Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 63 Phù Sư

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1477 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Càn Khôn Đại loại nhỏ do Càn Khôn mộc chế tạo thành, lại được một vị Nhị ấn Phù sư khắc phù văn, trông nó nhỏ như vậy nhưng mà không gian bên trong lớn như một cái quầy hàng, mang nó bên mình có thể tránh được nhiều phiền phức."

Nhìn thấy Lâm Động dường như cảm thấy hứng thú đối với Càn Khôn Đại, gã sai vặt áo xanh lập tức vội vàng cười giới thiệu.

Lâm Động vô cùng kinh ngạc, không ngờ rằng trên đời lại có đồ vật thần kỳ tới như vậy, đúng là Thanh Dương trấn không thể nào so sánh được với Viêm Thành được.

“Nhị ấn Phù sư?"

Khi Lâm Động đang kinh ngạc vì Càn Khôn Đại, nghe thấy câu nói của gã sai vặt thân hình lại run rẩy, ở Đại Viêm vương triều có một loại chức nghiệp đặc thù, mọi người gọi bọn họ là Phù Sư, có người nói bọn họ có thể đem Nguyên Lực trong thiên địa ngưng tụ thành phù văn kỳ lạ.

Những phù văn này có kết cấu khác nhau sẽ có những tác dụng khác nhau, ví dụ như cái Hắc Thiết Kiếm lúc trước, trên thân kiếm có khắc một loại phù văn làm cho sự sắc bén của nó đề cao 1 cấp so với bình thường.

Con đường võ đạo có không ít bàng môn thiên chi (nhiều môn phái chi nhánh khác nhau), con đường Phù Sư là một loại chức nghiệp đặc thù, không những cần thực lực bản thân làm nền tảng, mà còn có yêu cầu vô cùng nghiêm khắc đối với tinh thần lực, cho nên Phù sư là một chức nghiệp vô cùng khó học.

Mà Phù Sư cũng có một hệ thống đẳng cấp riêng, căn cứ theo những gì Lâm Động biết thì Phù sư dùng “ấn” để phân chia cấp độ, Phù Sư tổng cộng chia thành 5 ấn, thấp nhất là Nhất ấn Phù sư, cao nhất là Ngũ ấn Phù sư, đương nhiên trên nó là gì thì Lâm Động không biết.

Mà Nhất ấn Phù sư cũng đã có yêu cầu thực lực phải đạt tới Địa Nguyên cảnh, nếu đạt tới Nhị ấn Phù sư đã có thể được các thế lực lớn trong Viêm Thành coi như khách quý tiếp đãi.

Cho nên khi Lâm Động nghe nói tới cái Càn Khôn Đại được một vị Nhị ấn Phù sư khắc phù văn thì không khỏi có chút ngạc nhiên.

Đối với Càn Khôn Đại này, Lâm Động rất cảm thấy hứng thú, nhưng mà giá tiền của nó cũng khiến hắn phải nhíu mày, trải qua hai tháng khai thác Lâm gia bọn họ mới có hơn 400 viên Dương Nguyên Thạch, cái Càn Khôn Đại cấp thấp này thôi cũng bằng 1/10 thu hoạch của bọn họ rồi.

48 viên Dương Nguyên Thạch, Lâm Động khẳng định là không có, cho nên sau khi hắn trầm ngâm một lúc, từ trong lòng móc ra một cái lọ, trong cái lọ có 10 viên đan hoàn phát ra những màu sắc khác nhau, đan hoàn này được Lâm Động tinh luyện từ tam phẩm linh dược.

"Ngươi đi tìm người nhìn xem, mấy thứ này trị giá bao nhiêu?"

Lâm Động đem cái lọ đặt ở trên quầy, cười nói.

Nghe vậy, gã sai vặt áo xanh cũng tự đánh giá đan hoàn ở trong lọ một chút, có thể làm việc ở chỗ này ánh mắt được nhiên không thấp, trên mặt hắn hiện lên sự kinh ngạc, sau đó lắc một cái chuông nhỏ ở bên mình.

Sau khi tiếng chuông vang lên không lâu, có một trung niên nhân trông như quản sự bước nhanh tới, cười tủm tỉm nói:

"Vị tiểu huynh đệ này có gì muốn bán sao?"

Nói xong, hắn đưa mắt nhìn cái lọ trên bàn, sau đó lấy một viên ra ngửi, hai lông mày của hắn giật giật, nói:

"Tiểu huynh đệ đan hoàn này chắc là được tinh luyện từ Linh Dược phải không? Dược lực ôn hòa tinh thuần, cực kỳ thích hợp với người ở Thối Thể cảnh và Địa Nguyên cảnh."

"Hình như là vậy. . ."

Lâm Động lắc đầu, sắc mặt tỏ ra là mình không biết, làm cho người khác hiểu rằng hình như hắn cũng không hiểu rõ lắm về những đan hoàn này.

Nhìn thấy bộ dáng hắn như vậy, trung niên nhân kia cười ha hả, trong lòng đã cho rằng vận may của mình tới rồi.

"Tiểu huynh đệ, nếu như vậy thì ta dùng 5 viên Dương Nguyên Thạch để mua 1 viên đan hoàn, ngươi thấy thế nào?"

Ánh mắt người trung niên kia chợt lóe lên, nói.

"Nếu như vậy thì sau khi mua xong cái Càn Khôn Đại, ta cũng chỉ còn lại có 2 viên đan dược? Không bán."

Lâm Động đảo cặp mắt trắng dã, đưa tay tóm lấy cái lọ.

"Ha hả, chớ vội chớ vội, tiểu huynh đệ muốn bao nhiêu?"

Thấy thế, người trung niên kia vội vàng nói.

"1 đổi 10."

Đối với công phu sư tử ngoạm của tiểu hài tử, người trung niên kia không nói gì, lắc đầu nói:

"1 đổi 7, ta cũng không gạt ngươi, giá tiền này là công bình rồi, thế nào?"

"Được."

Lâm Động không chút chần chờ, đồng ý ngay lập tức.

Chứng kiến bộ dáng như vậy, người trung niên kia không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó sai gã sai vặt đứng bên cạnh lấy Càn Khôn Đại ra, đem Dương Nguyên Thạch còn thừa bỏ vào trong đó.

Lâm Động có chút khẩn trương tiếp nhận Càn Khôn Đại, cầm lấy là hắn cho tay vào, cảm nhận được sự ấm áp của Dương Nguyên Thạch.

Tuy nói diện tích bên trong của Càn Khôn Đại không lớn, nhưng đối với Lâm Động mà nói điều này đã làm hắn cực kỳ thoả mãn rồi.

"Ha hả, tiểu huynh đệ, nếu như còn đan hoàn này thì có thể bán cho chúng ta, giá cả vẫn như vậy."

Nhìn thấy Lâm Động thích thú Càn Khôn Đại, người trung niên kia cười nói.

"Được, chờ lần sau ta tới nơi này xem có gì vừa ý không đã."

Đối với câu nói của người trung niên, Lâm Động cũng chỉ gật đầu.

"..."

Da mặt của người trung kiên kia co lại, gật đầu.

Lâm Động trong lòng cười trộm một tiếng, sau đó không để ý đến hắn, đem toàn bộ sự chú ý đặt lên Càn Khôn Đại, ánh mắt của hắn chú ý tới một cái phù văn kỳ lạ như ẩn như hiện ở bên trái của Càn Khôn Đại.

Ánh mắt Lâm Động nhìn chằm chằm vào cái phù văn kỳ lạ, tinh thần không tự chủ được tập trung lại, cái dáng diệu này giống như một người nào đó đang nhìn chằm chằm vào một thứ cực kỳ thích thú.

Trong lúc Lâm Động nhìn chăm chú, tầm nhìn của hắn dường như mờ đi, cảnh vật xung quanh không còn nhìn rõ, mà phù văn trên Càn Khôn Đại lại trở nên rõ ràng hơn nhiều.

Trong trạng thái quỷ dị này, trong đầu Lâm Động truyền ra một loại ba động đặc thù, đó là tinh thần lực, tinh thần lực vô hình từ trong não bộ thẩm thấu ra ngoài, bắt đầu vẽ ở bên ngoài, tuy rằng nét vẽ còn thô nhưng mà cực kỳ giống với cái phù văn phức tạp trên Càn Khôn Đại!

Mới chỉ hoàn thành được một nửa thì Lâm Động cảm thấy đau đầu vô cùng, sau đó đột nhiên phục hồi tinh thần lại, mồ hôi lạnh túa ra, sự kinh hãi hiện lên trong mắt, hiển nhiên là hắn không hiểu có chuyện gì vừa xảy ra.

Ở một góc đại sảnh của Kỳ Vật Lâu có một lão nhân áo xám đang ngồi ngủ gật, xung quanh hắn sạch sẽ vô cùng, nhưng không có một ai dám quấy rầy hắn, những người bên cạnh khi đi qua cho dù là khách hàng hay quản sự đều phải nhẹ chân, không dám lên tiếng quấy rối.

Lão nhân này dường như không hề biết tới tình hình xung quanh, hai mắt nhắm lại, thân hình như sắp ngủ gục tới nơi, nhưng mà đột nhiên hắn như bị người khác phá rối, hai mắt đang nhắm chặt bỗng nhiên mở ra, nhìn chằm chằm vào người một thiếu niên, kinh hãi vô cùng, miệng thì lẩm bẩm.

"Tinh thần thiên phú thật mạnh!"

Mong mọi người góp ý tích cực để bản dịch được hoàn thiện hơn.

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 406

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự