Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Băng Tuyết Phong Bạo biến dị ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6287 chữ · khoảng 22 phút đọc

Ma pháp sư công hội ở nam thành, còn Thanh Phong Trai nằm ở trung tâm Băng Tuyết thành, Niệm Băng xác định phương vị đại khái, chậm rãi bước đi. Lúc này, trời đã nhập nhoạng tối.

Do không thể dùng ma pháp, tốc độ hắn đi cũng chỉ như người thường, đi được một giờ, nhìn thấy một kiến trúc cao lớn không xa phía trước. Đó là một phòng ốc hình tháp, thậm chí so với Đại Thành Hiên còn cao hơn vài phần, đỉnh nhọn của phòng ốc trông rất đặc biệt, mặt hướng về phía đường có một phù hiệu lục mang tinh màu vàng rất lớn. Không cần hỏi, nơi này chính là địa phương mình muốn tìm, nghĩ tới đây, Niệm Băng rảo bước nhanh hơn, hướng tới ma pháp sư công hội đi đến.

Đúng lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng móng ngựa, từ thanh âm mà phán đoán, tốc độ của ngựa không phải là nhanh, nhưng lại có tiết tấu phi thường, tiếng móng thép đập xuống trong trẻo tựa như âm nhạc. Lúc còn nhỏ, Niệm Băng từng nghe phụ thân nói qua, chỉ có hảo mã mới có được tiết tấu cố định như vậy. Tò mò xoay người lại nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ cưỡi trên một con ngựa cao lớn màu đỏ đang đi tới, thiếu nữ mặc lam sắc ma pháp bào, trên ma pháp bào cũng không có thêu tiêu chí gì, tóc dài màu tím chải chuốt chỉnh tề sau lưng, dung mạo thậm mỹ, Niệm Băng trong lòng thầm so sánh nàng với Phượng Nữ, kinh ngạc phát hiện, thiếu nữ này nhìn qua có chút nhu nhược, dung mạo lại chẳng hề kém cạnh so với Phượng Nữ, cặp mắt to màu đen của nàng đang nhìn về phía ma pháp sư công hội, lộ ra một tiếu ý ấm áp.

Tựa hồ có rất nhiều người đi hai bên đường biết nàng, mỉm cười nhường đường, thiếu nữ cưỡi ngựa mặc dù không nhanh, nhưng so với Niệm Băng đi bộ thì lại nhanh hơn vài phần, từ phía sau vượt qua hắn đi tới trước ma pháp sư công hội.

Xoay người xuống ngựa, một nam tử mặc hoàng sắc ma pháp bào từ trong công hội đi ra, giúp nàng giữ ngựa, thân thiết nói : “ Linh Nhi, ngươi rốt cục đã về, sao lại đi lâu như vậy “.

Linh Nhi ôn nhu cười, đáp : “ Tuyết Tĩnh lưu ta lại ăn cơm tối, sư huynh ngươi cũng biết, thức ăn ở Thanh Phong Trai luôn là thứ ta thích nhất, cho nên quay về hơi muộn, các ngươi ăn cơm chưa ? ".

Nam tử mỉm cười nói : “ Đã ăn rồi, đi, chúng ta vào thôi “.

Niệm Băng nghe được Linh Nhi hai chữ, trong lòng nhất thời khẽ động, chẳng lẽ thiếu nữ này chính là đại ma pháp sư Long Linh đến gặp Tuyết Tĩnh đại tiểu thư sao ? Nhìn bộ dáng, tính tình của nàng so với Tuyết Tĩnh hoàn toàn bất đồng, tên của các nàng hẳn là đổi cho nhau mới đúng. Nếu nhân gia là nhi nữ của ma pháp sư công hội hội trường, hỏi nàng một chút, hẳn là sẽ dễ dàng có đáp án. Nghĩ tới đây, hắn vội vàng bước nhanh tới, thừa dịp Long Linh và sư huynh còn chưa kịp đi vào trong công hội, chạy đến trước mặt bọn họ, hỏi : “ Xin hỏi, nơi này có phải là ma pháp sư công hội tổng hội ? ".

Long Linh tò mò đích nhìn về phía Niệm Băng, nhìn tha|hắn cấp vội vã đích bộ dáng, không khỏi,nhịn được hé miệng cười.

Nam tử nọ liếc nhìn Niệm Băng, ngạo nghễ trả lời : “ Đúng vậy, nơi này chính là ma pháp sư công hội tổng hội, ngươi có chuyện gì ? ".

Niệm Băng nói : “ Ta muốn hỏi một chút, để có thể tới đọc ma pháp thư tịch trong công hội thì phải đáp ứng điều kiện gì ? ",

Nam tử nhíu mày, đáp : “ Phải là người của bản công hội mới có thể đọc, hơn nữa phải căn cứ vào tự thân cấp bậc, không thể dễ dàng cho đọc tư liệu trong công hội, chẳng lẽ ngươi là một ma pháp sư ? ".

Niệm Băng lập tức gật đầu, nói : “ Đúng vậy, ta là một băng hệ ma pháp sư, không biết có thể vào công hội đọc ? ". Hỏa hệ ma pháp từ bát giai trở xuống hắn đã có từ trước, bát giai ma pháp vốn ma đạo sĩ mới có thể sử dụng, hiện tại thứ hắn cần nhất chính là băng hệ ma pháp chú ngữ, cho nên tự nhiên báo ra danh hiệu băng hệ ma pháp sư.

Nam tử vừa nghe Niệm Băng nói mình là băng hệ ma pháp sư, thần sắc trên mặt nhất thời hòa hoãn hơn một chút, " Vậy ngươi đã gia nhập công hội ở quốc gia nào chưa, nếu có, nơi này chúng ta không chào đón. Mặt khác, còn phải tiếp nhận trắc thí của công hội. Dựa theo thành tích trắc thí của ngươi, công hội sẽ cấp tiêu ký tương ứng cho ngươi. Bất quá, nhìn bộ dạng ngươi, cho dù là ma pháp sư, chắc trình độ cũng không phải quá cao “. Nam tử nói mặc dù có chút khắc bạc, nhưng hắn nói chính là sự thật. Ma pháp sư là một chức nghiệp phi thường tốn kém ( ND : đốt tiền ), nhất là tại sơ kỳ, nếu không có bảo thạch trợ giúp, rất khó để có thể cảm nhận được sự tồn tại của ma pháp nguyên tố, mà giá cả của bảo thạch thì bất luận là ở quốc gia nào trên Ngưỡng Quang đại lục thủy chung đều cực kỳ đắt đỏ, người thường căn bản là không thể mua được. Huống chi, tu luyện ma pháp phải có sư phụ chỉ điểm, nếu không có minh sư thì rất khó có thành tựu, cho nên, cũng khó trách tên nam tử lại có chút hoài nghi như vậy.

Niệm Băng mặc kệ là công hội của ai, chỉ cần có thể học được ma pháp chú ngữ vậy là đủ rồi, vội hỏi : “ Ta hiện tại không gia nhập công hội nào, có thể hay không phiền toái ngươi cho ta vào tiến hành trắc thí, nếu được, ta phi thường nguyện ý gia nhập ma pháp sư công hội của Băng Nguyệt đế quốc “.

Nam tử liếc nhìn Long Linh bên cạnh, Long Linh cũng nhìn lại hắn, " Sư huynh, ngươi giúp hắn đi, nhìn bộ dáng hắn, hẳn là từ xa tới. Hiện tại người trong công hội càng ngày càng ít, chúng ta cũng nên thu nhận một chút gọi là tân tiên huyết dịch, mấy vị trưởng lão cũng có mặt ở công hội, nếu tiềm chất của hắn tốt, nói không chừng cũng có thể tăng thêm lực lượng của chúng ta “.

Nam tử gật đầu, nói : “ Bất quá, hôm nay đã hơi muộn, ta xem, để đến ngày mai rồi hãy nói đi. Tiểu tử, ngươi sáng mai hãy trở lại “.

Niệm Băng nghĩ thầm, ngày mai mình còn phải ở lại Thanh Phong Trai, cũng nên tìm hiểu một chút về thức ăn của Thanh Phong Trai, cho nên không có thời gian, đành hướng về phía nam tử nói : “ Đại ma pháp sư tiên sinh tôn kính, xin người linh động một chút, ta ngày mai còn có một số việc, hiện tại mới có thời gian rỗi “.

Nam tử nọ mặc dù là sư huynh của Long Linh, nhưng vì tư chất có hạn, hiện tại mới là thổ hệ cao cấp ma pháp sư, chưa đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư, vừa nghe Niệm Băng gọi mình là đại ma pháp sư, tâm tình nhất thời đại hảo, thầm nghĩ, sư muội dường như thích trợ giúp người khác, ta lần này nếu giúp tiểu tử này, nói không chừng sư muội đối với ta sẽ có hảo cảm hơn nhiều, nghĩ tới đây, trên mặt hắn toát ra một nét tươi cười nhàn nhạt, nói : “ Thấy ngươi là người từ xa đến, vậy phá lệ một lần. Theo chúng ta tiến vào “.

Long Linh mỉm cười, nói : “ Sư huynh, ta biết ngươi rất tốt mà “.

Được vị sư muội mà hắn thầm ái mộ trong lòng tán thưởng, nam tử nhất thời tâm tình đại hảo, hướng Long Linh mỉm cười, kéo ngựa đi vào bên trong, Niệm Băng hướng Long Linh đánh một ánh mắt cảm kích, vội vàng đi theo hai người một ngựa tiến nhập ma pháp sư công hội.

Kiến trúc to lớn của ma pháp sư công hội chỉ là bề ngoài mà thôi, xuyên qua đại môn, bên trong là một mảnh đất trống giống như thao trường, chung quanh là các kiến trúc san sát liên tiếp, diện tích rộng lớn, sợ rằng ngay cả Đại Thành Hiên và Thanh Phong Trai cũng thể bì kịp, không hổ là ma pháp sư công hội tổng hội của Băng Nguyệt đế quốc.

Nam tử đem ngựa của Long Linh giao cho một kẻ hầu, rồi cùng Long Linh đưa Niệm Băng đi vào một tòa kiến trúc bên trái, vừa đi, hắn vừa hỏi Niệm Băng : “ Ngươi tên gì, băng hệ ma pháp đạt tới cảnh giới gì rồi ? ".

Niệm Băng vội trả lời : “ Ta tên Niệm Băng, ta vốn tự mình tu luyện nên cũng không biết chính mình đạt tới cảnh giới gì rồi. Còn chưa kịp thỉnh giáo danh húy của đại ma pháp sư người là gì ? ".

Nam tử lạnh nhạt nói : “ Ta là Sư Cửu, đây là trắc thì tràng địa, công hội quy định, ma pháp sư nào trắc thí đều phải có mặt ma đạo sĩ cấp bậc trưởng lão mới có thể tiến hành, ngươi ở đây chờ một chút, ta đi xem xem mấy vị trưởng lão đã minh tưởng hay chưa, nếu bọn họ đã bắt đầu minh tưởng thì không thể quấy rầy, ngươi đành phải ngày mai quay lại thôi “. Nói xong, hắn hướng về Long Linh nói một tiếng, rồi xoay người vào một cửa phụ.

Long Linh mỉm cười, nói : “ Sư huynh mặc dù tính tình cổ quái một chút, nhưng là tâm địa hắn rất tốt. Nếu ngôn ngữ có gì mạo phạm, xin ngươi bỏ qua “. Vừa nói, vừa đưa hắn tiếp tục đi vào bên trong.

Nghe lời nói nhã nhặn của Long Linh, Niệm Băng trong lòng vô cùng thoải mái, cảm giác rằng nàng cần phải ở cùng Tuyết Tĩnh nhiều hơn, mỉm cười nói : “ Đại ma pháp sư người không cần khách khí, lần này thật sự là phiền toái các ngươi. Tta mặc dù vẫn tu luyện ma pháp, nhưng thủy chung đều không thu được kết quả gì nhiều, cho nên lần này mới tới công hội học tập một chút, có cơ hội nhất định xin người chỉ điểm nhiều nhiều “.

Long Linh mỉm cười, đáp : “ Chỉ điểm thì không dám, ngươi cũng đừng gọi ta là đại ma pháp sư, ta còn chưa tiến hành trắc thí thăng cấp, đó là ba ba yêu cầu, người nói, phàm là môn hạ của người, nếu chưa đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư đều không cho tham gia trắc thí, đỡ khiến người mất mặt, ba ba rất lợi hại, nếu ngươi thông qua trắc thí, ta có thể dẫn kiến ngươi với người. Sau này, ngươi cứ trực tiếp gọi tên ta là được rồi, ta gọi là Long Linh, mọi người đều gọi ta là Linh Nhi. Nói ra thì ta và ngươi giống nhau, đều là băng hệ ma pháp sư. Ngươi tại sao không có ma pháp bào vậy ? Không mặc ma pháp bào thì sao có thể đại biểu cho thân phận ma pháp sư của ngươi ? ".

Niệm Băng làm bộ dáng khổ sở, nói : “ Ta từ nhỏ đã hy vọng có thể trở thành một ma pháp sư, nhưng là trong nhà nghèo khó, ta chỉ có thể tự tìm cơ hội học tập, trước kia trong lúc vô ý gặp được một vị ma pháp sư, người nói ta có băng thuộc tính thể chất, liền truyền thụ cho ta phương pháp minh tưởng, ta dựa theo phương pháp tu luyện của người mà tu luyện ma pháp lực, chỉ là vị ma pháp sư kia dạy cho ta minh tưởng, lại không dạy ta chú ngữ, cho nên, ta đến bây giờ cũng chỉ biết một chút băng hệ ma pháp cấp thấp nhất mà thôi “.

Lúc này, bọn họ đã đi qua hai cửa, tới một đại sảnh, bởi vì kiến trúc hình tháp nhọn, cho nên đại sảnh này có vẻ cao phi thường, diện tích ước chừng hai trăm thước vuông, trên vách tường treo các loại bích họa, phía trên vẽ các loại đồ án, phần lớn đều là pháp sư mặc ma pháp bào, còn một phần là ma pháp vật phẩm. Ở giữa đại sảnh là một vòng tròn đường kính năm thước, bên trong có một lục mang tinh, sáu cạnh của lục mang tinh phân biệt có bạch, lam, hồng, thanh, hoàng, kim sáu loại màu sắc, tượng trưng cho sáu chủng loại ma pháp thông dụng hiện tại.

Long Linh nghe Niệm Băng nói vậy, trong mắt nhất thời toát ra vẻ đồng tình, an ủi hắn : “ Không sao, làm một ma pháp sư, minh tưởng tu luyện ma pháp lực mới là tối trọng yếu, ma pháp lực là căn cơ của tất cả ma pháp, chỉ cần ma pháp lực của ngươi cường đại, có thêm chú ngữ, tự nhiên là có thể dụng xuất ma pháp cấp cao hơn, về phần ma pháp bào ngươi cũng không cần lo lắng, sau khi thông qua trắc thí, chúng ta tự nhiên sẽ cho ngươi một bộ. Bất quá, ngươi phải có năng lực trung cấp ma pháp sư trở lên mới có thể gia nhập công hội chúng ta, nếu không, thì chỉ có thể tiếp tục tự mình tu luyện thôi “.

Niệm Băng gật đầu, thầm nghĩ, mình ít nhất cũng là một cao cấp ma pháp sư, cho dù không có băng hệ cao cấp chú ngữ, nhưng tứ cấp băng hệ ma pháp cũng có thể xuất ra một hai thứ, ứng phó với trắc thí hẳn là vấn đề không lớn. “ Linh Nhi tiểu thư, thật sự là cảm tạ ngươi, nếu không gặp ngươi cùng lệnh sư huynh, ta còn thật không biết như thế nào mới có thể tiến vào ma pháp sư công hội “.

Long Linh mỉm cười : “ Không có cái gì mà phải cảm tạ hết, cho dù ngươi không gặp được chúng ta, khi tiến vào công hội chỉ cần ngươi chứng minh thân phận ma pháp sư của mình, cũng tự nhiên sẽ có người tiếp đối đãi ngươi. Ngươi cần phải nỗ lực lên a, lúc trắc thí không có người hỗ trợ, hết thảy đều phải dựa vào thực lực của chính mình “.

Niệm Băng kiên định gật đầu, đáp : “ Ta nhất định sẽ thông qua trắc thí “.

Đúng lúc này, tiếng bước chân truyền đến, Niệm Băng cùng Long Linh đồng thời quay lại nhìn về phía sau, thấy Sư Cửu cùng một lão nhân mặc lam sắc ma pháp bào đi đến, lão đầu kia tóc trắng như tuyết, nhìn qua ít nhất cũng phải sáu, bảy mươi tuổi, trên ngực trái của hắn thêu một tiêu chí mà Niệm Băng rất quen thuộc chính là tiêu chí của ma đạo sĩ giống như phụ thân mình, rất hiển nhiên, hắn không phải thủy hệ ma đạo sĩ thì cũng là băng hệ ma đạo sĩ.

Sư Cửu đi tới trước Niệm Băng, nói : “ Ngươi vận khí thật không tệ, hôm nay Lý Đắc sư phụ còn chưa tiến nhập minh tưởng, người là một thủy hệ ma đạo sĩ, còn không mau hành lễ “. Trong lĩnh vực của ma pháp sư, địa vị là cực kỳ trọng yếu, chỉ cần cấp bậc có chênh lệch, thì phải cúc cung hành lễ, điểm này Niệm Băng sớm đã nghe phụ thân nói qua. Đối với cường giả hắn là tuyệt đối tôn kính. Vội vàng khom người hướng lão giả hành lễ : “ Người hảo, ma đạo sĩ tôn kính “.

Lão giả tựa hồ không muốn nói chuyện, chỉ là ừ một tiếng, tỏ vẻ đáp ứng.

Sư Cửu cung kính hướng lão ma đạo sĩ nói : “ Lý Đắc sư phụ, hiện tại có thể bắt đầu chưa ? ".

Lão nhân cao thấp đánh giá Niệm Băng, đưa tay hướng tới gần Niệm Băng, nói : “ Thúc dục ma pháp lực của ngươi, dụng lực lượng cường đại nhất truyền vào ta, ta trước tiên phải biết được ma pháp lực của ngươi đạt tới trình độ nào rồi “.

Niệm Băng đáp ứng một tiếng, vươn tay phải cầm lấy bàn tay khô héo của lão ma pháp sư, cẩn thận khống chế băng hệ ma pháp lực trong cơ thể từ vòng xoáy băng hỏa đồng nguyên tách ra, hướng về lão ma pháp sư công tới. Hắn không hy vọng là việc mình có lưỡng chủng loại ma pháp bị người khác biết được, cho nên lúc phát ra băng hệ ma pháp lực, hắn tận lực đem hỏa hệ ma pháp lực thu liễm, để tránh bị đối phương phát hiện.

Băng lãnh ma pháp lực được tinh thần lực tác dụng đã thông qua cánh tay truyền ra, nhằm về phía Lý Đắc ma đạo sĩ, lúc pháp lực của Niệm Băng vận hành tới tay, vì pháp lực của hắn thủy chung vẫn bị xoay tròn, cho nên đối với ma pháp nguyên tố trong không khí có hấp xả lực rất mạnh, tự nhiên hấp dẫn băng nguyên tố phân tử trong không khí công tới Lý Đắc.

Lam sắc quang mang từ thân thể Niệm Băng phát ra chung quanh, với việc ma pháp quang mang phóng ra ngoài, đã chứng sáng tỏ hắn ít nhất cũng có thực lực của trung cấp ma pháp sư.

Con mắt Lý Đắc vốn nửa khép nửa mở đột nhiên mở to, có chút kinh ngạc nhìn Niệm Băng, cảm thụ ma pháp lực từ trong tay hắn không ngừng truyền vào chính mình, nét kinh ngạc trong mắt hắn càng ngày càng thịnh. Hắn phát hiện, tiểu tử trước mặt về niên kỷ thì chỉ như Long Linh, ma pháp lực truyền đến lại tinh thuần dị thường, không có một tia tạp chất, quý giá hơn chính là, ma pháp lực của hắn phi thường ngưng thật, lúc truyền vào cơ thể mình, thủy hệ ma pháp lực của mình rất khó khăn mới có thể hóa giải được băng lãnh khí tức ngưng thật đó, hơn nữa, băng hệ ma pháp lực lúc truyền ra loại xoay tròn, giống như trường giang đại hà vô cùng vô tận, với thực lực ma đạo sĩ của chính mình, đối kháng với băng hệ ma pháp lực của hắn cũng phải có chút cật lực.

" Được rồi “. Lý Đắc đột nhiên mở miệng, tay phải khẽ động, Niệm Băng chỉ cảm thấy một luồng khí lưu nhu hòa như ba đào giải khai tay mình khỏi tay Lý Đắc, Lý Đắc nhíu mày nhìn hắn, nói : “ Nói cho ta biết, sư phụ ngươi là ai ? ".

Niệm Băng cúi đầu, nói : “ Ma đạo sĩ tôn kính, ta không có sư phụ, ta chỉ là từng gặp qua một vị ma pháp sư mà ta không biết tên học được minh tưởng, đến giờ vẫn còn tự mình tìm tòi tu luyện, người xem, ta có thể thông qua trắc thí không ? ".

Trong mắt Lý Đắc toát ra tia kỳ dị, trả lời : “ Có thể hay không thông qua trắc thí còn phải xem biểu hiện tiếp theo của ngươi, bây giờ, ngươi có thể dụng xuất ma pháp ngươi đắc ý nhất, hay là ma pháp cao cấp nhất hướng ta công kích. Ngươi phải nhớ kỹ, ma khống lực là một bộ phận cấu thành cực kỳ trọng yếu trong ma pháp, nếu ngươi chỉ có thể phóng xuất ma pháp mà không thể khống chế nó hữu hiệu, vậy thì ngươi sẽ không thể trở thành một ma pháp sư hợp cách được “.

Ngoại trừ phụ thân, đây là lần đầu tiên Niệm Băng được ma pháp sư chỉ điểm, lập tức gật đầu, hắn không dám sử dụng Băng Tuyết nữ thần chi thạch, cứ như vậy giơ tay lên, cao giọng ngâm xướng : “ Băng Tuyết nữ thần vĩ đại a ! Thỉnh ban cho ta sự phẫn nộ của người, đưa chúng ta tới mê thất bỉ ngạn “.

Nghe được chú ngữ của hắn, Lý Đắc không có tỏ vẻ gì, mà Long Linh và Sư Cửu lại toát ra ánh mắt kinh ngạc, Long Linh thấp giọng hướng Sư Cửu nói : “ Sư huynh, đây là Bạo Phong Tuyết chú ngữ a ! Bạo Phong Tuyết thuộc về tứ cấp đại diện tích băng hệ ma pháp ( ND : tứ cấp băng hệ ma pháp có diện tích lớn ), ta cũng mới nắm được không lâu, hắn có thể sử dụng ma pháp này, pháp lực hẳn phải không dưới ta mới đúng, xem ra, chúng ta đưa hắn tới tiến hành trắc thì, thật sự là đúng đắn “.

Sắc mặt Sư Cửu có chút khó coi, hừ một tiếng, nói : “ Vậy còn phải xem hắn có thật sự thi triển được ma pháp này không, nói không chừng, hắn chỉ miễn cưỡng niệm động một chút chú ngữ, cái vỏ bề ngoài thì có gì tác dụng ? ".

Dưới tác dụng của chú ngữ, nhiệt độ trong không khí nhất thời kịch liệt giảm xuống, có thể thấy rõ lam sắc quang điểm không ngừng hướng thân thể Niệm Băng ngưng kết, mặc dù hắn không sử dụng thứ có thể cho là ma pháp trượng, Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức, nhưng từ nhiều năm nay vẫn dùng Băng Tuyết nữ thần chi thạch để tu luyện, sớm đã giúp hắn cùng với bảo thạch tâm ý tương thông, mặc dù không trực tiếp sử dụng, nhưng hiệu quả cũng chỉ kém đi vài phần mà thôi.

Lam sắc quang điểm phiêu phù chung quanh thân thể Niệm Băng, quang mang thiểm động liên tục, lam sắc quang điểm bắt đầu xoay tròn quanh thân thể Niệm Băng nhanh dần, Bạo Phong Tuyết là tứ cấp băng hệ ma pháp mà Niệm Băng tinh thông nhất, trong lúc Bạo Phong Tuyết xoay tròn, hắn cũng âm thầm kết hợp cùng với băng hỏa đồng nguyên ma pháp lực trong cơ thể, lúc sử dụng, pháp lực có thể tăng lên một chút.

Từng phiến tuyết liên tục xuất hiện, sắc mặt Lý Đắc cũng trở nên ngưng trọng hơn, cảm thụ nhiệt độ chung quanh, hắn từ trong lòng lấy ra một cây ma pháp trượng tinh xảo dài chừng tám tấc, nhè nhẹ ngâm xướng vài câu, phía trước người nhất thời xuất hiện một màn sóng nước, đây không phải đơn giản là Thủy Tường Thuật, mà là Thủy Tường Thuật tiến giai, đạt tới ngũ cấp đơn thể phòng ngự thủy hệ ma pháp - Thủy Kính Thuật, chẳng những có tác dụng phòng ngự rất tốt mà còn ở trình độ nhất định có thể phản kích ma pháp của đối thủ.

Bạo Phong Tuyết rốt cục đã hình thành, xoay tròn chung quanh thân thể Niệm Băng, tốc độ càng lúc càng nhanh, đã dần dần nhìn không rõ thân ảnh của hắn nữa, trong mắt Niệm Băng lam quang bắn ra bốn phía, tay phải chỉ về phía trước, Bạo Phong Tuyết ngưng kết thành một long quyển phong không lớn phi hành sát đất, hướng về ma đạo sĩ Lý Đắc.

Xem đến đây, Sư Cửu đứng bên khinh thường nói : “ Sư muội, ngươi xem ta nói cái gì rồi, Bạo Phong Tuyết mà chỉ có diện tích nhỏ như vậy, cũng có thể xưng là Bạo Phong Tuyết sao ? ".

Trong mắt Long Linh toát ra thần sắc quái dị, " Không, sư huynh, ngươi sai rồi. Ba ba từng nói qua, Bạo Phong Tuyết, ma pháp này chẳng những có thể công kích diện tích lớn và giúp băng hệ ma pháp sư phi hành, nếu ma pháp lực đạt tới trình độ nhất định và ma pháp không chế lực rất tốt thì nó hoàn toàn có thể trở thành một đơn thể công kích ma pháp. Lấy Bạo Phong Tuyết tiến hành đơn thể công kích, mới có thể phát huy được uy lực chân chính của nó. Ba ba nói cho ta biết, lúc nào ta có thể đạt tới cảnh giới như vậy, thì mới có thể tiếp tục xác định phương hướng tiến tới cảnh giới ma đạo sĩ “.

Nhìn Bạo Phong Tuyết ngưng tụ thành diện tích như vậy, sắc mặt Lý Đắc lại thay đổi lập tức, ma pháp trượng trong tay lại huy động, cuống quít niệm động, lại là hai Thủy Kính Thuật che ở trước mặt.

Mắt thấy Bạo Phong Tuyết mà Niệm Băng ngưng tụ di chuyển tới trước trước mặt Lý Đắc, bước tiến của Bạo Phong Tuyết đột nhiên bị đình chỉ, ba ma pháp sư tại tràng còn đang kinh ngạc, Bạo Phong Tuyết đột nhiên đằng không nhi khởi, cả vòng xoáy xoay ngang ra, giống như một chiếc roi thật lớn, từ trên cao quật xuống, hướng về phương vị của Lý Đắc.

Lý Đắc dù sao cũng đã tu luyện ma pháp nhiều năm, gặp loạn mà không sợ hãi, nhảy về phía trước một bước, ma pháp trượng trong tay chĩa lên, mạnh mẽ đem ba Thủy Kính Thuật trước mặt hướng lên trên đỉnh đầu, nghênh tiếp công kích của Bạo Phong Tuyết.

Niệm Băng dùng băng hỏa đồng nguyên ma pháp lực để dụng xuất Bạo Phong Tuyết, mỗi tuyết phiến đều giống như lưỡi dao sắc bén, kính có thể phản xạ quang mang, thậm chí có thể phản xạ năng lượng, nhưng là, khi nó đối mặt với lưỡi dao sắc bén lại chỉ có ngạnh kháng mà thôi. Tiếng ma sát chói tai không ngừng vang lên, mặt thủy kính đầu tiên nhanh chóng bị vòng xoáy Bạo Phong Tuyết phá hủy, ngay sau đó là mặt thứ hai, lúc Bạo Phong Tuyết tiến tới đạo phòng ngự cuối cùng của Lý Đắc, dĩ nhiên khí thế cũng không có gì suy giảm, ngoại trừ bông tuyết thưa thớt một chút, lực công kích lại không có phân hào không giảm, cơn lốc tràn ngập cả đại sảnh, khiến cho Sư Cửu và Long Linh phải lùi tới mép của đại sảnh, phóng xuất phòng ngự ma pháp để bảo vệ chính mình, giờ phút này, Niệm Băng đã đưa ma pháp lực tăng lên tới cực hạn.

Trong mắt Lý Đắc quang mang đại phóng, thân thể hắn đột nhiên trở nên vặn vẹo, lúc mặt thủy kính cuối cùng bị Bạo Phong Tuyết cường hãn của Niệm Băng phá tan, thân thể hắn đột nhiên trực tiếp lao vào trong Bạo Phong Tuyết, mọi người còn đang kinh hô, làn sóng màu lam chợt thoáng hiện, Niệm Băng toàn thân chấn động, bị luồng khí đẩy lùi vài bước, suýt nữa ngã sấp xuống mặt đất, Bạo Phong Tuyết cũng lẳng lặng tiêu thất trong làn sóng, cả đại sảnh, ngoại trừ nhiệt độ cực thấp ra, đã hoàn toàn khôi phục lại bình thường.

Thân thể Lý Đắc xuất hiện cách Niệm Băng không xa, trầm tư nói : “ Một tứ giai ma pháp lại có thể bức ta dụng xuất thất giai Hóa Thủy Dung Thiên, tiểu tử, ma pháp khống chế lực của ngươi cơ hồ có thể so với ta. Đáng tiếc ma pháp lực lại chỉ mới tiến nhập trình độ đại ma pháp sư mà thôi “.

Long Linh kinh ngạc nói : “ Lý Đắc bá bá, ngươi là nói, hắn là một đại ma pháp sư sao ? ".

Lý Đắc gật đầu, nói : “ Ngoại trừ ngươi ra, ta lần đầu tiên thấy một hài tử có thiên phú tốt như thế, niên kỷ còn nhỏ như vậy mà ma pháp lực có thể tu luyện tới trình độ như thế quả là không dễ dàng. Ma pháp lực cuar hắn so với ngươi không sai biệt lắm, nhưng là ở ma pháp khống chế so với ngươi lại mạnh hơn nhiều. Có thể thấy được, tinh thần lực của hắn phải phi thường cường đại, đã đạt gần trình độ ma đạo sĩ. Có thể nhận được xưng hào đại ma pháp sư, ba ba ngươi sở dĩ còn không cho ngươi tiếp nhận trắc thí, chính là bởi vì ma khống lực của ngươi còn chưa đủ, sau này ở phương diện này ngươi phải nỗ lực nhiều hơn, tranh thủ sớm trở thành đại ma pháp sư chân chính. Hài tử, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ? ". Câu cuối cùng là hướng về Niệm Băng hỏi, ngữ khí của hắn đã nhu hòa hơn rất nhiều.

Niệm Băng mặc dù tiêu hao phần lớn băng hệ ma pháp lực, nhưng tinh thần lực của hắn cường đại, lại có băng hỏa đồng nguyên làm hậu thuẫn, cho nên cũng không có cảm giác quá mệt mỏi, cung kính nói : “ Ma đạo sĩ tôn kính, ta năm nay mười tám tuổi “.

Trong mắt Lý Đắc quang mang chợt lóe, " Mười tám tuổi, nói như vậy, ngươi so với Linh Nhi còn ít hơn một tuổi, xem ra, ta chỉ có thể dùng từ thiên tài để hình dung ngươi. Linh Nhi cũng phải qua mười chín tuổi mới miễn cưỡng bước vào cảnh giới đại ma pháp sư, mà ngươi lại còn trẻ hơn, đại ma pháp sư mười tám tuổi, ha ha ha ha. Xem ra, chúng ta Băng Nguyệt ma pháp sư công hội lại xuất hiện một ngôi sao mới rồi. Ngày mai ngươi trở lại, ta nghĩ, hội trường nhất định sẽ rất vui vẻ khi gặp được một thiên tài như ngươi “.

Niệm Băng mặc dù rất muốn được đọc băng hệ ma pháp chú ngữ thư tịch ngay đêm nay, nhưng hắn cũng biết lúc này không thể quá hấp tấp, cung kính hướng Lý Đắc ma đạo sĩ hành lễ nói : “ Vậy phiền toái người rồi “.

Sư Cửu bên cạnh sắc mặt thay đổi liên tục, trong mắt quang mang lúc ẩn lúc hiện, hắn vạn vạn không có nghĩ đến, thiếu niên mặc bố y lại có được thực lực đại ma pháp sư, so với Long Linh vốn luôn được xưng là thiên tài còn mạnh hơn vài phần, trong lòng nảy ra đố kỵ, khiến cho hắn hắng giọng mà nói không ra lời. Lúc này, Niệm Băng chuyển hướng tới Sư Cửu cùng Long Linh nói : “ Đa tạ hai vị tương trợ, ta ngày mai sẽ trở lại “. Nói xong, hướng hai người mỉm cười, xoay người đi ra phía ngoài. Long Linh nhìn thân ảnh Niệm Băng từ sau lưng, trong lòng đột nhiên mọc lên một tia cảm giác kỳ dị. Từ nhỏ đến lớn, tại ma pháp sư công hội nàng đều là công chúa giống như chúng tinh phủng nguyệt, được ngợi khen là thiên tài ma pháp, nàng cho tới bây giờ cũng không có nghĩ đến một thiếu niên y phục mộc mạc lại có ma pháp tu vi còn mạnh hơn mình vài phần. Nàng cũng không vì vậy mà sinh lòng ghen ghét, ngược lại đối với Niệm Băng rất tò mò, tò mò hắn sao lại tu luyện được đến trình độ này, phải biết rằng, Long Linh có thể nói là ở trong ma pháp bảo thạch mà lớn lên, phụ thân nàng vì muốn nàng có thể lĩnh ngộ bản chất của ma pháp nhanh hơn, từ năm tuổi thì đã bắt đầu chính thức truyền thụ cho nàng ma pháp, mặc dù hiện tại mới mười chín tuổi, nhưng trong ma pháp đã có mười bốn năm tu vi, hơn nữa ngộ tính của nàng cực cao mới có được thành tựu như hiện tại.

" Linh Nhi, cảm thấy rất kinh ngạc phải không ? Ngươi phải minh bạch đạo lý nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên “. Lý Đắc nhìn Long Linh, nói đầy thâm ý.

Long Linh gật đầu, đáp : “ Vừa rồi hắn dụng Bạo Phong Tuyết nọ, uy lực ghê gớm thật a ! Ta trước kia chỉ nghe ba ba nói qua, nhưng không nghĩ tới Bạo Phong Tuyết vốn dùng để phi hành khoảng cách ngắn lại có lực công kích cường đại như vậy. Lý Đắc bá bá, ma pháp của người tựa hồ lại tinh tiến, vừa rồi ta cũng không thấy người ngâm xướng chú ngữ mà cũng có thể dụng xuất thất giai ma pháp, không biết lúc nào Linh Nhi mới đạt tới trình độ này đây “.

Lý Đắc cười khổ nói : “ Ngươi là muốn chọc ta sao ? Đừng nói là ta, chính phụ thân ngươi cũng không có khả năng không ngâm xướng chú ngữ mà dụng xuất thất giai ma pháp, lúc trước là ta quá sơ ý, chỉ dùng ma pháp cấp thấp tiến hành phòng ngự, đợi đến lúc xảy ra chuyện thì đã không kịp ngâm xướng chú ngữ nữa, chỉ có thể dùng một thất giai quyển trục, ai, quyển trục kia ta đã tốn hao không ít thời gian, được phụ thân ngươi trợ giúp mới hoàn thành được, nếu đem ra ngoài bán, ít nhất giá trị hơn trăm tử kim tệ. Ta bây giờ phải đi tìm phụ thân ngươi, chuyện này nhất định phải nói cho hắn biết “.

Sư Cửu có chút bất mãn : “ Lý Đắc sư phụ, trọng yếu như vậy sao ? Có lẽ, tiểu tử vừa rồi cũng chỉ sử dụng quyển trục mà thôi ? ".

Lý Đắc lạnh nhạt nói : “ Ta nếu ngay cả việc hắn sử dụng quyển trục hay không cũng không nhận ra, thì không xứng là ma đạo sĩ, ma pháp có thể dụng quyển trục lai dẫn động, nhưng là, ma pháp khống chế lại giả không được, ta cho ngươi một cái quyển trục Bạo Phong Tuyết, ngươi có thể khống chế được như hắn vừa rồi sao ? Chẳng những có thể đem Bạo Phong Tuyết tụ tập dày đặc như vậy, lại còn có thể khống chế nó đột nhiên cải biến phương hướng, mặc dù hơi thiếu thuần thục, nhưng cho dù là một băng hệ ma đạo sĩ, khống chế cũng bất quá chỉ như thế mà thôi. Ma pháp khống chế lực của hắn rất mạnh, so với bất cứ đại ma pháp sư nào trên đại lục đều mạnh hơn, thật không biết với niên kỷ nhỏ như vậy, hắn làm thế nào để luyện được “. Nói xong những lời này, hắn liếc nhìn Sư Cửu đầy thâm ý, rồi xoay người đi.

Lý Đắc đi, Long Linh mới trong kinh ngạc tỉnh táo lại, thì thào nói : “ Lý Đắc bá bá đã thật lâu không cười, vừa rồi trong lúc trắc thí hắn lại nở nụ cười a “.

Sư Cửu bực tức nói : “ Ta xem, Lý Đắc sư phụ hiện tại cũng có chút … , quên đi, bất quản người nữa, sư muội đi thôi, ta đưa ngươi đi ăn chút lót dạ đêm ? ".

Long Linh lắc đầu, đáp : “ Không cần, sư huynh, hôm nay ta mới phát hiện, nguyên lai là trong tu luyện ma pháp, ta vẫn còn kém lắm, so với kẻ cùng lứa tuổi cũng không hề có ưu thế, ta muốn nhanh chóng tu luyện, tranh thủ để sớm vượt qua Niệm Băng. Ngươi cũng chăm chỉ tu luyện đi, ngày mai gặp lại. Không biết ngày mai phụ thân nhìn thấy Niệm Băng thì sẽ như thế nào đây “. Nói xong, hướng Sư Cửu đánh tiếng rồi phiêu thân rời đi.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự