Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1378 Đi, đoạt lấy vẫn tinh

Bạn đang đọc Vũ Nghịch Càn Khôn của Chúc Long Ngữ
Phiên bản Dịch · 1651 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chứng kiến Thuỷ kiếp như mưa Cửu Võ tức tối vô cùng, bởi vì Thuỷ kiếp như vậy cho dù có chín người như hắn cũng không đủ dùng. Cho nên, hắn tự nhận Sở Nam hơn phân nửa chết chắc rồi.

Không ngờ, Sở Nam lại bình yên vô sự!

Đang muốn mở miệng mắng chửi tặc lão thiên, nghe được Sở Nam nói vậy hắn liền quay đầu nhìn về phía Cấm Vụ đã lui ra phía xa xa kia, trong nháy mắt hắn liền minh bạch mọi chuyện, biết rõ mục đích của Sở Nam là gì. Ngay lập tức hắn phá nộ mà cười, ngự kiếm mà bay đi, tìm địa phương vẫn tinh hạ lạc.

Sở Nam không có sợ, nhất tâm tam dụng, một bên vận dụng Thuỷ pháp tắc tấn công giọt Thuỷ kiếp được Thuỷ Tinh quan thả vào, một bên lại đem Tinh thần đồ trong trí óc tìm liên hệ với Tinh Thần trận, đồng thời Sở Nam hướng Bạch Vô Nhan đi tới.

Sở Nam động, hắc vân trên bầu trời cũng động theo, Thuỷ kiếp không ngừng rơi xuống, điên cuồng va chạm với Thuỷ Tinh quan, muốn phá Thuỷ Tinh quan, giết người đoạt mệnh!

Bạch Vô Nhan thấy Sở Nam đi tới cả người run rẩy như cầy sấy, Thuỷ kiếp Sở Nam dẫn phát đã đủ để hắn phải sợ hãi vô cùng, giờ đây thấy Thuỷ kiếp như mưa mà Sở Nam vẫn còn bình an vô sự, một mầm móng sợ hãi liền in dấu thật sâu trong lòng hắn.

- Đông!

Bạch Vô Nhan quỳ rạp lên mặt đất, run run mà nói ra:

- Tiền bối, là ta có mắt không nhìn thấy núi Thái sơn, lúc trước mạo phạm tiền bối, còn mời tiền bối giáng tội! Chỉ được xin vĩnh viễn theo hầu tiền bối!

Vừa nói Bạch Vô Nhan vừa hạ huyết thệ.

Sở Nam nhìn Bạch Vô Nhan, trong mắt thoáng suy tư một vòng, hắn tịnh không định dùng Sinh Tử Quyết đem hắn khống chế, bất quá hắn lại muốn dùng Diệt Nguyên Minh Đằng đem Bạch Vô Nhan biến thành một tên Võ Vương. Thấy Bạch Vô Nhan như vậy hắn một câu cũng có nói ra, chỉ từ một bên Bạch Vô Nhan mà đi qua, hướng về phía Hắc Thường Tại đi tới. Bạch Vô Nhan thấy vậy mà tự giác đi ở phía sau.

Tâm thần Hắc Thường Tại sớm đã đại chấn, lại thấy Bạch Vô Nhan như vậy tín niệm của hắn cũng sụp đổ rồi, vì cầu mạng, hắn cũng học Bạch Vô Nhan mà quỳ rạp xuống đất, ngay cả những câu lúc trước của Bạch Vô Nhan hắn cũng nói ra.

Sở Nam không nghĩ sẽ để Hắc Thường Tại giống như Bạch Vô Nhan, bởi vì Hắc Thường Tại chính là đối thủ của Thiết Thương Hùng.

Sở Nam nói với Thiết Thương Hùng:

- Chiến Thần, hắn phải giao cho ngươi rồi.

- Lão đại, ta nhất định hảo hảo dạy dỗ hắn.

Thiết Thương Hùng mặc dù đã hoá hình nhưng vẫn còn kiểu dùng chưởng vỗ ngực.

Sở Nam cười cười đi về phía tên mập, tần suất thân thể run rẩy của hắn lúc này chính là một giây hơn một ngàn lần, nhưng mà cổ tay hắn lật chuyển, lấy ra hơn mười kiện Thần khí mà nói:

- Thả ta rời đi, mười kiện thần khí này chính là của ngươi, nói cách khác, ta... ta liền... kích bạo Thần khí! Để tất cả... cùng nhau chết chung!

Tên mập nói hết câu xong lại còn nhìn về phía một cái Không gian liệt phùng kích cỡ lớn. Bàn tính của hắn tương đối không tệ, nếu đổi là người khác thì hắn đã thành công rồi, nhưng mà đối thủ của tên mập này là Sở Nam a!

- Mười kiện Thần khí, mạng của ngươi chỉ đáng mười kiện Thần khí thôi sao? Ngươi cũng quá xem thường chính mình rồi.

Sở Nam vừa nói vừa thả Diệt Nguyên Minh Đằng, thẳng đem tên mập trói thành cái bánh tét, chỉ ba lần hít thở sau, tu vi của hắn liền rớt xuống Võ Thánh đại viên mãn.

Phát hiện tu vi rớt xuống, tên mập kinh ngạc vô cùng. Sở Nam đem cánh tay bằng nước của hắn đoạt lấy khoả trữ vật giới chỉ của hắn mà bỏ vào trữ vật yêu đái một mực được bảo vệ, Sở Nam nói:

- Muốn nghĩ tới khôi phục tu vi, ngươi phải ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Sau đó, Sở Nam lại đối với Cực Tiên nói:

- Coi chừng hắn.

- Vâng, đại nhân.

Cực Tiên cung kính đáp.

Tên mập nghĩ đến tu vi Cực Tiên thấp như vậy, sau một hồi liều mạng, bỗng nhiên hắn minh bạch được một ít chuyện. Tiếp đó, mọi người liền tán đi, đám Phong Long đều đi tìm khoả vẫn tinh kia.

Chỉ có Tiên Nguyệt vẫn còn đang lắng nghe tiếng mưa Thuỷ kiếp kia. Khuôn mặt tinh xảo của nàng lúc này đã trở nên tái nhợt vô cùng, hàng mi liễu ẩn ẩn đã có chút mồ hôi xuất hiện, nơi khoé miệng lại có một tia máu huyết, không ngớt chảy ra.

Sở Nam thấy vậy nhưng không có ngăn cản mà trái lại còn hy vọng nàng có thể tiếp tục kiên trì, nếu như nàng có thể từ trong đó mà ngộ ra điều gì đó, để làm ngòi dẫn để tu vi được phong ấn trong cơ thể nàng, còn có năng lượng kia sẽ được kích phát ra, theo đó nàng liền bước qua một bước kia, tiến vào Võ Thần chi cảnh.

Cấm Vụ mặc dù còn đi theo phía sau nhưng lại cách một khoảng khá xa, không dám tiến thêm về phía trước nữa. Còn hai cái vòng xoáy kia lại còn có nồng đậm cảm xúc sợ hãi!

Đúng lúc này, Cửu Võ ngự kiếm được một khoảng xa, nhưng hắn vẫn không có nhìn thấy khoả vẫn tinh kia. Đột nhiên, Cửu Võ nghe được phía trước truyền tới từng tiếng "oanh long long", Cửu Võ xoay chuyển ánh mắt, bổn mạng chi kiếm dưới chân phá không bay đi.

Rất nhanh, địa phương vang truyền tới tiếng "oanh long long" kia liền lọt vào trong mắt Cửu Võ, khoé miệng hắn theo đó mà nhếch lên, hắn cười nói:

- Quả là thế!

Nói xong, Cửu Võ liền xoay người rời đi. Một hồi công phu sau, Cửu Võ đã hội họp với Sở Nam, hắn nói:

- Sở Nam, vẫn tinh chính là ở phía trước.

Sở Nam cười nói:

- Xung quanh khoả vẫn tinh kia, sợ là có không ít người a.

- Mười một tên.

- Chúng ta đi, thu lấy vẫn tinh.

Sở Nam nói xong liền đạp không bay đi, hắc vân chấp nhất theo sát lấy hắn, một bộ không giết được hắn thề không bỏ đi. Sở Nam ngẩng đầu nhìn trời mà cười lạnh một tiếng, lại để Thuỷ Tinh thả một giọt Thuỷ kiếp tiến vào.

Một đoàn người dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi, Sở Nam trong Tinh thần đồ mênh mông tìm kiếm thật lâu nhưng vẫn y nguyên không tìm được ngôi sao nào tương ứng với Tinh Thần trận, chỉ có thể từ bỏ, nhưng ngược lại Sở Nam vẫn muốn tiếp tục tìm kiếm, bởi vì tìm ra một ngôi sao không chỉ có thể khuếch đại Tinh Thần trận mà càng có thể tăng cường Tinh thần chi nhãn.

Bất quá Sở Nam còn có sự tình quan trọng hơn phải làm, chuyện thứ nhất chính là muốn nhìn thấu Vương Mặc Thạch Băng pháp tắc, chính mình phóng ra Vương Mặc Thạch Băng để đóng băng Thuỷ kiếp, để nó không thể "biến" được nữa. Chuyện thứ hai là đem đám kinh mạch còn lại của Phù Diêu Trực Thượng Cửu Vạn Lý suy diễn ra, tiếp đó là kinh mạch của Không Gian Tuần Hình.

Khối thạch đầu bị bao vây kia hoá ra là khoả vẫn tinh kia, Cấm Vụ bên ngoài nó vẫn nồng đậm như cũ, chứng tỏ tất thảy công kích của mọi người một chút tác dụng cũng không có. Mọi người chỉ có thể dừng công kích lại, một người nói:

- Bây giờ làm sao giờ?

- Tiếp tục công kích, một bên tìm cách đối phó Cấm Vụ!

Mọi người trầm mặc.

Kỳ thật, cho đến tận bây giờ bọn hắn thi triển ra hết thảy chiêu thức uy lực xác thực cự đại, nhưn mà trong đó lại không có một tuyệt chiêu nào. Về phần nguyên nhân, trong lòng tất cả đều tự rõ ràng.

Bây giờ dụng tới tuyệt chiêu, vậy sau khi Cấm Vụ được giải trừ vậy thì lấy cái đi tranh đoạt khoả vẫn tinh đây?

Coi như đoạt được vẫn tinh vào tay, vậy đây cũng chỉ là khởi đầu, phía sau còn vô tận đuổi giết...

Nhìn vẫn tinh ngay trước mắt nhưng lại không thể lấy đi, trong lòng tất cả bọn hắn muốn buồn bực bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu buồn bực, thậm chí còn vài người còn có ý nghĩ muốn lao qua Cấm Vụ thu lấy vẫn tinh. Nhưng mà nghĩ tới cảnh Địa Võ Thần cường đại như vậy lại bị Cấm Vụ trực tiếp huỷ diệt một cánh tay, tất cả xúc động liền giảm xuống.

Ngay tại lúc này, từ phía xa đột nhiên xuất hiện từng đạo thân ảnh. Mọi người quay đầu lại nhìn chòng chọc về phía xa, trong ánh mắt hết sức là bất thiện...

Bạn đang đọc Vũ Nghịch Càn Khôn của Chúc Long Ngữ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự