Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Mày, đừng cản đường!

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 6284 chữ · khoảng 22 phút đọc

Mùng một tháng chín, ngày các trường học trong cả nước thống nhất khai giảng cũng là lúc nhóm người Trần Hiểu Quân đến trường trình diện. Trần Hiểu Quân hẹn Xà Âm cùng tới trường học, đoán hôm nay chỉ đến chia lớp rồi nhận sách, không nên mang thứ gì đi, Trần Hiểu Quân bèn một thân ung dung đến tìm Xà Âm.

“Âm Âm!” Trần Hiểu Quân gọi to từ tầng dưới nhà Xà Âm, nếu là Xà Âm cô tuyệt đối sẽ không làm như vậy, lần nào cũng chỉ có Trần Hiểu Quân mới dùng phương thức này để đi chung với Xà Âm, bởi vì cô lười chạy lên chạy xuống.

Chưa đầy một giây, Xà Âm đã xuống đến nơi, hai người lại cùng nhau ngồi xe buýt đến trường học.

“Quân Quân, ngày đầu tiên đi học mà cậu không mang theo một thứ gì sao?” Xà Âm không nhịn nổi hỏi thử, cô thật sự nghĩ mãi không ra, rõ ràng mình và Quân Quân cũng được coi như lớn lên cùng nhau từ nhỏ, làm sao Quân Quân có thể tu dưỡng độ “Đức hạnh” đến mức này?

Trần Hiểu Quân tìm được chỗ ngồi rồi đặt mông lên: “Không phải thứ quan trọng nhất tớ đã mang theo rồi sao?”

“Cái gì?” Xà Âm nhất thời không hiểu được.

“Chính tớ!” Trần Hiểu Quân chỉ vào cái mũi của mình tuyên cáo.

Nếu tóc Xà Âm có thể bốc lên hơi nước thì nhất định đầu cô đã bốc cháy rồi: “Cậu quan trọng, cậu quan trọng hơn bất cứ ai!” Tức chết Quân Quân mất, mình đang nói chuyện nghiêm chỉnh mà cô ấy lại cho rằng mình đang đùa giỡn sao? Tại sao chung sống cùng nhau nhiều năm như vậy mà mình không phát hiện ra, từ lúc nào cô ấy đã trở nên tự kỷ (Tự yêu mình) một cách ghê tởm đến vậy.

Trần Hiểu Quân thấy Âm Âm không để ý tới mình bèn dùng giọng nói mềm nhũn, phe phẩy tay Âm Âm: “Tớ nghĩ hôm nay chỉ chia lớp và phát sách nên không mang gì theo. Huống hồ cái gì tớ cần mà không có, Âm Âm cậu nhất định sẽ có, không phải sao?”

Đây là lấy lòng! Trần Hiểu Quân cũng biết lấy lòng Âm Âm, cô ấy chưa tự kỷ đến mức cho rằng thi đậu vào trường thì sẽ được mọi sự đại cát.

“Cậu lười quá rồi!” Cuối cùng Xà Âm vẫn bị Trần Hiểu Quân chọc cười, không so đo với thần kinh thô thiển của Quân Quân nữa.

Hai người vừa tới cửa trường học đã thấy các học sinh khác trong sân trường hết rồi, Âm Âm dùng sức của chín trâu hai hổ, Trần Hiểu Quân thiếu chút nữa đẩy ngã vài người, hai người mới miễn cưỡng có chỗ đứng ở lan can phía trước trường. Trần Hiểu Quân đứng ở phía sau vẫn cố chen lên phía trước nhìn xem mình được phân vào lớp nào, nhưng xem xong được một nửa vẫn không thấy tên mình, Trần Hiểu Quân thấy buồn bực trong lòng, điểm cô cao hơn điểm chuẩn hai điểm, liệu cô còn có thể được phân vào lớp tốt không?

Trần Hiểu Quân còn chưa kịp hết buồn bực đã bị Âm Âm đứng bên cạnh kéo kéo tay, nghe cô bạn hào hứng nói: “Quân Quân, chúng ta được phân vào cùng một lớp rồi, còn có Hiểu Quân cũng chung lớp với chúng ta nữa, tốt quá, chúng tớ lại có thể tiếp tục ở bên nhau rồi.”

Nghe xong lời của Âm Âm, tâm trạng Trần Hiểu Quân từ buồn bực chuyển sang vui vẻ rồi lại nghi ngờ sau biến thành hung dữ cuối cùng tức giận là kết quả vòng chung kết, tại sao lại như vậy chứ?

Xà Âm còn tưởng rằng Quân Quân sẽ vui vẻ vì sau này họ có thể học cùng một lớp, sự hào hứng của cô bị những cảm xúc thay đổi thất thường trên mặt Quân Quân dập tắt: “Quân Quân, cậu không vui à?”

“Vui?” Vẻ mặt Trần Hiểu Quân giống hệt như muốn giết người vậy, “Tớ sao có thể vui vẻ được, tại sao tớ vẫn phải học cùng một lớp với tên chán quỷ kia, tớ chết mất, tớ phải về nhà hỏi ba xem chuyện gì đang xảy ra!”

“Quân Quân, cậu điên rồi!” Xà Âm kéo tay cô, không để cho cô đi, “Lát nữa vào học rồi, cậu định ngày đầu tiên đã trốn tiết sao? Hơn nữa, cậu muốn thế nào, đổi sang lớp khác chắc? Sau đó chúng ta cứ tách ra như vậy? Xem ra cậu không muốn học cùng lớp với tớ?”

Câu nói sau cùng khiến Trần Hiểu Quân dừng lại, muốn thoát khỏi động tác kiềm chế của Xà Âm: “Âm Âm à, nhưng mà…” Tớ ghét phải ở chung với chán quỷ.

Xà Âm không để Quân Quân nói ra, cô đã biết sẵn đáp án: “Nếu cậu không muốn học cùng lớp với tớ, tớ sẽ không miễn cưỡng cậu!” Xà Âm buông tay Quân Quân ra, thực chất cô biết Quân Quân rất dễ mềm lòng, như vậy nhất định sẽ khiến Quân Quân buông tha ý nghĩ vừa nãy.

“Âm Âm…” Trần Hiểu Quân cũng khó xử lắm, biết làm sao bây giờ? Quân Quân vừa không muốn nhìn thấy chán quỷ, vừa muốn học chung lớp với Xà Âm, trong khi Trần Hiểu Quân còn đang đấu tranh tư tưởng, cô xui xẻo gặp phải người mình không muốn gặp nhất lúc này.

“Quân Quân, Xà Âm, các cậu đã tới rồi!” Trình Hiểu Quân ngồi ở nhà đợi cả buổi sáng, chờ Quân Quân rất lâu mới thất vọng biết được – Quân Quân đã đi rồi, đành một mình ngồi xe đi học.

Hiện giờ Trần Hiểu Quân đang tức giận, vừa lúc tìm được đối tượng phát tiết: “Cậu, cút xa vào!” Sau đó đẩy chán quỷ sang một bên muốn kéo Âm Âm đi, “Âm Âm, chúng ta đi, không nên đi cùng tên chán quỷ này.” Xà Âm cảm thấy lúc này an ủi Quân Quân mới là quan trọng nhất, đành mặc cho Quân Quân lôi đi, nếu không cô nhất định sẽ hỏi thăm xem Hiểu Quân thế nào rồi.

Trần Hiểu Quân thong dong thong dong bước đi, nhưng các cô không nhìn thấy người bị đẩy suýt nữa ngã nhào Trình Hiểu Quân đang bi thương nhìn các cô rời đi…

Kế hoạch thay ca tiếp tục phát tiết lên người chán quỷ của cô đã bị Xà Âm thuyết phục bỏ qua.

Đúng tám giờ, Trần Hiểu Quân ngồi cạnh Xà Âm, còn có Trình Hiểu Quân cũng ngồi ở lớp học mới nữa, không bao lâu sau một thầy giáo mới bước vào, thoạt nhìn trông thầy chỉ tầm 20 là cùng

“Tôi họ Thạch, hoan nghênh các đại gia đến với lớp học mới, sau này tôi sẽ chính thức làm chủ nhiệm lớp các em, bất luận chuyện học tập hay chuyện cuộc sống của các em, có vấn đề gì cứ đến tìm tôi, tôi sẽ tận lực giải quyết giúp các em. Nhưng, nếu như các em không chịu nghe lời, tôi cũng sẽ không nuông chiều đâu, nhiệm vụ quan trọng nhất của các em là học tập, cho nên tôi hi vọng trong ba năm nay các em sẽ lấy học tập làm mục tiêu lớn nhất.”

Vế sau thầy giáo nói cái gì Trần Hiểu Quân cũng không nghe rõ nữa, aiz, thầy giáo nào cũng giống nhau, không có gì hay để nghe. Quay đầu lại nhìn thử Âm Âm, đúng là một học sinh giỏi, mấy lời nhảm như vậy cũng có thể nghe chăm chú được! Nhìn xung quanh lớp học thấy có rất nhiều gương mặt mới, trước kia bạn học của cô cùng lắm cũng chỉ có 5 người, liếc thấy chán quỷ ngồi ở hàng phía sau, hừ, tốt nhất cậu nên cách xa tôi một chút!

Trần Hiểu Quân nằm sấp tại chỗ ngồi, nghĩ đủ thứ chuyện lung tung ngổn ngang, thầy giáo cũng đã an bài chỗ ngồi trên bục giảng. Thầy Thạch nhìn lại dáng người cao thấp của các học sinh, xem ra thay đổi vị trí ngồi vào lúc này không thích hợp lắm, cuối cùng nhìn đến dãy Trình Hiểu Quân ngồi. Cậu học sinh này thành tích tương đối tốt, điểm thi đứng thứ ba trong trường, hơn nữa nhất định là một đứa trẻ giỏi thực chất, nhưng không còn cách nào khác, hi vọng ngồi ở phía sau sẽ không ảnh hưởng tới việc học tập của cậu.

“Trình Hiểu Quân, em!” Thầy giáo chỉ vào dãy bản thẳng trước mặt Trình Hiểu Quân nói: “Em ngồi ở dãy bàn thứ tư trước mặt Xà Âm đi.” Lần này thành tích của Xà Âm cũng khá cao, đứng thứ mười, đương nhiên thầy giáo sẽ tự nhiên hiểu rõ về những học trò như vậy.

Trình Hiểu Quân nghe thấy tên mình thì hơi sửng sốt một chút, nhưng câu nói tiếp theo của thầy giáo đã khiến cậu hoàn toàn quên mất cảm giác sững sờ lúc nãy, nhanh chóng thu gom đồ đạc trên bàn đáp: “Vâng ạ!”

Trình Hiểu Quân nở hoa trong lòng, lúc vào phòng học đã thấy Quân Quân ngồi cạnh Xà Âm rồi, thầy giáo cho mình ngồi trước mặt Xà Âm cũng có nghĩa là mình được ngồi ở trước mặt Quân Quân rồi! Loại suy nghĩ này làm cậu không hề để ý thấy ánh mắt đầy tiếc nuối của thầy giáo, còn Trần Hiểu Quân nghe xong lời của thầy giáo, mặt lạnh đi trong nháy mắt.

Tên chán quỷ này lại muốn ngồi trước mặt mình! Chán quỷ đáng chết, chán quỷ thối, mong cậu cút xa một chút mà cậu lại càng tới gần thêm à?

Tức chết tức chết! Giờ đây Trần Hiểu Quân chỉ hối hận vì không mang một thứ gì, không có bất cứ thứ vũ khí nào có thể đẩy cái đầu tên chán quỷ ra cách xa đầu cô vài mét, chuẩn bị mượn chút công cụ từ Âm Âm…

Âm Âm, vẻ mặt cậu là sao vậy, cười giống như một đóa làm cho người tớ rất muốn bóp chết cậu! Cậu cứ như vậy muốn ngồi cùng với tên chán quỷ này sao! Trần Hiểu Quân ngồi trên ghế ngồi chỉ có thể tự mình hờn dỗi, bỏ ý định mượn đồ của Xà Âm đi, nhìn khuôn mặt vui vẻ của cậu ta kìa, làm gì có cái gì khiến cậu ta phải vui sướng như thế, đúng là không biết một cái gì cả… Chỉ biết học đến ngu đầu thôi, đồ trọng sắc khinh bạn! Trần Hiểu Quân thầm oán hận trong lòng, lại tiếp tục mắng chửi chán quỷ ngồi trước mặt trên dưới mười lần.

Tới trưa, Trần Hiểu Quân lãng phí thời gian ngồi buồn chán, cố gắng ngăn không cho mình chảy nước miếng, đến khi Âm Âm nói cho cô biết là đã tan học rồi cô mới dừng lại.

Cứ để cho hai người các cậu tụ họp với nhau đi, Trần Hiểu Quân dùng ánh mắt đầy ác cảm nhìn lướt qua chán quỷ, dè dặt bỏ lại một câu “Đi trước!” rồi chạy.

Xà Âm im lặng đứng đối diện với Trình Hiểu Quân nói: “Hôm nay Quân Quân không được vui.”

“Tớ biết!” Trình Hiểu Quân thu dọn sách vở, thở dài nói.

Xà Âm cũng thở dài: “Quân Quân không nguôi giận thì không trở về đâu, chúng ta đi chung thôi, đúng là không hiểu lòng tốt của người ta mà! Quân Quân muốn tức giận thì cứ để cho cậu ấy tức giận đi, để cậu ấy tự ăn một mình một đống đồ ăn rồi chỉ có vóc dáng lớn chứ đầu óc thì không dài ra được.”

Trình Hiểu Quân không nói gì chỉ bảo “Đi thôi!” Hai người lại cùng nhau đi tới trạm xe bus.

Trần Hiểu Quân một mình tức giận ăn một đống quà vặt, về đến nhà thì thấy ba Trần đã nấu cơm xong.

“Ba à!” Sau đó ngã uỳnh một cái nằm lên chiếc sô pha, nhìn lên trần nhà.

“Sao về sớm thế, đợi một lát nữa là cơm chín.” Ba Trần không phát hiện ra tâm trạng con gái đang không tốt.

“Á!” Cuối cùng Trần Hiểu Quân đã nhẫn nhịn từ trường học đến lúc về nhà, dường như muốn phát tiết kêu to.

Ba Trần bỏ lại nồi súp chạy đến: “Sao vậy Quân Quân?”

Hình dạng Trần Hiểu Quân tạo thành hình chữ “nhân” bất lực nằm trên ghế salon: “Con lại học cùng lớp với chán quỷ rồi, cậu ta vẫn ngồi trước mặt con, cậu ta còn đáng ghét hơn so với trước kia, sau này chẳng lẽ con phải ngày ngày giờ giờ khắc khắc nhìn mặt cậu ta hay sao?” Trần Hiểu Quân lại một lần nữa lớn tiếng phát tiết, “A…!”

“Chỉ vì chuyện này?” Trần phụ cảm thấy như vậy là tốt nhất, “Chính ba đã gặp lãnh đạo trường học con nhờ người ta điều con đến học cùng một lớp với Hiểu Quân, cũng chính ba đã đề nghị để con và Hiểu Quân ngồi gần nhất một chút, như vậy thành tích học tập của con sẽ được bảo đảm.” Không thể không nói ba Trần ích kỉ về chuyện học tập của con gái, nhưng đối với ông, vì con thì dù phải làm bao nhiêu chuyện ông cũng không ngại.

Trong phòng im lặng mất hai phút, sau đó Trần Hiểu Quân mới bật dậy từ chiếc ghế salon, giày dép ném sang một bên, ngũ quan chỉ tập trung nhìn thẳng về phía ba Trần khàn giọng gọi to: “Ba à…!”

Lên năm thứ nhất trung học Hiểu Quân cũng chẳng chăm chỉ học hành hơn trước là mấy, hồi lớp sáu khi không có lớp tự học buổi tối cô còn ngoan ngoãn lên nhà dì học hành, hiện giờ sau một tháng tự do cô bắt đầu tham gia lớp tự học buổi tối ở trường. Vì muốn cho qua nhanh giờ tự học, Trần Hiểu Quân bắt đầu liên tục mang sách truyện tới lớp thừa dịp thầy giáo không chú ý là lén lút lấy ra xem. Hôm nay Trần Hiểu Quân lại đem tới một quyển «Tinh hoa khoa học viễn tưởng nước ngoài», trong lúc thầy giáo giảng bài thì núp ở dưới mặt bàn coi lén.

Xà Âm nhẫn nhịn đã rất lâu rồi, một tháng nay Quân Quân càng ngày càng kỳ cục, không chịu nghe giảng, không tự mình làm bài tập, hơi tí là cùng các bạn lớp khác không quen biết làm loạn, hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ của một học sinh vừa mới bước vào trung học. Sau khi lớp tự học tan, Xà Âm một phen túm lấy quyển sách trên tay Quân Quân: “Có phải cậu không muốn đi học nữa hay không vậy?”

“Âm Âm, cậu làm gì thế?” Trần Hiểu Quân mất hứng nhìn Xà Âm, “Tớ đọc sách cũng không được sao?”

“Cậu đang đọc loại sách gì vậy? Sách giáo khoa còn chưa xem hết huống chi mấy quyển sách này, có phải cậu muốn chuyển sang lớp khác hay không?” Xà Âm chất vấn.

“Không phải!” Trần Hiểu Quân hét lớn rồi không thèm để ý đến Xà Âm một mình chạy đi tìm người khác chơi. Không sai, Âm Âm đã đoán đúng, kể từ ngày đầu tiên khai giảng cô đã biết tại sao mình phải chuyển lớp, tại sao phải học chung một lớp với chán quỷ thì cô đã có ý nghĩ này. Trần Hiểu Quân không muốn bị sắp xếp như vậy, cũng không thích sự sắp xếp như thế, đừng tưởng rằng dạy tôi làm bài tập trong một thời gian ngắn là cho rằng tôi còn cần sự giúp đỡ của cậu, tôi nhất định muốn sang lớp khác đấy, ba đã không đồng ý thì tự tôi nghĩ cách vậy! Trần Hiểu Quân nghĩ ra biện pháp duy nhất là không học tập, thành tích học tập kém thầy giáo sẽ không muốn cô tiếp tục ở lại lớp nữa. Còn trẻ con nên suy nghĩ vẫn ngây thơ đơn giản, Trần Hiểu Quân hoàn toàn không hiểu được ba cô nếu đã thông qua quan hệ có thể chuyển cô đến lớp này thì làm sao có thể dễ dàng để cô cuốn gói sang lớp khác được, nếu chuyện đó thực sự xảy ra, không phải là nhà trường phải suy nghĩ chuyện đổi lớp mà là chính cô phải đối mặt với hình phạt của ba mình như thế nào.

Xà Âm nhìn Quân Quân đang chạy xa dần, cô biết mình đã đoán đúng, trước kia Quân Quân cho dù không thích học hành cũng chưa bao giờ làm loạn, nhưng lần này cô lại cố ý gây ra rất nhiều chuyện khác thường…

Buổi tối sau khi tan giờ tự học, Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân phải cùng nhau về nhà, đây là lệnh của hai vị chủ nhà – nhất là ba Trần lớn tiếng yêu cầu. Trần Hiểu Quân biết dụng ý của cha mình, cũng không dám phản kháng rõ rệt, nhưng nếu cô có cơ hội lén chuồn đi một mình thì tuyệt đối sẽ không cùng chán quỷ về nhà, chỉ tiếc tối nay kế hoạch về nhà một mình có vẻ không thành công, chán quỷ chưa tan học đã thu thập xong đồ đạc chỉ cần đợi cô rồi cùng về!

Trần Hiểu Quân không thèm để ý đến chán quỷ đang lẽo đẽo theo phía sau, một mình bước về phía trước, chờ xe, lên xe, ngồi xuống, xuống xe, Trần Hiểu Quân tức giận đi nhanh, coi cái người đằng sau như không khí, không thèm đếm xỉa tới.

Trình Hiểu Quân vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Quân Quân, mắt thấy sắp về đến nhà, cậu vội vã hét lên: “Quân Quân!”

Trần Hiểu Quân tiếp tục đi hai bước rồi mới dừng lại, giọng nói bực bội: “Làm sao?”

“Quân Quân, cậu đừng cố tình không học hành gì nữa được không?” Trình Hiểu Quân nói giống như lời tha thiết khẩn cầu.

Vì chuyện này mà đi theo cô suốt một buổi tối sao: “Tôi có học hay không liên quan gì tới cậu, cậu bớt lo chuyện người khác đi.”

“Tớ chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi” Trình Hiểu Quân hơi ngẩng đầu khẽ nhìn thẳng vào Quân Quân, “Cho dù cậu làm như vậy bác Trần cũng sẽ không đồng ý, bác ấy biết được nhất định sẽ tức giận đuổi cậu đi, hoặc sẽ giống như trước kia giám sát, bổ sung hết những điều còn thiếu xót vào đấy.” Trình Hiểu Quân sớm biết suy nghĩ của Quân Quân, cậu cũng sáng suốt hiểu rõ dụng ý của bác Trần, nói như vậy không phải muốn hù dọa Trần Hiểu Quân mà không chừng, ba Trần sau khi biết kết quả sẽ còn nghiêm trọng hơn cả lời nói của Trình Hiểu Quân.

“Chuyện này cũng không cần cậu quan tâm!” Trần Hiểu Quân nghe vậy đúng là cũng hơi sợ, cô không nghĩ tới vấn đề này, lúc trước kèm cô học quả là khó khăn với ba, nếu ba biết ý đồ của cô chẳng phải sẽ không để yên cho cô sao? Nhưng cũng không thể để chán quỷ phát hiện ra, “Ba biết rồi tôi cũng không sợ!”

“Quân Quân, cậu đừng như vậy, chỉ cần cậu như năm lớp sáu mỗi ngày học một ít bài tập là có thể giống như trước đây muốn làm cái gì thì làm cái đó, cũng sẽ không có ai nhắc nhở cậu, bác Trần sẽ không biết tới những chuyện này.”

Giống như trước đây? Có vẻ không tệ! Nhưng mà: “Chán quỷ, tại sao tôi phải nghe lời cậu!” Sau đó cởi cặp sách xuống, mở cặp ra tìm được thứ đồ muốn tìm, sau đó trực tiếp nhằm vào chán quỷ mà ném tới: “Trả sách lại cho cậu, tự tôi cũng có thể tìm được sách để đọc!” Đồng thời với tay lấy ra những quyển sách mà các bạn học khác cho mượn.

Trình Hiểu Quân suýt nữa bị sách đập vào mặt, miễn cưỡng nhận lấy quyển sách Quân Quân ném tới, lại chợt thấy trong tay Quân Quân đang cầm một quyển sách dầy? Cái gì mà ngôn tình kinh điển « Bạch mã hoàng tử của tôi »? « Phu quân bướng bỉnh»? « Danh môn cô bé lọ lem »? Sững sờ trong giây lát cất quyển sách vừa bị ném cẩn thận đặt ở trong cặp sách, cậu thấp giọng nói tựa như tự nhủ: “Quân Quân không thích đọc? Vậy tớ đành đưa quyển « Ghi chép Hán Vũ » và «Bá tước Cristo» vừa mới mua cho người khác đọc vậy.”

“Cậu…” Dám! Một chữ phía sau khiến Trần Hiểu Quân cảm thấy mình không có lập trường nên không dám thốt ra, bèn hung hăng dùng ánh mắt như đao chém chán quỷ một phát rồi hừ lạnh chạy về nhà.

Cách ngày sau Trần Hiểu Quân thừa dịp dì ở nhà, làm bộ như học sinh hiếu học giấu chán quỷ lén lút lừa lấy hai quyển sách này đi, Trình Hiểu Quân sau khi biết được nhìn chăm chú lên tủ sách rất lâu…

Mấy ngày nay Trần Hiểu Quân lại bắt đầu mê muội đọc sách, Xà Âm ở bên cạnh nhìn cô cảm giác lời mình nói lúc trước thật sự vô ích, nếu không cùng các bạn lớp khác chơi đùa thì cũng ngồi lì trong lớp đọc mấy quyển truyện chẳng liên quan tới bài học. Xà Âm im lặng hỏi ông trời, bó tay sao? Chẳng lẽ Hiểu Quân cố ý? Mặc kệ cậu ấy, muốn quản cũng không quản được.

Buổi tối tan học, Trần Hiểu Quân còn đang mê mẩn chìm đắm trong cuốn sách nên quên khuấy mất việc phải chờ chán quỷ đang trực nhật, lúc bạn cùng dọn vệ sinh “đuổi” đi, cô cũng cứ thế máy móc cầm cặp sách mà bước.

Trần Hiểu Quân vừa đi vừa nhìn cũng chẳng cảm thấy mượn đèn đường đọc sách là vất vả, bỗng có cảm giác như vừa đụng vào cái gì đó, cô ngẩng đầu lên, không nhìn rõ người đó đã trực tiếp nói câu thật xin lỗi rồi tiếp tục vừa đi vừa đọc sách, đi hai bước đã nhanh chóng bị ngăn lại: “Hóa ra là chúng mày? Trả sách cho tao!”

Ba thằng con trai mặc đồng phục học sinh giống nhau cầm lấy quyển sách của Trần Hiểu Quân, cười cười nhìn cô, một thằng bé cao nhất trong đó khinh thường nói: “Trần Hiểu Quân, tại sao tao phải đưa sách cho mày?”

“Đây là sách của tao!” Trần Hiểu Quân thốt lên.

“Sách của mày?” Thằng bé lật lật quyển sách, “Chứng minh như thế nào đây, trên đấy không có viết tên của mày!”

“Mày…!” Trần Hiểu Quân bị bọn họ nhìn giống như mấy kẻ rỗi hơi đến nơi này hóng gió, “Không đưa hả? Có phải muốn đánh nhau nữa không?” Cô nhìn ba người bọn họ khinh thường nói: “Tao có rất nhiều thời gian để phục vụ!”

“Mày!” Lần này đổi lại là mặt mày ba thằng bé tức giận đến tím tái.

“Tao? Tao làm sao? Chúng mày chỉ biết bắt nạt nữ sinh yếu đuối thôi!” Cô gặp ba người này vừa lúc mới khai giảng không lâu, Trần Hiểu Quân lần đầu tiên thành công lén chán quỷ về nhà một mình. Lúc đi trên đường tình cờ đụng phải bọn họ đang bắt nạt một bạn gái khác lớp, lần đó cô gọi thầy giáo tới, nhưng mấy thằng này là đám con nhà giàu không học hành gì, sau khi bọn chúng biết được mấy lần tìm cô gây phiền phức, còn liên luỵ đến cô bé kia lại tiếp tục bị bắt nạt. Cô thì chẳng sao nhưng cô bé kia thì không ổn, các bạn học cùng lớp với cô bé đó, nhìn bề ngoài thì có vẻ rất ổn, nhưng thật ra tất cả bạn bè cô đều đã nộp cô cho bọn chúng “Bảo vệ” rồi, dù sao Quân Quân cũng không thể lần nào cô bé kia bị người khác bắt nạt cũng kè kè bên cạnh.”

“Chúng ta có bắt nạt nữ sinh yếu đuối sao?” Thằng cao nhất hỏi hai thằng còn lại, hai tên này lập tức nghĩ đến chuyện có một lần bị Trần Hiểu Quân hung hăng nện vào đầu, vội vàng gật đầu nói không có.

So với học sinh trung học năm thứ nhất mà nói, Trần Hiểu Quân quả thật không tính là cô bé, vóc người cô cao gầy, đã cao tới 1m65, phần lớn thời gian lại thích mặc đồ thể thao, thoạt nhìn tuyệt đối không “yếu đuối”.

“Vậy chúng mày cứ thử xem!” Trần Hiểu Quân bỏ cặp sách xuống, chuẩn bị dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, cũng tiện thể giáo huấn mấy thằng đần độn này một chút.

“Mấy người làm gì đó?” Trình Hiểu Quân không biết từ khi nào đã vọt lên trước mặt Trần Hiểu Quân, “Đánh nhau sẽ bị trường học khiển trách đấy.”

Tên chán quỷ này đến đây lúc nào thế? Chạy tới xem náo nhiệt sao: “Cậu, đừng có cản đường!” Sau đó đẩy chán quỷ sang một bên, “Hôm nay tao sẽ cho bọn mày biết, con gái không dễ bắt nạt đâu!”

Thân hình Trần Hiểu Quân “Người cao ngựa lớn”, bọn họ cũng nhận ra tính cách nóng nảy của cô, hai người “lâu la” kia thấy cô rống như vậy, ngay cả thằng con trai to lớn nhất cũng không dám tùy tiện động thủ.

“Vậy thì hôm nay phải xem xem chúng ta ai lợi hại hơn!” Cậu bé cao cao không chịu khuất phục, vung quyền về phía Trần Hiểu Quân.

Trần Hiểu Quân nhanh nhẹn tránh khỏi cú đánh của cậu ta, sau đó ném quyển sách lẫn cái túi trong tay vào người cậu bé, cậu bé không ngăn cản được đòn công kích bằng túi xách của Trần Hiểu Quân, bèn nhằm vào chân cô mà đá vào.

Trình Hiểu Quân “Hự” một tiếng đau đớn, cậu bé kia lại phát hiện mình bị Trần Hiểu Quân đánh lại, định đánh trả lại một cước nữa, nhưng lại bị Trần Hiểu Quân lấy sách đập vào đầu, cậu bé rụt về sau hai bước, hai người kia chạy lên đỡ lấy: “Bành Hạo, cậu không sao chứ?”

Cậu bé được gọi là Bành Hạo hất hai người kia ra: “Cút ngay! Trần Hiểu Quân, cô dám đánh tôi?” Sau đó chạy đến chỗ Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân đang bị ngã dưới đất.

“Bành Hạo, nếu cậu còn dám đánh nữa, tôi sẽ nói với thầy chủ nhiệm là mấy cậu bắt nạt bạn nữ đó.” Trình Hiểu Quân nhịn đau đứng lên nói.

“Mày nghĩ rằng sẽ có người tin mày sao?” Bành Hạo lạnh lùng nhìn người đang nói chuyện.

Trình Hiểu Quân ngồi thẳng người lên, tự tin nói: “Tôi nghĩ lời của tôi thầy chủ nhiệm nhất định sẽ tin, không tin chúng ta cứ thử xem!”

“Chán quỷ, cậu chạy về nhà mau đi!” Trần Hiểu Quân đẩy Trình Hiểu Quân đang che chắn mình ra, “Bành Hạo, có giỏi thì đánh tao đi!”

Chán quỷ? Ở cạnh Trần Hiểu Quân? Chẳng lẽ là tên đó? Bành Hạo thầm suy đoán trong lòng, nếu đúng như lời nó thì …

“Bành Hạo!” Hai người đứng bên cạnh đến gần Bành Hạo, nhỏ giọng nói: “Người, người vừa nói chuyện với cậu là Trình Hiểu Quân, là đại biểu cho học sinh hôm khai giảng đấy!”

Hừ, đúng là hắn ta rồi: “Trần Hiểu Quân, lần này tao không tính sổ với mày, nếu mày còn dám phá hoại chuyện của tao nữa, tao nhất định không bỏ qua cho mày! Đi!”

Con nít đánh nhau vốn bắt đầu rất dễ dàng, quá trình đơn giản, kết thúc cũng nhanh.

“Có mày phải cẩn thận tao không tha cho mày mới đúng!” Trần Hiểu Quân muốn đuổi theo nhưng lại bị Trình Hiểu Quân kéo lại.

“Quân Quân, chân tớ hình như không đi được nữa.”

Trần Hiểu Quân sửng sốt, vừa rồi hình như chán quỷ này đã đỡ giúp cô một cước: “Đáng đời cậu!” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng chân lại từng bước đến gần Trình Hiểu Quân.

“Quân Quân, cậu đừng đánh nhau, nếu bác Trần biết cậu đánh nhau ở trường, nhất định sẽ rất lo lắng.” Trình Hiểu Quân dùng tay đỡ, đứng lên nhìn Trần Hiểu Quân.

“Hừ!” Trần Hiểu Quân nhìn khắp người chán quỷ từ trên xuống dưới, “Sao cậu lại ở đây?”

“Tớ đi ngang qua, thấy bọn họ cùng cậu đến đây.” Trình Hiểu Quân nhặt túi xách lên giúp Trần Hiểu Quân, nói.

“Nhìn thấy tôi? Thấy tôi đánh nhau?” Giọng Trần Hiểu Quân đầy trào phúng.

“Không phải!” Trình Hiểu Quân vội vàng lắc đầu, “Tớ biết Hiểu Quân nhất định sẽ không đánh nhau với người ta, tớ sợ cậu bị người ta bắt nạt nên mới chạy theo thôi.”

“Tôi bị người khác bắt nạt?” Trần Hiểu Quân cứ như chế giễu nhìn chán quỷ, “Người bị bắt nạt là cậu mới đúng!” Giọng nói dần dần trở nên tức giận, “Cậu đúng là đần độn! Tớ kêu cậu cút cậu không cút, còn ngu ngốc chạy lên để bị người ta đá, đáng đời!”

“Quân Quân, cậu đừng giận, muộn rồi, chúng ta về nhà đi.” Cất bước đến gần, đưa túi xách cho Quân Quân.

Trần Hiểu Quân trừng mắt nhìn cậu đoạt lấy túi xách của mình đeo lên vai, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, đi tìm dưới ngọn đèn mờ ảo.

“Quân Quân, cậu tìm gì vậy?” Trình Hiểu Quân thấy cô vẫn đang tìm đồ.

Trần Hiểu Quân cúi đầu tiếp tục tìm: “Không biết bọn họ ném sách tôi đi chỗ nào rồi!”

Sách? Chẳng lẽ vì mấy quyển sách nên Quân Quân mới có xung đột với bọn họ sao? Trình Hiểu Quân nghĩ vậy thì yên tâm hơn một chút. Lúc trước cậu cứ lo lắng không biết có phải do Quân Quân làm chuyện gì không tốt nên mới đánh nhau với người ta không, cậu hiểu lầm rồi, Quân Quân không phải loại người như thế. Trình Hiểu Quân cũng giúp Quân Quân tìm sách, chỉ chốc lát sau, cậu đã thấy một quyền sách nhìn rất quen nằm cạnh bồn hoa: “Quân Quân, là quyển sách này à?”

Trần Hiểu Quân nghe tiếng chạy đến: “Đúng là quyển này rồi!”

“Chúng ta về nhà đi!” Trình Hiểu Quân nở nụ cười nhạt như không thấy.

Trần Hiểu Quân bỏ sách vào túi, nhìn chán quỷ đứng yên cứ như đang có chuyện gì đó: “Chân của cậu có sao không?”

“À! … Không sao, còn đi được.” Quân Quân đã lâu không quan tâm đến mình rồi.

“Cậu có sao tôi cũng không đỡ cậu về!” Không sức thuyết phục nói ra một câu, Trần Hiểu Quân mặc kệ chán quỷ đứng một mình, đi về phía trước.

“Không cần Quân Quân đỡ, tớ có thể tự về nhà.” Trình Hiểu Quân cười càng sâu hơn.

Hai người một trước một sau ung dung bước, người phía trước đi rất nhanh nhưng người phía sau vẫn giữ đúng khoảng cách một mét..

“Chán quỷ.”

“Sao vậy?”

Yên lặng…

“Cậu, sau này sách nào cũng phải viết tên tôi!”

Dừng lại…

“Được!”

【Nhật ký】 Tớ, lo lắng cho cậu!

Tôi và Quân Quân đã là học sinh trung học rồi, tôi cứ nghĩ rằng học cùng lớp với Quân Quân và Xà Âm sẽ rất vui vẻ, nhưng tôi sai rồi, Quân Quân vẫn không được vui, là tại tôi, Quân Quân không muốn phải ở cạnh tôi. Tôi cũng biết được lý do tại sao tôi có thể chung lớp với Quân Quân, và tôi cũng rất cảm ơn bác Trần đã làm vậy. Nhưng Quân Quân vẫn ghét tôi. Cậu ấy bắt đầu không học nữa, đi học không chịu nghe giảng, tan học cũng không làm bài tập, chơi bời với đám bạn đến nỗi quên cả trời đất, chỉ có điều duy nhất không thay đổi, đó là cậu ấy vẫn lén đọc sách, ngay cả lời của Âm Âm cũng không nghe. Mọi chuyện cũng đều tại tôi mà ra, chắc chắn bạn cũng không muốn Quân Quân trở nên như vậy!

Quân Quân nhất định sẽ không nghe lời tôi, tôi suy nghĩ suốt mấy ngày cũng không có cách gì hay, không thể làm gì khác hơn ngoài mỗi ngày đều theo sau Quân Quân, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội để nói chuyện với Quân Quân. Tôi biết Quân Quân rất sợ bác Trần nên tôi mới nói cho bác Trần nghe dự định của cậu ấy, chỉ cần cậu ấy học không tốt, nhất định sẽ được chuyển sang lớp khác. Tôi nghĩ, Quân Quân nhất định giận tôi vì chuyện này nên mới lấy sách đánh tôi. Khi bị Quân Quân đánh, tôi có một ý nghĩ, hơn nữa ý nghĩ này lúc Quân Quân quơ sách uy hiếp, tôi đã trực tiếp áp dụng. Tôi sao có thể để Quân Quân bị những cuốn tiểu thuyết nói hươu nói vượn kia làm hỏng chứ, tuyệt đối không thể! Không ngoài dự định của tôi, Quân Quân cuối cùng cũng chịu rút lui, mới qua một ngày Quân Quân đã lập tức không nhịn nổi, mang những quyển sách tôi đã chuẩn bị cho cậu ấy đi. Quân Quân thật là đơn giản, rất đáng yêu…

Trải qua lần “nói chuyện” đó, Quân Quân bắt đầu hành động có ý tứ hơn, toàn bộ lực chú ý của cậu ấy đều chuyển sang việc đọc sách, như vậy cũng tốt, ít nhất thì những quyển sách này cũng tốt hơn việc Quân Quân ra ngoài chơi cùng đám bạn đồi bại đó, Quân Quân cũng không có ý định chuồn đi vào buổi tối nũa.

Khuya hôm nay, không hiểu sao Quân Quân vẫn chưa về nhà, tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi mang cặp sách sang, mong là sẽ đuổi kịp Quân Quân. Tôi không nghĩ tôi sẽ gặp được cậu ấy, nhưng lại gặp ở bồn hoa ven đường, không chỉ có một mình Quân Quân, bọn họ, định đánh nhau sao?

Tôi vội vàng xông đến, che trước mặt Quân Quân, sợ cậu ấy sẽ bị bọn kia bắt nạt. Quân Quân thấy tôi đến, bảo tôi đi đi để cậu ấy lại một mình, tôi làm sao mà bỏ mặc Quân Quân ở lại một mình được chứ, dù thoạt nhìn có vẻ Quân Quân không hề bị bắt nạt, nhưng tôi vẫn lo lắng mà! Quân Quân suýt nữa bị người tên Bành Hạo kia đá trúng, tôi sẽ không để cho Quân Quân bị thương, cho nên tôi không hề nghĩ ngợi đẩy Quân Quân ra. Thật sự rất đau, nhưng đau tôi cũng đứng lên, vì nếu Quân Quân bị thương thì tôi còn đau hơn …

Bành Hạo dường như vẫn muốn tiếp tục, không thể để Quân Quân đánh nhau, nhất định sẽ khiến Quân Quân bị thương, tôi nhịn đau, đứng lên nói nếu còn đánh nhau nữa tôi sẽ mách thầy chủ nhiệm, tôi tin bọn họ sẽ tin lời tôi. Sự thật đúng là như thế, bọn họ đi thật. Quân Quân vẫn còn tức vì sự xuất hiện của tôi, còn dám cản cậu ấy đánh nhau, nhưng chỉ cần Quân Quân không bị thương, tức giận một chút tôi cũng không để trong lòng. Quân Quân là điển hình của bên ngoài đanh đá nhưng trái tim bên trong thì mềm nhũn như đậu hũ, cậu ấy giận tôi, đánh tôi nhưng vẫn quan tâm hỏi chân tôi có bị thương không, bất kể Quân Quân nói thế nào tôi cũng không thấy buồn. Thật ra, Quân Quân vẫn quan tâm đến tôi mà.

Khi về nhà, tôi kích động khi nghe Quân Quân nói tôi hãy viết tên cậu ấy lên sách, dù tôi không hiểu sao Quân Quân lại nói vậy, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ, Quân Quân không ghét đồ của tôi, vậy có phải sẽ từ từ không ghét tôi nữa không? Như vậy có phải chứng minh tôi là của Quân Quân, Quân Quân cũng là của tôi không ….

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự