Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Cậu, đần muốn chết!

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 5030 chữ · khoảng 18 phút đọc

Trần Hiểu Quân đổi tính rồi sao? Trong thời gian này, Xà Âm luôn nhìn Quân Quân rồi quay lại tự hỏi mình một vấn đề. Thật ra cũng không hẳn là thay đổi hoàn toàn, Quân Quân vẫn như trước đây, chơi nhiều học ít, đọc sách cũng chỉ xem qua, xem đại, nhưng so với hồi trước thì giỏi hơn nhiều rồi. Hiểu Quân, rốt cuộc cậu đã làm được điều này bằng cách nào vậy? Xà Âm sẽ không tự cho mình là thông minh khi đi hỏi Hiểu Quân, tốt nhất là để Hiểu Quân phải tự nói với mình. Xà Âm rất thông minh, rất mưu trí, cô sẽ chọc cho Quân Quân tức giận nhưng Quân Quân nhất định sẽ không mắng cô, không đánh cô, cô và Quân Quân sẽ giận nhau nhưng mỗi lần như thế lần nào Quân Quân cũng thỏa hiệp trước, cô chỉ muốn thử Hiểu Quân bằng Quân Quân mà thôi. Hiểu Quân, cậu chắc chắn sẽ không nói cho tớ biết cậu thành công bằng cách nào, trước mặt tớ cậu có thể nói tất cả mọi chuyện về Quân Quân, nhưng chưa bao giờ nói về bản thân cậu, càng không có khả năng nói cho tớ biết cậu đã làm như thế nào. Nhưng, nói cho cậu biết, tớ không phải loại người không làm nên chuyện đâu đấy!

“Quân Quân, tan học tụi mình cùng đến sân trượt băng chơi nhé?” Xà Âm đề nghị, hôm nay là thứ sáu nên không có lớp tự học buổi tối.

“Đến sân chơi?” Trần Hiểu Quân dao động, cũng đã lâu cô không đi chơi rồi, nhưng dạo gần đây cô vẫn đang bị quản thúc, chắc đi không được đâu. “Tớ cũng muốn đi lắm…”

Xà Âm nhìn Quân Quân chăm chú, không hiểu cô đang lo lắng chuyện gì: “Hiểu Quân, cậu muốn cùng tụi tớ đến sân chơi không?”

Trình Hiểu Quân từ nhỏ cơ thể đã ốm yếu, không có khả năng về thể dục, kiểm tra thể dục cũng đã rất khổ sở chứ đừng nói đến những loại vận động khác: “Tớ, sẽ không biết trượt băng đâu.”

“Không sao, chúng tớ có thể dạy cậu, tớ và Hiểu Quân Quân đều biết, cậu yên tâm!” Xà Âm vỗ ngực bảo đảm.

“Nhưng mà…” Trình Hiểu Quân phát hiện Quân Quân đang nhìn mình, cũng đáp lại ánh mắt của Quân Quân: “Chán quỷ, cậu không muốn đi thì đừng có ở đó nói nhảm!” Trình Hiểu Quân biết Quân Quân không thích ý mình, vội cầm lấy cặp sách, khoát tay khẩn trương. “Tớ và các cậu cùng đi.”

“Tốt, vậy bây giờ chúng ta đi thôi.” Xà Âm hào hứng dẫn đường nói.

Ba người thu dọn đồ đạc, không bao lâu đã đến nơi. Trình Hiểu Quân chưa bao giờ đi trượt băng nên không biết mua vé như thế nào, đành để Xà Âm đi mua.

“Chán quỷ, dù thế nào cũng đừng có làm cái đuôi bám theo tôi đấy, nhìn chán lắm.” Trần Hiểu Quân không chút khách khí “giáo huấn.”

“Tớ sẽ học chơi được.” Trình Hiểu Quân nói.

“Hừ!” Có ai thèm quan tâm cậu học được hay không đâu! Trần Hiểu Quân không thèm để ý tên chán quỷ này nữa.

Xà Âm cầm ba tấm vé dẫn Trình Hiểu Quân và Trần Hiểu Quân vào sân trượt băng.

Khu trượt băng này rất đông, có thể vì gần Chủ nhật rồi nên mọi người mới đổ xô tới đây, diện tích có vẻ “chật chội” hẳn. Trình Hiểu Quân bỗng chột dạ, lỡ như đụng phải ai thì làm sao bây giờ? Lỡ Quân Quân bị thương thì biết làm sao? Lo lắng của cậu chỉ là dư thừa, Trần Hiểu Quân đã đi trước một bước đi xong giày chạy vào sân băng, trượt trơn tru nhìn có vẻ rất thành thạo.

“Hiểu Quân, cậu cũng đi giày trượt đi, để tớ dạy cậu trượt.” Xà Âm đưa đôi giày trượt băng cho Trình Hiểu Quân.

Trình Hiểu Quân nhìn đám người trượt băng một lúc rồi nhìn lại chiếc giày trượt trước mặt, cuối cùng cũng gật đầu đi giày vào.

“Chúng ta vịn tay vào rồi trượt từng bước chầm chậm.” Xà Âm một tay kéo Trình Hiểu Quân vừa ngã xuống đất vừa ổn định tư thế của cậu. “Lần đầu tiên ai cũng như thế, nhiều lần rồi sẽ quen thôi.”

“Quân Quân cũng đã học như thế?” Trên đầu Trình Hiểu Quân đã có mồ hôi chảy.

“Đúng thế, trước kia vào Chủ nhật, tớ thường cùng Quân Quân đến đây chơi, chẳng qua Quân Quân không muốn dạy chứ thực ra cậu ấy trượt khá hơn tớ đấy.” Xà Âm để một tay Trình Hiểu Quân đỡ lên lan can. “Khi học, trước tiên phải luyện tập bước lướt, đúng, chính là như thế đấy.”

Trình Hiểu Quân vừa làm theo động tác của Xà Âm để luyện tập, vừa nhìn giữa sân băng, Quân Quân trượt nhanh như vậy thì làm sao có thể cùng cậu ấy chơi đùa, mình học còn chưa xong.

Trình Hiểu Quân không để ý lại bị đụng, ngã “rầm” một cách nặng nề trên mặt đất, may là cuối mùa thu mặc quần áo dày nên đã ngăn được các vết bầm tím, rách da chảy máu.

“Cậu không sao chứ?” Xà Âm lập tức đỡ Hiểu Quân dậy, lo lắng hỏi.

“Không có chuyện gì, chẳng qua chỉ té ngã một cái thôi, chúng ta tiếp tục đi.” Tớ muốn nhanh học được…

Xà Âm xem xét một chút không thấy có vấn đề gì, bèn dặn dò: “Cậu phải chú ý một chút, nhìn kỹ tớ làm thế nào, để tớ nắm tay cậu, cậu đi theo tớ.

“Được!” Trình Hiểu Quân cúi đầu tâm trạng không tốt. “Tớ biết rồi.”

Hai người bên ngoài khổ cực luyện tập, một người bên trong trượt băng vui vẻ, nhưng với điều kiện là không nhìn thấy sự giao thiệp hoà hợp của hai người kia.

Âm Âm, có chuyện gì vậy, rõ ràng là hẹn mình đến đây trượt băng nhưng sao bây giờ lại dạy cho cái tên chán quỷ kia? Chán quỷ, cậu quá đần nên không học được hay là đang cố ý chiếm Âm Âm của tôi, không cho cô ấy chơi trượt băng với tôi vậy? Thật là đáng ghét quá chán quỷ ơi, cậu té ngã nhiều lần là đáng-đời! Trong lòng Trần Hiểu Quân bắt đầu nảy sinh nhiều ác ý.

“Rầm”, lại là tiếng té ngã, Trần Hiểu Quân cách đó khá xa nhưng vẫn nghe thấy được, Trần Hiểu Quân lập tức bước xẹt qua: “Tại sao hai người?” Trần Hiểu Quân nhìn chằm chằm hai người đang ngã xuống đất, nói chính xác là tên chán quỷ hại Âm Âm cùng ngã với cậu ta. “Cậu, đần chết đi được! Cứ bám lấy Âm Âm như thế thì mãi mãi cùng không học được đâu!” Vừa đỡ Âm Âm dậy vừa nói “Âm Âm, cậu bị ngã có sao không?”

“Không sao! Không sao! Quân Quân không cần lo, trước kia tụi mình mới học không phải cũng té ngã rất nhiều lần sao.” Âm Âm khoát tay hòa hoãn không khí.

Trần Hiểu Quân nhíu mày nhìn thoáng qua Âm Âm, rồi hít sâu vào phản bác: “Nhưng cậu ta đần như vậy!”

“Thật xin lỗi, Xà Âm, hại cậu bị ngã theo tớ.” Trình Hiểu Quân từ dưới đất bò dậy, xin lỗi Xà Âm.

“Cậu không cố ý thì sao phải xin lỗi, không nên nghe Quân Quân nói lung tung, trước kia cậu ấy hại tớ té ngã không biết bao nhiêu lần.”

“Âm Âm!” Trần Hiểu Quân bất mãn hét lên, chuyện này sao có thể để tên chán quỷ kia biết được.

Xà Âm coi như không nhìn thấy, quay sang tiếp tục nói với Hiểu Quân: “Chúng ta nghỉ một lát đợi tí nữa học tiếp.”

Trình Hiểu Quân thất vọng gật đầu, đứng cách xa Quân Quân một chút.

Trần Hiểu Quân một mình ngồi xuống nghỉ ngơi, cho rằng hai người kia không thấy lời mình nói nên tức đến đầu bốc khói, chắc phải đánh người cho bõ tức mất. Lại thấy Âm Âm xoa xoa chân cho tên chán quỷ, cô càng không cam lòng bỏ qua. Hừ! Đáng đời! Các người không theo tôi, tự chơi một mình đi! Nhìn về phía cửa ra của sân trượt, dưỡng khí tiêu hao quá nhiều, nên đi bổ sung dưỡng khí trước đã.

Trần Hiểu Quân buồn bực ngồi trên ghế dài uống đồ uống, tôi uống một mình, không cho các người uống, kệ các người ngã chết, đau chết, mệt chết, khát chết…

“Các người làm gì vậy?” Một tiếng hét hoảng sợ truyền đến lỗ tai Trần Hiểu Quân đúng lúc cô đang uống.

Trần Hiểu Quân nhất thời tò mò bèn men theo tìm ra tiếng kêu. Cô chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế, cũng không biết người khác nếu gặp tình huống này thì sẽ làm thế nào, tóm lại, phản ứng đầu tiên của Trần Hiểu Quân là xông lên phía trước che chở cho cô bé, hung hăng: “Không cho phép các người bắt nạt cô bé.”

Bốn tên con trai vây lấy bọn cô, bốn mặt nhìn nhau cười nói: “Vừa có một đứa tự động tới cửa, xem ra ca này vận khí không tệ.” Một người trong đám tiến gần Trần Hiểu Quân nâng mặt cô lên nói: “Còn có thu hoạch ngoài ý muốn nữa này~”

Những tên khác không ngừng khoa tay múa chân phụ hoạ.

Trần Hiểu Quân bị bọn chúng vây lấy cảm thấy rất không thoải mái, ghê tởm đám người kia, nhất định không phải loại tốt đẹp gì! Trần Hiểu Quân lặng lẽ nhìn khung cảnh xung quanh một chút, không phải chứ, là một con hẻm nhỏ không người nào đi qua. Chẳng lẽ hình ảnh cướp bóc kinh điển trên ti vi và trong sách không phải là nói bừa? Làm sao bây giờ, chẳng lẽ mình chạy trốn theo đường cũ.

“Em không sao chứ?” Trần Hiểu Quân kéo cô bé về phía sau mình.

Tay cô bé run run: “Em, em không sao. Em…em sợ!” Tiếng nói dần chuyển sang khóc lóc nức nở.

Làm sao bây giờ, chỉ có một con đường, nếu chỉ có mình mình thì có thể làm được, hai người thì lại có chút khó khăn, mặc kệ, thử rồi khắc biết! Trần Hiểu Quân nắm tay cô bé lùi lùi về phía sau.

“Muốn chạy?” Tên kia dường như đã nhìn thấu sự tính toán của Trần Hiểu Quân. “Không có lối thoát đâu!” Hắn dùng ánh mắt báo cho những tên còn lại biết. Nghe câu nói đó, những người kia bước nhanh đến chỗ Hiểu Quân và cô bé, phá hỏng đường lui duy nhất.

Làm sao bây giờ, đây chẳng lẽ là gieo gió gặt bão sao?

Trần Hiểu Quân khẳng định như thế bởi vì trước kia cô cũng từng gặp phải tình huống tương tự, mặc dù so với bây giờ không cùng câp bậc nhưng cô cũng chỉ là một học sinh trung học năm nhất, còn là một cô bé, làm sao biết được đường lui khi còn không giữ được bình tĩnh, cô cũng sợ chứ. Trước kia đối mặt với mấy tên học sinh bất lương cô còn có thể ứng phó, nhưng bây giờ, mấy người này thật sự là giang hồ, mấy tên côn đồ lưu manh, theo chân nhau hợp lại, Trần Hiểu Quân tự thấy mình là trứng chọi với đá.

Bảo đảm an toàn tính mạng mới là quan trọng nhất: “Không phải các người muốn tiền sao? Tôi có!” Trần Hiểu Quân và cô bé gần như dính chặt vào nhau. Coi như thầy giáo đã không phí công dạy dỗ.

“Tiền? Dĩ nhiên muốn chứ!” Bốn tên lưu manh không có ý tốt cười cười: “Thật là thức thời, bọn anh cũng không muốn làm khó gì các em đâu, hắc hắc!” Bốn tên bắt đầu tiền đến gần hai người.

Trần Hiểu Quân bỗng rùng mình, những tên này tuyệt đối không chỉ đơn giản muốn tiền: “Muốn tiền, tôi cho các người.” Trần Hiểu Quân lấy hết tiền trên người ném về phía chúng, hi vọng sẽ dời sự chú ý của chúng ra chỗ khác hòng tìm cơ hội chạy trốn.

Thấy Trần Hiểu Quân ném tiền ra, trong đám có hai đứa không để ý vội vã cúi xuống nhặt tiền, nhưng hai tên còn lại thì khác.

“Các người còn muốn làm gì?” Giọng nói của Trần Hiểu Quân cũng bắt đầu run lên, không có thời gian lẫn cơ hội chạy trốn.

“Hắc hắc!” Hai người này ngày càng tiến gần: “Em gái sẽ biết ngay thôi.”

Trần Hiểu Quân bị từ “Em gái” làm cả người nổi da gà, trong lòng mắng một câu “Khốn kiếp”, hai người đã lui đến chân tường không còn cách nào lui nữa rồi, Trần Hiểu Quân đột nhiên lấy thân mình che cô bé ở phía sau.

Cây gậy? Trần Hiểu Quân lui đến chân tường thì cảm giác như đụng phải vật gì. Bất kể là vật gì, đuổi được mấy tên khốn này rồi tính. Trần Hiểu Quân mò tới mò lui hình dáng của vật kia, bất thình lình ném về phía kẻ đứng đầu.

Trần Hiểu Quân nhắm chặt mắt ra sức đập phá, cũng nghe được tiếng người bị nện hét lên.

“Để tôi đánh tiếp!” Tay Trần Hiểu Quân trên không trung bỗng không nhúc nhích được nữa. Một cú đánh vô dụng? Trần Hiểu Quân nhìn về phía trước, thấy đầu gậy còn lại đã nằm trong tay đối phương, hơn nữa hình như còn không hề ảnh hưởng đến hắn.

Trần Hiểu Quân không biết nên làm sao bây giờ nữa…

“Tao xem mày còn đánh được nữa không!” Nhanh chóng bắt lấy người rồi người rồi dùng sức lôi kéo, Trần Hiểu Quân theo quán tính bị lôi đi, “Ai cho mày đánh, ông mày còn chưa có động thủ mày đã nháo loạn sao? Tiểu kỹ nữ, để ông mày xem mày có bao nhiêu bản lĩnh!” Hắn nhanh nhẹn bắt lấy Trần Hiểu Quân không chịu yên phận.

Trần Hiểu Quân cảm thấy giống như có một đôi tay ghê tởm vây hãm lấy mình, khi biết là chuyện gì sắp xảy ra cô dường như điên cuồng bắt đầu đấm đá loạn xạ, thoát không được, Trần Hiểu Quân tức giận hướng cánh tay đang giữ chặt lấy mình không cách nào thoát ra hung hăng cắn một phát.

“A!” Người bị cắn rốt cục thả Trần Hiểu Quân ra, “Mẹ mày, mày còn dám cắn ông à, mấy thằng chúng mày, đem nó trói lại cho tao!” Mấy tên kia thấy Trần Hiểu Quân kịch liệt phản kháng khiến cho sững sờ trong giây lát rồi mới nghe theo chỉ thị của Đại ca tiến lên phía trước chuẩn bị vây hãm chế ngự cái con nha đầu hoang dã này.

Trần Hiểu Quân sau khi thoát khỏi vội vàng kéo cô bé bỏ chạy, còn chưa chạy được hai bước đã bị người đằng sau túm lại, Trần Hiểu Quân không chút suy nghĩ liền vung tay vung chân đấm đá liên hồi, cô bé bên cạnh cũng không biết từ chỗ nào tìm được một cây gậy đập tới tấp lên người mấy tên đuổi theo, một bên vừa đánh còn vừa la hét “Đánh chết các ngươi” “buông ra”….

Ba tên bị đánh bất ngờ không kịp ứng phó nhất thời lâm vào trạng thái bị động, Trần Hiểu Quân nắm lấy cơ hội lại kéo cô bé lui về sau, cũng sắp đến đầu hẻm rồi, chỉ cần ra tới đầu hẻm là sẽ không có chuyện gì nữa.

Không đợi cho đến khi các cô chạy đến đầu hẻm bốn tên kia ngay lập tức đã xông tới. Hai cô bé đương nhiên là đấu không lại bốn tên thanh niên cao to, rất nhanh bọn họ đã bị hai tên lưu manh hung hăng nắm lấy tóc.

“Buông ra!” Trần Hiểu Quân cùng cô bé kia hét lớn.

Bọn côn đồ còn chưa mở miệng mắng chửi thì đã có người chạy đến.

“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân vừa bước ra ngoài tìm Quân Quân nghe được tiếng thét của Quân Quân lập tức lao đến, “Bọn khốn nạn, buông Quân Quân ra!” Sau đó lấy tốc độ độ nhanh nhất của bản thân mình hướng kẻ đang nắm lấy mái tóc của Quân Quân nhào về phía trước làm một chuyện cũng giống như Trần Hiểu Quân đó là cắn người.

Chỉ nghe thấy kẻ bị cắn hét lên một tiếng đau đớn vội buông Trần Hiểu Quân ra, Trần Hiểu Quân sau khi thoát khỏi trói buộc liền hướng tên nọ đá một cước lại vừa hướng tay của kẻ đang nắm lấy tóc của cô bé mà cắn tới.

Cô bé thoát khỏi ma trảo của tên kia cũng vội vàng lôi kéo Trần Hiểu Quân bỏ chạy, động tác gấp gáp vội vàng tránh để cho bốn tên lưu manh trong lúc nhất thời không kịp bắt được bọn họ.

“Chạy mau!” Trình Hiểu Quân cũng kéo tay Quân Quân, ba người cùng nắm tay nhau hướng ra đầu con hẻm mà chạy tới. Cũng bởi vì ba người nắm tay nhau chạy, cách nơi đầu hẻm mấy bước không xa, Trần Hiểu Quân không cẩn thận dẫm lên một chiếc vỏ chai ngã nhào xuống, kết quả không cần phải nghĩ, ba người mải chạy trốn cùng nhau ngã nhào.

Khi bọn họ vừa ngã xuống, người phía sau cũng đuổi theo tới: “Tao xem chúng mày còn chạy đi đâu?” Mấy người cùng bị té trên mặt đất dường như là bị bị xây xước đau đớn, cắn răng sắc mặt không được tốt lắm, “Rơi vào tay bọn tao rồi mà còn muốn chạy ư? Hôm nay sẽ cho chúng mày nếm thử sự lợi hại của bọn tao, chúng mày, đánh bọn nó cho tao!”

Trần Hiểu Quân bị rớt lại phía sau nên là người bị đánh đầu tiên, bị một tên trong đám người đó đá vào bụng đau đến mức phải ôm bụng kêu: “A!” một tiếng.

“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân bị đánh lập tức bò dậy che lấy người Quân Quân để tránh cô lại bị mấy tên kia đá đấm. Trình Hiểu Quân chỉ cảm thấy chân đau, tay đau, bụng cũng đau, nhưng cậu lại không hề né những cú đá bằng chân liên tiếp đó.

Trình Hiểu Quân cũng không biết mình bị đánh bao nhiêu cước, ngay khi cậu cảm thấy mình sắp chịu không nữa, chợt nghe được có người lên tiếng.

“Đánh người cũng không nhìn xem đây là chỗ nào, còn muốn lăn lộn trên cái khu này nữa hay không”. Tiếng nói ngừng lại Trình Hiểu Quân cảm thấy hình như không còn ai đá mình nữa, ngẩng đầu mơ hồ nhìn lên, đứng ở phía trước hình như là? Bành Hạo? Còn có rất nhiều người nữa…

Bốn tên lưu manh thấy ở đầu hẻm một nhóm người đang đứng đó, nghi hoặc không biết những người này là ai? Thoạt nhìn hình như cũng không giống đám người ngang qua, chẳng lẽ là bọn bảo kê của khu này? Bành Hạo nhất định là không biết mấy tên này trong đầu đang suy nghĩ gì, nếu như biết bọn họ cố ý ăn diện phóng khoáng đi ra ngoài lại bị người khác cho rằng là bảo kê vậy thì chắc chắn sẽ chẳng đứng yên một chỗ mà không ra tay. Hơn nữa bốn người cũng bị đám Bành Hạo người đông thế mạnh khí thế áp đảo, đây cũng là đầu hẻm, không khỏi khiến người khác chú ý nên quyết định chuồn là thượng sách. Lui về phía sau hai bước: “Hừ, hôm nay tạm bỏ qua cho chúng mày, lần sau để cho tao gặp lại bọn mày, sẽ cho chúng mày biết tay!” Buông một câu hăm dọa ra khỏi miệng rồi nghênh ngang rời đi.

“Mấy người các cậu còn chưa có chết sao?” Bành Hạo dẫn đầu đi tới nhìn đám người lăn lóc trên mặt đất.

Cô bé chậm chạp ngồi dậy, Trần Hiểu Quân bị Trình Hiểu Quân che dưới thân vẫn còn đang sững sờ, vẫn là Trình Hiểu Quân phản ứng đầu tiên: “Quân Quân, cậu không sao chứ, còn đau không?” Trình Hiểu Quân đứng dậy lắc lắc Quân Quân.

Trần Hiểu Quân lúc này bị lay mà tỉnh lại, lập tức từ trên mặt đất đứng lên, động tác nhanh đến mức thiếu chút nữa lại khiến cho Trình Hiểu Quân đang đứng rất gần cô ngã xuống. Trần Hiểu Quân ôm cái bụng còn rất đau ánh mắt hồng hồng nhìn chán quỷ cả người không có chỗ nào còn sạch sẽ: “Cậu…, đần muốn chết!” Không để cho chán quỷ có cơ hội mở miệng ngay lập tức liền một mình chạy đi.

Trần Hiểu Quân một mình lau lau khóe mắt không để cho nước mắt rơi xuống, đáng đời cậu bị đánh, ai bảo cậu muốn chạy tới, không có bản lĩnh còn muốn đi ra ngoài đóng vai anh hùng? Bị đánh là tại cậu đần không biết chạy, bị đá là do cậu ngốc không biết trốn, không liên quan đến tôi! Cậu bị thương tôi cũng sẽ không thèm cảm ơn cậu giúp tôi ngăn mấy cú đá, cậu có đau chết tôi cũng sẽ không cám ơn cậu thay tôi nhận những cú đánh kia! Là một mình cậu đần, mình cậu ngốc, không phải bởi vì tôi! Trần Hiểu Quân một mình trên đường mơ màng xác định là như vậy chạy đi trước, muốn đem những hình ảnh lúc nãy chán quỷ kia che chắn trên người mình âm thầm chịu đựng không chịu lùi bước quăng đi hết…

Trình Hiểu Quân cả người khó chịu nhìn Quân Quân chạy xa dần, “Không cần đưa cậu đi bệnh viện sao” Lời của Bành Hạo cắt ngang cái nhìn của Trình Hiểu Quân, “Trần Hiểu Quân kia, so với tôi còn không phân rõ phải trái hơn!”

“Không cho phép cậu nói xấu Quân Quân!” Trình Hiểu Quân cau mày nhìn Bành Hạo vừa mới cứu mình nói.

Bành Hạo bị Trình Hiểu Quân trách móc ngẩn ra, xụ cái mặt, mất hứng nói: “Được, đúng là không biết lòng người tốt, nếu không phải nể tình là bạn cùng trường, tôi đã chẳng quản chuyện các người rồi, có ý tốt lại bị cho là lòng lang dạ thú, đi!” đoàn người Bành Hạo chậm rãi rời khỏi con ngõ nhỏ trước đó vẫn còn náo nhiệt.

Bành Hạo bọn họ vừa đi khỏi Xà Âm liền tìm tới đây: “Quân Quân, xảy ra chuyện gì vậy, tớ vừa mới nhìn thấy Bành Hạo của trường chúng ta.” Vừa nhìn thấy Hiểu Quân hình như là bị thương, còn có cô bé ngồi dưới đất, “Bọn họ bắt nạt, đánh các cậu sao?”

“Không đâu, Xà Âm, không phải là như cậu nghĩ đâu, là Bành Hạo bọn họ đã cứu tớ và Quân Quân.” Trình Hiểu Quân không muốn để cho Xà Âm hiểu lầm lập tức giải thích.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Chuyện này xem như không có tạo thành hậu quả nghiêm trọng nên chấm dứt ở đây, nhưng mà sau khi về đến nhà chuyện này lại không kết thúc nhanh như vậy. Để phụ huynh của “Hai Quân” sau khi biết được chuyện này, Tần Uyển Linh bắt Trình Hiểu Quân hai tiếng đồng hồ liên tục dạy cậu sau này gặp tình huống như vậy phải nên làm như thế nào không nên làm như thế nào. Trần Hiểu Quân còn đáng thương hơn, ba Trần không nói gì trực tiếp hạ lệnh phạt Trần Hiểu Quân cấm túc hai tháng. Hai tháng? Không phải cũng vừa lúc học kỳ kết thúc sao…

【 Nhật ký thiên 】 Tớ, thay thế cậu!

Kể từ lần đó bị đám người xấu khi dễ đến bây giờ, Quân Quân vẫn rầu rĩ không vui, tôi đoán rằng Quân Quân không chỉ chán tôi, mà còn ghét bỏ tôi quá ngu ngốc. Nhưng mà đây cũng không phải là ý muốn của tôi, tôi không biết nấu cơm đã bị Quân Quân chê cười, hiện tại hoạt động thể dục không xong cũng bị Quân Quân chán ghét. Nhưng mà Quân Quân à, cho dù tớ có ngốc đi chăng nữa đần đi chăng nữa tớ cũng sẽ không để người khác bắt nạt cậu đâu, tớ không đánh đuổi được kẻ khi dễ cậu, tớ sẽ thay cậu không để cho cậu bị thương, chẳng qua là tớ chỉ nghĩ đơn giản như vậy thôi, không phải là muốn chọc giận cậu tức giận, như vậy mới sẽ giúp cậu ngăn được những cú đá của đám người đó. Nếu như cậu bị thương tớ sẽ đau lòng, mẹ cũng sẽ rất lo lắng, bác Trần cũng sẽ khổ tâm, cho nên Quân Quân sau này cậu nhất định không được để bị thương nữa nhé, cũng đừng vì người khác mà kích động ra mặt.

Lần đó tớ thay cậu nhận những cú đánh của những người đó nhưng tớ lại không có cách nào để khiến cậu không bị đau, cậu ôm bụng đau muốn khóc, nhưng mà tớ đành bất lực, Quân Quân, nếu như có thể, tớ sẽ không để cho cậu bị đau như vậy.

Sau khi về nhà, tôi từ chỗ mẹ lấy tuýp thuốc bôi giảm đau hữu hiệu nhất đem qua bác Trần nói là mẹ bảo tôi đưa cho Quân Quân, hi vọng cô ấy sẽ không còn đau nữa.

Hai tháng này, bác Trần bắt cô ấy mỗi ngày tan giờ học phải về nhà cùng tôi cũng không cho cậu đi chơi ngày Chủ nhật nữa, tôi biết cô ấy không thích một ở nhà một mình, cũng không muốn cùng tôi ở chung một chỗ, nhưng mà cô ấy vẫn chịu nghe lời bác Trần …, tôi biết Quân Quân, cậu thật ra là một cô bé rất biết nghe lời.

Vì không để cho ngươi luôn là không vui, tôi quyết định vì cô ấy làm chút ít chuyện, bác Trần không phải muốn sau tan giờ học cùng tôi học tập giống như hồi lớp năm lớp sáu lúc ư, tôi biết cô ấy không muốn học suốt như vậy, cho nên tôi để cho mẹ đem cô ấy cùng đi dạo siêu thị với tôi, đi dạo hiệu sách, xem cô ấy muốn ăn cái gì tôi liền nói tôi muốn ăn cái đó; cô ấy nghĩ muốn cái gì, tôi liền len lén mua bằng được để trong thư phòng; cô ấy nhìn tới quyển sách gì, tôi liền nói với mẹ là tôi muốn đọc quyển sách đó rồi đem sách đặt ở trên giá sách chỗ cô ấy dễ dàng nhìn thấy nhất.

Quả nhiên, cô ấy dần dần không hề biểu hiện nhàm chán như vậy nữa, tan học cũng dùng chút thời gian cùng tôi cùng nhau học hành, mặc dù phần lớn thời gian cô ấy cũng chỉ là ngồi ở một bên đọc sách của mình không để ý tới tôi, nhưng ít nhất cô ấy cũng ở cùng một chỗ với tôi, biết là cô ấy không có chuyện gì.

Lần này tôi lần nữa thật rất vui vì hình phạt của bác Trần đối với cô ấy, nếu như Quân Quân biết tôi loại ý nghĩ như thế này nhất định là sẽ đánh tôi mắng tôi rồi cũng sẽ không để ý tôi, cho nên lần này tôi không có giống trước kia giống nhau ngó chừng cô ấy, đuổi theo cô ấy, kè kè bên cô ấy. Tôi chỉ là ở phía sau của cô ấy, không muốn nhìn đến tôi khi tôi sẽ không quấy rầy cô ấy; tới thời điểm cần tôi che chở tôi sẽ cùng cô ấy sóng vai “Chiến đấu” cùng nhau; Muốn điều gì tôi liền cố hết sức thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy. Ha ha, tôi cho là rất khó mới có thể làm được điều đó, nhưng Quân Quân là một cô bé đơn thuần đáng yêu, cô ấy chỉ muốn ít học một chút, đi ra bên ngoài vui đùa một chút, ăn chút ít đồ ăn vặt linh tinh, đọc mấy quyển sách tôi mua, không phải rất đơn giản sao, những nguyện vọng đó tôi có thể thỏa mãn Quân Quân. Quân Quân không muốn học, tôi nghĩ biện pháp để cho Quân Quân học cái quan trọng nhất; Quân Quân muốn chơi, tôi đề nghị mẹ đến ngày Chủ nhật dẫn chúng tôi đi ra ngoài; Quân Quân muốn ăn cái gì, tôi len lén dùng tiền tiêu vặt mua cho cô ấy ăn; Quân Quân muốn đọc sách, tôi muốn mẹ nhất định sẽ mua cho tôi.

Hiện tại, tôi có thể thay thế Quân Quân làm một ít chuyện, cũng có thể thỏa mãn một chút nguyện vọng nho nhỏ của Quân Quân, sau này, tôi cũng sẽ theo Quân Quân như vậy, từ từ đạt tới yêu cầu của Quân Quân, sẽ có một ngày nào đó Quân Quân sẽ không chán ghét tôi nữa…

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự