Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 212 Gặp lại ở Ba tư nhĩ thành (phần 1)

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2528 chữ · khoảng 9 phút đọc

Trong đại sảnh của tòa thành, khi kết thúc bữa tiệc: "Cơ ân, Chiêm ni, các ngươi đi ra một chút." Lâm Lôi nói một tiếng, liền đi ra đại sảnh, về phía hậu viên.

Cơ ân, chiêm ni nhìn nhau, cùng đi theo Lâm Lôi đi tới hậu viên. ban đêm hậu viên yên tĩnh không tiếng động, Lâm Lôi nhìn Chiêm ni, Cơ ân cười nói: "Chiêm ni, cơ ân, ta có một việc phải nói cho các ngươi."

Cơ ân, Chiêm ni đều nghi hoặc nhìn Lâm Lôi . "Ta cùng Quang minh giáo đình thù hận không chết không thôi." Lâm Lôi mới nói một câu, Cơ ân, Chiêm ni kinh ngạc. bọn họ biết Lâm Lôi không tầm thường, nhưng là không nghĩ tới Lâm Lôi lại cùng Quang minh giáo đình đối lập. quang minh giáo đình đại nhân vật rất nhiều a.

Lâm Lôi thấp giọng nói: "Hơn nữa năm năm trước đã giao thủ một lần, Quang minh giáo đình hẳn là biết ta đang ở Áo bố lai ân đế quốc. Năm năm trước, Người của quang minh giáo đình đã biết hắc báo tồn tại. tin chắc căn cứ điểm này, bọn họ đã tra được chuyện lúc đầu ta và các ngươi tỷ đệ đi tới Xích nhĩ quận thành cùng nhau."

Lúc đầu chính là có một cường giả và một hắc báo bảo vệ Cơ ân tỷ đệ, khiến cho Cơ ân cuối cùng cũng chiếm được vị trí thành chủ. Chuyện cũng không phải bí mật, Quang minh giáo đình nếu không được tra, mới là lạ.

"Ta chính là hoài nghi, Quang Minh giáo đình nhất định ẩn nấp ở Xích nhĩ thành ko ít người.” Lâm Lôi lạnh nhạt nói. Ngay từ khi quyết định trở lại Xích nhĩ thành, Lâm Lôi trong lòng đích thị là có sự chuẩn bị. Thánh vực cường giả Thi đặc lặc đã cùng mình giao thủ, trải lần giao thủ ấy, Quang minh giáo đình dám chắc ý thức được mình chính là một uy hiếp. nếu lại không phái người đến diệt trừ mình. Như vậy quang minh giáo đình quả là có can đảm.

"Như vậy làm sao bây giờ?" Cơ ân, chiêm ni chẳng biết làm sao. "Chiêm ni, đầu tiên ta hỏi ngươi, ngươi có đúng hay không còn muốn đi theo ta?" Lâm Lôi chăm chú nhìn chiêm ni.

Chiêm ni không chút do dự gật đầu.

Lâm Lôi có chút gật đầu nói: "Ta lo lắng trong thành phủ cũng có gian tế của quang minh giáo đình, cho nên mới nói chuyện với các ngươi tại, ta quyết định ……ngay buổi tối hôm nay,ta trước hết một mình rời khỏi Xích nhĩquận thành."

"cái gì?" Chiêm ni giật mình nhìn Lâm Lôi , "Lôi đại ca, ngươi muốn chạy một mình?"

"yên tâm, ta với các ngươi chỉ là một trước một sau rời đi mà thôi. Ta sẽ đi trước một bước đến tỉnh thành Ba tư nhĩ, ta sẽ ở tại 'Nại Nhĩ ngươi tửu Điếm' ở phía đông thành. Khi các ngươi đến có thể tì thấy ta ở đó."

Lâm Lôi thực ra rất tự tin nếu một mình đối phó với Quang minh Giáo đình, nhưng chính là ko thể mang them đám người Chiêm Ni, Cơ ân, nếu thế chỉ là làm hại chiêm ni, cơ ân bọn họ.

"Tửu điếm phía đông thành ta có biết, đây đúng là một tửu điếm rất nổi danh,." Cơ ân gật đầu nói, hắn năm năm qua cũng đã đi tới tỉnh thành vài lần.

Đáy lòng Lâm Lôi đã có sẵn kế hoạch, bây giờ việc giết người của Quang Minh giáo đình đích thị là ko còn trọng yếu, dù sao thì nếu giết tiểu lâu la, đối với căn cơ của Quang Minh giáo đình cũng ko bị ảnh hưởng nhiều. Nhưng mà Chiêm ni lại còn có Ba khắc ngũ huynh đệ, Tái Tư Lặc bọn họ tập hợp đám người lại ở cùng một chỗ, Lâm Lôi cũng không sợ quang minh giáo đình có âm mưu gì. "ta đi trước đây ." Lâm Lôi cười nói. "bây giờ đã đi?" Chiêm ni, cơ ân sửng sốt, "bây giờ bỏ đi, người của quang minh giáo đình không có khả năng biết được." Lâm Lôi cười, hóa làm một đạo bóng đen phiêu dật cực nhanh xuyên qua rồi biến mất tại giữa hậu hoa viên. Nhưng mà cơ hồ cùng thời khắc đó, hắc văn vân báo 'Hắc Lỗ' cân bối bối cũng đều rời đi.

Tường thành của Xích nhĩ quận thành cao hơn 20 thước có dư, chỉ thấy có 3 đạo bong đen lóe lên rồi biết mất. Loại tường thành này đối với chiến sỹ bình thường đích thực là hữu hiệu, chỉ là đối với loại cao thủ như Lâm Lôi thì bất quá cũng chỉ như một cánh cửa mà thôi. Cưỡi trên lưng Hắc Lỗ nghe gió đêm gào rít bên tai “Ta phát hiện ra, ta rất thích cảm giác chạy đi trong đêm như thế này” Lâm Lôi cảm giác được gió mát lướt qua trên mặt, cả người đều cũng thanh tỉnh. Ánh trăng mien man tỏa xuống đại địa, khiến cho đại địa giống nhe được bao phủ một tầng khăn che mặt, hết thảy đều có một vẻ đẹp mộng ảo, huyền hoặc.

Giữa ban đêm. còn có người khác cưỡi tuấn mã cực nhanh chạy đi, người này đúng là phụng mệnh đưa tin cho Lan Đạm. chỉ là Lan Đạm đang ở một trấn nhỏ cách Xích Nhĩ quận thành chừng một trăm dặm hơn.

Lâm Lôi trong đêm tối khi tới Xích Nhĩ quận thành, người phụ trách Quang Minh giáo đình tại Xích Nhĩ quận thành đã nhận tin tức buổi tối vào lúc hơn sáu giờ. Lúc phái người xuất phát đã là bảy giờ tối. Nhưng mà Lâm Lôi tám giờ đêm đã rời Xích nhĩ quận thành rồi.

Trong lúc ấy, khi kẻ đưa tin vẫn còn đang ở trên đường,gần chín giờ tối hắn mới khổ cực tới một thị trấn nhỏ nơi Lan Đạm đang chờ, trấn nhỏ vẫn còn ánh đèn, trong gió lạnh tháng mười có hai người đang đứng, bây giờ nam tử đó rốt cục mới cảm thấy một tia ấm áp.

"Lan Đạm đại nhân."

Nam tử đưa tin tới chỗ ở của Lan Đạm, thấy, thấy Lan Đạm đang đứng trước cửa, lập tức nhảy xuống, "Lan Đạm đại nhân, có chuyện trọng yếu, chúng ta đã tra được Lâm Lôi đã đi tới Xích Nhĩ quận thành."

Đang lạnh lùng đứng một chỗ, Lan Đạm con mắt lập tức lóe sáng.

"Lâm Lôi ?" Lan Đạm giật mình kinh hãi, nàng đã đợi năm năm rồi, thậm chí trong tâm còn có chút nguội lạnh, buổi tối hôm nay đột nhiên lại có tin tình báo.

"Tắc Khắc, Tắc Khắc! Tất cả các người lại đây cho ta." Lan Đạm thanh âm lạnh như băng lập tức vang lên,năm tên thiên sứ giáng lâm đều lập tức chạy lại.

Lan Đạm cùng này sáu gã thiên sứ giáng lâm, hôm nay đều đang ở trong thân thể loài người. bọn họ thực lực đều bị hạn chế chỉ có thể phát huy cửu cấp chiến sĩ thực lực mà thôi. Bất quá, bọn họ bản chất luôn phục tùng chủ nhân, vì chủ nhân mà vinh diệu, có thể tùy thời hy sinh tánh mạng.

Kỳ thật năm tên thiên sứ giáng lâm biết tin Lâm Lôi đi tới Xích Nhĩ quận thành đều cũng kích động đứng lên, bọn họ chỉ có sứ mạng duy nhất chính là giết Lâm Lôi .

"Đi, chúng ta lập tức xuất phát." Lan Đạm lập tức hạ lệnh. "Vâng." mặt khác năm người không chút do dự đáp,sáu người bọn Lan Đạm cũng không để ý người đưa tin, bọn họ sáu người trực tiếp dựa vào hai chân cực nhanh hướng quận thành chạy tới.Thân làm cửu cấp cường giả, tốc độ bọn họ không thể nghi ngờ,so với tuấn mã còn nhanh hơn rất nhiều.

Buổi sáng ngày thứ hai. Xích Nhĩ quận thành giữa một đình viện rất bình thường, buổi tối ngày hôm qua Lan Đạm bọn họ đến Xích Nhĩ quận thành liền cư ngụ ở nơi này.

"Cái gì? Lâm Lôi sao không thấy?" Lan Đạm lạnh lùng nhìn nam tử mặc áo bào trắng, nam tử lập tức nói: "Lan Đạm đại nhân, người chúng ta an bài ở phủ thành chủ tối ngày hôm qua cũng không biết, hôm nay buổi sáng mới phát hiện, Lâm Lôi cùng hai ma thú của hắn đã biến mất, phỏng chừng đã rời khỏi Xích Nhĩ quận thành."

"Bồng!" Lan Đạm phẫn nộ đánh ra một chưởng vào tảng đá trước mặt, cả tảng đá liền biến thành bụi phấn. Mặt khác năm tên thiên sứ giáng lâm đều cũng phi thường tức giận. Bọn họ sáu người tốn hao năm năm thời gian, vừa mới nhận được tin tức, chớp mắt người đã chẳng thấy đâu.

Nam tử áo trắng ở bên có chút căng thẳng, hắn biết sáu người trước mắt rất lợi hại. Ngay cả người phụ trách Quang Minh giáo đình tại tây bắc hành tỉnh cũng phải nghe lệnh của sáu người. Bất quá, nam tử áo trắng căn bản không biết sáu người trước mắt chính là thiên sứ, trừ phi là giây phút tử vong, bọn người Lan Đạm mới liều mạng sử dụng đến thiên sứ lực lượng .

"Đi thăm dò cho ta, phải tra ra Lâm Lôi rốt cuộc đã đi đâu.Tất cả người ở tây bắc hành tỉnh đều phải do chúng ta điều động. Nhất định phải tìm ra Lâm Lôi . Lâm Lôi hắn dám chắc là đang ở tây bắc hành tỉnh." Lan Đạm lạnh giọng nói.

"Vâng." nam tử áo trắng lập tức tuân mệnh.

Bọn họ năm năm qua vẫn tìm không được Lâm Lôi , Lan Đạm bọn họ thậm chí lo lắng Lâm Lôi đã rời khỏi Áo Bố Lai Ân đế quốc rồi. Dù sao vẫn không cách nào xác định được chính xác địa điểm. Bây giờ ít nhất có thể xác định, Lâm Lôi ở ngay tại tây bắc hành tỉnh.

Đang lúc Lan Đạm bọn họ phẫn nộ bất đắc chí thì buổi sáng ngày thứ ba, bọn họ có một người từ tỉnh thành Ba Tư Nhĩ đến đưa tin tức. "Lâm Lôi xuất hiện tại tỉnh thành Ba Tư Nhĩ ."

Nghe xong tin tức này, Lan Đạm sáu người hết sức mừng rỡ.

"Đại nhân, chúng ta bây giờ xuất phát luôn sao." Năm người nhìn Lan Đạm, Lan Đạm đúng là thủ lĩnh đội ngũ sáu người này, kỳ thật, tại Quang Minh giáo đình, trong đội ngũ thiên sứ giáng lâm, Lan Đạm cũng là một người có danh khí. Bởi vì tuy thiên sứ giáng trần đều có cửu cấp chiến sĩ thực lực, nhưng bản thể phần lớn cũng chỉ là thiên sứ hai cánh. Trong đó chỉ có ba bản thể là bốn cánh thiên sứ,trong ba người này, Lan Đạm là nữ nhân duy nhất.

"Nhưng Mạch Khắc Khẳng Hi đang ở tại tỉnh thành." Lan Đạm chau mày nói.

"Mạch Khắc Khẳng Hi đạt tới thánh vực cũng có sáu mươi năm rồi. Xem ra, thực lực hẳn đã là thánh vực trung giai. Nếu hắn nhúng tay, chuyện sẽ phiền toái đây."

"Đại nhân, nếu chúng ta liều mạng, giết chết Mạch Khắc Khẳng Hi cũng không khó." Bên cạnh Lan Đạm, thiên sứ 'Tắc Khắc' nói.

"Phải, khi liều mạng, chúng ta cũng không để ý thân thể hỏng mất, trực tiếp thi triển bản thể năng lượng. Chúng ta năm người đều là thiên sứ hai cánh, đại nhân ngươi là tứ dực thiên sứ. Mặc dù chỉ là thời gian quá ngắn, nhưng để giết chết Lâm Lôi cũng đủ rồi."

Nghe xong thuộc hạ nói, Lan Đạm chần chờ suy nghĩ. Thiên sứ không để ý thân thể bị hỏng mất, đích xác có thể trong thời gian ngắn ngủi thi triển ra năng lượng bản thể. Nhưng phỏng chừng chỉ là công kích được hai ba lần, bọn họ sẽ bị tiêu diệt. Một tứ dực thiên sú, năm thiên sứ hai cánh, liều mạng không để ý thân thể thiên sứ chiến trận, dù là thánh vực trung giai cường giả đều cũng có thể vong mệnh.

"Không vội."

Lan Đạm lạnh nhạt nói, "Mọi người tĩnh táo, liều mạng chỉ là chiêu cuối cùng, phải biết rằng Lâm Lôi không thay đổi hình thái loài người, thực lực có thể không cao. Chúng ta hoàn toàn có thể có một cơ hội, khi Lâm Lôi ở hình thái người bình thường , khi ấy giết chết hắn."

"Đại nhân, ngươi có ý tứ gì?" năm người bọn hắn cùng nhìn Lan Đạm. "Lâm Lôi vốn không nhận ra chúng ta sáu người mà." Lan Đạm khóe miệng nở một nụ cười lạnh như băng.

Đang là ban ngày, Lan Đạm sáu người đang cùng nam tử áo trắng cưỡi tuấn mã rời khỏi Xích Nhĩ quận thành.

"Đại nhân, phía trước là xa đội của Xích Nhĩ quận thành thành chủ." Nam tử áo trắng nhìn xa xa thấp giọng quay về Lan Đạm bẩm báo.

"Ồ? chính là Chiêm Ni và Cơ Ân tỷ đệ?" Lan Đạm liếc mắt nhìn xa đội phía xa một cái. Chiêm Ni, Cơ Ân cùng Lâm Lôi quan hệ ra sao, Lan Đạm là người hiểu rõ ràng nhất.

"Ngươi nhận ra xa đội đó sao?" Lan Đạm thấp giọng nói.

"Đúng vậy, đại nhân." Nam tử áo trắng gật đầu nói.

Lan Đạm mỉm cười : "Tốt, chúng ta tạm thời không cần quản bọn họ." Lan Đạm một đám người tốc độ rõ ràng nhanh hơn xa đội của Cơ Ân nhiều, chớp mắt đã vượt qua. Cơ ân, Chiêm Ni bọn họ cũng là xuất phát đi tỉnh thành ‘Ba Tư Nhĩ’, chính là để tham gia gia tộc một năm một lần tụ hội.

Lan Đạm một đám người, Chiêm Ni một đám người đều cùng xuất phát đi tới tỉnh thành ‘Ba Tư Nhĩ’, Nhưng mà lúc đó Lâm Lôi vẫn bình yên ở tại tửu điếm giữa tỉnh thành, phía sau tửu điếm này có một tòa đình viện lẻ loi, Lâm Lôi liền ở ngay chỗ này.

"Ta nghênh ngang xuất hiện tại tỉnh thành, sợ nhân mã Quang Minh giáo đình không biết sao, không biết lúc này đây quang minh giáo đình có phái ra người nào không?" Lâm Lôi không chút nào lo lắng, ngược lại có chút chờ mong." không có địch nhân giao thủ, sử dụng Hắc Ngọc trọng kiếm thi triển Đại Địa Áo Nghĩa bách trọng lãng vào đâu đây."

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 116

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự