Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 79 Chương Cuối

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 1196 chữ · khoảng 4 phút đọc

tôi và ba vừa bước vào nhà thì tôi nhận ra, chiếc xe đạp của Đu Đu… cậu ấy… đến đây??

tôi quăng cái túi xách và chạy ù vào trong kiếm..

từ trước ra sau..

ko thấy……………

“thi được ko con?”

“dạ…cũng tốt……….Đu Đu đâu rồi hả mẹ??”

“mẹ nhờ nó mang cái mền phơi trên lầu.. mới về đã hỏi Đu Đu! đi thắp nhang báo cho ông nội về bài thi đi.”

thấy mẹ có vẻ bực mình, tôi thui thủi làm theo…thắp nhang cho ông………

trên lư hương đang cháy dở 1 cây nhang khác, tôi nghĩ, có lẽ là của Đu Đu..

ông àh… con thi làm được 6 câu…….

Long đáng ghét nói là con khờ quá… vì bận chỉ bài cho bạn khác…

ông có thấy con khờ ko?…

mà, con nhớ ông quá…………..

nhưng………..chắc ông đang chơi với bà, nên con…………………..lên tìm Đu Đu chút nha…^o^

nói với ông xong thì tôi lật đật chạy lên cầu thang, cứ như sợ mình chậm vài bước là cậu ấy sẽ biến mất..

ở tầng 1… phòng tôi ko có…

bên chỗ ban công cũng ko..

ah…mẹ nói nhờ cậu ấy phơi mền, vậy chắc..trên sân thượng.

quả nhiên là ở đó. ^^

Đu Đu đứng tựa tay vào lan can, ngó xuống đường…

“cậu thi được ko..Đu Đu?”

nghe tiếng tôi, cậu ấy khẽ giật mình quay lại, tôi cũng bước lên bên cạnh… gió chiều mát quá…

đứng ở đây nhìn xuống, cứ như đang ở trên đỉnh Everest,hehe

sao tôi ko nhận ra nhà mình có 1 cái sân thượng hay thế này!

-_-

“7 làm được 3, cậu nghĩ vậy thì có tốt ko?”

Đu Đu nói và cười, cười như thể đang kể 1 câu chuyện hài..

tôi lại chẳng thấy nó buồn cười chút nào..

còn chưa được phân nửa đề bài nữa sao?

“cậu cố lên đi… mai thi 2 môn còn lại…nhớ làm hết..”

“tớ ko giỏi như cậu. khả năng của tớ chỉ tốt nghiệp thôi là hay lắm rồi.”

“lúc trước cậu đâu có tự ti như vậy?”

“lúc trước à?…bây giờ tớ ko còn như trước..”

“tại sao?”

Đu Đu lặng lẽ quay mặt xuống đường, ko nhìn tôi, giọng cậu ấy cứ trầm buồn xa xăm..

nếu ko nói thì tôi cũng biết là cậu ấy đã thay đổi nhiều lắm, ko còn là Đu Đu Ca Ca láu cá, vô tư của tôi ngày xưa.

“lúc trứơc tớ chẳng phải lo chuyện gì ngoài học và chơi..”

“uh…giờ thì cậu phải đi làm..”

“lúc trước tớ cứ nghĩ Xu khờ luôn cần tớ.. và tớ thì ko cần cậu..”

“hah?…”

“lúc trước tớ ko biết rằng.. tớ cũng cần cậu..rất cần…… …”

“thật ko?”

cậu ấy vẫn ko nhìn tôi, hướng mắt về phía chân trời, bỗng bàn tay rám nắng của Đu Đu khẽ nắm lấy tay tôi..

và tôi thấy thật là dễ chịu..vì lần này ko giống như mấy lần, cậu ấy nắm tay kéo tôi chạy đi..

hay bắt tôi làm gì đó cho mình..

“cậu ở trong tim của tớ… nhưng tớ ko nhìn thấy…cho đến 1 ngày, có ai đó đến đòi lấy cậu đi”

theo tôi nhớ thì, Đu Đu học văn rất dở, ko hiểu sao cậu ấy hôm nay lại nói bóng bẩy như thế +_+

trừu tượng quá…

nhưng quan trọng là cái câu “cậu ở trong tim của tớ”……hí hí…

“vậy sao cậu lại đối xử với tớ như thời gian qua?”

“tớ ko đủ tự tin… nếu ở bên Long, hoặc Lãm, cậu sẽ vui vẻ hơn..cuộc sống của tớ… rất chông chênh.”

“thế sao bây giờ lại nói?”

“vì tớ đã hứa với ông nội hôm ông ra đi”

“ông nội….??”

“thật ra, tớ định sau khi thi xong sẽ nói..nhưng tớ sợ, kết quả thi sẽ làm tớ càng mất can đảm…”

Đu Đu của tôi… cậu ấy thật là…

tôi có bao giờ xem trọng mấy chuyện đó đâu..

nhưng có lẽ với bọn con trai, thì kém cỏi hơn con gái và thậm chí “tình địch”…

là 1 chuyện khó mà đối mặt được..

“nếu tớ thi rớt, tớ sẽ giao cậu lại cho Long”

“gì?? giao lại cho Long???”

“và tớ sẽ đi lính……….”

“đi lính hả??”

“thì phải đi nghĩa vụ quân sự…chứ sao…”

đi lính… hình như là 2 năm………………

tự nhiên tôi lại thấy buồn quá..

ai cũng ra đi.. Lãm đi…Đu Đu đi……….

Long cũng súyt chút đi du học, nhưng cuối cùng, chỉ có cậu ấy chọn ở lại bên cạnh tôi………….

“cậu ko rớt đâu…sẽ đậu mà…hic hic..”

“Lại định khóc à… Xu Xu… nín đi… nếu đậu, tớ sẽ làm việc và học hành chăm chỉ…”

“phải đó………”

“và tớ sẽ giành lại cậu!”

“giành lại? có ai lấy tớ đi đâu mà giành… tớ luôn là Xu Xu của Ca Ca mà.^-^”

Đu Đu cười, khóac vai tôi, 1 lúc sau kéo tôi lùi vài bước, ấn vai bảo hãy ngồi xuống…

cậu ấy chỉ tay lên vách ban công sân thượng, chỗ có hàng rêu xanh bám vào, 1 hàng chữ được khắc bằng cây đinh… nó vẫn đang nằm sát mép tường..

như là 1 “vũ khí gây án” chưa được phi tang..

“Lo Lo loves Xu Xu”

ack……………cậu ấy viết câu này hồi nào vậy trời??

để xem… lần duy nhất Long lên đây..

là khi chúng tôi tập văn nghệ, hôm tôi ngủ gục T__T

chắc là đã viết lúc ấy..

có lẽ Long nghĩ tôi sẽ đọc được 1 lúc nào đó, nhưng Lo Lo khờ đâu có biết tôi ít khi lên sân thượng chơi..

và cũng ko ngờ rằng người đọc được nó đầu tiên, lại là Đu Đu ___

“cậu thấy thích chứ?”

“……… kỳ thấy mồ…….”

“dễ thương mà… tớ rất hâm mộ Long..”

“hâm mộ?”

“nó có thể nói bất cứ điều gì nó thích… làm bất cứ điều gì nó muốn làm..”

“chỉ tại cậu ko thử làm như cậu ấy..”

Đu Đu ko nói thêm, chỉ suy nghĩ 1 lúc rồi, với tay lấy cây đinh trong mép tường…

khắc tiếp bên dưới cái dòng Long đã viết..dòng chữ..

“Đu Đu loves Xu Xu” ………

cậu ấy đã thử. cuối cùng thì cũng dám thổ lộ điều muốn nói…………………

viết xong, để rồi mắc cỡ ko dám nhìn tôi.

cúi mặt vẽ nguệch ngọac gì đó lên mặt sân..

tôi phì cười trước cái bộ dạng đó của Đu Đu.

“gì mà CƯỜI?? cười thì bỏ đi… >_<”

Đu Đu có vẻ quê quê, đưa tay lên định gạch bỏ, tôi vội ngăn cậu ấy lại..

“eh…đừng mà… tớ thích.. hehe”

xem nào… Long…Đu Đu……

còn thiếu 1 người (tham quá)… La La..

cậu ấy đang ở đâu?………………

ko, La La sẽ ở lại.. rồi cậu ấy cũng sẽ viết tiếp dòng thứ 3..

“La La loves Xu Xu…” T__T

và …. chắc chắn 1 điều, tôi phải chọn …

ko thể né tránh thêm được nữa, phải lựa chọn… nhưng ko phải bây giờ………mà là…

một ngày nào đó.

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự