Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 50 Chương 51

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 935 chữ · khoảng 3 phút đọc

tôi vội chạy sang…chỗ đó, nhưng Đu Đu bỗng xẹt ngang trước mặt làm tôi muốn ngất vì hết hồn.

+_+

“cậu…làm gì ở đây?”

“tớ… thì ra đúng là cậu hả?”

“sao cậu tới đây??”

“chị Huyền bảo thấy cậu… tớ đến xem thử mà.”

Đu Đu kéo tôi đi nhanh ra khỏi Vũ Trường 1 quãng xa

đến chỗ vắng ít người cậu ấy quay lại lớn tiếng..

“có gì để xem?? vui lắm hả??”

“ko phải.. tớ…chỉ là … quan tâm cậu”

“…gì…? tớ…ko cần”

cả hai chúng tôi im lặng và cúi mặt, thậm chí còn nghe rõ tiếng thở của nhau..

ko biết vì sao mà tình bạn ngày nào của 2 đứa, càng lúc càng xa..

“cậu ghét tớ rồi à, Đu Đu?”

“tại sao tớ lại ghét cậu?”

“dạo này cậu hay mắng tớ… hôm đó cậu chơi với Kim bỏ mặc tớ…cậu tặng Kim vòng hoa mà ko cho tớ… lúc thi cũng ko thèm nhìn tớ nữa..”

tôi giống như bị dồn nén oan ức thế nào, sẵn tiện kể lể ra hết cho thoải mái…

dù sao tôi ko phải kiểu người hay để cảm xúc trong lòng được..

“tớ…chơi với Kim bỏ mặc cậu à?”

“uh.. ah, Kim trả cậu cái khăn nè… giữ lấy.. nếu ko thích tớ nữa thì tớ ko làm phiền cậu.. bái bai”

nói rồi tôi nhét cái khăn tay vào tay Đu Đu, xong bỏ chạy, khóe mắt cay xè, ko hiểu vì gió bụi, hay vì đang muốn khóc nữa…

“Xu Xu, đi đâu đó…chờ tớ……..!!!!!!!”

mặc kệ cậu ấy gọi, tôi cứ cắm cổ chạy, ko biết chạy đi đâu nhưng vẫn chạy… và vì ko thèm nhìn đường, tôi đâm bổ vào 2 ông anh nọ đang đi đường..

“nè, bé con, làm gì chạy nhanh vậy hả??”

“ơ…em..xin lỗi ạh…”

“xin lỗi đâu có xong… đi uống nước với bọn anh nhé..”

tôi phải lùi lại để né cái bàn tay to xù xì của người đó, đang muốn chạm vào mặt tôi..

“này, đi chỗ khác chơi đi”

Đu Đu chạy xe đạp tới và hất hàm nói với 2 gã kia, tôi mừng quýnh đi nhanh tới và bấu lấy tay áo Đu Đu.

“có bạn trai cơ à? thằng nhãi mày ăn nói với anh cho cẩn thận nhé”

“tao thích nói sao thì nói, làm gì tao?”

“mày…”

gã có bàn tay xù xì xông tới giơ tay cao, nhưng người kia đã vội cản lại… lôi anh ta đi…

“thôi đi, gây với bọn nhóc làm gì??”

nhờ vậy, sau 2 phút lầm lừ nhìn, họ bỏ đi

phew……….hic hic T_T

“cậu đó, ngốc quá chịu ko nổi. lên xe tớ chở về.”

__ tôi chỉ chần chừ vài giây rồi cũng leo lên yên sau, đằng nào thì cũng ko dám đi lang thang giờ này..

Đu Đu vừa chạy vừa nói đều giọng

“bạn Hương Kim đó vừa xinh, lại hiền và tử tế nữa..”

“uh…”

dù Đu Đu nói đúng nhưng ko hiểu sao tôi ko thích nghe, nên chỉ uh nhẹ rồi im lặng..

“tớ mới gặp 1 bạn nữ như vậy lần đầu nên thấy thích thôi..”

“rồi cậu bỏ mặc tớ…”

“tớ ko nghĩ là cậu lại…”

“lại gì…hic hic”

“lại…để ý như vậy.. sau này, có buồn gì, nói với tớ, hen.”

uhm… nói àh… nói làm sao…

chả lẽ nói “Đu Đu, cậu đừng thích Hương Kim hơn tớ, T_T

đừng cho Kim vòng hoa…”

sao nói được…

“nhiều khi tớ ko hiểu con gái các cậu nghĩ gì..”

“Đu Đu khờ…”

“này, ai bảo thế?? chỉ là, tớ ko thèm để ý thôi..”

tôi chỉ cười khẽ, ko thèm để ý cơ đấy..

vậy mà cậu ấy quấn quít với Hương Kim, còn đưa khăn cho cô ấy lau..

“mà cậu làm ở đó à?”

“uh…”

“có tốt ko?”

“bình thường… mai mốt đừng tới đây, phức tạp lắm”

“sao phức tạp mà cậu vẫn làm?”

“hỏi nhiều quá >_<”

Đu Đu đấy, hễ hỏi hơn 3 câu là cậu ấy lại nổi cáu, và khi cậu nổi cáu thì tốt nhất là thôi, cái mặt Đu Đu khi bực lên thì hơi xấu xí…

và khi đó cũng có nghĩa là cậu ấy ko thích trả lời..

okay…

……………

sáng hôm sau.

mới ngồi xuống bàn học, Long đã đẩy nguyên cái Kim Từ Điển sang cho tôi, trên màn hình đã bấm sẵn chữ Obsession.

nghĩa là “nỗi ám ảnh”!??

tôi quay sang nhìn Long thắc mắc..

“là sao?”

“hiểu cái tin hôm qua chưa??”

“tin hôm qua à?”

để xem… you become an obsession of mine…

bạn trở thành nỗi ám ảnh của tôi.. huh??

“tớ là nỗi ám ảnh của cậu à??”

“YEP happy.gif”

“sao vậy…? tớ làm gì mà cậu phải ám ảnh, hic hic..”

“làm gì cũng thấy cái bản mặt ngơ ngơ, ngu ngu của Xu Xu hết!^^”

ngu ngu? ngơ ngơ? ack ack.. >_<

ăn nói thế à?? bảo tôi ngu áh…

tôi quê độ đóng cái từ điển điện tử lại, xóa luôn tin nhắn hôm qua..

mặt người ta như vầy mà bảo ngu..

IQ 127 đấy nhá.. -__-

Hùng vào lớp và má phải bị bầm tím, ack, ko phải “thành tích” của Lo Lo đấy chứ??

tôi trừng mắt nhìn Long, cậu ấy chỉ ngó lên trời húyt sáo…

tủm tỉm cười..

“cậu… đánh Hùng à??”

“ko phải tớ!!”

“xạo đi… ko phải cậu thì ai vào đây..”

“tớ chỉ túm nó… thằng Lãm đánh đấy chứ, hehe”

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự