Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Kỹ soa nhất trù

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 4636 chữ · khoảng 16 phút đọc

Theo tiếng hoan hô của mọi người xung quanh, sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút biến đổi.

Hai huynh đệ tới đây là muốn quan khan người khác luận võ, nhưng thật không ngờ cuối cùng chính mình lại phải đi lên.

Mặc kệ bọn họ có nguyện ý hay không, nhưng trong trường hợp này, không còn lựa chọn nào khác.

Hạ Nhất Huyễn ống tay áo vung lên, phát ra âm thanh xé gió thanh thúy, ngay cả đám người đang hoan hô ở xung quanh cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Tiếp đó không nói một lời lập tức đi về phía trước, hễ là nơi Hạ Nhất Huyễn đi đến lại mọi người đều liều mạng lùi lại phía sau, dần dần mở ra cho hắn một thông đạo tiến vào.

Bất đắc dĩ, Hạ Nhất Minh cũng chỉ đành theo huynh trưởng tiến vào. Đi tới rìa lôi đài, trong lòng không tránh khỏi một chút nao nao, Hạ Nhất Minh lại thấy được thêm một người khác có trang phục giống Từ Dục Tài. Người thanh niên này có khuôn mặt cực kỳ giống Từ Dục Tài, vừa nhìn đã biết hai người có quan hệ huyết thống.

Hạ Nhất Huyễn cũng sửng sốt, sau đó cười nói:

- Từ Dục Đức huynh, nguyên lai huynh cũng ở chỗ này a.

Người thanh niên kia lộ ra sắc mặt cười nhạt, nói:

- Nhất Huyễn huynh, như thế nào lại không gặp mặt Nhất Thiên huynh ở đây.

Hạ Nhất Huyễn tức cười, nói:

- Nếu Đại ca ở đây, chỉ sợ Từ huynh không dám đưa ra yêu cầu luận võ.

Sắc mặt Từ Dục Đức hơi trầm xuống, lãnh đạm nói:

- Nhất Huyễn huynh nói chuyện phải cẩn thận, không nên ăn nói ba hoa a.

Hạ Nhất Huyễn đùa cợt cười, nói:

- Nói như vậy, Từ huynh đây là muốn khiêu chiến Đại ca ta rồi.

Mặt Từ Dục Đức âm trầm hẳn đi, thậm chí còn nổi lên những tia màu xanh, ngữ khí của hắn chuyển lạnh, nói:

- Nhất Huyễn huynh, khỏi cần tranh miệng lưỡi lợi hại, hãy cứ chân thật ở trên lôi đài gặp mặt đi.

Hạ Nhất Huyễn cười to mấy tiếng, bước nhanh lên lôi đài.

Theo sau bước chân của Nhất Huyễn lên lôi đài, tiếng hoan hô ở bên dưới lại càng lớn, hơn nữa Hạ Nhất Minh còn nghe rõ rất nhiều người kêu to hai tên Từ gia và Hạ gia. Rất hiển nhiên, ở xung quanh Huyền thành mọi người đều biết hai nhà Từ, Hạ. Cũng biết trên lôi đài lúc này là đệ tử thế hệ thứ ba của hai nhà, vì vậy mọi người biểu hiện ra ngoài còn điên cuồng hơn vừa nãy.

Chứng kiến vẻ mặt của Tam ca và trưởng tử của Từ gia, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi có chút cảm khái. Đại ca không hổ là tiểu bối duy nhất trong tam đại thế gia đạt tới thất tầng nội kình. Từ Dục Đức sau khi nghe được tên của Đại ca, ngay cả khiêu chiến cũng không dám nói ra.

Bất quá, vừa nghĩ lại buổi tối mấy ngày trước, gia gia ở trong phòng Nhất Minh nói chuyện với hắn một hồi, trong lòng không khỏi sinh ra cảnh giác hơn.

Nếu không có Đại ca ở đây, mà Từ Dục Tài lại chiến thắng được Tam ca, như vậy uy vọng của Từ gia khẳng định sẽ đại tăng, còn Hạ gia khẳng định sẽ mất mặt.

Trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi hừ nhẹ một tiếng, song ánh mắt nhìn lại trên lôi đài, nhưng mày âm thầm nhăn lại một chút.

Mặc dù trước kia Tam ca từng chiến thắng đối thủ, hơn nữa trước mặt hai người đều là tu luyện giả lục tầng nội kình, nhưng Hạ Nhất Minh luôn có cảm giác rằng Tam ca yếu hơn đối thủ một bậc.

Trên thực tế, Hạ Nhất Minh không thể có nhãn lực như vậy, nhưng giác quan thứ sáu của hắn lại phi thường nhạy cảm, chỉ cần nhìn biểu hiện của hai người trên lôi đài lúc này, trong lòng đã mơ hồ phán đoán được kết quả của trận đánh.

Giờ phút này, trên lôi đài hai người đang đứng nhìn nhau đánh giá, bọn họ cũng không giống như hai người Tiêu Lãnh vừa nãy. Mà vừa lên đến nơi là đã quyền đấm cước đá, phảng phất như hai người có mối thù không đội trời chung vậy.

Hai người bọn họ đại biểu cho hai đại thế gia ở Huyền thành đứng ở hai góc lôi đài. Từ trên người bọn họ đang chậm rãi nổi lên một luồng khí nhìn không không thấy, sờ không được, thế nhưng lại có thể ảnh hưởng tới khí thế của người khác.

Luồng khí này đã chậm rãi lan tràn ra không trung, hơn nữa đã có một ít lan ra ngoài lôi đài.

Nội kình mới tu luyện tới ngũ tầng công pháp, lấy việc tu dưỡng thân thể làm chính, nếu không có chiến kỹ phối hợp, căn bản là không có khả năng hình thành khí thế của mình.

Dĩ nhiên, khí thế mạnh hay yếu chẳng những liên quan tới tu vi nội kình, còn liên quan tới cả công pháp tu luyện và trạng thái của người đó. Những thứ này liên quan mật thiết với nhau.

Hai tu luyện giả lục tầng nội kình trong lúc giằng co, tận lực phát ra khí thế đủ để mọi người trong một phạm vi nhất định cảm thấy sợ hãi.

Hạ Nhất Minh khẽ nhướng mày lên, thân thể và da thịt trong nháy mắt hấp thu, cảm nhận luồng khí thế của hai người. Trong tim Hạ Nhất Minh bắt đầu mô phỏng hai người ở trên lôi đài, thậm chí còn đột nhiên nổi lên cảm xúc muốn lên thay thế.

Kỳ thật, lấy tu vi nội kình của Hạ Nhất Minh lúc này, khí thế của hai người bọn họ căn bản là không ảnh hưởng tới hắn. Nhưng vấn đề là, kinh nghiệm chiến đấu của Hạ Nhất Minh còn quá kém, cho nên đã bị khí thế của bọn họ ảnh hưởng một chút, trong lòng nhất thời dao động dần. Bất quá, Hạ Nhất Minh cũng chỉ bị động tâm một chút, nhưng đã hoàn toàn kịp nén lại.

Loại trình độ này đối với Hạ Nhất Minh mà nói căn bản không tính là gì.

Cách Hạ Nhất Minh không xa, Từ Dục Tài đang kinh ngạc nhìn hắn, nhíu mày, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bên dưới lôi đài mọi người bất chấp việc đang hoan hô, đều đồng loạt thôi lui lại cách xa lôi đài. Rất nhanh, bên cạnh lôi đài chỉ còn sót lại hai người Hạ Nhất Minh và Từ Dục Đức.

Thông thường khi có tỷ thí trên lôi đài, chung quanh đều tràn ngập người là người, đặc biệt sát mép lôi đài, càng làm mọi người tranh chấp những chỗ xem tốt nhất. Thế nhưng giờ phút này lại không giống thế, nơi này đột nhiên lại lộ ra một khoảng không.

Tiếng kêu la của mọi người chung quanh đã yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều chú ý tới nơi bất đồng đó.

Một cỗ áp lực từ hai người tràn ra xung quanh, làm cho người khác không dám mở miệng.

Đến tận lúc này, mọi người mới mơ hồ hiểu được, nguyên lai hai người lúc nãy luận võ đem so với thế gia đệ tử, căn bản ngay cả xách dép cho người ta cũng không xứng.

Tất cả mọi người đều cảm thấy mình may mắn, lúc này cũng cũng có thể chính thức nhìn thấy cao thủ giao đấu ròi.

Trở lại bên trên, hai người trên lôi đài đã chậm rãi di chuyển.

Khi bọn họ bất động, phảng phất như Nê Bồ Tát ở trong chùa miếu, tràn ngập sự uy nghiêm, thậm chí còn làm cho những người bình thường ở bên dưới lôi đài cảm nhận được cả áp lực. Nhưng khi bọn họ di chuyển, áp lực ngưng trọng vừa nãy đã chậm rãi biến mất.

Bất quá, bên dưới lôi đài cũng không có bao nhiêu người reo hò, bởi vì động tác của hai người trên lôi đài cực kỳ nhanh, đã đạt tới tình trạng người bình thường không thể nhìn rõ được. Bọn họ trong giờ phút này ý niệm trong đầu duy nhất là, hai người này làm sao có thể ra tay nhanh như vậy?

Hạ Nhất Huyễn sử dụng vẫn là công pháp Ba Văn Công phối hợp với Miên Chưởng, bộ Thủy hệ công pháp này mặc dù được tu luyện giả phổ biến rộng rãi, nhưng chính vì có vô số người tu luyện, cho nên công pháp này cũng không có sơ hở gì quá lớn. Chỉ cần có thể chất thích hợp, hơn nữa dày công tu luyện như vậy liền có chút thành tựu.

Hạ Nhất Huyễn thi triển Miên Chưởng ra, quanh người nhất thời đều hiện lên một màn chưởng ảnh hư ảo, phảng phất đã đem cả người hắn bao phủ hoàn toàn.

Còn đối thủ Từ Dục Tài là một người tu luyện giả hiếm có tu luyện Kim hệ công pháp.

Song chưởng của Từ Dục Tài mở rộng ra, tràn ngập lực lượng cường đại, nhưng Hạ Nhất Minh có thể nhìn ra được rõ ràng, người này đối với việc nắm giữ lực lượng đã đạt tới trạng thái cực cao. Mỗi một quyền, mỗi một chân nhìn như cẩu thả lãng phí nội kình, nhưng trên thực tế, kình lực của quyền cước lại ngưng tụ không tiêu tán.

Điều này nói lên, Từ Dục Tài đã tu luyện tới lục tầng nội kình đỉnh phong, hơn nữa tùy tâm không chế, ngay cả một ít lãng phí cũng không có.

Khóe mắt khẽ giật, trong lòng Hạ Nhất Minh cả kinh, nếu người này cứ thế phát triển đi lên, thì hắn sớm muộn gì cũng có thể tiến vào thất tầng nội kình công pháp.

Trên lôi đài, quyền phong gào thét, chưởng ảnh tung bay, hai người mặc dù đánh cực kỳ náo nhiệt, nhưng dù sao cũng không phải là trận đánh sinh tử. Nhưng sau một thời gian trải qua dò xét, lòng căm tức trong người bọn họ dường như dần dần lớn lên, sự băn khoăn trong lúc ra tay càng lúc càng giảm, thậm chí ngay cả một ít sát chiêu cũng đã dung tới.

Dù sao với danh tiếng luận võ giữa hai gia tộc, cũng quan hệ tới địa vị của hai người trong gia tộc, đến lúc này tất nhiên là ai cũng muốn giành thắng lợi.

Bước chân Hạ Nhất Huyễn ổn định di chuyển, thủy chung vẫn duy trì tần suất không nhanh không chậm, đây là phương thức Thủy hệ công pháp am hiểu nhất. Chỉ cần bảo trì tình huống không bại thì bất cứ công pháp gì có mức độ nhanh hay chậm ra sao cũng không thể so sánh với Thủy hệ công pháp.

Hạ Nhất Huyễn có thể khẳng định, chỉ cần có thể tiếp tục duy trì như thế này thêm một lúc nữa, như vậy cuối cùng hắn khẳng định sẽ giành được thắng lợi.

Nhưng vào thời khắc này, Từ Dục Tài ở trên lôi đài hơi dừng lại, hét lớn một tiếng, thân thể tựa hồ trong nháy mắt cao lên ba phần. Hắn nguyên thân chỉ cao khoảng hai thước, giờ phút này giống như Ma Thần hàng lâm, tràn ngập khí tức hung lệ.

Từ Dục Tài đi nhanh tới trước, hai nắm đấm như chiếc chùy, không để ý tới nguy hiểm của bản thân, cứ như vậy hướng tới Hạ Nhất Huyễn đánh tới.

Hạ Nhất Huyễn khẽ rùng mình, đối mặt với những nắm đấm liên hoàn này, trong đầu hắn đột nhiên nổi lên một ý niệm không thể né tránh được.

Cho dù thân hình của Hạ Nhất Huyễn có nhanh hơn nữa, giống như hai nắm đấm của đối phương đã hoàn toàn bao phủ hắn, một quyền phong sắc bén chợt xẹt qua một bên mặt, làm cho hắn có cảm giác được mặt giống như bị dao cắt.

Mặc dù trong lòng Hạ Nhất Huyễn hiểu rõ tuyệt đối không được liều mạng, nhưng dưới tình huống như thế này, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Song chưởng được huy lên như bay, ở trước mặt Hạ Nhất Huyễn hiện lên tầng tầng chưởng ảnh.

Đối với tu luyện Miên Chưởng, Hạ Nhất Huyễn cũng đã đạt tới đỉnh phong lục tầng, giờ phút này đối với khí thế áp đảo của đối thủ, đem uy lực của chiến kỹ này phát huy tới mức nhuần nhuyễn nhất.

Hai nắm đấm của Từ Dục Tài giống như song chùy giáng xuống tầng tầng chưởng ảnh, một cỗ khí lưu cường đại chợt bạo phát, màn chưởng ảnh giống như hư ảo trong nháy mắt biến mất.

Một đôi nắm đấm hung hăng nện mạnh vào bàn tay đối Hạ Nhất Huyễn, hơn nữa khí thế như chẻ tre phá vỡ phòng hộ của hắn, lao thẳng đến trước ngực.

Ngay vào lúc này, trong nháy mắt Hạ Nhất Huyễn không còn dáng vẻ thất kinh nữa mà khôi phục trở lại tỉnh táo như bình thường.

Thân thể Hạ Nhất Huyễn khẽ nhích sang một bên, cứ như thế tránh được thương tổn cho ngực và bụng, nhưng vẫn phải chịu một quyền vào vai phải. Bất quá, Hạ Nhất Huyễn cũng đã sớm phòng bị, tại lúc một quyền này tiếp xúc với bả vai, hai chân đã nhảy lui ra khỏi lôi đài.

Vũ Thần

Quyển 1: Hà Vị Thiên Tài

Chương 38: Không trung phi nhân

Tác Giả: Thương Thiên Bạch Hạc

Dịch giả: Hỏa Kỳ Lân

Nguồn: ***.vn

Sau khi Hạ Nhất Huyễn nhảy khỏi lôi đài, hai chân vừa chạm đất, đã có một bàn tay nhẹ nhàng áp vào cánh tay phải của hắn.

Một cỗ nội kình tinh thuần vô cùng giống như nước chảy ào ạt tiến vào trong kinh mạch của Nhất Huyễn, trong lòng hắn nhất thời cảm thấy kinh hỉ. Cỗ nội kình này chính là Ba Văn Công mà Nhất Huyễn tu luyện, nhưng tu vi đối phương rõ ràng vượt xa so với hắn, cỗ nội kình này vừa tiến vào trong cơ thể lập tức hướng tới bờ vai phải chạy đến.

Bị Từ Dục Tài gây thương tích, kinh mạch bị nội kình làm cho chấn động một lần nữa trở nên dễ chịu hơn.

Trị liệu của Thủy hệ công pháp giờ phút này đã phát huy tới trình độ lớn nhất, cảm giác thư sướng trong kinh mạch dần dần khuêch tán ra cả bả vai. Cảm giác đau xót vừa rồi dường như đã bị được chườm đá, làm cho Hạ Nhất Huyễn dễ chịu hơn nhiều.

Hạ Nhất Huyễn hít thật sâu một hơi, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ.

Trong Hạ gia trang tu luyện Thủy hệ công pháp Ba Văn Công, hơn nữa còn có trình độ như vậy cũng chỉ có mẫu thân Lâm Ôn Ngọc của hắn.

“ Không thể tưởng tượng được mẫu thân đã đích thân tới rồi, lại nhìn thấy mình bị đánh thua một trận.” Mới nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Nhất Huyễn nhất thời cảm thấy u ám. Hắn không phải sợ mẫu thân quở trách, mà sợ cô phụ sự kỳ vọng của cha mẹ, làm cho hắn thương tâm.

Vào lúc này, một đạo âm thanh quen thuộc vang lên ngay sát tai Hạ Nhất Huyễn:

- Tam ca. Huynh cảm giác thế nào?

Hạ Nhất Huyễn giật mình, quay đầu nhìn lại, nhất thời hai mắt mở to ra, vả mặt không thể tin được.

Ở cạnh người Nhất Huyễn lúc này, lại không phải là mẫu thân như đã đoán, mà là Lục đệ Nhất Minh. Chẳng qua, điều làm cho Nhất Huyễn không thể tin được chính là, giờ phút này bàn tay của Lục đệ đang nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay phải hắn, cỗ nội kình tinh túy vô cùng của Thủy hệ đang cuồn cuộn không dứt tiến vào trong thân thể hắn, săn sóc cho kinh mạch của hắn.

Sắc mặt Hạ Nhất Huyễn nhất thời trở nên cổ quái, trong lòng hắn tự nhiên lại sinh ra một ý niệm, Lục đệ không phải là tu luyện Kim hệ công pháp sao? Từ lúc nào mà Thủy hệ công pháp cũng đạt tới trình độ này?

- Hạ Nhất Huyễn huynh. Đa tạ.

Trên lôi đài, Từ Dục Tài cao giọng nói, khí thế trên người hắn hoàn toàn thu liễm, nhưng giờ phút này đứng trên lôi đài, vẫn uy phong lẫm liệt như trước, giống như một tòa núi cao nguy nga sừng sững . Hình tượng vừa rồi giống như Ma Thần đã vĩnh viễn khắc sâu vào trong tâm trí của người xem.

Nhẹ nhàng, dường như đã tận lực khống chế cho thanh âm nhỏ nhẹ vang lên, tất cả mọi người đều đang bàn luận về một kích cuối cùng vừa xong.

Tuy rằng Hạ Nhất Huyễn biểu hiện ra ngoài thực lực hiếm người có thể có được, nhưng ở trước mặt một kích sắc bén của Từ Dục Tài lại trở nên nhỏ bé không đáng kể, không còn một người nhớ tới hắn.

Sắc mặt Hạ Nhất Huyễn nhất thời đỏ bừng, hắn nắm chặt hai tay lại, trong ánh mắt ẩn hàm một tia cừu hận, nói:

- Từ Dục Tài huynh quả nhiên lợi hại, một năm sau, Nhất Huyễn lại đến xin lãnh giáo, hy vọng khi đó Dục Tài huynh sẽ vui lòng chỉ điểm.

Từ Dục Tài cất tiếng cười to, nói:

- Chỉ cần Nhất Huyễn huynh có hứng thú, lúc ấy ta nhất định sẽ phụng bồi.

Hạ Nhất Huyễn khẽ gật đầu, lôi kéo tay Hạ Nhất Minh, nhẹ giọng nói:

- Đi.

Nhưng mà, Nhất Huyễn lập tức phát hiện, Lục đệ lúc này lại như Thái Sơn, bất động. Hắn kinh ngạc quay lại nhìn, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Lục đệ.

- Tam ca. Huynh để đệ lên thử xem.

Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.

Hạ Nhất Huyễn giật mình, theo bản năng liền buông tay ra. Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, thân ảnh chợt lóe lên, nhảy lên lôi đài.

Nhìn cảnh tượng Lục đệ trên lôi đài, Hạ Nhất Huyễn đột nhiên cảm thấy Lục đệ trở nên có chút lạ lẫm.

Ở thời khắc này, Nhất Huyễn mới nhớ ra Lục đệ của mình, nó ở trong gia trang đã có tư cách cùng các vị trưởng bối và Đại ca ngồi cùng bàn. Cũng chính là Lục đệ có thể ở trong tân niên giác kỹ đánh ngang tay với Đại ca, cũng chính Lục đệ đánh chết đào phạm Hồ Bân đang bỏ trốn.

Có lẽ bởi vì ở quá gần, cho nên đã bị mọi thứ che hết tầm mắt, cho đến vừa rồi khi Lục đệ động thân đi lên lôi đài, mới làm cho người ta phát giác ra, tiểu tử này đã làm ra nhiều sự việc không giống với mọi người.

Hoảng hốt một lúc, Hạ Nhất Huyễn rốt cục phát hiện, Nhất Minh đã không còn giống với một năm rưỡi trước kia nữa, vì không thể đột phá bức tường cản trở ngũ tầng nội kình mà phiền não. Hôm nay, nó đã lớn dần lên như cây đại thụ che trời, đủ sức vì Hạ gia trang che chắn nắng mưa.

**************

Hạ Nhất Minh thân hình khẽ động, nhảy lên lôi đài, động tác của hắn rõ ràng đã nằm ra ngoài dự đoán của mọi người.

Tuy rằng tất cả mọi người đều nhìn thấy, Nhất Minh và Nhất Huyễn đứng chung một chỗ, đều đã đoán được ra thân phận của hắn, khẳng định cũng là một thành viên của Hạ gia trang. Nhưng nhìn vào khuôn mặt của Hạ Nhất Minh, lại không tránh được làm cho người khác có cảm giác xem nhẹ.

Dù sao, lấy tuổi của Nhất Minh, vô luận có tu luyện như thế nào, đêu không thể hơn được người đã hơn hai mươi tuổi như Từ Dục Tài và Hạ Nhất Huyễn.

Hai người đó tuổi tác không kém nhau bao nhiêu nên không đáng nói. Nhưng thiếu niên và thanh niên trong đó kém nhau đến mười tuổi, chênh lệch như vậy thật quá lớn.

Từ Dục Tài nhíu mày, nói:

- Ngươi là ai? Đi lên làm chi?

Hạ Nhất Minh học theo bộ dáng của Tam ca, ôm quyền, nói:

- Hạ gia lục tử Nhất Minh, hướng các hạ xin lãnh giáo.

- Hạ Nhất Minh?

Hai mắt Từ Dục Tài lộ ra vẻ kinh ngạc, chẳng qua sau đó che dấu đi, hắn cười to nói:

- Tiểu huynh đệ, ngươi nếu nghĩ muốn đi lên võ đài, trước hãy được sự đồng ý của cha mẹ đi, rồi hãy nói tiếp.

Mọi người bên dưới nhịn không được cười to lên, tuy rằng những lời nói của Từ Dục Tài có chút không tốt, nhưng nhìn thân hình hai người đứng bên trên quá chênh lệch, nên khiến tất cả mọi người đều âm thầm chấp nhận.

Trong tiếng cười vang của mọi người, Hạ Nhất Minh đưa lên một ngón tay, trên mặt không có chút thẹn quá hóa giận, mà phảng phất như trước không chút để ý mỉm cười.

Ngón tay nhẹ nhàng đưa lên trước mặt, miệng hơi mở ra chậm rãi nói:

- Nhất chiêu.

Hạ Nhất Minh cũng không tận lực quát to, nhưng lại giống như bạn hữu đang nói chuyện với nhau, âm thanh trong khoảnh khắc rơi vào tai mọi người xung quanh lôi đài.

Âm thanh nghe thật nhẹ nhàng, nhưng giờ phút này lại giống như âm thanh ồn ào ngoài chợ, có thể nghe được rõ ràng.

Chậm rãi mọi người ngưng cười, mấy người đưa mắt liếc nhìn nhau, bọn họ đều không hiểu ý nghĩa trong câu nói, nhưng mơ hồ sinh ra loại cảm giác lông tóc dựng đứng.

Nhưng Từ Dục Đức và Từ Dục Tài sắc mặt đều có chút khó coi, bởi vì bọn họ đều biết rằng vị thiếu niên trước mặt này làm ra động tác ấy, thì bọn họ tuyệt đối không thể tránh được.

Ở thời khắc này, tâm tình bọn họ nhất thời dâng lên, ánh măt trở nên cực kỳ lợi hại.

- Ngươi nói cái gì?

Từ Dục Tài gằn từng chữ nói.

Ngón trở tay phải của Hạ Nhất Minh vẫn vươn lên, hướng về phía Từ Dục Tài, âm thanh hắn tràn ngập tự tin nói:

- Ta nói, chỉ cần một chiêu ta sẽ đánh bại ngươi.

Bên dưới lôi đài nhất thời trở nên im lặng, nhưng không đến một lúc sau, lại một lần nữa cất tiếng cười vang lên, lúc này đây rốt cục không người nào cố kỵ, chẳng qua trong tiếng cười mang theo một chút thiện ý.

Nếu như lời này phát ra từ miệng một người đã trưởng thành, như vậy khẳng định sẽ bị mọi người chế giễu không biết tự lượng sức mình, thế nhưng lại do một thanh niên phát ra thì lại có chút bất đồng.

Từ Dục Tài không nhịn được cười nói:

- Nhất chiêu? Ngươi nói ta không địch nổi một chiêu của ngươi?

- Đúng vậy.

Hạ Nhất Minh nói:

- Ngươi có thể thử qua một lần.

Từ Dục Tài hừ lạnh một tiếng, xoay người phất tay áo muốn rời đi.

Lúc này hắn lựa chọn rời đi, cũng không có bất cứ ai nói gì, bởi vì trừ bỏ Hạ Nhất Minh ra không còn người thứ hai tin tưởng hắn.

Khi Từ Dục Tài sắp bước xuống, thanh âm trào phúng của Hạ Nhất Minh vang lên:

- Nguyên lai người của Từ gia bảo đều là người không có chút can đảm a.

Tiếng cười dưới lôi đài trong khoảnh khắc như bị một đao cắt ngang, trong tích tắc tiêu biến, mà chân Từ Dục Tài đang đạp bước xuống lôi đài cũng ngừng cước bộ, hắn thong thả chuyển mình, thần tình xám xịt, âm thanh phảng phất như từ kẽ răng phát ra:

- Tiểu tử, ngươi vừa nói gì?

Hạ Nhất Minh chắp tay sau lưng, nói:

- Ngươi một khi đã không dám cùng ta chiến đấu, không phải là nhát gan sao?

Trên mặt Từ Dục Tài chậm rãi lộ ra một tia dữ tợn, thanh âm hắn truyền ra, nói:

- Được. Tiểu tử, đây là ngươi tự tìm đến ta.

Dứt lời, khí thế của Từ Dục Tài như sóng dâng ngập trời, thân hình hắn vốn chỉ có hai thước tựa hồ lại lớn hơn nữa.

Hình ảnh giống như Ma Thần lại một lần nữa hiện ra, hơn nữa còn mãnh liệt hơn vừa nãy ba phần.

Tất cả mọi người đều có cảm giác, ngôn ngữ đả kích của Hạ Nhất Minh đã làm cho Từ Dục Tài nổi điên lên, cho nên muốn liều lĩnh đánh chết hắn ngay trên lôi đài.

Vừa lúc mọi người sinh ra cảm giác ấy, Từ Dục Tài đã thả người tiến lên, khoảnh khắc vượt qua vài thước, một quyền đánh về hướng Hạ Nhất Minh.

Một quyền này đã hấp dẫn toàn bộ ánh mắt mọi người, bọn họ trợn mắt cứng lưỡi nhìn theo, trong lòng bắt đầu hình dung ra kết cục bi thảm của Hạ Nhất Minh.

Nhưng mà, thời khắc này nụ cười trên khuôn mặt Hạ Nhất Minh vẫn như trước không tiêu tán.

Nhất Minh nâng tay phải lên, nhẹ nhàng nắm chặt, trong khoảnh khắc nắm tay được nắm chặt lại kia làm mọi người sinh ra một cảm giác kỳ diệu, tựa hồ như hắn nắm không chỉ là nắm tay, mà là nắm trong tay hết thảy mọi thứ.

Không khí xung quanh nắm tay Hạ Nhất Minh nhanh chóng tụ tập vào bên trong, tựa hồ nơi đó có một cơn lốc xoáy rất lớn đang hút lại. Thậm chí đem cả lực kích phát khổng lồ của Từ Dục Tài gắt ao nắm lại trong lòng bàn tay.

Sau đó, Hạ Nhất Minh đấm ra một quyền, nắm tay hắn đi theo một lộ tuyến thẳng tắp, cùng với nắm tay của Từ Dục Tài gặp nhau ở trên không.

Lấy quyền đối quyền.

Lấy cứng chọi cứng.

Lấy lực phá lực….

- Ầm ầm…

Một tiếng nổ phát ra, phảng phất giống như tiếng sắt đá va chạm bình thường, dập dờn vang xa.

Hai chân Hạ Nhất Minh tách ra đứng trên lôi đài, thân hình nhỏ nhoi của hắn giống như núi non trùng điệp, ngạo nghễ tự nhiên.

Mà thân hình giống như Ma thần của Từ Dục Tài lại như diều đứt dây, phun ra một ngụm máu, bay ra khỏi lôi đài.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 63

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự