Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Chương 35-36

Bạn đang đọc Ai gửi cánh thư vào trong mây của Ảnh Chiếu

Phiên bản Dịch · 4146 chữ · khoảng 15 phút đọc

Chương 35: Tìm anh giữa biển người vô tận

Dương à, anh thử nói xem, hạnh phúc là gì?

Là được ăn ngon, đi xe đẹp hay được ở trong cung vàng điện ngọc?

Thực ra, niềm hạnh phúc mà em khát khao mong chờ chỉ là sự quan tâm nhỏ nhoi, ấm áp mà thôi.

Không liên quan đến gia thế, hoàn cảnh, tài hoa...


Năm học mới đã bắt đầu, với tư cách là sinh viên mới, tôi bước vào trường Đại học S nổi tiếng dưới sự dẫn dắt của sư huynh Thương Thang.

Bắt đầu cuộc sống bốn năm đại học.

Tôi và Thương Thang chưa có gì với nhau, hắn cũng không giục tôi, chỉ âm thầm chăm sóc tôi.

Thỉnh thoảng có một số buổi giao lưu, hắn vẫn gọi tôi đi cùng.

Hồi ấy hắn đã trở thành nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trong trường từ lâu, còn tôi chỉ giữ một chức nhỏ trong Hội sinh viên, chính vì thế lúc đầu tôi sống chết không chịu đi.

"Tôi đâu có quen những người đó, ngại chết đi được!" Tồi miễn cưỡng chu môi.

"Đâu có bắt cậu phải tạo dựng quan hệ với bọn họ!" Hắn khẽ gõ đầu tôi rồi bật cười: "Có cơ hội được ăn chùa, uống chùa mà không chịu đi, ngốc thật!"

"Tụi cậu là đám hủ bại! Suốt ngày vung tay quá trán đồng tiền mồ hôi nước mắt của quần chúng!" Tôi lấy tay che trán mắng Thương Thang, chỉ muốn đá cho hắn hai cái.

Hắn cau mày: "Sao trong đầu cậu toàn những thứ đen tối thế?" Nói rồi hắn ra sức đẩy tôi ra ngoài: "Ăn cơm với Hiệp hội m nhạc của thành phố đó!"

"Í! Sao cậu lại quen bọn họ?" Tôi sững lại.

"Haizz, trước đây mẹ tôi từng có buổi biểu diễn ở đây nên mới quen bọn họ." Hắn bực bội thở dài.

"Mẹ cậu... là nghệ sĩ piano hả?" Tôi ngoái đầu lại, rụt rè hỏi.

Hắn trợn mắt nhìn tôi, nói vói vẻ bất lực: "Cậu quen mẹ tôi bao lâu rồi mà ngay cả chuyện này cũng không biết à?"

"Thôi đi! Tôi quen cậu lâu chứ không phải quen mẹ cậu lâu! Ai thèm quan tâm đến mấy chuyện đó?" Tôi hậm hực cãi lại.

Thương Thang sững ngưòi rồi cười khẽ: "Đúng vậy.”

"Cậu cười cái gì vậy?" Tôi nhảy bật lên, vỗ vào má hắn một cái.

"Đừng đùa! Hắn túm chặt tay tôi, cười giả lả nói: "Cậu mà đánh lệch khuôn mặt này thì sẽ có một nhóm nữ sinh buồn phát khóc đấy!"

"Xí!" Tôi mắng: "Cậu cứ đứng đó mà mơ hão đi! Chỉ có cô nào đui mới thích cậu!"

Hắn cười lớn không đáp, chỉ nằng nặc kéo tôi ra ngoài.

Lúc ấy chúng tôi không thể ngờ hai đứa đã nắm tay nhau từ lúc nào.

Đến phòng riêng của nhà hàng, người đã đến gần như đông đủ. Chúng tôi vừa bước vào thì một đám đông bước đến chào.

"Thương Thang à! Lâu lắm rồi không gặp!"

"Bố mẹ em vẫn khỏe chứ? Công việc làm ăn có thuận lợi không?"

"Dạo này sức khỏe của cụ Thang thế nào? Lâu lắm rồi không có thời gian đến thăm cụ."

...

Thương Thang bận rộn trả lời từng người.

Tôi không có việc gi để làm, bèn nấp sau lưng hắn ngó nghiêng.

"Cô bé này là gì của Thương Thang nhỉ?" Một giọng nữ lạ đột nhiên cất lên.

Tôi ngoái đầu lại ngó, đó là một cô gái trẻ lớn hơn tôi vài tuổi, nhìn rất thanh lịch, đoan trang. Cô ta nhìn tôi chằm chằm, mặc dù nụ cười đọng trên môi nhưng ánh mắt lạnh lùng đó vẫn khiên tôi rất không thoải mái.

Tôi vừa sững lại thì Thương Thang đã mỉm cười bước lên phía trước một bước, chặn trước mặt tôi.

"Chị Quách, đây là bạn sinh viên khóa mới chị ạ." Hắn giới thiệu sơ qua về tôi: "Cũng là con gái của học trò cưng của ông ngoại em. Trước mặt mẹ em, bạn ấy còn được cưng chiều hơn cả em!"

Nói rồi hắn đưa mắt nhìn tôi: "Phải không Ưu Ưu?" Hắn hỏi tôi bằng giọng vô cùng dịu dàng, quyến rũ.

"..." Tôi ngẩn tò te nhìn hắn: đôi mắt đen sâu thẳm sáng ngời, nụ cười đầy vẻ nuông chiều trên môi. Đột nhiên trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ: Không biết có phải anh chàng này uống nhầm thuốc không?

Tuy nhiên, khi nhìn thây khuôn mặt cô gái đứng sau lưng hắn đang trắng bệch vì tức tối, tôi lập tức hiểu ra rằng gã này đang cố tình chơi xấu cô gái đó!

Thế là tôi cố gắng kiềm chế ý định trợn mắt cười lớn, ậm ờ đáp một câu: ''... Ờ."

Biết làm thế nào? Tôi không muốn đắc tội với mọi người, đặc biệt là phụ nữ.

Rõ ràng Thương Thang rất không hài lòng với câu trả lời không đâu vào đâu của tôi, hắn trợn mắt nhìn tôi rồi quay sang cười với mọi người: "Cô bé này rất ngây thơ, không hiểu chuyện gì đâu, các vị tiền bối đừng làm khó cô ấy."

Mấy câu này đã gây tò mò ọi người, thế là đám đông đều trêu: "Không đâu, không đâu! Làm sao dám gây khó dễ cho vị khách Thương công tử dẫn tới!"

Mọi việc sau đó đơn giản hơn nhiều, tất cả đều có Thương Thang đỡ hộ. Ngoài việc phải đóng vai cô nàng dễ thương trả lời một, hai câu hỏi, tôi chỉ phải cắm cúi thưởng thức các món ăn.

"Sao em không đi làm quen với mọi người? Ở đây có rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng đấy!" Cô gái ngồi bên cạnh hào phóng khuyên tôi.

"Em không phải người trong nghề nên không có hứng thú." Tôi ngẩng đầu lên, thật thà trả lời. "Trước đó em cũng không biết mẹ Thương Thang là nghệ sĩ piano!"

Cô gái sững lại rồi lắc đầu cười: "Thảo nào..."

Nói rồi, cô ấy lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: "Em phải cẩn thận với chị Quách kia nhé! Chị ấy theo đuổi Thương Thang gần một năm rồi đấy!"

"Hả?" Tôi sửng sốt há hốc miệng: "Không phải chị ấy hơn tuổi Thương Thang sao?"

"Chỉ hơn hai tuổi thôi, người ta là sinh viên giỏi của Học viện m nhạc thành phố S, muốn câu được con rùa vàng ấy mà!" Chị ấy chớp chớp mắt với tôi, cười khẽ.

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười đáp lại rồi tiếp tục cúi xuống ăn.

Tuy nhiên, ăn những món đó không còn thấy ngon nữa.

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc tiệc tàn, cuối cùng đã có thể về trường cùng Thương Thang. Tôi không sao vui lên được.

Trên đường về, cho dù Thương Thang trêu thế nào mặt tôi vẫn lạnh như tiền.

"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?" Hắn sốt sắng hỏi.

Tôi lắc đầu ngay cả tôi cũng không biết, tôi biết trả lời hắn thế nào đây?

Cuối cùng không biết làm thế nào, hắn hậm hực nói: "Cùng lắm sau này tôi không đưa cậu đi ăn nữa."

Trông hắn tội tội, tôi cũng mềm lòng, liền chu miệng nói: "Đi ăn cũng được... nhưng cậu đừng có mà lòe tôi!"

"Lòe cậu? Tôi đâu có?" Hắn trợn tròn mắt nhìn tôi, đầy vẻ sửng sốt.

"Cậu đang có âm mưu lấy tôi ra làm lá chắn!" Tôi hậm hực tố cáo: "Chính là chắn cái chị Quách gì đó!"

Hắn sững lại, nói với vẻ mất tự nhiên: Đó đâu phải là âm mưu, tôi cũng sợ chị ấy bắt nạt cậu mà!"

''Đang yên đang lành chị ấy bắt nạt tôi làm gì?" Tôi nhìn chằm chằm vào hắn: "Cậu nói cho rõ ràng đi!"

Hắn giật mình vì khẩu khí của tôi, nghiêng đầu sang nói nhỏ: "Chị ấy... muốn làm bạn gái tôi..."

Thấy hắn căng thẳng đến nỗi đỏ mặt tía tai, tôi bất giác cười thầm, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra không thèm quan tâm.

"Chị ấy muốn thì cậu cứ đồng ý thôi, việc gì phải kéo tôi vào!" Tôi bình thản nói.

"Cậu.." Hắn bực bội trợn mắt lên nhìn tôi, giọng run rẩy, không nói ra được câu đầy đủ.

"Tôi làm sao?" Mặc dù cũng hơi sợ, nhưng tôi vẫn cứng đầu cãi lại.

Thấy hắn nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, vẻ nghiến răng nghiến lợi như muốn băm vằm tôi thành ngàn mảnh.

Tôi thấy vai hắn gồng lên, mặt cũng tái đi vì tức, chắc sắp nổ tung mất.

Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn vẫn kiềm chế để mọi chuyện bình yên trở lại.

Đầu tiên hắn nhìn tôi một cái với vẻ buồn buồn, sau đó quay mặt đi, thở dài nói: "Cậu vẫn không thể quên được anh ta!"

Nghe giọng nói đó, biết là đã làm tổn thương hắn, trong lòng tôi cũng thấy hối hận và thương thương, bèn nói với vẻ biết lỗi: "Sao tự dưng cậu lại lôi anh ấy vào? Tôi chỉ đùa với cậu một chút thôi mà!"

Hắn "hừ" một tiếng rồi không đếm xỉa gì đến tôi nữa.

Tôi đã hiểu tính hắn từ lâu, biết hắn chỉ ưa nhẹ, không ưa nặng, bèn nắm lấy tay hắn và bắt đầu làm nũng: "Cậu đừng có nhỏ mọn như thế!"

Sắc mặt hắn có vẻ dịu đi một chút, nhưng vẫn không chịu quay đầu lại, chỉ cắn môi hậm hực như trẻ con.

Không biết làm thế nào, tôi đành phải ghé sát mặt vào hắn, nói với giọng nhỏ như mèo: "Cậu hứa là cho tôi thời gian cơ mà!"

Hắn nhìn tôi chằm chằm, mắt đột nhiên sáng lên cho dù khoảnh khắc đó chỉ diễn ra trong tích tắc.

Sau đó, hắn ghé sát vào rồi đặt một nụ hôn rất nhẹ lên môi tôi.

Ngẩn người trong giây lát, đầu óc tôi trống rỗng.

"Á! Cậu là kẻ lưu manh, đồ biến thái!!" Nửa phút sau, tôi chợt hiểu ra vấn đề, bèn đấm đá túi bụi vào gã lừa đảo này.

"Ui da!" Hắn kêu la inh ỏi, nhưng cũng chỉ đưa tay ra đỡ lấy lệ, miệng còn hơi cười cười.

"Cậu đáng ghét quá, đó là nụ hôn đầu đời của người ta đấy!"Tôi thấy mặt hắn lộ rõ vẻ đắc ý, tức quá mắt đỏ hoe.

"Tôi biết chứ!" Hắn cười càng khả ố hơn, thể hiện rõ vẻ đắc thắng sau khi gian kế trót lọt.

"Tôi sẽ cắt đứt quan hệ với cậu!" Tôi ghét nhất là nhìn thấy vẻ đắc ý đó của kẻ tiểu nhân, liền hậm hực quay đầu định bỏ chạy.

Không ngờ hắn lại nhanh tay lẹ mắt túm ngay lấy tôi, nhìn tôi với ánh mắt ai oán: "Đừng bỏ rơi tôi!"

Lòng tôi run lên, cảnh tượng ngày trước lại một lần nữa hiện ra trước mắt:

Cô bé khóc nức nở nói với theo cậu bé đã chạy được một quãng xa: "Dương, anh đừng bỏ rơi em!"

Sau đó, cậu bé kia dù đang bước rất nhanh cũng ngoảnh đầu lại và chạy ngay về phía cô bé với chiếc bóng gầy guộc đó.

Tuy nhiên, Dương ơi! Cuối cùng anh vẫn bỏ rơi em! Tựa như cái tên của anh, nhẹ nhàng vượt qua đại dương, không mang theo một gợn mây nào.

Tôi nhắm chặt mắt để nước mắt không trào ra, quay đầu lại nở một nụ cười tươi tắn với Thương Thang: "Cậu mời tôi đi ăn một tháng, tôi sẽ tha thứ cho cậu!"

Hắn sững lại một lát rồi lập tức gật đầu liên hồi, đáp: "OK! Tồi đồng ý, mọi thứ cứ làm như cậu nói!"

Tôi nhìn vẻ sung sướng của hắn mà mắt ngấn lệ, cười thầm.

Dương! Chỉ có những kẻ tội nghiệp đã từng bị bỏ rơi mới biết được cảm giác đau khổ đó.

Thế nên em không muốn để người khác nếm trải nỗi tuyệt vọng, cô đơn này.

Chương 36: Ai đứng giữa ánh đèn nơi phồn hoa

Sau một tháng ăn cơm "chùa", tôi chính thức trở thành bạn gái của công tử Thương Thang.

Mọi người xung quanh đều cảm thấy đây là chuyện rất đỗi tự nhiên. Họ nói: "Hai ngươi không những là đồng hương, mà hai gia đình còn chơi với nhau từ lâu, điều kiện của Thương Thang tốt như vậy, sao có chuyện không động lòng chứ?"

Tôi nghe mà chỉ biết cười cười.

Thực ra bên cạnh tôi đã từng có một anh bạn điều kiện cũng rất tốt, chỉ có điều chúng tôi không có duyên với nhau mà thôi.

Thương Thang quan tâm đến tôi từng li từng tí, nâng niu như một báu vật, chỉ sợ hôm nào đó tôi không vui, quay ngoắt thái độ rồi đá bay anh.

Bố mẹ cũng rất hài lòng về người yêu của tôi, thường nhắc tôi phải dịu dàng, nữ tính hơn, không cẩn thận lại để anh sợ quá chạy mất.

Ông ngoại và mẹ Thương Thang dĩ nhiên là vô cùng phấn khởi, và người cha bận rộn của anh cũng gọi điện thoại đến hỏi thăm tôi, cảm giác như gửi gắm cho tôi chuyện đại sự của cậu con trai.

Trước ánh mắt ghen tỵ của bao người, mọi việc của tôi dường như diễn ra rất thuận lợi, tốt đẹp.

Sau đó, tôi đã được sống năm năm quý giá trong bầu không khí vui vẻ, thoải mái này.


Hiện tại tôi đã là nghiên cứu sinh khoa Luật cùa trường Đại học S.

Thương Thang chuẩn bị tốt nghiệp nghiên cứu sinh và đã đi thực tập trong cơ quan của bố anh từ lâu, còn suốt ngày đi xin tài trợ của người nọ người kia, cứ đến cuối tháng lại nhét hết tiền vào tài khoản của mình, khiến tôi không biết đằng nào mà lần.

"Thế nào? Ông ngoại anh "khủng" không?" Lần nào đi ngân hàng về, anh đều đắc ý hôn chụt lên má tôi một cái: "Sau này em sẽ không phải khổ đâu"

"Thôi đi! Ai thèm làm vợ anh?" Tôi ra sức đẩy anh ra, hậm hực mắng: "Đừng có làm vấy bẩn sự trong sạch của bản cô nương!"

Thương Thang lườm tôi một cái rồi kéo tôi vào lòng, cưòi giả lả ghé sát vào tai tôi, nói: "Thanh danh của tiểu thư Trác Ưu bị ô uế từ lâu rồi. Cả trường ai chẳng biết em là vị hôn thê của anh!"

Tôi đỏ bừng mặt, thò tay ra định đánh anh, nhưng anh đã dễ dàng túm lấy tay tôi và hôn lên môi tôi.

Trong sự ngọt ngào quay cuồng trời đất, tôi cũng tha thứ cho anh vì tội dạo này bận rộn rất ít thời gian ở bên tôi.

Ở thành phố S, bố Thương Thang có mấy căn hộ, vì thế Thương Thang liền chọn một căn gần trường nhất để dọn đến ở.

Sở dĩ chọn nơi gần trường nhất vì tôi sống chết không chịu chuyển đến ở cùng anh.

Con gái là người dễ bị thiệt thòi và tổn thương nhất, tôi không thể vô duyên vô cớ để anh bá chiếm mình như vậy. Hơn nữa, tôi cũng đã biết vết xe đổ của người đi trước: Sử Vân đã bị người yêu đá sau khi hai người sống thử. Đây là thông tin Cực tiết lộ cho tôi. Chính vì thế tôi lấy đó làm cái cớ, cộng với câu nói bâng quơ của mẹ "Con gái phải biết giữ mình" nên đã đuổi anh ra khỏi cổng trường.

May mà anh chàng này cũng biết điều, không đưa ra yêu cầu gì quá đáng, chỉ năn nỉ tôi cuối tuần đến dọn dẹp phòng ốc, nấu bữa cơm ngon cho anh.

Sau khi biết chuyện, mẹ khẽ cười trong điện thoại, nói: "Nó trân trọng con quá nhỉ!"

Có đúng như vậy không?

Tôi chỉ biết rằng, anh thích tôi, chăm sóc tôi, thế là đủ lắm rồi.

Tôi đã không còn mơ mộng về giấc mơ xa vời, trong sáng ngày nào, vì rốt cuộc trái tim tôi cũng đã già đi rất nhiều.


Buổi sáng cuối tuần, tôi đến căn hộ của Thương Thang nấu ăn. Mặt trời đã lên à anh vẵn còn nằm ngủ nướng trên giường.

Tôi biết chắc chắn anh đã làm thêm giờ nên cũng không hỏi han gì thêm mà đi thẳng vào bếp nấu bữa sáng cho anh.

Thực ra, về bản chất tôi là cô nàng rất nữ tính, không có chí hướng hay mơ ước cao xa gì, chỉ thích nấu nướng, lại còn tìm đủ mọi cách để làm sao nấu được nhiều món đa dạng. Lúc đầu chỉ là để thỏa mãn sở thích của mình, nhưng lại khiến Thương Thang tưởng bở rằng tôi đang hy sinh vì anh, chỉ còn thiếu nước rưng rưng nước mắt.

Giống như bây giờ, anh đang đứng đằng sau, lẹ làng vòng tay ôm khi tôi đang rán trứng, mắt vẫn còn chưa tỉnh ngủ, nói: "Thơm quá bà xã ơi!"

"Còn không mau đi đánh răng rửa mặt à?" Tôi rất ghét vẻ giả lả của anh, liền lấy chân đá một cái

"Hê hê!" Anh ngẩn tò te cười cười, ngáp một cái rổí mới đi ra.

Tôi nhìn theo bóng anh, chỉ ước được xông tới đá thêm hai cái nữa. Trông có dáng vẻ gì của anh chàng công tử hô mưa gọi gió ở trường không? Nhìn chẳng khác gì một ông nội trợ điển hình!

"Ngon tuyệt, ngon tuyệt!" Hiện tại gã nội trợ này đang ngồi trước mặt tôi ăn ngấu nghiến bữa sáng.

Tôi nhìn vẻ hả hê của anh, bèn bĩu môi tỏ vẻ coi thường.

Chỉ có bánh mì và hai quả trứng, làm gì đến mức phải hưng phấn thế nhỉ?

Ăn sáng xong, tôi bắt anh vào bếp rửa bát, còn mình thì ngồi trước ti vi xem các chương trình giải trí.

"Lớn bằng ngần này rồi mà còn xem mấy thứ rẻ tiền như thế này, thảo nào đầu óc chẳng phát triển gì cả!" Đột nhiên Thương Thang giơ đôi tay dính đầy bọt xà phòng lên, khiến tôi giật nẩy mình.

"Mau vào rửa bát đi!" Tôi trợn mắt nhìn anh: "Lát nữa còn phải đi siêu thị đấy!"

Anh mỉm cười rồi ngoan ngoãn đi vào.

Từ siêu thị về, trời đã tối, tôi khệ nệ xách túi đồ xuống xe, chuẩn bị lên lầu. Anh khóa xe rồi bước đến ngay, không nói không rằng xách ngay túi đồ trong tay tôi đi về phía cửa cầu thang.

Gã này cũng gọi là biết điều! Tôi đứng sau lấy tay che miệng cười thầm.

Mãi mới gần lên được đến nơi, đèn ở tầng này lại bị hỏng, tối đen như mực.

Tôi thầm giật mình, bấm bụng kêu khổ: Thị lực của mình mặc dù tốt, nhưng lại mắc chứng mù đêm – chỉ hơi tối một chút là không nhìn thấy gì nữa.

Đang tính toán làm nào mới có thể lên lầu an toàn thì một luồng sáng yếu ớt chiếu ngay trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra Thương Thang lấy điện thoại di động ra và soi ngay dưới bậc cầu trước mặt tôi.

"Lên đi, nếu sợ thì nắm lấy đuôi áo anh đi cũng được!" Anh bình thản nói.

Tôi cũng ngài ngại, liền gạt phắt bàn tay anh đang chìa ra, nói nhỏ: "Ai thèm sợ?"

Anh có vẻ bực, nói: "Không phải cứ tối là em không nhìn thấy gì sao? Đi nhanh lên, anh xách đồ một tay mệt chết đi được."

Tôi sững lại, chuyện tôi mắc chứng mù đêm mấy năm gần đây mới phát hiện ra, tôi còn không dám nói với bố mẹ, sao anh lại biết được nhỉ?

"Sao anh lại biết em không nhìn thấy?" Tôi hậm hực hỏi.

Anh kéo tay tôi, nói khẽ: "Trước đây, khi hẹn hò với em anh đã để ý đến điều đó, cứ đến chỗ tối là em lại loạng choạng, nhát gan đến mức không những không dám đi, mà còn phải bám vào tường hay lan can gì đó mới bước được một bước."

"Thế sao anh không nói sớm?" Tôi trợn mắt nhìn anh.

"Vì thấy em tự ái cao, sợ làm em buồn!" Anh bình thản đáp, sau đó nắm tay tôi dắt lên tầng.

Tôi lặng lẽ theo sau, chỉ cảm thấy rất ấm áp.

Mắt thấy âm ấm, dường như nước mắt đang chực trào ra.


Về đến phòng, tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi nằm vật xuống sofa xem ti vi.

"Mệt quá!" Tôi vừa đấm đùi vừa kêu ca với Thương Thang.

Anh cười với vẻ bất lực rồi đưa cho tôi một cốc sữa móng: "Uống đi!"

"Í… Béo lắm!" Tôi cau mày chống đối, nhưng vẫn đón lấy cốc sữa. Hơi nóng lập tức lan tòa sang bàn tay.

"Ấm quá, hi hi!" Hai bàn tay tôi ôm quanh thành cốc, cười rất sung sướng.

Thương Thang không nói gì, chỉ tần ngần nhìn tôi. Ánh mắt sâu thẳm đó dường như chứa đựng ngàn lời muốn nói, khiến người ta không sao đoán nổi.

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Tôi giả bộ đanh đá nói: "Nhìn năm năm rồi vẫn chưa đủ hay sao?"

Anh mỉm cười, nhưng dường như nét mặt có vẻ buồn buồn.

"Chưa đủ… Nhiều lúc nhìn em ngoan ngoãn ngồi trong phòng, anh cảm thầy đẹp như giấc mơ vậy!" Giọng anh lộ rõ vẻ ưu tư, than thở: "Có lúc anh thấy rất sợ… sợ tỉnh giấc không thấy em đâu nữa, sợ anh chỉ xa em một lúc là em sẽ thay đổi. Sau đó đeo ba lô sang Anh không một lời từ biệt, không còn đếm xỉa đến anh nữa..."

“Anh hâm à!" Tôi định cười nhạo anh, nhưng không hiểu sao không nhếch mép lên được.

"Đúng vậy… anh thần kinh thật rồi" Anh bật cười, nhưng dưới ánh đèn, nụ cười ấy trông rất thảm thương.

"Nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó rất bất an! Thậm chí trong lúc rửa bát anh cũng phải chui ra để ngó em, sợ em bỏ đi mà không một lời từ biệt."

Tôi vội đặt cốc sữa xuống, bước đến ôm chặt chiếc bóng lẻ loi của anh, trách móc: "Sao anh lại không tin tưởng em như vậy? Không phải em vẫn luôn ở bên anh đó sao?"

Anh im lặng không đáp.

"Thế nếu anh ta quay lại thì sao?" Đột nhiên anh ngẩng đầu lên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt rực sáng: "Lúc ấy em vẫn sẽ tiếp tục ở bên anh chứ? "

Tôi sững sờ, cười gượng gạo, nói: "Anh ấy sẽ không quay lại đâu, gia đình anh ấy chuyển hết sang Anh rồi! Hơn nữa..." Tôi ngập ngừng một lát rồi nói nhỏ: "Kể cả có quay về thì bọn em chắc cũng không gặp được nhau đâu, đã năm năm rồi không có liên lạc gì mà!"

Anh "ờ" một tiếng rồi kéo tôi vào lòng, đe dọa: "Em không được bỏ rơi anh rồi chạy đi gặp anh ta đâu đấy!"

"Vâng! Dĩ nhiên rồi!'' Thấy anh giở tính trẻ con, buồn cười quá tôi liền vỗ vỗ mặt anh: "Em hứa với anh rồi mà!"

Anh gục mặt vào tóc tôi, hít một hơi thật sâu rồi thì thầm: "Ưư Ưu, chúng mình kết hôn đi?"

Haizz. Dương à! Từ khi còn rất nhỏ, em đã mơ được làm cô dâu xinh đẹp rồi!

Không cần mặc váy cưới thướt tha, nhưng nhất định phải có một tấm voan trắng thật dài che kín khuôn mặt ngượng ngùng của em.

Sau đó, sẽ có một chàng hoàng tử chung sống trọn đời với em, nhẹ nhàng đặt nụ hôn hạnh phúc lên môi em.

Lúc ấy, chắc chắn em sẽ lặng lẽ nhắm mắt lại, ngất ngây nghĩ: "Từ nay trở đi, em đã là người của anh rồi."

Tuy nhiên, chàng hoàng tử đem lại hơi ấm cho em sẽ là ai đây?

Bạn đang đọc Ai gửi cánh thư vào trong mây của Ảnh Chiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự