải thần giáng sư.

Đối mặt thập giai ma pháp thành hình, Niệm Băng không dám chậm chễ, Thiên Nhãn lĩnh vực tiếp tục mở rộng phạm vi, trong nháy mắt bao phủ bảy ảnh khôi lỗi ở bên trong, tăng phúc hiệu quả tăng đến cực hạn, hai tay chĩa ra trước, Thiên Nhãn huyệt hoàn toàn mở ra, quang mang ở mi tâm trong nháy mắt phóng xuất, "Thất nhận hợp nhất, Thiên Nhãn Trảm.” Bảy ảnh khôi lỗi trong nháy mắt xếp thành một hàng, bảy thanh ma pháp nhận cùng bốc lên cao, đi đầu chính là Hỏa Diễm Thần Đích Bào Hao Chính Dương đao, ngay sau đó là Thần Lộ đao, Ngạo Thiên đao, Trường Sinh đao, Tuyền Cơ đao, Thánh Diệu đao và Phệ Ma đao, thất chủng bất đồng quang mang ngưng kết tại một điểm, bảy ảnh khôi lỗi làm động tác giống nhau, Thiên Nhãn Trảm bổ ra cũng không phải một quang nhận, mà là một thất sắc quang cầu đã được ngưng kết, quang mang của quang cầu cực kỳ quái dị, cũng không phải do thất chủng nhan sắc kết hợp mà thành, mà là không ngừng lấp lánh, mỗi lần lóe lên đều chuyển thành một loại quang mang khác, quang cầu chỉ chừng nắm tay phiêu nhiên bay ra, được Thiên Nhãn huyệt chỉ dẫn, chuẩn xác tập trung lên trán của phong thần do Long Trí triệu hoán, hắn biết, nơi đó là điểm cực mạnh của phong thần, đồng thời, cũng là điểm trọng yếu nhất của phong thần.

Thiên Nhãn huyệt toàn lực mở ra khiến tinh thần lực của Niệm Băng đạt tới cao độ trước đó chưa từng có, băng cùng hỏa vốn là điểm mạnh của hắn, kết hợp bảy ảnh khôi lỗi được tăng phúc, uy lực to lớn, đã vượt xa trình độ khi đối mặt Thổ long vương Bàn Tử trước kia, quang châu được Thiên Nhãn Trảm phát ra so với lần trước nhỏ hơn nhiều, thế nhưng, tốc độ biến hóa của thất sắc quang mang cũng lại nhanh hơn gấp đôi.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 73

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự