Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 576 Ngươi giúp ta rịt thuốc.

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 3081 chữ · khoảng 11 phút đọc

Một kiếm Đường Phong quét qua, đánh lui trường tiên của Chung Lộ, tập trung tư tưởng nhẹ giọng mở miệng. Thần sắc Chung lộ sững sờ, Đường Phong không đợi Chung Lộ kịp phản ứng câu nói vừa rồi của hắn, sắc mặt của nàng biến đổi, bởi vì trong tầm mắt nàng, thân ảnh của thiếu niên này đã biến mất.

Rất nhanh, dùng cảnh giới Thiên giai thượng phẩm của mình, cũng không cách nào nắm chắc. Một cổ sát cơ đánh tới, Chung Lộ vội vàng phòng thủ, trường tiên run lên, giống như một thanh trường thương, đâm rách không khí.

Một kích thuận lợi phá vỡ thế công của công kích vừa rồi, từ trên trường tiên truyền đến một cổ đại lực, làm cho thân thể Chung Lộ bất ổn, suýt nữa bị ngã xuống đất.

Ngay sau đó, khuôn mặt của thiếu niên kia xuất hiện trước mặt của mình, Chung Lộ trơ mắt nhìn hắn xuất ra một quyền, đánh vào phần bụng bằng phẳng bóng loáng của mình, nàng không có thời gian để phản kháng.

Khí tức trong thân thể quay cuồng, Chung Lộ cảm thấy yết hầu của mình ngòn ngọt, trong bụng đau đớn kịch liệt, lập tức đảo người bay lên trời.

Tại sao có thể như vậy? Lo lắng nhìn lên bầu trời, Chung Lộ nghĩ mãi cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn không phải là Thiên giai hạ phẩm sao? Vậy tốc độ và lực đạo vừa rồi đều nhanh hơn và lớn hơn so với nàng. Đây căn bản không phải là thực lực mà Thiên giai hạ phẩm có thể có.

Rên một tiếng, thân thể làm cho vô số nam nhân phải thèm thuồng ngã xuống đất, Chung Lộ muốn đứng lên tái chiến, thiến niên kia như một cổ kình phong xuất hiện trước mặt nàng, một chân dẫm lên hai tay của nàng, một cước dẫm lên bụng nàng, làm cho nàng không thể động đậy, chuôi trường kiếm trong tay hắn đâm tới lồng ngực của nàng.

Ánh mắt kia, không có chút do dự và thương tiếc nào.

Nguyên lai trên đời này lại có loại nam nhân này, nam nhân không bị mình dụ dỗ. Đột nhiên Chung Lộ cảm thấy mệt mỏi, nhìn thấy vào đôi mắt đang nhìn mình, nàng nhớ lại cuộc sống trước kia, ngươi lừa ta gạt, lúc trên giường nói rất coi trọng ta, hư tình giả ý nói cùng nhau phấn đấu, tất cả đã biến thành thiên đại chê cười, ở trước mặt đôi mắt này, những việc trước đây mình làm đều biến thành buồn cười.

Mình cải biến từ khi nào? Chung Lộ đã không nhớ được, bản tính trước kia của mình là thế nào? Chung Lộ cũng đã quên. Nàng chỉ biết, nàng không muốn biến thành như bây giờ chút nào.

Bỏ đi bỏ đi, mình sẽ chết ở chỗ này, để cho thân thể như bùn đất của mình tan thành mây khói, đây là sự giải thoát, Chung Lộ chậm rãi nhắm mắt lại.

Nàng không biết tại sao mình nhớ đến những chuyện này, những người sắp chết, bình thường đều nghĩ đến chuyện này sao?

Đau đớn từ trên bộ ngực truyền đến, Chung Lộ cảm giác được một thanh lợi kiếm đâm rách lồng ngực của mình, độc tố quỷ dị đang rót vào trong kinh mạch và huyết dịch của mình, sau đó bộ ngực chết lặng. Chính mình chết đi, có ai nhớ đến mình sao? Ha ha, chính mình loại nữ nhân không biết xấu hổ, chắc chắn có rất nhiều người ước gì mình chết đi, đây chẳng phải là đúng tâm ý của bọn họ sao.

Rất lâu sau, thời điểm Chung Lộ mở mắt ra nhìn, không phải mình đã chết rồi sao, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt của thiến niên kia, ánh mắt của hắn vốn kiên định và không chút do dự, giờ phút này lại biến thành hoang mang.

Trường kiếm vẫn như cũ chọc vào ngực của nàng, Chung Lộ cảm giác được máu tươi trong cơ thể mình đang không ngừng chảy ra ngoài, những độc tố kia, đang không ngừng ăn mòn thân thể nàng.

Mây đen đầy trời, tiếng sấm vang lên, mưa to như trút nước. Nhưng mà, thân thể thiếu niên này cúi xuống một nửa, như muốn che chắn mưa gió cho nàng.

Từ bộ ngực truyền ra một cổ đau đớn, Chung Lộ có cảm giác nói không nên lời, nàng có cảm giác muốn khóc. Từ khi bị tên thiếu gia tặng nàng cho người khác chà đạp vài ngày, nàng đã khóc một lần, suốt mười năm, nàng chưa từng chảy nước mắt một lần nào nữa, mà bây giờ, đối mặt với trường kiếm của nam nhân kia đâm vào ngực nàng, nước mắt lại không bị khống chế chảy xuống.

Nàng đang đợi anh hùng đến bảo vệ mình, cứu vớt ta linh hồn dơ bẩn không chịu nổi của mình, dùng máu của mình nhuộm đỏ trời cao.

Thành toàn giấc mộng đẹp trong nội tâm!

- Ngươi muốn chết?

Đường Phong nhìn qua cặp mắt vốn vũ mị đến cực điểm trước kia, nhưng bây giờ trong đôi mắt đó đẩm lệ, hỏi.

Trong nháy mắt vừa rồi, Đường Phong nhìn thấy thời điểm nàng sắp bị giết trong mắt lóe lên một tia giải thoát. Nếu không phải như vậy, trường kiếm của hắn đã đâm xuyên qua trái tim của nàng. Đường Phong không biết một nữ nhân ai cũng có thể làm chồng như nàng, tại sao lại có ý niệm muốn chết trong đầu, lại nhớ đến những tao ngộ mà Chung Lộ gặp gỡ trong đời, trong lòng khẽ động, vội vàng đỉnh chỉ đâm kiếm về phía trước.

- Giết ta.

Chung Lộ lẳng lặng nhìn Đường Phong, trong ánh mắt ẩn chứa một tia cầu khẩn.

- Giết ta đi.

Khóe miệng Đường Phong nhếch lên một cái, cười khổ một tiếng, hắn cảm thấy hôm nay mình đụng phải một chuyện kỳ quái, chưa bao giờ có địch nhân lại đưa ra yêu cầu với mình như vạy, nữ nhân này... Quá kỳ quái.

Giết nàng chỉ cần động tay một chút là được, nhưng Đường Phong lại có cách nghĩ khác, khi thấy ánh mắt muốn chết của nàng thì hắn đã có cách nghĩ mới.

- Động thủ đi...

Chung Lộ thấy Đường Phong sững sờ, nhịn không được thúc giục một tiếng. Thân thể Đường Phong đứng thẳng dậy, đem Độc Ảnh từ trong ngực đối phương rút ra, tiện tay điểm vào mấy yếu huyệt của nàng, máu tươi ngừng chảy, thuận tiện phong bế công lực toàn thân của nàng.

Sau đó, Đường Phong thò tay ôm nàng đặt lên bả vai, nhìn hai bên một chút, hướng bên phải chạy đi. Hắn trong trí nhớ Chung Minh biết được, cách bên phải không xa có một tòa phế tích, ở đây vốn có một tiểu gia tộc, nhưng không biết vì sau mà đắc tội với Bố gia, một gia tộc mạnh nhất trong Linh Mạch Chi Địa này, dưới lửa giận của Bố gia, gia tộc này bị diệt môn.

Chỗ đó chỉ còn lưu lại không ít vách tường đổ nát xiêu vẹo, ngày thường không ai đi qua chỗ đó, ngược lại là đây có thể là nơi che gió tránh mưa. Chung Lộ muốn chết không thành, lại bị Đường Phong ôm chạy như bay, thái độ từ điềm đạm đáng yêu thay thế thành tức giận, chửi ầm lên, bởi vì nàng cảm thấy Đường Phong đã khinh nhờn hình tượng hoàn mỹ của hắn trong lòng nàng, nàng cho rằng Đường Phong không chịu nổi hấp dẫn, mang theo nàng đi đến chỗ khác để làm chuyện dâm ô.

- Thả ta ra!

Tuy công lực bị phong bế, thân thể bị trúng độc, nhưng Chung Lộ không ngừng giãy dụa trên bờ vai của Đường Phong, hai tay đánh vào lưng Đường Phong, miệng chửi bậy không ngớt:

- Ngươi là đồ mặt người dạ thú, nhã nhặn bại hoại! Vốn lão nương cho rằng ngươi là nam nhân cao thượng, không nghĩ tới ngươi và đám nam nhân kia là cá mè một lứa, không chịu nổi cám dỗ. Chờ lão nương tìm được cơ hội, ta đảm bảo sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!

- Câm miệng!

Đường Phong bị nữ nhân om sòm này làm phiền.

- Như thế nào? Bị ta nói trúng tâm sự nên hổ thẹn rồi sao?

Chung Lộ cười lạnh không ngớt.

- Nếu như ngươi muốn thân thể của lão nương thì cứ nói thẳng, lão nương cởi sạch quần áo phục thị ngươi ba ngày ba đêm cũng không sao, chỉ sợ thân thể của ngươi không chịu được thôi. Ah? Ta biết rồi, chẳng lẽ ngươi luyện công nên tiểu đệ bị héo đi, cho nên vừa rồi không để ý đến ta, hiện tại ta bị thương nên nghĩ biện pháp giày vò ta sao? Làm gì phiền toái như vậy, chỉ cần ngươi nói một tiếng, dù tiểu đệ ngươi bị héo, lão nương cũng có thể làm cho nó khôi phục lại như thường, ha ha ha ha...

Không hổ là nữ nhân, lời nói độc ác chính là bản năng, âm dương quái khí mắng Đường Phong như xối máu chó vào đầu, Đường Phong làm người ngay thẳng, không thẹn với lương tâm, Linh Khiếp Nhan nghe được những lời này nổi trận lôi đình, đang không ngừng vùng vẩy trong cương tâm giơ giơ nắm tay nhỏ kêu gào Đường Phong quần ẩu nàng một trận.

Hai nữ nhân, một trong một ngoài, bảy mồm tám miệng náo nhiệt như có mấy trăm con vịt đang liều mạng kêu lên! Đường Phong giận dữ! Bước chân đi về phía trước dừng lại, quăng Chung Lộ xuống đám bùn nhão dưới đất.

- Ngươi muốn làm gì?

Bờ mông Chung Lộ nở hoa, toàn thân tràn đầy bùn đất, giả vờ mạnh mẽ hỏi.

- Hừ hừ hừ!

Đường Phong âm hiểm cười vài tiếng, lập tức cúi người kéo quần áo trên người này xuống một cái, Chung Lộ lúc này như một tiểu cô nương chưa hiểu chuyện kêu lên. Đường Phong không tự chủ che lỗ tai lại... Đem miếng vải nhét vào trong miệng này, sau đó ôm này trên vai đi tiếp.

- Ô ô... ... Ô... ... Ô ô ô... ...

Hoàn toàn không biết nữ nhân này đang nói cái gì, chỉ biết nhất định là nàng đang chửi mình, Đường Phong mắt điếc tai ngơ, thế giới thanh tịnh hơn nhiều. Không mất bao lâu đã đến chỗ phế tích, tìm được một gian phòng còn hoàn hảo, Đường Phong đi vào, không chút thương tiếc vứt Chung Lộ sang một bên, thò tay tháo miếng vải trong miệng nàng, không đợi nàng miệng nói chuyện, Đường Phong đã nói:

- Ngươi dám nói thêm một câu, ta sẽ cởi sạch ngươi, phong bế kinh mạch của ngươi rồi cho ngươi ăn một lọ Liệt Nữ Ngâm, đưa ngươi đến nơi đông người rồi ném ở đó, ngươi dám thử không!

Ánh mắt Chung Lộ toát ra thần sắc sợ hãi, há miệng muốn nói, nhưng không dám mở miệng nói chuyện.

- Nghe hiểu thì gật đầu.

Chung lộ dùng sức gật đầu, ánh mắt nhìn Đường Phong như nhìn ác ma. Đúng là nàng phóng đãng, ăn nằm với nhiều nam nhân, ai cũng có thể làm chồng, chỉ cần nàng ăn xuân dược rồi ném ở nơi đông người, khi đó nàng sẽ bị nhiều người chà đạp, chỉ nghĩ đến thôi đã làm cho nàng sợ hãi.

Mười năm trước từng bị một lần, Chung Lộ không bao giờ muốn có lần thứ hai! Đường Phong cười lạnh một tiếng, nghĩ thầm đúng là một nữ nhân cam chịu, thiếu gia ta không trị được sao? Từ trong Mị Ảnh không gian lấy một ít thuốc chữa thương và giải độc ra, ném vào ngực Chung Lộ, tiện tay giải phong bế huyệt vị cho nàng. Vừa mới khôi phục công lực, Chung Lộ đã công kích Đường Phong, có thể vì vận công, nên vết thương ở ngực đau đớn một hồi, toàn thân hữu khí vô lực.

- Tốt nhất nên nghe lời, thiếu gia nổi giận người chịu khổ chỉ là ngươi thôi!

Đường Phong một bên đe dọa một bên nắm chặt nắm đấm giơ lên, nói:

- Thấy không, nắm đấm lớn như vậy, một quyền cũng có thể đánh bại ngươi!

Chung Lộ há hốc mồm.

- Thuốc chữa thương cùng thuốc giải độc, thoa ngoài da và uống, không cần ta dạy ngươi chứ? Tình hình của ngươi, ở chỗ này nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi, yên tâm, ta biết ngươi cừu gia rất nhiều, ta sẽ ở cùng ngươi vài ngày, chờ ngươi bình phục ta sẽ rời đi.

Thái độ Đường Phong rất ác liệt, nhưng lọt vào tai Chung Lộ, trong lòng cảm thấy ôn hòa, trong mắt lóe lên một tia cảm động. Nguyên lai... Hắn mang mình tới nơi này, cũng không phải muốn thân thể của mình. Mà là sợ mình bị trọng thương, sẽ bị người khác khi dễ. Đây là nam nhân tâm tư kín đáo, không giống vẻ thô lỗ bề ngoài mà hắn biểu hiện. Chung Lộ há hốc mồm, ánh mắt khẩn trương nhìn Đường Phong.

- Muốn nói cái gì thì nói đi, chỉ cho phép nói một câu.

Đường Phong thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

- Ta... Ta không còn khí lực, ngươi có thể giúp ta rịt thuốc không?

Chung Lộ thở ra mở miệng nói, những lời này không phải muốn câu dẫn Đường Phong, đúng là nàng không còn chút khí lực nào, bị một kiếm của Đường Phong đâm trọng thương, hơn nữa lại trúng độc, lại thêm lo lắng hãi hùng nên làm gì còn khí lực. Đường Phong liếc nàng một cái thật sâu, lại cúi đầu nhìn vị trí bị thương...

Một khe rãnh thật sâu da thịt trắng nõn hiện lên trong tầm mắt, nhìn vào hung khí này làm cho người ta đầu váng mắt hoa, làm cho người ta nhịn không được suy nghĩ vẩn vơ, lúc nãy Chung Lộ lại dầm mưa, lúc này bộ quần áo mỏng như cánh ve dán sát vào người của nàng, đem cả dáng ngươi hoàn mỹ mỹ lệ triệt để bạo lộ trước mặt Đường Phong.

Đau mắt đau mắt a, sắc mặt Đường Phong đỏ lên, ánh mắt nhìn chỗ khác nói:

- Tự nghĩ biện pháp.

Chung Lộ thất vọng một hồi. Bên ngoài trời còn đang mưa, Đường Phong khoanh chân ngồi ngay cửa vào, nhắm mắt tập trung tư tưởng suy nghĩ, cẩn thận rà soát trí nhớ của Chung Minh, một bên cảnh giác quan sát động tĩnh của Chung Lộ, hắn không hoàn toàn yên tâm với nữ nhân này, nói không chừng sẽ bị đánh lén, cho nên không thể chủ quan.

Sau lưng vang lên tiếng sột sột soạt soạt, hẳn là Chung Lộ đang cởi quần áo, sau đó là tiếng thở dốc hồng hộc, chắc hẳn là nàng đang rịt thuốc cho mình. Mưa to cả ngày, đến ban đêm mưa mới tạnh, Đường Phong đi ra ngoài tìm củi để nhóm lửa, hắn đem về phòng một tấm rèm, đem mình và Chung Lộ ngăn cách, hắn châm lửa, làm chút gì đó cho nàng ăn. Dầu gì Chung Lộ cũng là Thiên giai thượng phẩm, tố chất thân thể không thể chê được, tuy thụ kiếm thương, lại bị trúng độc, nhưng qua ba ngày, thương thế đã tốt hơn không ít.

Nhưng làm cho Chung Lộ uất ức nhất, miệng kiếm thương để lại miệng vết thương, không biết sau này có thể tiêu trừ hay không, nếu không thể tiêu trừ... Nghĩ tới cái này, Chung Lộ hận Đường Phong đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng tên nam nhân tuổi không lớn này lại quá sức bá đạo, làm cho Chung Lộ cảm thấy có chút sợ hắn.

Ba ngày qua đi, Đường Phong không nói với Chung Lộ câu nào, ngược lại Chung Lộ nhiều lần muốn tâm sự với Đường Phong, nhưng khi muốn nói lại bị Đường Phong trừng mắt một cái, sợ tới mức nuốt trở về.

Quá đáng giận! Trong nội tâm Chung lộ hận Đường Phong muốn chết.

Hắn là dao thớt, ta là thịt cá, núi xanh còn đó sợ gì không có củi đốt, trong nội tâm Chung Lộ âm thầm nảy sinh ác độc, ngày sau nhất định sẽ cho hắn đẹp mặt.

Dù có thể hoàn toàn hồi phục, thực lực đạt tới đỉnh phong, nhưng Chung Lộ biết mình hoàn toàn không phải đối thủ của nam nhân này, mấy ngày trước chiến đấu, Chung Lộ đã nhìn ra được, hắn chưa dùng toàn lực, hiện giờ là Thiên giai hạ phẩm, đã có thể thoải mái đánh bại Thiên giai thượng phẩm, điều này làm cho Chung Lộ cảm thấy có chút không tin được. Ba ngày sau đó, Chung Lộ đã hồi phục gần như hoàn toàn, đã có thực lực tự bảo về mình, Đường Phong muốn ly khai.

Không cùng nàng nói thêm cái gì, Chung Lộ cũng hiểu ý Đường Phong muốn gì.

- Ngươi tên là gì?

Chung Lộ nhìn Đường Phong hỏi.

- Về sau ngươi sẽ biết.

Cừu oán giữa Đường gia cùng Chung gia đã kết, mình và Chung Lộ nhất định sẽ gặp lại nhau. Chung Lộ oán hận liếc hắn, thò tay đem trường tiên ba trượng đánh về phía Đường Phong, bị Đường Phong hóa giải dễ dàng, ngay sau đó, nữ nhân này quay đầu chạy trốn, chạy được xa xa, có âm thanh truyền tới:

- Xú nam nhân, tỷ tỷ nhất định sẽ nghĩ biện pháp hàng phục ngươi, khiên cho ngươi phục thị dưới váy của ta!

- Cứ nằm mơ đi!

Bạn đang đọc Vô Thường của Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 292

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự