1140
960
720

Chương 106: Lạt thủ diệt địch ( Thượng )

Điện quan cầm một ống gỗ bình thường đi tới trước các ma pháp sư tham tái, không ai có động, từng người đều biết, trận đầu tiên của bỉ tái cực kỳ trọng yếu, dựa theo quy củ của bỉ tái, mỗi tiểu tổ mỗi ngày tiến hành hai trận đấu, sau khi được đủ một vòng, hoàn thành thi đấu trong mỗi tổ, thì được nghỉ ngơi hai ngày, rồi sẽ tiến hành chung kết, chung kết tổng cộng ba trận, ngày đầu tiên tiến hành hai trận, sau đó nghỉ ngơi một ngày, rồi tiến hành trận cuối cùng tranh chức quán quân. Cho nên, nếu gặp được đối thủ tương đối yếu trước, thì có thể tiết kiệm được rất nhiều ma pháp lực, sau khi mỗi tổ hoàn thành thi đấu vòng tròn cũng sẽ được nghỉ ngơi đầy đủ, chỉ cần là ma pháp sư tham gia bỉ tái lần này, không ai là không mong muốn đoạt được giải quán quân cuối cùng.

Người thứ nhất đi lên chính là Niệm Băng, hắn không quan tâm lắm đến việc mình phải đối mặt với đối thủ nào, đối với hắn mà nói, thế nào cũng không được, dù sao khi thi đấu ở tổ thì mình không thể đụng Thiên Huyễn Băng Vân. Tiện tay lấy một thẻ, rồi quay về chỗ. Nhìn Niệm Băng rút, các ma pháp sư khác cũng lục tục rút thăm, rút thăm diễn ra rất thuận lợi, không hề xuất hiện tình huống hai ma pháp sư từ một quốc gia lại nằm cùng một tổ.

Trong tay Niệm Băng là thẻ số một của tổ hai, đối thủ của hắn ở vòng thứ nhất là số hai cùng tổ, Dung Băng theo như ý nguyện rút được tổ một, Thiên Huyễn Băng Vân cùng tổ với hắn, hơn nữa, phân biệt số thẻ là số ba, số bốn, sẽ gặp nhau hôm nay ở trận thứ hai của tổ một.

Phong hệ ma pháp sư của Kỳ Lỗ đế quốc nhìn thẻ trong tay liền nở nụ cười, đây tuyệt đối là thẻ trên, số hai tổ hai, hắn sẽ phải đối mặt chính là kẻ chưa từng vượt quá vị trí số tám từ trước tới nay, đại biểu của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, đối với kết quả của trận đầu tiên, hắn tràn ngập tự tin, thế nhưng, đây thật sự là một thẻ ngon ăn sao?

Dưới sự đái lĩnh của Hoa Dung đế quốc Hỏa Thần điện điện quan, mười ma pháp sư đại biểu của ngũ quốc rời khỏi Hỏa Thần điện. Hoàng cung rất lớn, bọn họ được đưa tới một tòa không hề nhỏ hơn Hỏa Thần điện phía sau hoàng cung, trước khi tiến nhập đại điện, từng người đều nhìn thấy biển ngạch ngoài điện có ba chữ lớn bằng vàng, Thí Luyện điện.

Đại điện này diện tích mặc dù rất lớn, nhưng bố trí lại phi thường đơn giản. Ở giữa đại điện, là một sân đấu lớn cao chừng một trượng, đường kính vượt qua ba mươi trượng, hai bên có cầu thang để đi lên sân đấu, cả đại điện tựa hồ đều là được xây quanh sân đấu, điện cao hai mươi trượng, vừa vào đại điện, liền cảm giác rõ ràng được khí tức ma pháp tràn ngập khắp nơi, cẩn thận quan sát, có thể nhận thấy bốn vách tường đều có lực phong ấn.

Khi mười tham tái ma pháp sư quan sát hoàn cảnh chung quanh, một loạt ma pháp sư mặc hồng sắc ma pháp bào nối đuôi nhau đi vào. Bọn họ sắp xếp đội hình phi thường chỉnh tề, vừa vào đại điện, lập tức bao thành một vòng quanh sân đấu, tổng cộng một trăm hỏa hệ ma pháp sư làm thành một vòng, bọn họ đều có một đặc điểm chung, trên ngực đều mang theo tiêu chí của đại ma pháp sư.

Niệm Băng thầm giật mình, không hổ là đại lục đệ nhất cường quốc. Hoa Dung đế quốc chỉ với thế trận ma pháp sư, thì Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội còn xa mới có thể sánh được. Một trăm đại ma pháp sư, nếu dùng trong chiến tranh, thì đó là thực lực cường hãn cỡ nào ! Những ma pháp sư này rõ ràng là đã sống với nhau thời gian dài, phối hợp rất tốt, lực tàn phá của bọn họ là khó có thể tưởng tượng được.

Theo vào sau một trăm hỏa hệ ma pháp sư là người Niệm Băng đã biết, chính là tam đệ Dung Phi của Dung Thân Vương, ma đạo sư tiêu chí trước ngực lóng lánh rực rỡ, hắn đi một bên sườn sân đấu. Ở nơi đó, đã chỉnh tề sắp xếp chỗ ngồi, chỗ rộng rãi ở chính giữa hiển nhiên là dành cho Hoa Thiên đại đế.

Một lát sau, Hoa Thiên đại đế đái lĩnh Dung Thân Vương và tể tướng Tô Việt hơn mười người tiến vào Thí Luyện điện, lúc này là có thể nhìn ra địa vị của bách quan trong Hoa Dung đế quốc, có thể đến nơi đây xem bỉ tái, không một ai không phải là quan lớn một phương của Hoa Dung đế quốc. Lúc Hoa Thiên đại đế cùng mọi người ngồi xuống, Dung Thân Vương hướng về phía Dung Phi gật đầu.

Hồng quang của hỏa diễm bao trùm thân thể Dung Phi, hắn tuổi đã thất tuần nhưng lại không hề có vẻ già nua, dưới tác dụng của hồng sắc hỏa diễm, thân thể hắn bay lên, phiêu nhiên rơi trên sân đấu đường kính một trượng. Chậm rãi đi tới giữa sân đấu, đối mặt với mười tham tái ma pháp sư phía dưới, Dung Phi mỉm cười nói: "Các tuyển thủ cũng thấy được, sân đấu này chính là nơi diễn ra trường thi đấu của các ngươi sắp tới, ta là tài phán cho bỉ tái lần này, nơi này có trăm ma pháp sư hộ vệ trong ma pháp sư quân đoàn của nước ta, các ngươi khi thi triển ma pháp có thể thả tay, không cần cố kỵ gì, nếu tự nhận không phải là đối thủ thì có thể nhận thua, nếu thương tổn thì tự xử lý, bất quá, nếu sau khi một phương nhận thua mà phương kia vẫn còn xuất thủ như trước, thì sẽ bị coi là thua. Trước tiên, mời số một cùng số hai của tổ một hai vị ma pháp sư lên đài, khi ta tuyên bố bỉ tái bắt đầu, các ngươi mới có thể động thủ, trong bỉ tái có thể sử dụng ma pháp vật phẩm, nhưng cấm sử dụng ma pháp quyển trục."

Lấy được thẻ tổ một số một, chính là Lãng Mộc đế quốc Mộc Vinh, mà tổ một số hai là Áo Lan đế quốc quang minh hệ nữ ma pháp sư. Hai người đi sân đấu thi đấu, đứng cách mười trượng nhìn nhau, Mộc Vinh có vẻ rất có phong độ, hướng về phía quang minh hệ nữ ma pháp sư đối diện mỉm cười, khách khí đích nói: "Tại hạ Lãng Mộc đế quốc Mộc Vinh, xin chỉ giáo." Hắn mong muốn đối mặt nhất kỳ thật là Dung Băng và Niệm Băng, tên thủ hạ A Tứ kia đi theo hắn nhiều năm, nhưng hôm qua sau khi trở về, không chống đỡ được bao lâu thì chết, sau khi chết, kinh mạch trong thân thể A Tứ một nửa phần hóa một nửa đống kết, điều này khiến Mộc Vinh tràn ngập cảnh giác đối với Niệm Băng, đồng thời cũng tràn ngập hận ý. Mãi đến lúc trước hắn mới biết được, Niệm Băng lại là đại biểu của Băng Nguyệt đế quốc, hơn nữa còn là Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, hắn tin tưởng, với thực lực của mình, nhất định có thể báo thù cho A Tứ, mặc dù bề ngoài không biểu lộ ra, nhưng hận ý trong lòng hắn đã thâm căn cố đế.

Quang minh nữ ma pháp sư tựa hồ đối với Lãng Mộc đế quốc cũng không có ác cảm gì, mỉm cười hoàn lễ, "Ta là Phi Phi.”

Dung Phi đứng giữa sân đấu nhìn hai người, mỉm cười nói: "Hai vị chuẩn bị.” Hắn nói, cũng là đưa ra mệnh lệnh cho một trăm hỏa hệ đại ma pháp sư phía dưới đài.

Tiếng ngâm xướng trầm thấp mà chỉnh tề từ chung quanh sân đấu truyền đến, hỏa nguyên tố trong không khí nhất thời sục sôi dị thường, một trăm hỏa hệ đại ma pháp sư đồng thời sử dụng một chú ngữ, cho dù là một gã hỏa hệ ma đạo sư cũng vô pháp sánh được, hồng sắc quang vựng bốc lên như màn che, hồng sắc quang tráo trong suốt bao phủ cả sân đấu, hỏa hệ ma pháp quen thuộc này Niệm Băng cũng nhận ra, đây chính là hỏa hệ ngũ giai ma pháp cấm chế Hỏa Vân Tráo, mặc dù chỉ là ngũ giai ma pháp, nhưng uy lực của một trăm người đồng thời dụng xuất lại cực mạnh, đủ để phòng ngự mọi ma pháp công kích từ cấm chú trở xuống.

Dung Phi phiêu nhiên thối lui về một bên sân đấu. Cũng không rời khỏi sân đấu, hồng sắc hỏa diễm bao vây thân thể hắn, hét lớn một tiếng, "Số một tổ một đấu với số hai tổ một, trận đấu bắt đầu.”

Một tiếng trận đấu bắt đầu. Nhất thời kéo theo thanh âm ngâm xướng chú ngữ, Mộc Vinh cùng Phi Phi cơ hồ đồng thời nhấc tay, trong tay Mộc Vinh xuất hiện một thanh ma pháp trượng kỳ hình quái trạng, tựa hồ là được kết bởi vô số sợi dây leo, pháp trượng dài đến một trượng, đầu trượng có một viên mặc lục sắc bảo thạch, mặc dù không phát quang, nhưng pháp trượng vừa xuất hiện, chung quanh thân thể Mộc Vinh nhất thời xuất hiện một tầng lục sắc quang vựng.

Động tác của Phi Phi không chậm chút nào, thủ trượng khéo léo bám theo một phiến kim sắc quang mang. Hai bên thủ trượng điêu khắc một một đôi cánh trắng tinh, phía trên có khảm một viên kim sắc bảo thạch lớn chừng hạch đào, không hề dừng lại, thủ trượng vừa xuất hiện, nàng lập tức phất về phía trước, kim quang lóe lên, một đạo quang tiễn như thiểm điện vọt tới phía Mộc Vinh đối diện. Khi ma pháp sư một đấu một quyết chiến, gây ảnh hưởng khi đối phương ngâm xướng cao cấp chú ngữ là trọng yếu nhất.

Mộc Vinh tựa hồ đã đoán trước được hành động của đối phương, pháp trượng trong tay chống trước thân, một tầng lục sắc quang thuẫn trong nháy mắt hình thành ngăn cản công kích của quang tiễn. Một màn kỳ dị xuất hiện, khi quang tiễn nổ trên quang thuẫn tạo ra những điểm kim quang, lục sắc quang mang lại càng thêm cường thịnh. Ma pháp trượng trong tay Mộc Vinh thay đổi, cả thanh pháp trượng kỳ dị phân giải, hóa thành một từng sợi nhỏ lục sắc, như bày trời, che đất ( ND : phô thiên cái địa, nghĩa là bày đặt trời, che dấu đất ) lao về phía Phi Phi.

Phi Phi hiển nhiên hoảng sợ trước tình cảnh trước mắt, vừa lui về phía sau, vừa vội vàng ngâm xướng chú ngữ. Kim sắc quang mang xoay tròn quanh thân nàng, một kim sắc quang tráo trong suốt xuất hiện, ngăn chặn đám sợi lục sắc. Thế nhưng, cũng chỉ là ngăn trở mà thôi, các sợi nhỏ lục sắc đập vào kim quang, cũng không xuất hiện biến hóa gì, cứ thế xuyên thẳng vào giữa, kim sắc quang tráo lung lay muốn vỡ, tựa hồ tùy thời đều có bị tan tành.

Mộc Vinh mỉm cười nhìn Phi Phi bị khốn trong công kích của mình, "Không nên chống cự, quang minh chiếu khắp đại địa, đối với tự nhiên ma pháp của ta chỉ biết sinh ra tác dụng tương sinh, ngươi không có cơ hội. Ma pháp trượng này của ta tên là Đằng Ti, vốn là một kiện công kích ma pháp vật phẩm cực tốt, không cần chú ngữ, nó cũng có thể phát sinh ra lực công kích tương đương với một ngũ giai ma pháp.”

Trên mặt Phi Phi toát ra một tia lãnh ý, thản nhiên nói: "Đúng như vậy sao? Quang minh quả thực có thể giúp cho tự nhiên sinh trưởng, thế nhưng, quang minh quá độ lại có thể khiến tự nhiên bởi vì mất nước mà hủy diệt.” Nói xong câu đó, thiên sứ chi trượng trong tay nàng lại giơ lên, vừa duy trì quang tráo chống đỡ, vừa nhanh chóng ngâm xướng trứ chú ngữ, từng vòng kim sắc quang vựng không ngừng thoát ra từ thân thể nàng, mỗi tầng kim sắc quang mang, đều có thể hỗ trợ cho quang tráo hộ thân, lục sắc Đằng Ti không có cách nào xâm nhập vào trong.

Mộc Vinh sắc mặt hơi đổi, hắn biết đối phương đã tìm được phương pháp đối đối phó với pháp trượng của mình, không dám chậm trễ, song chưởng chĩa thẳng ra, song song trước ngực, lục sắc châu lúc trước xuất hiện trên pháp trượng giờ nằm trong tay hắn, lục sắc bảo thạch trôi nổi trong không trung bắt đầu tản ra một tầng u quang nhàn nhạt.

" Đại Địa chi thần vĩ đại! Người là mẫu thân của mọi sinh vật, xin người cho phép ta, dẫn dắt tự nhiên lực, hóa thành xuân ý vĩnh hằng tràn ngập khắp nơi, giúp cho sinh mệnh nảy mầm, giúp cho khí tức sinh mệnh lan tràn. Khí tức tự nhiên theo ta mà động, khí tức tự nhiên cùng tồn tại với sinh mệnh. Tự nhiên lĩnh vực.”

Mộc Vinh ngâm xướng rất chậm, khi chú ngữ còn chưa hoàn thành, Phi Phi đối diện đã xảy ra biến hóa, quang minh tích súc đã lâu trong nháy mắt bộc phát, hóa thành kim sắc hỏa diễm lao ra.

"Thánh Viêm, hủy diệt mọi tà ác xâm nhập.” Lúc này Phi Phi một thân kim sắc ma pháp bào thánh khiết, kim quang lượn lờ, kim sắc hỏa diễm quanh thân thể trong nháy mắt khuếch tán, lúc trước Đằng Ti còn mạnh mẽ lao tới vừa tiếp xúc với kim sắc hỏa diễm liền toát ra khói xanh nhàn nhạt, bị bức lui về phía Mộc Vinh.

Mộc Vinh như chẳng thấy gì, lúc lục giai quang minh ma pháp Thánh Viêm cách hắn một trượng, chú ngữ của hắn rốt cục cũng hoàn thành, hai tay buông lỏng, mặc lục sắc bảo thạch vốn trôi nổi trong không trung rơi xuống đất, kỳ dị chính là, bảo thạch lại trực tiếp dung nhập vào mặt đất không còn thấy nữa.

Các sợi dây leo ngưng kết thành một tấm chắn lục sắc che trước người Mộc Vinh ba thước, miễn cưỡng chống đỡ công kích của Thánh Viêm, sắc mặt của Mộc Vinh có vẻ hơi tái, thế nhưng trong cặp mắt xanh biếc lại toát ra vẻ đắc ý, "Mầm móng sinh mệnh, cần phải có quang minh, Phi Phi tiểu thư, xin lỗi.”

Phi Phi đang toàn lực khống chế Thánh Viêm nghe được Mộc Vinh nói vậy, tay không khỏi chậm lại, thế nhưng, có thể đại biểu cho Áo Lan đế quốc, nàng tự nhiên có chỗ hơn người, Thánh Viêm được tinh thần lực đích khống chế, trong nháy mắt chia làm hai luồng, lượn qua tấm chắn lao về phía Mộc Vinh.

Sự kỳ dị của tự nhiên ma pháp rốt cục cũng hiển lộ, toàn tràng đột nhiên tràn ngập sinh mệnh khí tức, quang mang của Thánh Viêm đã yếu đi nhiều, vô số cành cây lục sắc từ phía dưới sân đấu bốc lên, phảng phất sân đấu đã biến thành một đại thụ, Thánh Viêm bị một biển lục sắc thôn phệ, không đợi Phi Phi phản ứng, thân thể của nàng đã bị quấn quanh bởi những cành cây lục sắc, sinh mệnh khí tức cũng không đem đến cho nàng cảm giác không khỏe, nhưng thân thể đã mất năng lực hành động. Cành cây lục sắc vẫn sinh trưởng đến tận kết giới hỏa vân mới ngừng lại, lúc này, bất luận là Mộc Vinh hay Phi Phi, đều được bao phủ trong màn lục sắc, trên sân đấu, chỉ có quanh Dung Phi một trượng mới không có thấy lục sắc.

Thanh âm của Mộc Vinh từ lục sắc hải dương truyền ra, "Tự nhiên cùng sinh mệnh, tồn tại khắp nơi trong thiên địa, đối đầu với lực lượng tự nhiên, sao có thể thắng chứ? Phi Phi tiểu thư, ngươi thua rồi.”

Lục sắc khí tức từ từ thu liễm, cành cây lại chui vào mặt đất, cả sân đấu lại thoáng đãng như trước, phảng phất như chưa từng xảy ra điều gì, Phi Phi có chút mờ mịt nhìn Mộc Vinh trước mặt, là đại biểu của một quốc gia, nàng đại biểu cho tôn nghiêm của Áo Lan đế quốc, nhãn thần phức tạp nhìn về phía Mộc Vinh, mặc dù thất bại, mình lại không hề bị chút thương tổn. Phi Phi có thể cảm nhận rõ ràng, thực lực ma pháp của mình hẳn là không dưới Mộc Vinh, thế nhưng, ngay từ đầu đối mặt với tự nhiên ma pháp quỷ dị này, đã sinh ra một loại xấu hổ, khiến ma pháp của mình căn bản vô pháp chính thức phát huy được uy lực, than nhẹ một tiếng, cúi đầu, không cam lòng nói: "Ta thua."

Đằng Ti trượng đã khôi phục hình thái lúc đầu, Mộc Vinh đối với thành tích của mình rất hài lòng, một khởi đầu tốt là phi thường có lợi cho các trận đấu sau.

Dung Phi lên trước tuyên bố, "Trận đấu đầu tiên của tổ một, Lãng Mộc đế quốc Mộc Vinh thắng.”

Hỏa tráo cấm chế biến mất, hai tuyển thủ không hề xuy xuyển một sợi tóc cùng chậm rãi đi xuống sân đấu, chỉ bất quá, tâm tình của bọn họ lại hoàn toàn bất đồng.

Mộc Vinh đi xuống sân đấu, Đằng Ti trượng trong tay chỉ về phía Dung Băng, tựa hồ muốn nói, tiếp theo, thất bại chính là ngươi, nếu đối mặt Dung Băng, bất luận là vì quốc gia hay là vì tư oán, hắn đều tuyệt không cần thủ hạ lưu tình.

Trong mắt Dung Băng toát ra vẻ suy tư, đối với tự nhiên ma pháp, hắn hiểu rõ hơn so với Áo Lan đế quốc Phi Phi, bất quá, tự nhiên lĩnh vực mà Mộc Vinh thi triển lúc trước, lại khiến cho hắn rung động, ma pháp kia căn bản là không nhìn được ra ở đẳng cấp nào, lại thôn phệ quang hệ năng lượng, vậy nó có thể thôn phệ ma pháp khác không? Thời gian tự hỏi ngắn ngủi trôi qua, Dung Băng cũng không dừng lại lâu ở vấn đề này, bởi vì, đối thủ mà hôm nay hắn phải đối mặt, là địch nhân lớn nhất trên con đường tới chức quán quân của mình, Thiên Huyễn Băng Vân đến từ Băng Thần tháp.

Dung Phi đứng ở giữa sân đấu tuyên bố: "Trận thứ hai, số một tổ hai đấu với số hai tổ hai, mời lên đài.”

Một cơn cuồng phong đột nhiên xuất hiện trong Thí Luyện điện, được phong phụ trợ, thanh sắc thân ảnh phiêu nhiên bay lên, rơi xuống giữa sân đấu, chính là số hai tổ hai, Kỳ Lỗ đế quốc phong hệ ma pháp sư. Lúc này, trong mắt hắn tràn ngập chiến ý, tay chĩa về phía Niệm Băng ở dưới ngoéo ngoéo một ngón tay.

Trên mặt Niệm Băng toát ra tia cười nhàn nhạt, chậm rãi trèo cầu thang lên sân đấu, hắn đi không nhanh, nhưng mỗi bước lại phi thường kiên định, khi hắn đi tới cách đối phương mười trượng thì dừng lại, tên phong hệ ma pháp sư kia đã có vẻ không nhẫn nại được nữa.

"Kỳ Lỗ đế quốc phong hệ ma pháp sư Áo Lưu.” Hắn rất tự tin, ngay cả thỉnh giáo hai chữ cũng lược bỏ.

Niệm Băng trên mặt vẫn mang theo vẻ tươi cười, "Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội Niệm Băng.” Hắn lược càng nhiều. Ngay cả mình là ma pháp sư hệ gì cũng không có nói.

Ánh mắt Dung Phi bình thản quét qua hai người, người nhẹ nhàng lui về phía sau, quát: "Trận thứ hai, bắt đầu.”

Hai chữ bắt đầu vừa kết thúc, Áo Lưu ngay cả ma pháp trượng cũng không lấy ra, lập tức hướng về phía Niệm Băng phát động công kích. Trước đây, Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội đại biểu ngay cả một trận thắng cũng không có, đối mặt với địch yếu, hắn khó tránh khỏi có chút khinh địch, hơn mười đao phong nhận với tốc độ cực nhanh bổ tới Niệm Băng, phong kín mọi lộ tuyến của hắn.

Thanh sắc phong nhận mang theo tiếng xé gió chói tai, mỗi đạo đều tràn ngập lực công kích mạnh mẽ, trong nhất giai thuấn phát ma pháp, tốc độ của phong hệ tuyệt đối là nhanh nhất.

Niệm Băng vẫn mang theo nụ cười như trước, những điểm lam quang đột nhiên xuất hiện quanh thân thể hắn, lam sắc quang điểm phiêu nhiên hiện ra, đó chỉ bất quá là những viên băng đạn rất nhỏ, loại băng đạn này, dù cho trực tiếp công kích đến thân thể địch nhân, cũng không chắc có thể gây ra bao nhiêu thương tổn, số lượng băng đạn hoàn toàn tương đồng với phong nhận, lam quang mang họa xuất hơn mười đường vòng cung bay đi.

Một màn khiến người ta kinh ngạc xảy ra, công kích của phong nhận vốn là hỗn loạn, nhưng băng đạn lại chuẩn xác đánh trúng vị trí trung tâm của từng đạo phong nhận, mặc dù đây không đủ để phong nhận bị hủy diệt, thế nhưng, cũng khiến cho phong nhận mất đi năng lực công kích, lúc thanh quang nhàn nhạt nọ đi tới trước người Niệm Băng, đã biến thành làn gió nhẹ ấm áp, lướt qua thân thể hắn.

Ma pháp khống chế lực rất cao, đây là đánh giá của Dung Phi đối với Niệm Băng. Áo Lưu cũng không ngờ Niệm Băng lại có thể ứng phó công kích của mình như vậy, không thể không chuẩn bị bắt đầu ngâm xướng ma pháp mạnh mẽ hơn, tay phải vung lên, một thanh thanh sắc ma pháp trượng xuất hiện trong tay, thanh sắc bảo thạch ở đầu trượng phát ra quang mang rực rỡ, phong mạnh mẽ lượn quanh thân thể hắn, đồng thời hướng về phía Niệm Băng lạnh lùng nói: "Ngươi rõ ràng là băng hệ ma pháp sư, tại sao mặc trang phục của hỏa hệ ma pháp sư?”

Niệm Băng quỷ dị cười, nói: "Ngươi cho rằng ta là một băng hệ ma pháp sư sao? Vậy ngươi cần phải nhìn cho cẩn thận.” Vừa nói, một băng đạn to chừng nắm tay bắn ra, ngay sau đó, một hỏa cầu lớn tương tự xuất hiện đuổi theo băng cầu, trong nháy mắt phát ra hai nhất giai và nhị giai đích ma pháp.

Băng cùng hỏa đồng thời xuất hiện, nhất thời khiến tuyệt đại bộ phận người tại tràng rung động, Áo Lưu mặc dù kinh hãi trong lòng, nhưng hắn dù sao cũng là một ma pháp sư xuất sắc, phản ứng rất nhanh nhẹn, phóng thích vũ khí bí mật trên ma pháp trượng. Ma pháp trượng này của hắn mặc dù không phải cực phẩm, nhưng có một đặc tính, dùng khối phong hệ bảo thạch trên ma pháp trượng, chứa đựng một tứ giai phong hệ ma pháp, trong chiến đấu một chọi một mà không thể sử dụng quyển trục, có ưu thế rất lớn, tiểu hình long quyển phong chợt xuất hiện bên người Áo Lưu, trực tiếp lao về phía băng hỏa song cầu, điều hắn muốn rất đơn giản, chẳng những muốn hủy diệt thuấn phát công kích của Niệm Băng, đồng thời, còn muốn dựa vào tứ giai ma pháp do ma pháp trượng thuấn phát đánh bại Niệm Băng.

Áo Lưu mặc dù là một đại ma pháp sư, nhưng thực lực của bản thân hắn cũng không nhược, thậm chí còn mạnh hơn so với đồng bọn cùng đi với hắn, nếu hắn cứ theo quy củ mà dựa vào thực lực để đấu với Niệm Băng, Niệm Băng muốn thắng hắn thì cũng phải cần tốn chút khí lực, thế nhưng, ngay từ đầu khinh thị, đã quyết định vận mệnh của Áo Lưu.

Băng hỏa song cầu bay trong không trung không phải không hề thay đổi gì, trong quá trình phi hành, thể tích của chúng không ngừng thu nhỏ lại, lúc tiểu hình long quyển phong xuất hiện, băng hỏa song cầu đã nhỏ hơn lúc đầu một phần năm, nhìn bề ngoài mặc dù không thấy khác nhau, thế nhưng bên trong song cầu, ma pháp nguyên tố sớm đã bị áp súc mà trở nên cuồng bạo, hỏa cầu trong nháy mắt gia tốc, ngay trước khi Long Quyển Phong tới đích thì đập lên băng cầu.

Ầm ……… Bạo tạc kịch liệt mang theo băng, hỏa, phong ba loại khí tức đồng thời bộc phát, mãnh liệt lan ra bốn phía, đẩy lui Áo Lưu liên tiếp vài bước về phía sau, hắn không hiểu tại sao, hai ma pháp không tới nhị giai lại có thể hủy diệt tứ giai Long Quyển Phong của mình. Thế nhưng, điều khiến hắn kinh ngạc vẫn còn, đối mặt địch nhân, Niệm Băng cho tới bây giờ không có thói quen lưu thủ, trong bạo tạc, một đôi băng hỏa song cầu đã lặng lẽ lướt qua bên cạnh lao thẳng về phía Áo Lưu.

Một màn nực cười xảy ra, Áo Lưu không kịp dùng ma pháp chống cự lại đưa ma pháp trượng trong tay đánh lên băng hỏa song cầu, cách tiếng nổ lúc trước không đến một giây, lại là một tiếng nổ vang rền, chỉ bất quá, lúc này tiếng nổ còn kèm theo hợp âm, trong đó đem theo tiếng kêu thảm thiết thê lương…

Ma pháp trượng của Áo Lưu bị nổ tan, ma pháp bào trên người hắn tựa hồ là một kiện bảo vật không tồi, cũng bảo vệ được thân thể hắn không bị bạo tạc hủy diệt, đáng tiếc là, y phục có thể bảo vệ chỉ là thân thể, hai tay hắn nắm ma pháp trượng đã biến mất, tiên huyết theo phần đứt chảy ròng ròng, Áo Lưu nằm trên mặt đất, bởi vì đau đớn kịch liệt, đang không ngừng lăn lộn.

Trận đấu bắt đầu nhanh, kết thúc còn nhanh hơn, không bằng nửa thời gian trận trước, mọi chuyện đều đã kết thúc, cùng với tiếng kêu thảm thiết kia mà kết thúc. Hai thủy hệ ma đạo sĩ chuyên phụ trách cứu hộ xông lên sàn đấu dùng ma pháp giúp Áo Lưu cầm máu, ai cũng đều biết, tính là hắn không chết, cũng không thể tham gia những trận đấu sau nữa rồi.

Nụ cười trên mặt Niệm Băng không vì một màn trước mắt mà biến mất, khe khẽ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ, nếu không phải kiện ma pháp bào kia, sợ rằng thân thể Áo Lưu cũng sẽ giống song thủ của hắn rồi, đáng tiếc, đáng tiếc, hắn dù sao cũng là một ma pháp sư, mà băng hỏa song được phụ gia băng hỏa khí tức còn không đủ để đưa hắn vào chỗ chết, xem ra, cũng chỉ có thể buông tha cho hắn thôi.

Trận đấu kết thúc, Hỏa Vân Tráo kết giới tự nhiên biến mất, một đạo lam sắc thân ảnh bay nhanh lên sân đấu, không hề do dự đánh về phía Niệm Băng, đó là thủy khí tức.

Niệm Băng tựa hồ sớm đã đoán trước mọi chuyện, quang mang chợt lóe, một thanh thanh sắc đao đã xuất hiện trong tay hắn, hồng, lam lưỡng sắc quang mang xuất hiện dưới chân, thanh phong đưa thân thể hắn trôi về phía sau, trong quá trình trôi, hắn cũng nhanh chóng ngâm xướng chú ngữ.

Kẻ đột nhiên xuất hiện tập kích, đương nhiên là thủy hệ cùng đi với Áo Lưu, mắt thấy đồng bạn bị Niệm Băng tàn nhẫn hủy đi hai tay, hắn sao nhẫn được? Phẫn nộ, hắn đã mất đi lý trí, từng đạo thuấn phát thủy tiễn không ngừng phóng về phía Niệm Băng.

Thanh quang trên thân đao lóng lánh. Phong nhận trên Ngạo Thiên đao được Niệm Băng khống chế chuẩn xác dễ dàng loại bỏ công kích của thủy tiễn, trên Ngạo Thiên đao thanh quang không ngừng bốc lên, trong mắt Niệm Băng toát ra một tia tàn nhẫn.

Lúc này, trên sân đấu có sáu người, ngoại trừ Niệm Băng cùng thủy hệ ma pháp sư đang động thủ ra, còn có Áo Lưu sắp hôn mê, hai thủy hệ ma đạo sĩ đang trị liệu cho hắn cùng với Dung Phi đang quan sát tình hình của Áo Lưu, Dung Phi đang cau mày nhìn thương thế của Áo Lưu, đột nhiên cảm nhận được ma pháp khí tức trên sân đấu, ngẩng đầu nhìn đi, từ bề ngoài, Niệm Băng đang bị tên thủy hệ ma pháp sư kia bức lui liên tiếp, hắn không khỏi cau mày, quát to: "Dừng tay"

Chữ dừng vừa ra khỏi miệng, Niệm Băng đã động, thân hình vốn lui về phía sau trong nháy mắt dừng lại, Ngạo Thiên đao trong nháy mắt phụt ra thanh quang chói mắt, phong bám lấy Phong Ngâm thạch thành tiếng, giữa không trung, thanh quang ngưng tụ thành một phong nhận rất lớn dài quá một trượng chém ra, lúc chữ tay của Dung Phi vừa hô lên, tiên huyết như hoa tóe ra dày đặc.

Thanh sắc phong nhận chính là phong hệ lục giai ma pháp Phong Thần Trảm, thủy hệ ma pháp sư kia mất đi lý trí, chỉ với ma pháp vật phẩm trên người thì sao có thể chống đỡ nổi công kích cường đại như thế? Thân thể bị xẻ làm hai mảnh, tiên huyết nhiễm đỏ sân đấu, uy lực còn thừa của Phong Thần Trảm tạo thành một vệt sâu dài hai trượng trên sân đấu, nói đến cũng khéo, đuôi Phong Thần Trảm xẹt qua hai nửa thân thể của thủy hệ ma pháp sư kia, vừa vặn xẻ đôi Áo Lưu nằm trên mặt đất, tiên huyết phun đầy trên người hai thủy hệ ma đạo sĩ.

Niệm Băng trên mặt toát ra vẻ kinh hoảng, "A! Xin lỗi, thật sự không có ý tứ, trong lúc hoảng loạn, ma pháp không khống chế được.”

Dung Phi lúc này đã tới trước người Niệm Băng, hỏa diễm quang mang trong nháy mắt bốc lên, bao bọc cả Niệm Băng, "Thủ đoạn thật cay độc.”

Niệm Băng cúi đầu, vẻ mặt ủy khuất nói: "Xin lỗi, tài phán, ta không cố ý như vậy, thi đấu ma pháp thì rất khó khống chế được uy lực ma pháp của chính mình, cho nên Áo Lưu kia mới bị đoạn tay, chuyện sau ngài cũng thấy được, đồng bạn của Áo Lưu cũng chẳng phân biệt được thanh hồng tạo bạch, chạy lên công kích ta, ta cũng vì tự bảo vệ mình mới động thủ. Là hắn vị phạm quy tắc trước, nếu ta không chống cự, chẳng phải bị hắn giết chết rồi sao? Kích cuối cùng kia, ta cũng là vì bảo vệ chính mình mới xuất toàn lực, ai biết hắn giống như tờ giấy, không chịu được một kích như vậy, về phần Áo Lưu kia, cũng chỉ có thể tính hắn xui xẻo mà thôi, ma pháp chẳng đủ lại còn cao ngạo.”

Dung Phi trong mắt quang mang liên tục lóe lên, mặc dù hắn cũng không quan tâm tới sinh tử của Kỳ Lỗ đế quốc ma pháp sư, nhưng dù sao Tân Duệ ma pháp sư đại tái lần này cử hành ở Hoa Dung đế quốc, trận đấu vừa mới bắt đầu ngày đầu tiên, hai tham tái tuyển thủ của Kỳ Lỗ đế quốc lại chẳng hiểu tại sao lại chết như vậy, dù sao cũng khó mà ăn nói với Kỳ Lỗ đế quốc. Thế nhưng, Niệm Băng nói cũng hợp tình hợp lý, không có chút nào vượt qua khuôn khổ, hết thảy đều dựa theo quy tắc thi đấu, hiện tại ai cũng vô pháp chứng minh là hắn cố ý giết chết hai ma pháp sư kia.

Nhìn thần sắc do dự trong mắt Dung Phi, Niệm Băng mỉm cười nói: "Tài phán tiên sinh, ngài có nên phán ta thắng chứ?” Vừa nói, ánh mắt hắn quét về phía các tuyển thủ khác, ngoại trừ Dung Băng cùng Băng Vân ra, những tuyển thủ khác không khỏi thấy căng thẳng, lạt thủ của Niệm Băng khiến bọn hắn trong lòng không khỏi phát sinh cảm giác nguy hiểm, nhất là hai nữ ma pháp sư đến từ Áo Lan đế quốc, lúc này sắc mặt đều trở nên rất khó nhìn, một màn máu tanh như thế đã để lại một dấu vết sâu đậm trong đầu các nàng.

Ánh mắt Dung Phi nhìn về phía Dung Thân Vương đang quan chiến, Dung Thân Vương sắc mặt bình tĩnh hướng về phía hắn gật đầu, Dung Phi hít một hơi thật sâu, lúc này mới có chút không muốn mà tuyên bố Niệm Băng thắng trận thứ hai.

Niệm Băng vừa mỉm cười vừa đi xuống sân đấu, đi tới vị trí của mình lúc trước, trong lòng lạnh lùng nghĩ, hiện tại mình chí ít đã nằm trong vòng tám người, hắn cũng không che dấu gì, đồng thời hắn cũng biết chỉ cần là người sáng suốt đều nhìn ra được, mình là cố ý đưa hai tên kia vào chỗ chết, lưu lại cho địch nhân cơ hội giữ lại sinh mệnh thì thật buồn cười, lợi dụng sự khinh địch và phẫn nộ của bọn họ mà nhanh chóng dọn sạch chướng ngại, sao không khoái trá mà làm? Dù sao chuyện mình cũng có thể sử dụng nhiều loại ma pháp sớm muộn gì cũng bị bại lộ, sớm bại lộ một chút cũng không có vấn đề gì. Dù sao, thực lực chân chính của mình vẫn còn chưa bộc lộ.

Lúc này, bỉ tái đã bớt đi hai tham tái giả mà trở nên càng thêm vi diệu, nhưng những tuyển thủ lại chẳng thấy may mắn vì bớt đối thủ, nhất là các thành viên thi đấu ở tổ hai, ma pháp sư yếu nhược trong mắt bọn họ đột nhiên biến thành kẻ sát nhân cường hãn, trong lúc nhất thời, trong lòng bọn họ đều xảy ra chút biến hóa.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
67 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền