Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Cháo hoa trộn đường

Bạn đang đọc Viên Mãn của Giai Lệ Tam Thiên

Phiên bản Dịch · 2267 chữ · khoảng 8 phút đọc

Lục Hạo cúp điện thoại nhìn đồng hồ, 9 giờ rưỡi là nửa đêm sao?

Sau đó liền nhìn thấy bóng dáng anh cả ngày nghĩ đến đang cố sức nhấc một chậu hoa.

“ Để anh!” Lục Hạo bước nhanh lên từ phía sau, nghiêng người khom lưng ôm lấy chậu hoa lớn trong tay Lương Ngữ Hinh.

Lương Ngữ Hinh muốn đoạt lại, bởi vì cô nhìn thấy quần áo trên người Lục Hạo bị bùn đất bên cạnh chậu hoa làm bẩn hết rồi.

“ Để anh.” Lục Hạo nói.

Lúc này một giọng nói trẻ con non nớt lên tiếng, một viên pháo nhỏ dán gần vào bên chân Lục Hạo, bắt chước ôm lấy một chậu hoa nhỏ nói : “ Mẹ, Hạo Tử giúp mẹ!”

Lục Hạo cảm thấy mình giống như bị điện giật, cảm giác tê tê từ dưới chân bắt đầu truyền lên, đầu củ cải nhỏ còn chưa đến đùi anh, đã dùng hết sức lực toàn thân bê chậu hoa xiêu xiêu vẹo vẹo, sau đó phát hiện ra bên cạnh có một cây cột điện rất đáng tin thế là mềm nhũn dựa vào.

Lục Hạo có phần cứng đờ, mặc dù năm nay đã ba mươi bốn tuổi rồi, nhưng thật sự tiếp xúc rất ít với trẻ con, nhiều nhất cũng chỉ là bế tên nhóc mập mạp nhà Tông Chính Hạo Thần, dường như cũng rất mềm mại, bế trên tay cũng không dám dùng nhiều sức quá, chóp mũi có thể có mùi hương sữa ngòn ngọt.

Hạo Tử gắng sức ngẩng đầu lên nhìn cột điện, tròng mắt phát sáng nói với Lục Hạo : “ Chú ơi, chú khỏe thế!”

Vậy là nhận được lời khen ngợi sao? Đầu óc Lục Hạo vốn đã mơ hồ giờ đây lại càng mờ mịt thêm rồi.

Lương Ngữ Hinh dắt tay Hạo Tử, cầm lấy chậu hoa trong tay bé, đồng thời mỉm cười khen ngợi rồi xoa xoa đầu bé.

Hạo Tử cảm thấy mình đã lớn rồi, có thể giúp mẹ làm việc, nhìn xem, mẹ rất vui!

Lục Hạo ôm chậu hoa dính bùn đất đứng ở một bên, nhìn hai mẹ con này nhìn nhau, trong lòng có phần chẳng ra mùi vị gì.

Rốt cuộc là tên khốn lòng lang dạ sói nào lại có thể vứt bỏ cô gái như thế này? ! !

Lương Ngữ Hinh đi lên phía trước, chỉ chỉ vào góc trên nền đất ý bảo Lục Hạo có thể đặt chậu hoa xuống đó, Lục Hạo gật gật đầu rồi khom lưng.

Cách một cánh tay, vô tình đầu ngón tay của Lương Ngữ Hinh xẹt qua một bên mặt của Lục Hạo.

Xúc cảm giống như lửa đốt từ đầu ngón tay truyền đến trái tim, đến khi Lục Hạo nặng nề đặt chậu hoa xuống rồi đứng dậy, Lương Ngữ Hinh mới phát hiện có gì đó không đúng, nóng quá, không phải là nhiệt độ bình thường.

Cô há hốc mồm, muốn hỏi một câu : anh bị sốt sao? !

Nhưng không được, không có cách nào cả, giọng nói không cất lên được, chỉ có thể bật đèn trong tiệm lên, dưới ánh đèn sáng ngời nhìn thấy khuôn mặt của Lục Hạo đỏ bừng.

Lục Hạo không quan tâm đến bùn đất dính ở trên quần áo, dùng mu bàn tay sạch đẩy gọng kính, bỗng nhiên cảm thấy ống tay áo của mình bị kéo người khác kéo.

Cúi đầu xuống, là tay của Lương Ngữ Hinh.

Suy nghĩ quay trở về rất nhiều năm trước đây, bởi vì cô bé đàn em này bình thường cũng không nói nhiều, cho nên thường xuyên cô sẽ kéo ống tay áo của anh, sau khi nhìn thấy ánh mắt của anh sẽ trầm tĩnh nhìn anh.

Đôi mắt to ấy như biết nói chuyện.

Bây giờ cũng thế, tay của cô kéo ống tay áo của anh, nhìn anh, trong ánh mắt là sự lo lắng.

Lục Hạo vẫn thực sự nghiêm túc suy nghĩ, vì sao lo lắng? Sau đó, tay Lương Ngữ Hinh đặt lên trán của anh.

Dường như, lại quá đột ngột, cô lập tức rời đi.

Củ cải đỏ thấp bé dán vào người mẹ nhìn lén, giống như cái gì cũng biết vậy.

Lục Hạo phản ứng lại, cầm tay Lương Ngữ Hinh nói : “ Anh bị cảm.”

Đã không phải là vấn đề cảm mạo, Lương Ngữ Hinh dùng móng tay sờ vào lòng bàn tay mình, rất nóng, anh sốt rồi! !

Lục Hạo cầm lấy tay Lương Ngữ Hinh không buông, việc này trong mắt anh chẳng có vấn đề gì cả, em vẫn chưa kết hôn, anh có thể nắm tay em như vậy.

Nhưng đối với Lương Ngữ Hinh, đây là vấn đề lớn, người này vừa mới kết hôm hôm qua, bây giờ sao lại xuất hiện ở đây? Tại sao sốt mà không có ai quan tâm? Tại sao muốn nắm tay của cô?

Hạo Tử thấp bé cảm thấy người lớn này thật là chán, sao cứ nhìn đối phương mà không nói chuyện vậy? Cậu nhóc xoa xoa mắt, nói với Lương Ngữ Hinh : “ Mẹ ơi, Hạo Tử mệt quá!”

Lương Ngữ Hinh muốn rút tay lại, nhưng Lục Hạo không chịu, cảm thấy anh đây không thể buông tay như vậy, anh đây không muốn buông tay như thế.

Anh ngồi xổm xuống, học theo hình thức bình đẳng mà hai vợ chồng Tông Chính Hạo Thần gần đây vẫn hay nhắc đi nhắc lại, nắm lấy bả vai của củ cải nhỏ nói : “ Chú hiện giờ bị cảm rất khó chịu, có thể về nhà cùng với con được không? Cho chú uống ly nước được không?”

Vốn nghĩ củ cải nhỏ này sẽ hiểu chuyện mà gật đầu, nhưng lại chẳng ngờ cậu nhóc lập tức lui về phía sau ba bước, bàn tay nho nhỏ lập tức bụm chặt mũi và miệng, ồm ồm nói : “ Chú đừng lây bệnh cho cháu! !”

Một giây sau Lục Hạo sầm mặt, mà Lương Ngữ Hinh lại nở nụ cười.

Hạo Tử đã đi nhà trẻ, sức đề kháng của trẻ con kém, nếu lớp học có bạn nhỏ nào bị cảm thì ngày hôm sau cả lớp ít nhất có bốn năm bạn khác bị lây bệnh, cho nên Lương Ngữ Hinh thường nói với Hạo Tử : Đừng ở gần với những bạn bị cảm quá, phải lấy tay che mũi và miệng khi nói chuyện, nếu như con bị cảm cũng phải làm như vậy mới không lây bệnh cho các bạn khác.

Dĩ nhiên, những lời này Lương Ngữ Hinh viết trên bảng đen cho con trai, không cần phải nghi ngờ, mặc dù Hạo Tử chỉ mới 5 tuổi, nhưng chữ cậu nhóc biết thì không ít hơn học sinh tiểu học.

Hơn nữa, Lương Ngữ Hinh còn nói : nếu Hạo Tử bị bệnh, phải uống thuốc đắng mẹ sẽ rất đau lòng.

Từ trước đến nay Lục Hạo chưa bao giờ cảm thấy mình đáng thương như vậy, cô đơn một mình, còn bị củ cải nhỏ ghét, thật sự rất đáng thương!

Lương Ngữ Hinh bế Hạo Tử lên, dùng má cọ cọ lên má của con trai, hôn một cái, tỏ ý vừa rồi Hạo Tử làm rất tốt.

Hạo Tử rất đắc ý liếc mắt nhìn Lục Hạo một cái, cậu nhóc hôn nhẹ lên mặt của mẹ, nghiêng dầu dựa vào vai của Lương Ngữ Hinh, khe khẽ nói một câu.

Sau đó, Lương Ngữ Hinh cũng không biết phải làm sao nữa.

Bởi vì Hạo Tử nói : “ Mẹ ơi chúng ta phải giúp người làm niềm vui, để cho chú theo chúng ta về nhà đi, chú ấy thật đáng thương!”

Nếu như Lục Hạo biết anh bây giờ có hình tượng này trong đầu củ cải nhỏ, phỏng chừng mặt của anh sẽ càng đen thêm, hơn nữa còn sốt, vì thế liền biến thành màu đen xì của đất vàng cao nguyên, trong màu đen còn thêm chút đỏ , hình tượng hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng anh sẽ không thể biết được, hơn nữa cũng có chút cảm tình với củ cải nhỏ, bởi vì Lương Ngữ Hinh không có cách nào đành bất đắc dĩ gật đầu, Hạo Tử vui vẻ vỗ tay cười, sau đó đưa tay về phía Lục Hạo, tỏ ý muốn anh ôm cậu nhóc.

Lục Hạo quên mất mình còn đang sốt, quên mất củ cải nhỏ vừa mới ghét chính mình vì sợ bị lây bệnh, trực tiếp đưa tay ra, trong ngực lập tức được tràn đầy mùi sữa của cậu nhóc.

Hạo Tử che miệng cùng với mũi nói với Lục Hạo : “ Chú à nhà của cháu ở trong con hẻm nhỏ bên cạnh, chúng ta về nhà đi!”

Tắt đèn, khóa cửa, trong con hẻm phản chiếu bóng của ba người

************

Vì sao Hạo Tử lại nhiệt tình với Lục Hạo như vậy? Lương Ngữ Hinh cảm thấy đây chính là huyết thống.

Cô lấy chìa khóa trong túi xách ra mở cửa, Hạo Tử liềm ôm lấy tay của Lục Hạo, cái đầu nhỏ gật gù.

Lục Hạo cúi người bé củ cải nhỏ vào cửa, hỏi Lương Ngữ Hinh : “ Phòng ngủ ở đâu vậy?”Lương Ngữ Hinh dẫn đường ở phía trước, đẩy cửa ra, một phòng ngủ không lớn có một cái giường đôi, phía trên có một cái gối lớn và một cái gối nhỏ hình gấu.

Lục Hạo đặt củ cải nhỏ xuống, đẩy cửa đi ra, đứng ở cửa ra vào, nhìn Lương Ngữ Hinh cởi áo khoác ngoài của tiểu gia hỏa ra, cởi quần ra, quần đùi hình ô tô màu đỏ của tiểu gia hỏa lộ ra ở trước mắt của Lục Hạo, anh đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt, dường như đã bớt cúm đi không ít.

Sau khi Lương Ngữ Hinh sắp xếp ổn thỏa cho con trai xong, chỉ sô pha ở phòng khách để Lục Hạo ngồi xuống, tự mình vào nhà bếp đun nước.

Sốt thì phải uống nhiều nước mới được, ừ, không biết anh ấy ăn tối chưa, có cần nấu cháo hay không?

Lục Hạo chậm rãi đi về phía bếp, tựa ở cạnh cửa, giọng nói vốn lạnh lùng giờ khàn khàn, mũi cũng bị ngạt, anh nói : “ Anh vẫn chưa ăn cơm.”

Cái này, Lương Ngữ Hinh cũng chẳng cần hỏi nữa, vậy thì nấu một nồi cháo là được rồi, xem như cám ơn anh ấy khi nãy đã giúp mình chuyển chậu hoa.

Kiểu tâm tình rõ ràng tìm cái cớ để bản thân che giấu việc muốn quan tâm Lục Hạo khiến cho mặt của Lương Ngữ Hinh hơi ửng hồng.

Từ góc độ của Lục Hạo, cũng rất phấn khích rồi, một người phụ nữ dịu dàng dưới ánh đèn màu vàng, đeo tạp dề, vo gạo, tóc dài quá bả vai, còn có thể nhìn chút chút ửng hồng bên khuôn mặt.

Khi Lục Hạo ăn muỗng đầu tiên của chén cháo trắng, anh quả thật muốn khóc, mặc dù cảm thấy rất mất mặt, nhưng đây chính là cảm giác gia đình nha!

Cháo trắng trộn với đường trắng, thích hợp nhất cho người bệnh bổ sung thể lực, vị ngọt ngào dịu dịu của cháo trắng đi xuống cổ họng, dạ dày ấm áp, lập tức cảm thấy khỏe khoắn không ít.

Lương Ngữ Hinh có chút căng thẳng, đây là lần đầu tiên cô nấu ăn cho Lục Hạo, mặc dù chỉ là cháo trắng, nhưng vẫn rất lo lắng, gạo có mềm hay không? Cháo có đặc quá hay không? Anh cảm thấy ngon không?

Sự thấp thỏm hồi đại học, hiện tại lại xuất hiện, mặc dù hiện tại bây giờ cô đã là mẹ của một cậu bé rồi, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng chỉ cần là Lục Hạo, Lương Ngữ Hinh đều vẫn để tâm, căng thẳng như vậy.

Lục Hạo ăn sạch sành sanh, hồi tưởng lại vị ngọt trong miệng nói: “ Anh có thể ăn một chén nữa được không? Rất ngon.”

Lương Ngữ Hinh mỉm cười gật đầu, vào bếp bưng nồi cháo ra, lấy cái chén ở trong tay Lục Hạo, ý là : anh ăn nhiều một chút, ăn hết chỗ này đi!

Lục Hạo cảm thấy phụ nữ ấy à, phải như vậy, như vậy mới là một người phụ nữ! Một chén cháo cũng ngon như vậy, anh không khỏi nghĩ, nếu đổi thành món khác có phải cũng ngon như vậy không?

Không thể không nói, lần đầu tiên Lục Hạo cháo trắng trộn đường khi bị bệnh. Cố gắng làm cho mình không nấc lên để giữ hình tượng, đặt cái nồi rỗng xuống liền nhìn thấy Lương Ngữ Hinh đưa cho mình viên thuốc.

Dường như, không có người nào để ý đến có giao tiếp bằng lời nào không, rõ ràng không nói câu nào, nhưng lại giao tiếp hòa hợp như vậy.

Lương Ngữ Hinh còn đi rót nước ấm cho Lục Hạo uống thuốc, nhưng không ngờ rằng, người đàn ông trước mặt nhíu mày, mím môi, vẻ mặt lại giống y xì như khi Hạo Tử uống thuốc.

Bạn đang đọc Viên Mãn của Giai Lệ Tam Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự