Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1007 Giải quyết (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 1848 chữ · khoảng 6 phút đọc

Thời gian lúc này phảng phất như dừng lại, mặt băng chậm rãi xuất hiện vết rách.

Một chữ thập cực lớn xuất hiện, theo sau từng khối băng hoàn hảo bắt đầu sụp đổ.

Trên mặt nước xuất hiện từng khối thi để gãy rời theo đó huyết dịch nháy mắt nhuộm đỏ cả vùng.

Trên không trung, trừ đầu thương ưng ở xa căn bản không tới gần, hai đầu phi hành Thánh Thú Vương còn lại đã sớm bị xé thành hai nửa. Trên mặt băng, dưới sự khống chế đặc thù của Thần đạo Ngưng huyết nhân, chữ thập vẽ qua vô số thân thể Thánh Thú Vương tạo thành thương vong cực lớn. Dưới mặt băng, đám Thánh Thú Vương cũng không thoát khỏi công kích này, chúng căn bản không biết trên mặt băng xảy ra chuyện gì.

Mặc dù chúng cũng cảm ứng được thiên địa lực lượng biến hóa cực lớn nhưng giờ phút này chúng nó đã tới quá gần. Cho dù biến hóa thần kỳ tới đâu chúng cũng không nghĩ có liên quan tới đám nhân loại kia.

Đám Thánh Thú Vương này căn bản không biết để tránh né, chữ thập lướt qua đồng dạng kéo theo sinh mệnh chúng.

Chỉ trong nháy mắt vài đạo thân ảnh khổng lồ bỏ chạy ra xa. Chúng giống như chó nhà có tang, chỉ cần rời xa nơi này, về phần đi tới đâu không còn quan trọng nữa.

Trong cuộc đời, đây là lần bộc phát lực lượng cường đại nhất, bởi phía sau chúng nó là một nhân loại vô cùng đáng sợ. Nhân loại này không ngờ có thể hấp tụ thiên địa lực lượng mà công kích. Chỉ một cái vung tay, đàn Thánh Thú Vương đã bị tiêu diệt.

Bất luận bay trên không, chạy trên băng hay bơi dưới nước, ba mươi sáu đầu Thánh Thú Vương nháy mắt đã mất đi phân nửa. Mười tám đầu Thánh đã lưu lại tại đây. Về phần mười tám đầu Thánh Thú Vương còn lại, cũng không dám có bất cứ phản kháng nào, chúng dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi, hơn nữa không bao giờ dám quay lại nữa.

Trên mặt biển là một mảnh hỗn độn, đám Thánh Thú Vương trọng thương chưa chết lúc này gào thét kinh tâm.

Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, không khí tại Bắc hải có phần lạnh lẽo, khi luồng khí này vận chuyển vào thân thể, hắn kinh ngạc nhìn Thần đạo Ngưng huyết Nhân đầy nghi hoặc.

Người khác có lẽ cũng không biết, nhưng hắn chẳng những nhiều lần chứng kiến Thần đạo Ngưng huyết nhân phóng thích thiên địa lực lượng mà ngay cả bản thân hắn cũng có thể làm được điều này. Bởi vậy hắn biết, lúc này Thần đạo Ngưng huyết nhân phóng thích lực lượng thậm chí gấp đôi lúc trước.

Tình huống bình thường chỉ có thể thu nạp thiên địa lực lượng trong chu vi trăm dặm mới có thể phóng thích thiên địa chi uy.

Nhưng lúc này Thần đạo Ngưng huyết nhân phóng xuất thiên địa chi uy cũng không phải một lần mà là hai lần liên tiếp. Đồng dạng uy lực cùng hiệu quả tăng thêm không chỉ hai lần.

Nếu như trong hoàn cảnh giống nhau, cho dù thiên địa chi uy phóng ra như vậy nhiều nhất chỉ có thể đánh chết một đầu Thánh Thú Vương. Nhưng lúc này một kích tiêu diệt mười tám đầu, chênh lệch to lớn thế nào nhìn là biết.

Không chỉ có vậy, điều khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy vui mừng hơn chính là, lúc này sau khi Thần đạo Ngưng huyết nhân thu nạp thiên địa lực lượng, đừng nói phạm vi trăm dặm, ngay cả thiên địa lực lượng vùng phụ cận cũng không tiêu hao hết.

Thiên địa lực lượng không ngừng dao động thậm chí với hành động hấp thu của Thần đạo Ngưng huyết nhân khi nãy cơ hồ không chút ảnh hưởng.

Giờ phút này Hạ Nhất Minh rốt cuộc đã hiểu rõ, hiện nay so với niên đại Thần đạo vì sao không thể xuất hiện Thần đạo cao thủ.

Thì ra so với niên đại Thần đạo, thiên địa lực lượng hiện nay thua kém không cách nào bù đắp.

Hạ Nhất Minh tin tưởng, trong niên đại Thần đạo, Thần đạo cao thủ mỗi khi tranh đấu đều sử dụng thiên địa lực lượng tới độ khó tin. Cũng chỉ như thế bằng vào lực lượng của họ mới tạo ra cái gọi là thần tích, mới có thể coi tất cả dưới Thần đạo như con kiến hôi.

Quả thật nếu có thể phóng xuất vô số thiên địa chi uy như vậy, cho dù giết chết toàn bộ sinh vật tại Bắc hải cũng không vấn đề. Thần đạo cường đại như vậy, chỉ cần có thiên địa lực lương, dưới Thần đạo chỉ là kiến hôi. Khi nghĩ tới độ nồng đậm của thiên địa lực lương như vậy, Hạ Nhất Minh trong lòng cảm khái không thôi.

Sau khi thu nạp thiên địa chân khí trong phạm vi trăm dặm Thần đạo Ngưng huyết nhân chỉ có thể phóng thích một nửa uy lực, hơn nữa sau khi sử dụng một lần không cách nào sử dụng tiếp.

Tình huống thiếu thốn thiên địa lực lượng như vậy nếu có thể xuất hiện Thần đạo cao thủ mới là chuyện khó tin.

- Tốt...

Đế Thích Thiên cười dài một tiếng. Trong tiếng cười của lão ẩn chứa một tia kích động mờ mịt. Hạ Nhất Minh tốt xấu cũng là người của Thiên Trì nhất mạch, mà khôi lỗi của Thiên Trì biểu hiện cường đại như vậy, bất luận là ai cũng không khỏi cao hứng. Về phần người ngoài có cao hứng hay không, không phải chuyện lão quan tâm.

Một tiếng " Hảo" này kéo tất cả từ mê man tỉnh lại. Tất cả chuyển ánh mắt kinh dị nhìn lại mặt băng. Thần đạo chi uy, đây tuyệt đối là Thần đạo chi uy.

Dù trong cơ thể bọn họ có chứa thần lực nhưng căn bản không thể phóng xuất như vậy.

Bởi thế bọn họ nháy mắt đã hiểu ra. Chỉ có Thần đạo chân chính mới có thể tạo ra uy lực bậc này. Nhất thời mọi người trong lòng vô cùng kích động.

Bọn họ không hẹn mà cùng nhìn lại một phương. Nơi đó thiên địa lực lượng cuồn cuộn tuôn ra không ngớt, ngoài một mảnh yên tĩnh cũng không còn bất cứ biến hóa khác.

Chỉ là sau khi chứng kiến uy lực thiên địa, bọn họ nhìn lại nơi đó mang theo vào phần chờ mong. Thần đạo, cảnh giới truyền thuyết này khiến tất cả phải mong chờ.

Giữa không trung, Hạ Nhất Minh vỗ vỗ bả vai Thần đạo Ngưng huyết nhân, trong đầu hắn phát ra ý niệm điều khiển.

Sau một giây, hắn cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân đi tới mảnh hỗn độn ngoài khơi, sau đó cả hai cùng thu thập thi thể đám Thánh Thú Vương.

Nếu gặp đầu Thánh Thú Vương còn giãy giụa, Hạ Nhất Minh không ngại xuất thêm chút lực. Dưới Ngũ hành chân khí công kích, đám Thánh Thú Vương giãy chết này lập tức tử vong không có ngoại nệ. Sau khi tính mạng mất đi, thi thể chúng giống như hạt bụi dễ dàng bị Hạ Nhất Minh thu vào Ngũ hành không gian.

Đông đảo cường giả đứng xa lẳng lặng nhìn, nhưng cũng không bất luận kẻ nào tiến tới, bởi bọn họ cũng không muốn gây hiểu lầm.

Mười tám đầu Thánh Thú Vương đại biểu cho mười tám khỏa nội đan Thánh Thú Vương. Số lượng này đủ để hấp dẫn bất cứ người nào nhưng sau khi chứng kiến thực lực Thần đạo Ngưng huyết nhân, cho dù không muốn nhưng không ai dám bộc lộ bất mãn.

Thực lực chênh lệch lúc này biểu hiện vô cùng rõ ràng. Địa vị Hạ Nhất Minh trong lòng mọi người lần nữa đề thăng nhanh chóng.

Nửa canh giờ sau, Hạ Nhất Minh cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân đã xử lý sạch sẽ nơi này. Trừ chỗ nước biển hòa máu cùng đám băng vỡ vụn, nơi này đã không còn nhìn thấy bất cứ khối thi thể Thánh Thú Vương nào.

Trong Ngũ hành không gian của Ngũ Hành Hoàn ngược lại chất đầy tài liệu khiến mọi người thèm thuồng. Mặc dù đống tài liệu này có hư hao nhưng tuyệt đối được coi là thiên tài địa bảo.

Thu dọn ổn thỏa, thân thể Hạ Nhất Minh nhoáng lên đã tới bên cạnh Lôi điện. Mà Thần đạo Ngưng huyết Nhân lần nữa bay lên không trung. Theo sau dưới ánh mắt mọi người, quanh thân thể hắn xuất hiện dao động cứ thế biến mất.

Băng Tiếu Thiên cười khổ không thôi. Ẩn nặc thuật bậc này thật sự khó tin, có lẽ cũng là công pháp thuộc về Thần đạo.

Chỉ có Hạ Nhất Minh mới biết, đây chính là Bách Linh Bát tác oai. Bất quá ngay cả hắn cũng không rõ vì sao Bách Linh Bát có thể làm được điều này. Gương mặt Viên Lễ Huân có chút trắng bệch lúc này càng không còn huyết sắc.

Một kích khủng bố của Thần đạo Ngưng huyết nhân đã khiến tất cả rung động, càng đứng nói tới Viên Lễ Huân.

May là lúc này tu vi của nàng đã đề thăng chóng mặt, nếu không e rằng không còn đủ trấn tĩnh ngồi trên ngựa.

Khẽ vỗ lên đôi tay nhỏ bé của Viên Lễ Huân, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng an ủi:

- Không có việc gì, kết thúc rồi.

Viên Lễ Huân khẽ gật đầu, trên mặt xuất hiện nụ cười. Mơ hồ trong mắt nàng xuất hiện một tia quang mang kiên định. Hạ Nhất Minh giật mình, loại quang mang này trong trí nhớ của hắn vẫn còn rõ rệt, lúc trước Viên Lễ Huân rời đi Bắc Cương Băng Cung quang mang này đã từng xuất hiện. Giờ phút này trên thân thể nàng dũ phát một loại khí chất càng thêm hấp dẫn ánh mắt hắn.

- Hạ huynh. Khôi lỗi của ngươi đại phát thần uy, chẳng định đám Thánh Thú Vương sẽ không tới nữa...

Băng Tiếu Thiên cười dài nói.

Hạ Nhất Minh thu liễm tâm thần quay qua, theo sau cười nói:

- Băng huynh. Bắc Hải Thánh Thú Vương có phải còn rất nhiều?

Băng Tiếu Thiên khẽ lắc đầu, lão thẳng thắn nói:

- Số lượng của chúng quả không ít, bất quá chúng cũng không ngốc. Khi đã chứng kiến thực lực của chúng ta, tuyệt đối sẽ không tới tìm chết.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 57

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự