Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 81 Giết ngược

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1577 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Đúng là đồ không biết trời cao đất rộng!”

Nhìn thấy Lâm Động chủ động vọt tới, trên khuôn mặt Lôi Phích nở một nụ cười lạnh lùng, tuy nói rằng Lâm Động đã từng đánh bại Ô Sát, nhưng mà loại chuyện này sẽ không thể nào xảy ra trên người của hắn được!

Lôi Phích bước lên một bước, Nguyên Lực ba động mạnh mẽ từ trong cơ thể hắn tuôn ra dữ dội, trong mắt hiện lên sự độc ác, sau đó đột nhiên đấm ra một quyền, kình phong ác liệt làm cho không khí vang lên những thanh âm trầm thấp.

Vừa ra tay đã sử dụng đến sát chiêu, hiển nhiên là Lôi Phích muốn dùng tốc độ nhanh nhất để đánh bại Lâm Động.

Nhìn thấy quyền đầu mang theo kình phong mạnh mẽ, đồng tử của Lâm Động lập tức mở rộng ra, một thoáng sau, bàn tay của hắn đột nhiên đưa ra, ầm một tiếng, khi tiếp xúc với quyền đầu của Lôi Phích, năm ngón tay của Lâm Động chụm lại thành trảo, chụp lấy khuỷu tay của Lôi Phích, hung hăng kéo một cái, lực đạo mạnh mẽ làm cho Lôi Phích lao về phía trước.

Ngay thời điểm thân thể Lôi Phích lao về phía trước, trong mắt Lâm Động cũng hiện lên vẻ hung dữ, hắn nhấc chân đá thẳng vào cổ của Lôi Phích, thủ đoạn này tương đối tàn nhẫn.

Thế công của Lâm Động rất ác liệt và nhanh chóng, khiến cho Lôi Phích phải lúng túng hoảng hốt, nhưng mà ngay sau đó hắn đã trấn tĩnh lại, song chưởng đánh mạnh vào chân của Lâm Động.

“Bốp!”

Khi song chưởng của Lôi Phích nặng nề đánh lên chân của Lâm Động, một cảm giác đau đớn từ bàn tay hắn truyền tới, giống như là hắn vừa đấm trúng một khối sắt cứng rắn vậy, nhưng mà Lôi Phích cũng lợi dụng cú đỡ vừa rồi để tung chân đá thẳng vào đầu Lâm Động.

Sắc mặt của Lâm Động cực kỳ bình tĩnh, hắn dồn Nguyên Lực vào hai bàn tay, đánh thẳng xuống chân của Lôi Phích.

“Ầm!”

Quyền cước chạm nhau, một cổ kình phong mạnh mẽ khuếch tán ra khiến cho hai vai Lâm Động run rẩy, trong khi đó Lôi Phích phải lảo đảo lui về phía sau mấy bước, trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh hãi:

“Thiên Nguyên Cảnh!”

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Lôi Phích, Lâm Động vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng thì có chút tiếc hận, nếu như lúc nãy nhanh hơn một chút thì đã có thể thừa dịp Lôi Phích không phòng thủ đánh gãy cổ hắn rồi.

“Lôi Hình, cùng nhau xuất thủ, giết hắn.”

Lôi Phích vô cùng kinh hãi nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng hắn dâng lên một cỗ khiếp sợ như sóng biển trào dâng, tuy hắn đã nghe tới chuyện Lâm Động đánh bại Ô Sát của Hắc Long trại, nhưng mà hắn vẫn cho rằng đó là do Lâm Động có trợ thủ, mà cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nghĩ tới chuyện Lâm Động đã bước chân vào Thiên Nguyên Cảnh, dù sao mới 16, 17 tuổi đã bước chân vào Thiên Nguyên cảnh thực sự khiến người khác kinh hãi vô cùng.

Trong lòng thì đang sóng gió nhưng Lôi Phích lại quát to một tiếng, Lâm Động càng có thực lực mạnh mẽ thì sát ý trong lòng hắn càng cao, nếu như thằng nhóc này có thêm vài năm tu luyện nữa thì trong Lôi gia ai có thể làm đối thủ của hắn?

Đại hán vóc người to cao đứng ở bên cạnh cũng gật đầu, sắc mặt nghiêm túc nắm chặt hai bàn tay, Nguyên Lực hùng hậu bao phủ thân hình phát ra những tiếng ong ong.

“Ầm!”

Hai người đồng thời lao ra, tạo thành thế gọng kìm kẹp Lâm Động vào giữa, đối mặt với hai gã cao thủ Thiên Nguyên Cảnh kinh nghiệm phong phú, sắc mặt của Lâm Động cũng trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Với khoảng cách mười mấy bước thì chỉ trong nháy mắt đã tới, thế công ác liệt của hai người Lôi Phích trong chốc lát đã vây được Lâm Động.

“Rầm rầm rầm!”

Sắc mặt của Lâm Động đầy khẩn trương, hai ngón tay khép lại, Nguyên Lực hùng hồn ngưng tụ ở trên đầu ngón tay, mỗi một chỉ phong xuất ra liền đẩy lui thế công của một người, lấy thực lực Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ hiện tại của Lâm Động, đơn đả độc đấu, hắn chẳng sợ ai trong số hai người này cả.

Ba đạo thân ảnh giống như gió xoáy xoắn lấy nhau, Nguyên Lực hùng hậu va chạm vào nhau, phát ra những tiếng ì ùng.

Khi ba người giao thủ càng lúc càng kịch liệt thì sắc mặt của hai người Lôi Phích càng trở nên khó coi, thực lực với kinh nghiệm chiến đấu của Lâm Động làm cho bọn họ cảm thấy khó giải quyết, hơn nữa, quan trọng nhất là Lâm Động hình như là còn nắm giữ được một vài võ học có uy lực cực mạnh, mỗi một lần hai tay Lâm Động kết ấn thì thế công của họ lại bị đẩy lùi.

“Lôi Hình!”

Ánh mắt của Lôi Phích hiện lên vẻ thâm trầm, đột nhiên hắn quát lên một tiếng chói tai, cùng lúc đó trên tay phải của hắn Nguyên Lực trở nên sáng bóng, chỉ trong nháy máy nó đã ngưng tụ thành một quầng sáng chói mắt, ba động mãnh liệt khiến cho da đầu người khác cảm thấy tê dại từ trong đó truyền ra

Bôn Lôi Sát, tứ phẩm võ học của Lôi gia, trong hoạt động săn bắn, khi Lâm Động giao thủ với Lôi Lực lúc đã nhìn thấy đối phương thi triển qua, uy lực đúng là cực kỳ cường hãn.

Khi Lôi Phích thi triển Bôn Lôi Sát, trên tay của Lôi Hình cũng bộc phát ra một quầng sáng óng oánh, hai người một trước một sau cùng đấm tới, hai quầng sáng nện thẳng vào đỉnh đầu của Lâm Động.

Trong một thoáng này, Lâm Động cảm thấy sự nguy hiểm cực kỳ mạnh liệt, ánh mắt hắn lóe sáng, thân hình dừng lại trong một chớp mắt, sau đó hắn đột nhiên quay đầu, một làn sóng Tinh thần lực trực tiếp đánh thẳng vào đầu của Lôi Hình.

Đột nhiên xuất hiện tinh thần lực đánh tới, làm cho Lôi Hình không hề phòng ngự cảm thấy đầu đau như búa bổ, kình phong ác liệt ở quyền đầu lập tức bị giảm xuống.

Nhân lúc Lôi Hình lúng túng, thì Lâm Động nhanh chóng lao tới, một làn sóng Tinh thần lực lại lao tới, kèm theo đó là một đạo hắc mang âm thầm bám theo, phốc một tiếng đã cắm ở sau đầu Lôi Hình.

Biến hóa chỉ xảy ra như một ánh chớp, Lâm Động vốn bị vây trong trạng thái nguy hiểm, thì bây giờ nguy cơ đã được giải trừ, hơn nữa hắn còn dùng thủ đoạn quỷ dị đánh gục Lôi Hình!

“Lôi Hình!”

Nhìn thấy khóe miệng của Lôi Hình trào máu tươi, đôi mắt Lôi Phích trợn to, sắc mặt hắn hiện lên sự dữ tợn, quầng sáng Nguyên Lực trong tay tàn nhẫn đập thẳng vào lưng của Lâm Động.

“Vù!”

Nhưng mà khi quầng sáng Nguyên Lực kia chỉ còn cách thân hình Lâm Động chừng 1 xích (= 1/3 mét), thì một cổ lực lượng vô hình đột nhiên xuất hiện, ngăn cản công kích của Lôi Phích.

Nhờ có tinh thần lực ngăn trở, bàn tay của Lâm Động gập lại, rút cái Toái Nguyên Toa đang cắm ở gáy Lôi Hình ra, sau đó thân hình liên tiếp thối lui hơn chục bước, tay áo hắn vung lên, lại có thêm mấy đạo hắc mang bay vào trong ống tay áo.

Làm xong những việc này, hắn liền giương cặp mắt lạnh lùng nhìn Lôi Hình đang chậm rãi ngã xuống đất, sau đó chuyển sang nhìn khuôn mặt dữ tợn của Lôi Phích.

“Ngươi đã giết Lôi Hình…”

Khuôn mặt của Lôi Phích co lại như bị lột da, nhìn đôi mắt Lôi Hình mở to, hiển nhiên là hắn chết không nhắm mắt, trong lúc nổi giận hắn cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo trong trái tim, đối mặt với sự liên thủ của hai người bọn họ, không những Lâm Động không chết mà còn tìm được cơ hội giết chết một trong hai người bọn họ. Thủ đoạn này cho dù là cao thủ Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ cũng không dễ dàng làm được!

Nhưng, Lâm Động lại làm được!

Lâm Động tỏ vẻ hờ hững, bàn tay nắm Toái Nguyên Toa run lên, đây là lần đầu tiên hắn chân chính giết người, nhưng mà dường như hắn không có quá nhiều sợ hãi.

“Tiếp theo sẽ tới phiên ngươi…”

Lâm Động chậm rãi giơ 1 cái Toái Nguyên Toa lên, thanh âm của hắn khàn khàn, trong giọng nói bốc phát một sự lạnh lùng khiến cho người khác cảm thấy không rét mà run.

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 276

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự