Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Chiến Quả Đầu Tiên

Bạn đang đọc Xuyên Qua Chiến Quốc Làm Vương Tử sáng tác bởi Phongbatdiet1010

Tiểu thuyết gốc · 1737 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đứng trên tường thành nhìn ra quang cảnh xa xa, khắp nơi trên mặt đất toàn là đầu người cùng với mũi giáo bén nhọn, không khí ngột ngạt khó thở đến cực điểm.

Binh lính Triệu quốc thủ thành quả nhiên làm theo lời của Minh, dùng hơn một nửa là dân binh, mặc dù đã có Liêm Pha khích lệ nâng cao ý chí chiến đấu, nhưng bất kỳ người nào lần đầu đứng trước khung cảnh hào hùng vĩ đại như thế cũng vẫn cảm thấy mình thật nhỏ bé, trong thời gian ngắn khó mà thích nghi được.

Địch chưa tấn công mà mồ hôi đã chảy ướt đẫm hết quần áo bọn họ, thậm chí tay cầm vũ khí cũng run lên bần bật, có người khoa trương một chút còn đái hẳn ra quần.

Áp lực của chiến trường, áp lực của tử vong đè nặng, ngay cả các tướng lãnh hoặc binh lính lão thành cũng thấy khó thở. Không có gì tuyệt vọng hơn việc biết mình ra chiến trận mà lại không thể chiến thắng, điều đó đồng nghĩa với tánh mạng của bản thân cũng như đồng đội đều sẽ bị vứt bỏ một cách vô nghĩa.

Thật hiển nhiên rằng, tất cả mọi người ai cũng biết các tướng quân chỉ huy đang bày ra một kế hoạch nào đó để dành thắng lợi, nhưng chân chính đối mặt với tử vong thì vẫn khó có thể áp chế được nỗi sợ hãi.

Trước tình thế chưa đánh đã bại, Liêm Pha đích thân bước ra khỏi vọng tước đài, thân mặc chiến giáp oai phong lẫm liệt, tay cầm trường đao chĩa về phía quân Tần há miệng gào to.

- Hỡi các chiến binh Triệu quốc, các ngươi sợ hãi... ta hiểu, các ngươi run rẩy... ta cũng hiểu, bởi vì ngay chính bản thân ta, Liêm Pha... cũng đang sợ hãi không kém gì các ngươi. Nhưng các ngươi tuyệt đối không thể vì vậy mà chùn bước, không thể vì vậy mà quay đầu không dám đối mặt... Bởi vì đằng sau lưng các ngươi chính là thân nhân, những người thân yêu dấu của các ngươi, là đất nước, là tự do, là nơi các ngươi sinh sống và lớn lên... Nếu là nam nhân thì hãy dũng cảm lên và đương đầu với khó khăn phía trước, cho dù không thể bảo vệ được quốc gia này thì hãy bảo vệ những điều quan trọng với các ngươi đi... Riêng ta, dù có đánh đổi cả tánh mạng thì ta vẫn sẽ không để lũ cẩu Tần được như ý nguyện!!!

Những lời nói của Liêm Pha không khác gì thuốc kích thích liều lượng cực mạnh, một sức nóng, một cỗ ý chí khủng bố trong nháy mắt lan tỏa ra toàn quân Triệu đứng trên tường thành.

Sĩ khí binh lính đột nhiên dâng cao chưa từng có, thậm chí là chiến mã và quân địch cũng bị dọa cho hoảng sợ.

- Chuyện quái gì đang xảy ra với chúng vậy?

- Chiến mã của ta đang run sợ?

- Vương Hạt đại nhân, là Tam Đại Thiên Liêm Pha...

Một tướng quân khuôn mặt đầy sẹo chắp tay bẩm báo.

Trước mặt hắn là một kỵ binh to lớn dị thường, cả người lẫn ngựa đều có kích thước khổng lồ hơn bình thường không ít, kẻ này không ai khác chính là Vương Hạt, thống soái của quân Tần.

Vương Hạt khẽ đưa tay sờ lên vết sẹo dữ tợn trên gương mặt mình, miệng hấp háy mấy từ mà chỉ mình ông nghe thấy.

- Liêm Pha... đã đến lúc chúng ta kết thúc ân oán hai mươi năm rồi chứ nhỉ?

- Quân tiên phong Tần Côn và Lang Nhĩ triển khai công thành.

Mệnh lệnh của Vương Hạt vừa ra, ngay lập tức hàng loạt thanh âm hữu lực khác vang lên giữa đại quân Tần.

- Đội cung tiễn, trọng giáp vào vị trí!!

- Đội thang công tường thành tiến lên!!

- Quân Hạc Vị xông lên, chúng ta phải lập công đầu trong trận chiến này!!

- Quân Hạm Nghiên không được bỏ lại phía sau, tấn công cho ta!!

...

Rất nhanh trận chiến quyết định sống còn của Triệu Quốc rốt cuộc cũng bắt đầu.

Các tướng lãnh dày dặn kinh nghiệm bên Triệu phát huy sở trường của mình.

- Các dân binh, hãy giữ vững tinh thần và làm theo những gì đã được luyện tập hai ngày qua, sử dụng đá ném xuống đầu lũ cẩu Tần, chỉ cần giết một tên cũng sẽ được thưởng.

- Hây ô!!

- Ném chết ngươi!!

Các dân binh nắm giữ phòng tuyến đầu tiên để các chiến binh từng kinh qua sa trường dưỡng sức làm át chủ bài, như vậy mới kéo dài được trận chiến, tất cả thi nhau vác những tảng đá không lớn không nhỏ thả xuống đầu binh lính Tần đang leo lên thang.

- Cho ngươi chết!!

- Chết đi cẩu Tần!! Haha ta ném chết một tên rồi... úc!!

Gã dân binh vừa hí hửng hô hoán được vài chữ thì một mũi tên bay tới, chuẩn xác ghim lên thái dương của hắn.

Đồng thời cùng ngã xuống còn có rất nhiều dân binh khác ở khắp mọi nơi trên tường thành, đội tiễn thủ của Tần đã vào vị trí bắn thích hợp nên việc quân Triệu bắt đầu liên tục thương vong là điều nằm trong dự đoán.

Ở một vị trí nào đó trên tường thành.

- Diệu Đồng đại nhân, chúng ta có thể ra tham chiến được chứ ạ?

Oa Lỗi không kiềm chế được xúc động muốn lao lên chiến đấu ngay lập tức liền quay qua hỏi Diệu Đồng, toán lính mới do hắn dẫn dắt đang ẩn nấp bên cạnh vọng tước đài trung tâm.

Nghe Oa Lỗi hỏi, Diệu Đồng mỉm cười lắc đầu.

- Không vội, quân địch còn chưa lên được tường thành mà... bất quá, riêng Long Thành thì vẫn có thể thử sức một chút.

Tức thì một thiếu niên mày kiếm mắt sao, khuôn mặt góc cạnh chính trực rõ ràng đứng hẳn dậy kích động nói.

- Đại nhân, tôi... tôi được sao?

Diệu Đồng vỗ nhẹ lên vai Long Thành.

- Tại sao lại không? Năng lực của ngươi ngay cả Minh Vương đại nhân cũng công nhận, nên biết rằng ngài ấy cực kỳ hiếm khi thừa nhận một người, và hiển nhiên không người nào tầm thường cả, ngươi là một trong số đó, vì vậy hãy chứng tỏ bản thân mình trong trận chiến này, cho dù sau khi kết thúc không ai nhớ tới ngươi nhưng hãy để kẻ địch trong trận chiến cảm nhận được sự sợ hãi. Và trên hết, đừng phụ kỳ vọng của Minh Vương đại nhân dành cho ngươi, hãy chắc chắn rằng kẻ đầu tiên tế đao của ngươi là một gã chỉ huy... Ngươi làm được chứ?

Long Thành hơi ngẩn người sau đó kích động dâng tràn, vỗ bộp một phát vào ngực hét lớn.

- Tôi làm được!! Diệu Đồng đại nhân, ngài hãy nhìn xem tôi như thế nào lấy thủ cấp tướng địch.

Long Thành xách theo cung và bao mũi tên bước tới bờ tường thành, Hội Phong theo thói quen lê thân hình khổng lồ dị thường của mình bước theo sau lưng Long Thành, nhiệm vụ của hắn là tấm khiên cho Long Thành bảo vệ gã trước làn mưa tên của địch.

Chỉ là Long Thành đi xa không thể nghe thấy được câu nói sau cùng của Diệu Đồng.

- Tiểu tử, dưới ánh nhìn của ta thì ngươi sẽ là người đi xa nhất trong số những kẻ mà ta đã từng gặp qua, vì thế cho nên hãy ở nơi đó lâu nhất có thể, quan sát và thu tất cả khung cảnh bên dưới vào trong trí óc của mình... Quan trọng nhất là hãy lưu giữ hình bóng của ngài ấy, nó sẽ giúp ngươi đi xa và nhanh hơn nữa... bởi vì chúng ta trước kia đã từng ở trong vị trí của ngươi lúc này, từ những kẻ vô danh không có bao nhiêu thực lực trong hai năm ngắn ngủi liền bức phá trở thành những người dẫn đầu...

Đám Oa Lỗi bên cạnh nghe thấy đều trợn tròn hai mắt.

Trở lại với Long Thành, đứng trên bờ tường cách mặt đất mấy chục mét, hắn nhắm mắt cảm thụ sức gió và phương hướng của nó, tay trái cầm cung, tay phải cầm mũi tên chậm rãi đặt lên dây cung sau đó kéo căng dần.

Giữ nguyên tư thế gần nửa phút, đến khi Hội Phong toát mồ hôi đầy mặt vì mưa tên bắn xuống thì Long Thành mới mở bừng mắt.

Trong khoảnh khắc đó, toàn thân hắn tỏa ra khí thế cực kỳ quái dị nhưng lại không kém phần mãnh liệt đáng sợ.

Dây cung trong tay đã được kéo căng hết cỡ...

Pặc!

Mũi tên rời cung xé gió lao đi với tốc độ dị thường khủng bố, so với vô vàn mũi tên đang bay xung quanh thì chẳng khác gì hạc lạc giữa bầy gà.

Một gã tam thiên nhân tướng đang chỉ huy đội tiễn thủ bỗng cảm giác được nguy hiểm cực độ, hắn phản xạ đưa tay lên trán rồi nghiêng người qua một bên.

Nhưng tất cả đã quá muộn, một mũi tên ẩn chứa lực xuyên thấu gấp mấy lần mũi tên bình thường lao tới, dễ dàng xuyên phá bàn tay và găm hơn phân nửa vào đầu hắn.

Tam thiên nhân tướng chỉ huy ba ngàn quân cứ như vậy ngã xuống ngựa, đến khiên đỡ đòn vẫn còn treo lủng lẳng nơi tay.

Long Thành lẳng lặng nhìn tướng địch bị mình tiêu diệt, hắn vốn tưởng mình sẽ kích động dữ dội hoặc là vui mừng gì đó... tuy nhiên cuối cùng lại là không hề có cảm xúc gì, giống như thể đây vốn là chuyện thường tình không có gì đặc biệt cả.

Cũng phải, nhìn lại hết thảy những gì hắn đã trải qua, đánh đổi thì việc giết một tướng địch chỉ là một thành quả nho nhỏ được gặt hái về mà thôi.

Bạn đang đọc Xuyên Qua Chiến Quốc Làm Vương Tử sáng tác bởi Phongbatdiet1010
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Phongbatdiet1010
Thời gian
Lượt đọc 14
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự