Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 189 Khánh Điển

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đạo Tặc của Vô Xỉ Đạo Tặc

Phiên bản Dịch · 1092 chữ · khoảng 3 phút đọc

Pháp La Tư nằm ở trung tâm của ma đô, nó hợp với rất nhiều thành thị lớn nhỏ tạo nên một thành thị khổng lồ. Các tòa tháp trong thành thị mọc lên san sát nhau như một khu rừng, khắp các bức tường đều là các điêu khắc về Ác Ma, khắp nơi đều hiện ra hình ảnh của người chân chính thống trị ma giới, đây cũng là văn hóa của ma giới.

Mà Pháp La Tư nằm ở trung tâm của thành đứng sừng sững, chiếm diện tích hơn mấy trăm héc ta, một cung điện hùng vĩ, nó rộng bao lao bát ngát, cho dù là nó độc lập một mình thì cũng có thể tạo thành một thành thị, người lần đầu đến đây nếu như không có người dẫn đường thì rất dễ bị lạc, không tìm được lối ra.

Đây chính là ma cung, là cung điện của ma vương Tà Khôi, là thánh địa trong mắt của người ở thâm uyên.

Ngoại trừ Tà Khôi ra thì còn có rất nhiều Ác Ma cư ngụ ở đây, bọn họ đều là thân tín hoặc là trợ thủ đắc lực của ma vương Tà Khôi, có huyết thống cao quý, trời sinh ra đã là Ác Ma, mà bá tước Dracula, người bắt Hàn Đan đi cũng là một trong số đó, nên có thể nói ma cung là một nơi ngọa hổ tàng long, cường giả vân tập.

Đi theo Thái Lặc đến đây, sau khi nhìn thấy tình huống của ma cung, Cổ Diêu cảm thấy may mắn là không có hành động tùy tiện, nếu không thì phiền roài.

Ngay cả thị vệ bình thường cũng có thực lực không tệ, cho dù hắn là một đạo tặc cao siêu, nếu như không biết được kết cấu của ma cùng và thực lực của những người ở đây thì việc lén lút tìm kiếm Hàn Đan cũng cực kỳ khó khăn.

Bây giờ thì tốt rồi, có thể danh chính ngôn thuận ra vào, việc này đối với việc thăm dò rất có lợi, chỉ tiếc một điều duy nhất chính là trong ma cung có rất nhiều trọng địa, ví dụ như là tẩm cung của ma vương hoặc các đại quý tộc thì không được phép vào.

Cũng may vì để chuẩn bị chu đáo cho lễ mừng sinh nhật lần thứ hai mươi của Yêu Nguyệt công chúa, để làm cho không khí đặc sắc và náo nhiệt hơn nên ma cung cũng bất nghiêm ngặt hơn so với bình thường không ít. Trước kia, theo như Thái Lặc nói, khi hắn tiến vào ma cung để làm việc thì nơi này vô cùng nghiêm cẩn. Không thể tùy ý đi lại, hầu như là đi đến đâu cũng đều có thị vệ đi theo.

Cho nên, Cổ Diêu phải cảm kích Yêu Nguyệt công chúa Katherine, vì nàng đã gián tiếp giúp hắn không ít.

Ác Ma thiếu nữ vừa tròn hai mươi tuổi kia theo như hắn biết thì là cháu gái của ma vương Tà Khôi, được Tà Khôi sủng ái cực kỳ, từ việc tất cả các nhân vật trọng yếu của thâm uyên đều được mời đến dự sinh nhật lần thứ hai mươi của nàng là có thể nhận ra được, có thể được xem như là một buổi tiệc lớn nhất của thâm uyên.

Ít nhất cũng phải ở cấp bậc của Thái Lặc cùng với duy cương thì mới có thể được mời, Cổ Diêu chỉ là thân phận tùy tùng mà thôi, tuy được đi vào ma cung nhưng không có tư cách tham gia các tiết mục quan trọng.

Nếu như làm lễ long trọng như thế thì sẽ không thể nào kết thúc trong một ngày được. Tiệc sinh nhật lần thứ hai mươi của Katherine có thể cần đến ba ngày mới kết thúc.

Vì tôn trọng Katherine, cũng chính là tôn trọng ma vương Tà Khôi, hầu như toàn bộ người được mời đều đến ma cũng rất sớm.

Thái Lặc đã sớm xử lý công sự ở thành ngân nguyệt. Rồi giao lại công việc cho cấp dưới, trước lễ mừng sinh nhật một ngày đã đến pháp la tư.

Ăn ở thì không cần phải quan tâm, ma cũng đã sớm chuẩn bị tốt cho các vị khách mời.

Sau khi dùng một bữa cơm thịnh soạn. Khi màn đêm buông xuống thì Cổ Diêu có ý định ra ngoài thăm dò một phen, thời gian hắn ở lại ma cung có thể chỉ là ba ngày, mà ma cũng này thì lại có thể nói là khổng lồ, không thể nào trong một khoảng thời gian ngắn này thăm dò hết được, vì thế mỗi một thời khắc đều vô cùng quý giá, không thể lãng phí được.

Khi vừa ra cửa thì lại ***ng ngay thái lặc, trên danh nghĩa, Cổ Diêu chính là tùy tùng của Thái Lặc nên được an bài ở cùng một chỗ.

Nhìn thấy Cổ Diêu thì Thái Lặc liền tươi cười nhiệt tình, nhưng mà bởi vì cơ thể không trọn vẹn cho nên nụ cười của một bộ xương khô khó mà rõ ràng được. Cổ diêu chỉ là thông qua xương miệng của Thái Lặc mà phán đoán thôi.

" Chào buổi tối, Diêu Cổ đại nhân, nguyện vọng của ngài đã được thực hiện rồi, giờ phút này ngài có cảm tưởng thể nào?"

Cổ Diêu làm ra bộ dáng vô cùng kích động:" Nhờ phúc của ngài. Thái Lặc đại nhân, ta cuối cùng có thể nhìn thấy ma cung. Nó còn hùng vĩ hơn trong tưởng tượng của ta rất là nhiều. Từ lúc tiến vào ma cung đến nay, tâm trạng của ta lúc nào cũng hưng phấn, thậm chí là còn hưng phấn hơn cả thời gian ta say đắm trong mối tình đầu! Ây, xin tha thứ cho việc ta dùng từ có vẻ quá khoa trương, nhưng quả thật là cảm xúc của ta lúc này khó có thể dùng từ ngữ để mà hình dung!"

" Việc này ta cũng biết, Diêu Cổ đại nhân." Thái Lặc tỏ vẻ hiểu:" Lần đầu tiên ta đến được ma cung thì cảm giác cũng không khác gì ngài lúc này, nói thật, lúc đó ta còn nghĩ là muốn hôn lên mỗi tấc đất, cọng cỏ ở nơi này, thậm chí là cả nhà vệ sinh nữa!"

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đạo Tặc của Vô Xỉ Đạo Tặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự