Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 105 Đại Địa Tô Tỉnh Đích Toàn Luật ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5954 chữ · khoảng 21 phút đọc

Kinh ngạc lóe lên trong mắt Mộc Vinh, ánh mắt Mộc Tinh nhìn Dung Băng đã có thêm vài phần chú ý, tựa hồ đối với thanh niên anh tuấn trước mặt này rất có hứng thú. Mộc Vinh thong thả nói: “Không sai, huynh muội tại hạ đến từ Lãng Mộc đế quốc, nhìn tiêu ký trước ngực ngươi, hẳn là người của Dung gia.“

Niệm Băng cùng Phượng Nữ lúc này đã đi tới cạnh Dung Băng, Mộc Tinh thấy Phượng Nữ, trong đôi mắt xanh biếc không khỏi toát ra một tia ghen ghét, mắt Mộc Vinh lại sáng rực.

Dung Băng thờ ơ nói: “Đây là Đô Thiên thành, cũng là thủ đô của Hoa Dung đế quốc chúng ta. Mã xa của các hạ chạy loạn trong Đô Thiên nội thành như thế, chẳng phải là coi thường Hoa Dung ta không người sao?“

Mộc Vinh mỉm cười đáp: “Thật sự không có ý tứ, chúng ta vì phải đua với thời gian nên mới như vậy, đến chậm, sợ lỡ mất báo danh.“

Trong lòng Niệm Băng khẽ động, nói: “Nói như vậy, các ngươi là đại biểu của Lãng Mộc đế quốc tới tham gia Tân Duệ ma pháp sư đại tái?“

Mộc Tinh đáp: “Không sai, ta cùng ca ca là tới tham gia bỉ tái. Các ngươi nếu là người Dung gia, có phải cũng là tuyển thủ?“

Dung Băng lãnh đạm nói: “Chúng ta sẽ gặp lại ở tái tràng. Bất quá, bây giờ, nếu mã xa của các ngươi còn đi như lúc trước, chỉ sợ cũng không cần tham gia bỉ tái nữa.“

Mộc Tinh giận nói: “Chúng ta đại biểu cho Lãng Mộc đế quốc, ngươi nói chuyện khách khí một chút.“

Dung Băng cũng sẽ không bị sắc đẹp của đối phương mê hoặc, “Ta đã rất khách khí rồi, nếu không, vừa rồi sẽ không chỉ là một hỏa cầu thuật.“

“Làm càn, ngươi là ai, dám bạo gan nói chuyện như vậy với thiếu chủ của chúng ta.“ A Tứ lúc trước thối lui về một bên vọt lên.

Dung Băng không nhìn hắn, thản nhiên hướng về phía Mộc Vinh nói: “Chó của ngươi sủa bậy.“

Không đợi Mộc Vinh mở miệng, A Tứ điên cuồng hét lên một tiếng, toàn thân đấu khí đại phóng, chiến phủ chợt bổ về phía Dung Băng. Lúc này, kẻ động thủ chính là Niệm Băng. Tay phải nhấc lên, hồng, lam lưỡng sắc quang mang đồng thời phiêu nhiên lao ra. Tại không trung ngưng kết thành một quang cầu cỡ nắm tay đón nhận chiến phủ của A Tứ, Dung Băng vốn không cố kỵ, hiện tại hắn lại càng không cố kỵ. Mỗi lần động thủ giết người, băng lãnh từ trong đáy lòng Niệm Băng lại phát ra.

Ầm!!! Thân thể A Tứ bị chấn bay ngược lại. Tiên huyết trong miệng cuồng phún, nặng nề rơi xuống đất cách đó ba trượng.

Hiện tại, băng hỏa đồng nguyên ma pháp cầu đã không còn như trước, trải qua cải tiến của Niệm Băng, mặc dù chỉ là thuấn phát tiểu ma pháp, nhưng lại được áp súc nhanh, khi Dung Băng lần đầu tiên cùng A Tứ động thủ thì hắn đã chuẩn bị, một mực áp súc trong tay, lúc này mới phát ra. Bất quá, Niệm Băng vẫn còn rất kinh ngạc, vốn hắn nghĩ. Ma pháp cầu bạo tạc tất có thể phá tan đấu khí của đối phương, đánh thẳng vào thân thể địch, nhưng đấu khí của A Tứ so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn một chút, mặc dù chỉ là kiếm sư cao cấp, thế nhưng thổ thuộc tính đấu khí của hắn trước khi bị phá tan đã hóa giải đại bộ phận lực bạo tạc. Lúc này mới giữ được một mạng.

Niệm Băng ra tay rất nhanh, ngoại trừ Phượng Nữ ra, không ai thấy rõ hắn dùng ma pháp gì, Mộc Vinh trong mắt hàn quang chợt lóe, trên người tản ra lục sắc quang mang mãnh liệt, “Đánh chó phải xem mặt chủ, ngươi không nhìn thấy ta sao?“

Niệm Băng hừ lạnh một tiếng. Có chút khiêu khích nhìn Mộc Vinh, tựa hồ muốn nói, không thấy ngươi thì sao?

Mộc Vinh tay phải chĩa về trước, nhẹ nhàng chộp tới ngực Niệm Băng, nhưng đón nhận hắn lại là Dung Băng, hai người hai tay tiếp xúc. Hồng, lục lưỡng sắc quang mang trong nháy mắt bành trướng, đây là một loại phương pháp chiến đấu tương đối hòa bình giữa ma pháp sư, song phương đều xuất chưởng, hoàn toàn dựa vào ma pháp lực mà đối kháng. Dù sao đang ở Hoa Dung đế quốc, Mộc Vinh cũng không dám làm gì quá mức.

Ma pháp khí tức chung quanh trong nháy mắt đậm đặc, Mộc Vinh sắc mặt thay đổi, liên tiếp lui ba bước mới đứng vững, hắn đã bị ma pháp lực của Dung Băng đẩy lui. Dùng sức gật đầu, “Được, lĩnh giáo rồi, chúng ta gặp lại ở tràng bỉ tái.“ Nói xong, mang theo muội muội xoay người đi, A Tứ miễn cưỡng từ mặt đất đứng lên, căm hận trừng mắt nhìn Niệm Băng, rồi cũng đi theo.

Nhìn mã xa chậm rãi ly khai, Phượng Nữ nhẹ giọng nói: “Niệm Băng, ngươi ra tay quá nặng rồi.“

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: “Ai bảo hắn đắc tội ca ca ta chứ.“ Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Dung Băng, giải thích tiếp: “Mặc dù ma pháp cầu của ta không trực tiếp giải quyết tên nô tài kia, bất quá, băng cùng hỏa khí tức đã xâm nhập vào kinh mạch hắn, dưới tác động của lưỡng chủng cực đoan năng lượng, hắn sống không quá đêm nay, hiện tại chỉ là cố gắng chống đỡ mà thôi. Ca, bọn họ là Lãng Mộc đế quốc hoàng tộc?“

Dung Băng trong lòng thất kinh, hắn luôn luôn tưởng rằng đã đủ độc, lại không nghĩ rằng Niệm Băng mặt ngoài ôn hòa một khi động thủ lại độc hơn vài phần, không hề để lại cho đối phương đường sống. Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại không nói ra, “Không sai, bọn họ là Lãng Mộc đế quốc hoàng tộc, Lãng Mộc đế quốc mộc hệ ma pháp là một loại ma pháp phi thường kỳ lạ, khi sử dụng có thể mượn lực lượng của tự nhiên, rất đặc biệt. Đáng tiếc, hỏa khắc mộc, bọn họ tuy mạnh, nhưng thủy chung vẫn bị Hoa Dung đế quốc chúng ta áp chế. Niệm Băng, ngươi nếu gặp phải huynh muội này, tận lực lấy hỏa hệ ma pháp làm chính công. Mộc Vinh nọ có thực lực đại ma pháp sư, ma pháp lực của hắn mặc dù cũng không mạnh, nhưng phải cẩn thận với sự quỷ dị của mộc hệ ma pháp.“

Niệm Băng mỉm cười, đáp: “Ta biết rồi, ca, chúng ta đi ăn cơm thôi, ta rất muốn thưởng thức Lạc Bính Quyển Đái Ngư xem có vị đạo thế nào.“

Biến cố lúc trước cũng không ảnh hưởng tới sự nhiệt tình của bọn họ, đi qua mấy con đường, bọn họ đã tới mục đích. Phạn quán có tên là Lạc Bính Quyển Đái Ngư, chiêu bài không nhỏ, mặc dù chỉ có một tầng, nhưng đại sảnh lại cực kỳ rộng rãi. Ba người tìm một bàn trước cửa sổ ngồi xuống, Dung Băng cầm thực đơn đưa cho Niệm Băng, gọi phục vụ viên nói: “Cho chúng ta ba phần Lạc Bính Quyển Đái Ngư trước. Niệm Băng, ngươi xem đi, muốn uống cháo gì.“

Niệm Băng cầm thực đơn trong tay, kinh ngạc phát hiện, mặt trên viết đều là tên. Phía trên cùng viết Nhất Phẩm Chúc (ND: cháo No. 1), tiếp theo là Hắc Chi Ma Nhu Mễ Chúc (ND: cháo gạo nếp vừng đen) , Phỉ Thúy Trư Can Chúc (ND: cháo gan lợn), Đại Mạch Tiểu Tảo Sơn Dược Chúc (ND: cháo thuốc táo với lúa mạch), Hà Diệp Băng Chúc (ND: cháo lá sen để lạnh), Thủy Quả Băng Chúc (ND: cháo hoa quả để lạnh), Lục Đậu Băng Chúc (ND: cháo đậu xanh để lạnh) hơn mười loại cháo, chỉ cần nhìn tên, trong lòng Niệm Băng đã minh bạch, phạn điếm này có đặc điểm khác so với Chúc Oa điếm mà lần trước Dung Băng dẫn hắn tới, phối hợp dinh dưỡng trong cháo này hiển nhiên là được cao nhân chỉ điểm, mỗi loại phối hợp đều cực kỳ xảo diệu, tác dụng tư bổ phi thường rõ ràng.

Dung Băng mỉm cười nói: “Thế nào, không tồi chứ, ta khuyên ngươi thưởng thức vài loại băng chúc, vị đạo phi thường tốt.“

Niệm Băng suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta mỗi người hai chén cháo đi, Nhất Phẩm Chúc, Phỉ Thúy Trư Can Chúc, Đại Mạch Tiểu Táo Sơn Dược Chúc, Hà Diệp Băng Chúc, Thủy Quả Băng Chúc, Lục Đậu Băng Chúc. Mỗi loại đều phải nếm thử, xem có cái gì đặc biệt.“

Rất nhanh chóng, thực vật đã được mang lên, ba phần bánh cuốn cắt thành chữ nhật, nhiệt khí bừng bừng. Hiển nhiên là vừa mới ra lấy ra khỏi nồi. Đái ngư (ND: 带鱼, đái ngư, một loại cá) từ mặt ngoài nhìn thì không có gì đặc biệt, phía dưới ba phần đái ngư đầy ắp, được lót dưa muối, cháo hiển nhiên là được đun đặc, sáu bát cháo mang sáu loại màu sắc khác nhau. Nhất Phẩm Chúc kỳ thật là cháo gạo nếp. Thế nhưng, trong cháo lại có hạt đào và lạc nghiền nát cùng vừng trắng, nhìn qua là muốn ăn ngay.

Dung Băng động thủ đầu tiên, lấy một miếng bánh kéo về phía mình, rồi cho vào hai khối đái ngư. Dùng bánh cuốn cuộn lại rồi đưa vào trong miệng nhấm nuốt, “Niệm Băng, đệ muội, các ngươi nếm thử, vị đạo không tồi.“

Niệm Băng cùng Phượng Nữ học cách ăn của Dung Băng. Bánh cuốn đã chín đủ, tầng thứ rõ ràng, vào miệng liền tỏa hương thơm ngát, đái ngư mặt ngoài nhìn như là được đun cách thủy, nhưng vào miệng, lại không có mùi tanh thịt cá, lại mang theo một luồng hương khí nồng đậm. Kỳ lạ chính là, xương của đái ngư hoàn toàn nhừ, có thể ăn được, bánh cuốn cùng đái ngư, ngay cả cao cấp trù sư như Niệm Băng cũng không khỏi động dung.

“Vị đạo thật ngon, bánh cuốn chín vừa, nhất định là do người lão luyện nhào bột mới có thể làm được, đái ngư này hẳn là chỉ được hầm, thế nhưng, nếu thời gian quá dài, thịt cá sẽ mất vị, mà đái ngư này lại phi thường thơm ngon, ta nghĩ, a, đúng rồi, hẳn là chỉ dùng áp lực để hầm, nhưng là, áp lực này từ đâu mà ra? Hơn nữa, hương khí này lại rất kỳ lạ.“

Dung Băng mỉm cười nói: “Niệm Băng, xem ra trù nghệ của ngươi cũng không kém, chỉ mới ăn đã có thể nhận ra ảo diệu trong đó. Quả thực là hầm, về phần áp lực, là do người làm, ta từng hỏi qua trù sư nơi này, lúc hầm đái ngư, trù cụ được dùng là nồi sắt siêu dày một tấc, vung nồi dày tới hai tấc, mà phía trên lại không hề có lỗ, như vậy, nhiệt khí sẽ rất khó tản ra ngoài, dùng lửa lớn đun, mới có thể có được vị đạo như vậy, về phần hương khí ngươi nói, nếm thử dưa muối phía dưới đái ngư đi.“

Nghe Dung Băng chỉ điểm, nhìn vào dưa muối bóng loáng, Niệm Băng nhất thời hiểu được, “Lấy dưa muối lót dưới, thêm gia vị rồi hầm, quả nhiên phương pháp rất hay! Trù sư nơi này có suy nghĩ rất độc đáo, Lạc Bính Quyển Đái Ngư, mỹ vị mới lạ, không tồi.“

Bữa cơm cứ như thế mà kết thúc, không chỉ là đái ngư, các loại cháo khác cũng để lại cho Niệm Băng ấn tượng rất sâu, liên tưởng tới trù nghệ của mình, hắn đã có không ít ý tưởng. Trong các loại cháo, Niệm Băng thích nhất là Ma Pháp Sư Thủy Quả Chúc, hoa quả bên trong rất đơn giản, chỉ có ba loại, phân biệt là dưa hấu, lê cùng chuối tiêu, ba loại hoa quả đều được thái chỉ, dùng cháo gạo nếp làm cơ sở, vị đạo băng lương ngọt ngào, Phượng Nữ cũng rất thích, buộc Niệm Băng sau này phải làm cho nàng ăn.

Thời gian hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh, bởi vì bỉ tái chỉ có thể cho tuyển thủ tới tham dự, Niệm Băng phải để Phượng Nữ ở lại lữ điếm chờ hắn. Một tháng ở chung, hai người mặc dù có thể giữ lễ, nhưng lòng bọn họ sớm đã hòa quyện, đúng như Dung Băng nói, phượng tộc nhân cũng không xuất hiện, bất kể kết quả bỉ tái lần này thế nào, sau khi kết thúc, Niệm Băng sẽ nói cho Phượng Nữ về suy đoán của hắn về thân thế nàng. Trước khi xuất môn, Phượng Nữ cũng không tỏ ra lo lắng, nàng biết, Niệm Băng hiện tại cần chính là sự ủng hộ của mình, nàng chỉ nói với Niệm Băng một câu: Ta tin tưởng thực lực của ngươi.

Hoàng cung đại môn đã nằm trong tầm mắt, có lẽ là bởi vì hôm nay cử hành Tân Duệ ma pháp sư đại tái, thủ vệ ở hoàng cung trở nên càng thêm sâm nghiêm. Niệm Băng tới rất sớm, sau khi trình thẻ bài, được binh lính đưa vào trong hoàng cung.

Từ nhỏ đến lớn, Niệm Băng lần đầu tiên đi vào hoàng cung của một quốc gia, lại là Hoa Dung đế quốc được xưng là đại lục đệ nhất cường quốc. Hoàng cung cũng không có nhiều bố trí, thậm chí ngay cả thực vật cũng rất ít thấy, thế nhưng, mỗi tòa cung điện đều tràn ngập khí tức nghiêm cẩn, cung điện to lớn cũng không tính là quá hoa lệ, thế nhưng khiến người ta cảm giác được sự vững chắc dị thường, Hoa Dung đế quốc là một quốc gia sùng bái hỏa, cho nên, nơi Hoa Dung đại đế triệu kiến bách quan được gọi là Hỏa Thần điện.

Hỏa Thần điện là kiến trúc cao nhất trong hoàng cung, nhưng nó lại chỉ có một tầng, độ cao của một tầng này lại hơn mười lăm trượng, Hỏa Thần nội điện cực kỳ rộng rãi, có một đường ở giữa rộng chừng hai mươi trượng nối thẳng đến long tọa tận cùng bên trong của Hoa Thiên đại đế, ở giữa được trải thảm đỏ, Hoa Dung đế quốc bách quan chia làm hai bên, đầu hàng mỗi bên đặt hai chiếc ghế lớn gần Hoa Thiên đại đế, ngồi ghế bên phải, chính là Hỏa Diễm Sư Vương Dung Thân Vương Dung Diễm, mà cùng hắn đối diện, chính là đế quốc tể tướng, cũng là khai quốc công thần, Tô Việt.

Đối với Dung Thân Vương, Niệm Băng rất quen thuộc, lúc này Hoa Thiên đại đế còn chưa tới, hắn liếc mắt nhìn Tô Việt đối diện Dung Thân Vương, Tô Việt so với Dung Thân Vương thì trẻ hơn nhiều, mặc dù đều là lão giả, nhưng trên người hắn lại tản ra khí tức nho nhã, hắn cũng không mặc quan phục, một thân nguyệt bạch sắc trường y càng tăng thêm vài phần hàn lâm, vóc người cân xứng, nét mặt nhu hòa, đôi mắt phượng cũng bộc lộ quang mang nhu hòa, so với vẻ sắc bén của Dung Thân Vương, hắn tựa hồ dễ thân cận hơn.

Niệm Băng được binh lính đưa đến đứng sau bách quan, bên cạnh hắn chính là Dung Băng, bởi vì tị hiềm, Dung Băng cũng không chào hỏi hắn, hai người phảng phất như không nhận ra nhau, Niệm Băng ánh mắt lưu chuyển, phát hiện trong mười tuyển thủ tham gia bỉ tái, ngoại trừ mình cùng ca ca ra, còn có một người nữa đã tới, hắn đứng bên kia của Dung Băng, khuôn mặt gỗ không có một tia biểu tình, ngực trái cũng có một kim sư tiêu chí, chính là một tuyển thủ khác của Hoa Dung đế quốc, Dung Cực. Tái kiến Dung Cực, trong lòng Niệm Băng đột nhiên có loại cảm giác kỳ dị, Dung Cực tựa hồ đã khác trước kia, hắn đã trở nên càng thêm nội liễm, thậm chí ngay cả một tia ma lực ba động cũng không có, thế nhưng, Niệm Băng lại mơ hồ cảm giác được, thực lực của Dung Cực sợ rằng chỉ có thể hơn Dung Băng, chứ không thể kém.

Dung gia cùng Tô gia mặc dù đều là trụ cột của Hoa Dung đế quốc, nhưng có một quy định bất thành văn, trừ phi có chuyện trọng yếu, nếu không thì chỉ có gia trưởng hai nhà mới có thể vào triều, cho nên, ở chỗ này Niệm Băng cũng không thấy đại bá Dung Việt mà mình rất khát vọng được thấy.

Dung Thân Vương mắt cụp xuống, Dung Băng cùng Niệm Băng tiến nhập đại sảnh tựa hồ cũng không khiến hắn chú ý, còn sau khi tể tướng Tô Việt hướng về phía Dung Băng có chút gật đầu thì đưa mắt nhìn về phía Niệm Băng, mặc dù Niệm Băng đã cải biến dung mạo, nhưng vẻ tuấn lãng cùng khí chất bất phàm của hắn vẫn khiến Tô Việt chú ý.

Hôm nay Niệm Băng cố ý mặc một kiện hồng sắc ma pháp sư bào, phía trên tự nhiên không có tiêu chí gì, cũng không có tiêu chí cho đẳng cấp của ma pháp sư, tóc được cải biến thành màu đen buông xõa trên vai, biểu tình bình tĩnh.

Tô Việt hướng về phía Niệm Băng mỉm cười, ánh mắt hắn rất nhu hòa, nhưng lại có một lực xuyên thấu kỳ dị, phảng phất như có thể nhìn được nội tâm của người, cảm nhận được ánh mắt của Tô Việt, Niệm Băng tinh thần lực tự nhiên ngưng tụ, hình thành sự chống cự.

Không lâu sau, ma pháp sư tham gia bỉ tái lần này lục tục đến, đến sau Niệm Băng, Dung Băng huynh đệ, chính là Lãng Mộc đế quốc Mộc Vinh cùng Mộc Tinh, hai người đứng đối diện Niệm Băng huynh đệ, ánh mắt Mộc Tinh rất sôi sục, khi ánh mắt rơi trên người Dung Băng huynh đệ, liền toát ra vẻ tức giận và khiêu khích, trong đó tràn ngập cừu hận sâu sắc, Mộc Vinh hiển nhiên so với muội muội thì thành thục hươn nhiều, ánh mắt lãnh đạm không có sắc thái tình cảm gì.

Sau đó, hai thanh niên ma pháp sư của Kỳ Lỗ đế quốc tới, hai người bề ngoài nhìn đều rất bình thường, từ ma pháp sư bào trên người bọn họ có thể thấy được, bọn họ phân biệt là phong hệ và thủy hệ ma pháp sư. Bề ngoài bình thường cũng không khiến Niệm Băng xem thường bọn họ, có thể đại biểu cho quốc gia mà đến, thực lực sao lại kém được?

Sau bọn họ, là người của Áo Lan đế quốc ma pháp sư công hội phái tới, đó là hai nữ tử, khiến Niệm Băng kinh ngạc chính là, thuộc tính của hai nữ ma pháp sư đều cực kỳ hiếm thấy, phân biệt mặc ngân sắc ma pháp bào tượng trưng cho không gian hệ cùng kim sắc ma pháp bào tượng trưng cho quang minh hệ, thêm vào bề ngoài xinh xắn, các nàng nhất thời trở thành tiêu điểm của mọi người. Hai nữ ma pháp sư mặc dù đã cố gắng khắc chế , thế nhưng lúc ánh mắt của các nàng quét về phía quần thần ở đây, vẫn không khỏi toát ra cừu hận, dù sao, đối mặt với địch nhân từng xâm lược quốc gia của chính mình, các nàng trong lòng sao có thể bình tĩnh đây?

Mặc dù các ma pháp sư này đều có những điểm đặc biệt, thế nhưng, bọn họ lại nhưng không phải người mà Niệm Băng mong muốn gặp nhất, giờ này khắc này, cừu hận ẩn trong nội tâm đang từ từ thiêu đốt, hắn lẳng lặng chờ đợi. Chờ đợi tuyển thủ cuối cùng xuất hiện.

Thiên Huyễn Băng Vân rốt cục cũng tới, không ai cùng đi, nàng lẳng lặng đi vào Hỏa Thần nội điện, trong nháy mắt lúc nàng bước vào Hỏa Thần điện, tựa hồ cả Hỏa Thần điện nhiệt độ liền giảm đột ngột, đó cũng không phải do ma pháp, mà là do lãnh ý mà bản thân nàng mang theo.

Rốt cục cũng gặp được địch nhân sắp phải đối mặt, thân thể của Niệm Băng và Dung Băng cũng không khỏi căng thẳng. Ngay cả Dung Cực lúc nào cũng mang vẻ mặt bình thản cũng có chút kích động.

Thiên Huyễn Băng Vân bước rất chậm, nàng trực tiếp đi tới đầu hàng rồi dừng lại, một thân khiết bạch ma pháp bào thêu lam sắc băng hoa, vóc người thon dài không có chỗ nào thua kém Phượng Nữ, mái tóc dài màu lam tựa như một thác nước rủ xuống mặt đất. Nhưng ở vị trí tiếp cận mặt đất tựa hồ có thứ gì đó nâng lên, đuôi tóc nhếch lên về phía sau, không ai có thể thấy rõ tướng mạo của nàng. Bởi vì trên mặt nàng mang theo một tấm lụa trắng, thế nhưng, trong cặp mắt lam cổ tỉnh vô ba lại tràn ngập hàn ý, phảng phất, nàng bản thân chính là một khối băng, một khối vạn cổ hàn băng.

Vóc người hoàn mỹ, khí chất băng lãnh, cộng thêm nhãn thần bình tĩnh mà vô cùng thâm thúy. Cấu thành nên ma pháp sư trẻ tuổi đến từ Băng Thần tháp. Sự xuất hiện của nàng, che mờ ba nữ ma pháp sư kia, phảng phất như một đóa băng hoa không nhiễm bụi trần nở rộ trong hàn lãnh.

Dung Thân Vương chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như điện đảo qua người Thiên Huyễn Băng Vân, đôi mắt bình tĩnh của Băng Vân cũng không có biến hóa gì. Nhưng thân hình thon dài lại có chút chấn động, lùi về phía sau một bước, vừa đúng đến ngay gần chỗ Niệm Băng.

Khí tức cảm thán từ trên thân Dung Thân Vương chợt lóe mà qua, hắn lại khôi phục dáng vẻ lúc trước, phảng phất chưa hề phát sinh điều gì. Đúng lúc này, truyền chỉ quan trên điện hô lớn: “Bệ hạ giá lâm.“

Ánh mắt mọi người đều hướng về thủ bảo tọa trên Hỏa Thần điện, trong vòng vây của cung nga, Hóa Thiên Đại Đế tuổi bát tuần chậm rãi đi lên ngũ tọa, cùng hắn đi ra, còn có một người Niệm Băng rất quen, chính là công chúa Hoa Y Nặc. Y Nặc hôm nay thay thịnh trang, phấn hồng sắc công chúa quần làm tăng khí chất cao quý của nàng, có vẻ càng thêm xinh đẹp. Y Nặc đỡ tay gia gia, từ khi nàng xuất hiện, trong mắt nàng cũng chỉ có một người.

Ánh mắt Dung Băng tương đối cùng cặp mắt nồng nàn của Y Nặc, hướng về phía nàng có chút gật đầu, lộ ra một tia mỉm cười hiếm thấy.

Khi Dung Băng cùng Y Nặc đầu mày cuối mắt truyền tình, Niệm Băng lại cẩn thận quan sát vị sáng lập Hoa Dung đế quốc vĩ nghiệp, Hoa Thiên đại đế. Hoa Thiên đại đế mặc dù râu tóc bạc trắng, nhưng hắn cũng không giống như một lão nhân tựa ngọn đuốc trước gió. Da dẻ hồng nhuận bóng bẩy, thậm chí ngay cả nếp nhăn cũng rất ít, mặc dù cương nghị mang theo tươi cười nhàn nhạt, nhưng tự nhiên tản mát ra uy nghiêm vô hình. Nếu không phải râu tóc bộc lộ niên kỷ của hắn, chợt nhìn, chỉ giống như mới bốn mươi mà thôi. Trong ba người sáng lập Hoa Dung đế quốc, không có ai là đơn giản, Dung Thân Vương, là cường đại hỏa hệ ma pháp sư, tể tướng Tô Việt được xưng Ngưỡng Quang đại lục đệ nhất trí giả, mà vị Hoa Thiên đại đế này, hồi bốn mươi tuổi thì đã đạt tới vũ thánh cảnh giới, thân làm đế vương nhiều năm, đã thật lâu không ai thấy hắn ra tay nữa, thế nhưng, không có ai hoài nghi, hắn là một gã đỉnh cấp vũ giả. Năm đó, chính là vị đế vương miệng mang theo tia mỉm cười này, cùng Dung Thân Vương đồng thời chém giết vô số địch nhân, do vậy, Hoa Thiên đại đế còn có danh hiệu là Thiết Huyết đại đế.

Ngoại trừ Dung Diễm cùng Tô Việt ra, tất cả bách quan đồng thời quỳ rạp xuống đất, cung thanh nói: “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Mà chúng ma pháp sư đến từ bên ngoài, cũng đều quỳ một chân xuống đất, hành lễ. Chỉ có Thiên Huyễn Băng Vân vẫn đứng như trước, giống như một đóa băng liên hoa cao ngạo, vẫn tản ra hàn ý nhàn nhạt như trước.

“Lớn mật, kẻ từ bên ngoài đến sao không thi lễ.”

Thiên Huyễn Băng Vân thản nhiên nói: “Ta phụng chính là thần, mà không phải người.” Đơn giản một câu nói, đã cho thấy lập trường của nàng. Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mặc dù dễ nghe, nhưng khiến những kẻ đem lòng yêu cái đẹp kia phải đổ một bả mồ hôi lạnh.

Ánh mắt Dung Thân Vương hướng về phía Thiên Huyễn Băng Vân, lúc này, hắn chậm rãi đứng lên, Hoa Thiên chẳng những là đế vương, còn là huynh đệ của hắn, hắn sẽ không cho phép bất luận kẻ nào bất kính với huynh đệ của mình.

Hoa Thiên đại đế mỉm cười, nói: “Lão Dung, lớn như vậy rồi, đừng nóng giận như vậy, ngồi xuống đi.”

Dung Thân Vương nhìn Hoa Thiên tương, Hoa Thiên hướng về phía hắn có chút gật đầu. Dung Thân Vương nhất thời minh bạch ý tứ của vị lão huynh đệ này, ánh mắt trong nháy mắt đảo qua Dung Băng, Dung Cực hai huynh đệ. Ý tứ của Hoa Thiên đại đế rất rõ ràng, nếu dựa vào ưu thế về địa giới để khiến đối phương phục tùng, vậy thì sẽ vi phạm thỏa thuận lúc đầu của ngũ quốc ma pháp sư đại tái, chỉ có ở bỉ tái đánh bại đối phương thì mới là cường giả chân chính. Gánh nặng trên vai Dung Băng, Dung Cực lại càng nặng.

“Người của Băng Thần tháp, quả nhiên không giống người thường. Ta nghe nói, cô nương có tên là Băng Vân.” Hoa Thiên đại đế đối với Băng Thần tháp tựa hồ rất hứng thú.

Thiên Huyễn Băng Vân thản nhiên đáp: “Đúng vậy.”

Hoa Thiên đại đế quét mắt về phía các ma pháp sư tham tái khác, nói: “Vậy còn một vị khác đại biểu cho Băng Nguyệt đế quốc là ai?”

Thiên Huyễn Băng Vân đáp: “Ta không biết, ta một mình đến đây. Băng Thần tháp cùng Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội không có liên lạc gì.” Mặc dù ngữ điệu của nàng cũng không có biến đổi, nhưng Niệm Băng nghe lại thấy rất chói tai.

Một ngang một bước rời khỏi hàng ngũ. Niệm Băng hướng về Hoa Thiên đại đế, nói: “Tại hạ Niệm Băng, đại biểu cho Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội đến đây tham tái, chính như Băng Vân tiểu thư nói, chúng ta Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội cùng Băng Thần tháp cũng không có quan hệ gì, ta cũng là một mình tới đây.” Hắn nói cũng không có gì sai, nhưng lại cố ý nhấn mạnh, trong giọng nói tràn ngập vẻ khinh thường. Phảng phất Băng Thần tháp như một con chuột chạy qua đường, chỉ sợ tránh mà không kịp.

Hoa Thiên đại đế mỉm cười, nói: “Nguyên lai như thế, không nghĩ tới, Băng Nguyệt đế quốc cũng phái tới một hỏa hệ ma pháp sư tham tái.”

Niệm Băng ánh mắt nhìn thẳng vào Hoa Thiên đại đế: ”Ta không phải hỏa hệ ma pháp sư.”

Hoa Thiên đại đế có chút kinh ngạc nói: “Vậy ngươi tại sao mặc hỏa hệ ma pháp sư bào?”

Niệm Băng lạnh lùng cười, đáp: “Còn chưa có ma pháp bào thích hợp với ta. Tùy tiện mặc mà thôi.” Những lời này của hắn, cũng chỉ có Dung Thân Vương cùng Dung Băng có thể hiểu được ý nghĩa trong đó.

Hoa Thiên đại đế mỉm cười đáp: “Có ý tứ. Đã như vậy, ta đây sẽ chờ xem biểu hiện đặc sắc của các ngươi. Hôm nay, ngũ quốc Tân Duệ ma pháp sư đại tái sẽ bắt đầu, danh tự của các vị tham tái đã biết, những thứ khác ta không nói nhiều, giống như trước đây, chỉ có quán quân cuối cùng mới có thể nhận được khen thưởng. Hoa Dung đế quốc ta mặc dù không nói là giàu có. Nhưng khen thưởng cũng sẽ không keo kiệt. Dung Thân Vương, ngày hôm trước ngươi nói với ta đã chuẩn bị vật khen thưởng rồi, mời lấy ra để giới thiệu một chút với các tham tái tuyển thủ của chúng ta.” Hoa Thiên đại đế nói khiến người ta cảm thấy rất thoải mái, không hề có vẻ của một đế vương.

Dung Thân Vương đứng dậy, hai tay vươn ra, trong tay hồng quang chợt lóe. Nhất thời xuất hiện một hộp gấm dài, trong tay hồng quang lóe lên, phong ấn trên hộp gấm chậm rãi mở ra, nhất thời, một đạo hoàng sắc quang mang nhu hòa phiêu nhiên bốc lên, quang mang không chói mắt, nhu hòa quang vựng tràn ngập sinh mệnh khí tức, mọi người thấy được, bên trong hộp gấm là một thanh đao, một thanh đao dày đơn giản, thân cùng chuôi đao dài chừng hai thước, trong đó chuôi dài tám tấc, thân dài một thước hai tấc, lưng đao rất dày, chừng hai tấc, chỉ dùng mắt nhìn, cũng có thể cảm giác được vẻ trầm trọng của thân đao. Hấp dẫn tham tái ma pháp sư nhất chính là trên chuôi đao là một bảo thạch gấp khúc bất quy tắc, hoàng sắc quang vựng nhàn nhạt chính là từ bảo thạch phát ra.

Trong mắt Hoa Thiên đại đế toát ra một tia kinh ngạc, ”Vốn là trường bỉ tái này, ta đã chuẩn bị một kiện tàng phẩm, nhưng Dung Thân Vương lại cố ý thay ta, lão Dung, không nghĩ tới ngươi lại hoang phí như vậy, chuôi Trường Sinh đao này tựa hồ là năm đó chúng ta ở … “

Dung Thân Vương ngắt lời: “Không sai, chính là Trường Sinh đao. Đao này, thân đao làm từ địa nham, Trường Sinh thạch trên chuôi đao chính là chí bảo trong thổ hệ ma pháp thạch. Thứ quý nhất chính là trên thanh đao này có phụ gia sinh mệnh khí tức, chuôi đao này là vô giá, có thể đoạt được nó hay không, phải xem bãn lĩnh của các ma pháp sư. Nó chẳng những là một thanh đỉnh cấp bảo đao, đồng thời, nó cũng hoàn toàn có thể được dùng như ma pháp trượng, nó có danh hiệu là Đại Địa Tô Tỉnh Đích Toàn Luật.”

Nói xong chữ cuối cùng, ánh mắt Dung Thân Vương rơi trên người Niệm Băng, Niệm Băng chấn động toàn thân, mặc dù Dung Thân Vương chỉ đảo mắt nhanh qua hắn, thế nhưng, hắn vẫn cảm giác được một tia kỳ vọng trong ánh mắt của Dung Thân Vương, hắn tựa hồ muốn nói, có thể đoạt được chuôi đao này hay không, còn cần dựa vào chính ngươi. Hắn là vì chính mình mà đưa ra vật khen thưởng này sao? Đúng vậy, hắn biết ma pháp mô phỏng của mình chỉ còn thiếu một thanh thổ hệ ma pháp đao. Nhưng là, hắn tại sao phải làm như vậy chứ? Hắn vẫn còn là vị Dung Thân Vương mà mình biết sao? Trong lòng Niệm Băng có chút rối loạn, vốn bởi vì Thiên Huyễn Băng Vân xuất hiện mà sinh ra hận ý mãnh liệt, từ sau khi Trường Sinh đao xuất hiện lại càng thêm phức tạp. Hắn biết rõ thanh Trường Sinh đao này rất có ý nghĩa với chính mình, Gia Lạp Mạn Địch Tư từng nói với hắn, nếu có thể hoàn thành toàn bộ ma pháp mô phỏng, dưới tác dụng tương sinh của các hệ ma pháp, ứng dụng tất nhiên sẽ có đột phá lớn, về phần có thể đạt tới cảnh giới gì thì rất khó nói, toàn hệ ma pháp sư, lực hấp dẫn đối với Niệm Băng là quá lớn, thế nhưng, hắn thật sự không muốn thiếu nợ Dung Thân Vương, hắn tự hỏi mình có thể chiến thắng?

Dung Thân Vương giao hộp gấm cho võ sĩ trên điện, hướng về phía Hoa Thiên đại đế gật đầu. Hoa Thiên đại đế mỉm cười, nói: “Tốt, vật khen thưởng các ngươi đã xem qua, không chỉ vì vinh dự mà còn vì vật trân quý này, nỗ lực lên. Được rồi, hiện tại bắt đầu rút thăm, nếu ma pháp sư cùng quốc gia rơi vào một tổ, thì mời một người trong đó rút thăm.”

Cũng bị hấp dẫn bởi Trường Sinh đao giống Niệm Băng còn có hai người, đó chính là Mộc Vinh huynh muội, tự nhiên ma pháp này lấy thổ hệ ma pháp làm cơ sở, Trường Sinh đao tràn ngập sinh mệnh khí tức nọ đối với bọn họ mà nói có ý nghĩa phi phàm. Mắt của hai huynh muội đồng thời sáng rực, tín niệm kiên định trong ánh mắt bừng lên, bộ dáng của Trường Sinh đao đã khắc sâu trong nội tâm bọn họ. Đại Địa Tô Tỉnh Đích Toàn Luật, nếu dùng nó để thi triển tự nhiên ma pháp, vậy thì sẽ là cảnh tượng gì đây?

Những người khác mặc dù biểu hiện rõ ràng như Mộc Vinh huynh muội, thế nhưng, đối mặt cực phẩm ma pháp đao cùng vinh dự chí cao của thanh niên ma pháp sư, tâm trí bọn họ cũng bốc lên như lửa. Chỉ có một người còn có thể hoàn toàn bảo trì bình tĩnh, ánh mắt của Thiên Huyễn Băng Vân vẫn băng lãnh như trước, phảng phất mọi chuyện này đều không có quan hệ tới nàng.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 67

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự