Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Ưng Vương Đoạt Ái của Tứ Nguyệt

Phiên bản Dịch · 3955 chữ · khoảng 14 phút đọc

Không! Đứa bé! Đứa bé của nàng...

Đứa bé –

"Không –"

Cùng với cơn ác mộng trở lại ba năm trước, trong phòng an tĩnh đột nhiên tuôn ra tiếng nữ nhân thét chói tai.

"Tiểu Nhụy?"

"Không cần rời khỏi ta! Không cần... Ta thật là đau... Đứa bé của ta... Không cần... Bảo bảo không cần rời khỏi a... Mẹ đã mất đi cha con rồi, không thể lại mất đi con...”

Một hồi kêu gào thê lương lơ đãng trong phòng, nam nhân lim dim một bên cũng sợ hãi tỉnh dậy.

Vào lúc Ưng Kiệt nghe rõ tiếng nàng lẩm bẩm lúc, ngủ mê sắc mặt một trận tái nhợt.

"Tiểu Nhụy!"

Hắn nhanh chóng bắt được bả vai của nàng làm tỉnh nàng, ép nàng nhìn mắt của hắn, trong mắt toát ra tia lửa tức tối.

"Nàng nói cái gì?"

"Cái gì...” Nàng bị hắn lay động một trận trời đất quay cuồng, còn không làm rõ tình trạng.

"Nàng nói cái gì bảo bảo? Cái gì mất đi cha của hắn? Là của ta đứa bé sao?" Hắn đối diện nàng rống giận.

"Bảo bảo...” Sắc mặt của nàng nhanh chóng loáng qua một chút khổ sở, sau đó vùng vẫy muốn đẩy hắn ra, trốn khỏi hắn, không mong nhìn thấy hắn.

"Ba năm trước đây nàng mang thai đứa bé của ta? Phải hay không?"

Hắn đột nhiên lắc lắc lấy nàng, giọng điệu lãnh khốc cùng tức tối mà Bạch Nhị chưa từng nghe qua.

"Vì sao không nói lời nói?" Hắn không lưu tình ép hỏi.

Nước mắt lặng lẽ từ trong mắt chảy ra, đôi môi nàng run rẩy, nói không nên bất kỳ lời gì, hắn lại hung hăng ôm lấy nàng, liều lĩnh lay động nàng, ép nàng lên tiếng.

"Đúng vậy... Ba năm trước đây ta có con của ngươi...” Nàng nghẹn ngào nói.

"Nàng đã có đứa bé của ta còn đi gả cho –" Hắn hít vào một hơi sâu, đã bình ổn xúc động trong lòng muốn bóp chết nàng. "Đứa bé đâu?"

"Đứa bé...” Nàng nghẹn ngào không nói được.

"Nàng không phải để hắn ở Du gia chứ? Nhưng hắn là người thừa kế Ưng gia ta!"

Nàng vươn tay muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn vô tình bắt được hướng hắn lôi kéo, trong mắt cuồng nộ tia lửa mặc dù đối với nàng khát vọng, nhưng nhìn vào trong mắt nàng, hắn vẫn tức tối .

Nàng yên lặng chảy nước mắt, im lặng nhìn hắn.

"Mau nói! Đứa bé đâu?" Hắn đè nén tức giận hỏi.

"Ngươi vĩnh viễn đều không biết hắn đang ở đâu ...”

Nghe vậy, hắn nghĩ cũng không nghĩ đem nàng đè ở trên giường, như vậy mới không có làm đau nàng.

Bạch Nhị bị giận khí cùng đau lòng trong mắt hắn chấn động.

"Tiểu Nhụy, nàng thế nào có thể tàn nhẫn như vậy? Nàng biết rõ ràng ta đối với nàng một điểm biện pháp cũng không có, ta lại thế nào hận nàng cũng vô ích nhưng mà ta yêu nàng, nàng vì sao muốn ép ta như vậy?" Giọng điệu của hắn nồng đậm bi thống.

"Ngươi cái gì cũng không biết!" Buộc hắn? Không, thương hại người của hắn không phải nàng, tất cả đều do chính bản thân hắn vô tình lãnh khốc tạo thành, hắn khổ sở, chẳng lẽ nàng không khổ sở sao?

Nàng dùng hết toàn lực đẩy hắn ra, đau lòng tuyệt vọng muốn hướng cửa lớn đi ra, hắn nhanh hơn một bước bắt được nàng.

"Đừng tưởng chạy tiếp trốn tránh ta! Nếu như ta không biết, vậy nàng hãy nói với ta! Nàng nói chuyện đi!" Hắn vô tình ép nàng đối mặt với hắn. "Đứa bé đâu?"

"Ngươi cũng sẽ quan tâm hắn?" Nàng lộ ra nụ cười tuyệt vọng thê lương, "Ngươi yên tâm, hắn sẽ không nhận những nam nhân khác là phụ thân, bởi vì căn bản không cần phải làm như vậy."

"Vì sao?"

"Bởi vì vào một ngày, có người nói có được tin tức của ngươi, ta vì quá nhanh lấy muốn đi gặp hắn, không cẩn thận xuống lầu...”

"Đủ rồi ! Không cần nói!" Hắn ngăn cản nàng nói, cự tuyệt nghe tiếp nữa, hắn chịu đủ rồi!

"Ưng Kiệt...”

"Ta hiểu." Giọng điệu hắn lạnh lẽo nhưng cũng không thể che giấu được khổ sở cùng tuyệt vọng, đôi mắt trong suốt tràn đầy thâm trầm bi thương.

"Ngươi có thể trách ta vì sao không có chăm sóc mình cho tốt, trách ta không cẩn thận như vậy liền đem người thừa kế Ưng gia ngươi rớt mất... Nhưng ta có thể cho ngươi biết, ngươi khổ sở thế nào nữa cũng không so với người làm mẫu thân này khổ sở!"

Nước mắt Bạch Nhị như đang vô tình lên án hắn, lên án hắn từng đưa ra quyết định sai lầm, vì vậy hại nữ nhân hắn yêu nhất cùng đứa bé của hắn.

"Trời ạ! Ta rốt cuộc làm cái gì?"

Hắn đột nhiên rời khỏi nàng, lảo đảo đi vài bước, thiếu chút ngã nhào, tiếp theo hắn giống như nhìn thấy mãnh thú cùng rắn độc sải bước xông ra cửa.

Lúc này, bầu trời đột nhiên đổ mưa phùn, giống như thương tiếc con đường hai người chọn lựa nhưng lại dây dưa không rõ ái hận tình thù.

Hắn đứng thẳng ở trong mưa quay đầu, một đôi tròng mắt đen thâm tình lại thương đau nhìn nữ nhân hắn yêu, không hiểu vì sao hai người đi tới nông nỗi này.

Bạch Nhị nước mắt doanh tròng nhìn hắn đứng ở trong mưa, trong lòng có loại xúc động, muốn liều lĩnh tiến vào trong lòng hắn, khẩn cầu hắn có thể vuốt ve vết thương vừa thâm sâu vừa đau trong lòng nàng khép lại.

Nhưng nàng chỉ im lặng nhìn hắn, nước mắt không nghe theo sai khiến mà mãnh liệt tuôn trào.

"Ta bây giờ đã hiểu vì sao nàng hận ta. như thế. . . . ." Hắn giống như lão ưng triệt để bị đánh bại cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói: "Bởi vì ta cũng vậy rất hận ta!"

Một câu nói như vậy làm lòng nàng cả kinh, cái dáng vẻ hối hận kia có phải hay không đại biểu hắn cũng rất khổ sở? Không giống như nàng cho là hắn lãnh khốc vô tình?

"Nàng không nên yêu ta, tất cả đều là ta gieo gió gặt bão!"

Trong nháy mắt kia hắn xoay người rời khỏi, Bạch Nhị hình như thấy ánh quang lóe lên trên không trung.

Hắn khóc sao?

Uất ức trong lòng được khai thông, giống như vạch mây thấy mặt trời trở nên sáng sủa.

Oán hắn, hận hắn lòng của nàng đã không thấy, nàng cảm thấy thân thể của mình lại bắt đầu sống lại, ngực bắt đầu một loại ấm áp sung mãn, nhiệt liệt cảm thụ.

Nàng lại bắt đầu yêu sao?

Bạch Nhị đột nhiên ngẩng đầu nhìn bóng lưng hắn biến mất, dáng vẻ giống như hắn muốn đi không phải là tạm thời rời khỏi, là triệt để muốn tránh xa khỏi sinh mạng của nàng...

Không! Không cần! Lúc này lòng của nàng không ngừng reo hò, nàng đã mất đi hắn lần thứ nhất rồi, còn có thể lại tiếp nhận nỗi khổ sở mất đi hắn nữa sao?

Một trận sấm chớp, nàng mới đột nhiên sợ hãi tỉnh dậy.

"Ưng Kiệt...”

Nàng lảo đảo xông ra cửa lớn đuổi theo hắn, trong cơn mưa to gió lớn, lớn tiếng gọi tên hắn.

"Ưng Kiệt! Ưng Kiệt! Không cần đi...”

Nhưng nàng không đuổi kịp hắn, trong mưa to, nàng không cẩn thận bị vấp vào đá mà ngã nhào, vừa tuyệt vọng lại hối hận nằm trên mặt đất mà khóc lớn, trên khuôn mặt không biết là nước mắt hay là mưa.

Mưa to vô tình vỗ vào trên người nàng, giống như trừng phạt nàng vì sao cố chấp như thế, che mất mắt mình.

"Ưng Kiệt, chàng trở về... Thiếp không hận chàng... Thiếp không hận chàng... chàng trở về... Không cần bỏ lại thiếp...” Nàng kêu gào như thế nào cũng không gọi được hắn trở về.

Không biết qua được bao lâu, lúc tiểu nha hoàn phát hiện Bạch Nhị nằm ở trong mưa, nàng thần chí hoảng hốt, cơ hồ bất tỉnh.

"Tiểu thư! Ngươi thế nào... Lai Nhân a! Cứu mạng a! Cứu mạng a –"

Bạch Nhị mờ mịt cảm thấy một nhóm người vây lại đây, nàng miễn cưỡng ngẩng đầu, mở hé mắt, lại không có phát hiện gương mặt người yêu.

Tiếp theo một cái chớp mắt, cảm giác không khỏe ập đến, trước khi mất đi tri giác nghe mình nói một câu...

"Ta muốn Ưng Kiệt...”

"Thân thể người mẹ quá mức suy yếu, lại dính phải mưa to một lát mới được phát hiện, một tháng đầu dễ dàng động thai khí nhất, đứa bé nếu muốn giữ được chỉ sợ là kỳ tích rồi...”

"Tình huống không lạc quan! Đã một ngày một đêm rồi, nếu như phu nhân sẽ không tỉnh lại, chỉ sợ hai mẹ con không cứu được!"

Một chút kỳ quái, thanh âm xa lạ một mực vang lên bên tai Bạch Nhị, xa xa gần gần, mơ hồ không rõ, nhưng nàng lại nghe đến một câu nói quan trọng nhất–

Đứa bé của nàng... Nàng có đứa bé?

Là ông trời đáng thương nàng, lại ban cho nàng một đứa bé của nàng cùng Ưng Kiệt sao? Hay hoặc giả là đứa bé không duyên của nàng ba năm trước đây lần nữa đầu thai?

Như vậy...

Không thể mất đi! Nàng không thể mất đi đứa bé này nữa!

Không! Nàng muốn đứa bé! Nàng muốn đứa bé này! Không có cách gì nàng căn bản không nói được.

Ngay tại lúc này, Bạch Nhị nghe thấy thanh âm quen thuộc làm nàng đau lòng đến muốn khóc...

"Mất đi đứa bé... Nàng sẽ sống không bằng chết, cho nên ta muốn hai mẫu tử cũng bình an!"

"Nhưng...”

"Không được sao? Nếu như làm việc thất trách, các ngươi đều phải chết!" Ưng Kiệt giận không kềm chế được đối diện bọn họ mà rống to.

Một bên Dẫn Phong lên tiếng nói: "Xin trang chủ hãy tỉnh táo, để xử lý mọi chuyện!"

Từ lúc mọi người ở trong lầu tìm được Ưng Kiệt uống đến say bất tỉnh nhân sự, hơn nữa cho hắn biết chuyện tình Bạch Nhị, hắn tựa như một sư tử phát cuồng, một khắc cũng dừng không được, không ngừng chỉ trích mình, mắng mình.

Dạy hắn như thế nào tỉnh táo? Nghe tiểu nha hoàn khóc sướt mướt nói Bạch Nhị bởi vì hôn mê ở trong cơn mưa to mà sinh bệnh nặng, chẳng những có thể có thể sinh non, còn liên lụy nàng có thể nguy hiểm sinh mạng.

Tiểu Nhụy, nàng bất chấp tất cả đuổi theo là vì cái gì? Ta căn bản không xứng với nàng! Ta là đại tội nhân, luôn hại người! Ta không xứng với nàng, ta không đáng có được nàng yêu, nàng vì sao còn muốn đuổi theo? Vì sao? Trong lòng hắn điên cuồng gào thét.

Hắn cảm thấy một ngày một đêm này dài giống như cả đời vậy, hắn không giúp được gì chỉ có thể đứng bên giường nhìn nàng bị hành hạ khổ sở, cái gì cũng không thể làm!

Tiểu Nhụy! Trong lòng hắn tiếng lớn reo hò.

Vậy mà nàng một tiếng càng lúc càng rên rỉ suy yếu làm hắn vô cùng lo lắng, càng không muốn mất đi nàng lần nữa!

"Này...”

Giữa một đám đại phu, tiểu đại phu bộ dạng không bắt mắt nhất nhu nhược lên tiếng, không thể trách hắn sợ như thế, bởi vì chỉ cần thanh danh mặt lạnh ưng vương đã làm mọi người sợ rồi.

Thanh âm nho nhỏ nhấn chìm giữa những tiếng rầm rì, nhưng vì cứu người, hắn rất dùng hết sức hô lên, "Ta có thể cứu phu nhân cùng đứa bé trong bụng nàng!"

Bên trong phòng lập tức yên tỉnh lại, an tĩnh phải giống như cây kim rơi xuống mặt đất thanh âm cũng có thể nghe, ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào trên người trẻ tuổi nhỏ gầy kia.

Ưng Kiệt đi qua một tay níu lấy vạt áo của hắn, "Ngươi xác định?"

"Ta xác định...” Ánh mắt thật hung dữ! Không hổ là mặt lạnh Ưng vương...

Nghe tiểu đại phu nói như thế, cái đại phu khác lập tức phát biểu ý kiến theo, chỉ bởi vì tất cả mọi người nhận ra y thuật của mình lợi hại cao minh, nào có có thể thua tên tiểu tử kia được.

Ưng Kiệt cũng không tin tưởng, nhưng thấy dáng vẻ hắn hình như rất nắm chắc, có lẽ...

"A... Ưng, thiếp thật là đau...” Bạch Nhị nằm trên giường phát ra những tiếng rên rỉ khổ sở, chỉ một tiếng kêu cũng làm lòng Ưng Kiệt tan nát theo.

Không chịu được nữa, hắn kéo lấy tiểu đại phu, như là xách một con gà đến bên giường, ra lệnh: "Nhanh chóng trị cho ta! Không trị hết ngươi liền cùng nàng chôn theo!"

Tiểu đại phu gật đầu mãnh liệt, đột nhiên nhớ ra chuyện lão bà nhà hắn đã ra lệnh liền lấy can đảm ưỡn ngực nói với Ưng Kệt: "Nếu như ta thật sự cứu được phu nhân cùng đứa bé, vậy ta có thể yêu cầu rất nhiều, rất nhiều kim ngân tài bảo sao?"

Lão bà đại nhân nói, mặc dù chữa người, cứu người là chuyện tốt, trị người nghèo cũng có thể miễn phí, nhưng là gặp phải người phú quý giàu có cơ hội tốt không thể bỏ qua! Mặc dù bản thân của hắn cảm thấy không thích hợp, nhưng lão bà đại nhân nói nếu như hắn không đem tiền về liền bỏ hắn, hắn cũng đành phải mặt dày mà đòi hỏi thôi.

"Chữa được như ngươi nói, cho ngươi ngàn vàng cũng không có gì!" Nhiều tiền hơn nữa đối với Ưng Kiệt mà nói cũng không là gì đối với nữ nhân mà hắn yêu nhất cùng đứa bé của hắn.

"Tốt!"

Thật không thể tưởng tượng ra, tất cả mọi người đều không coi trọng tiểu đại phu kia lại có thể nhẹ nhàng cứu được sinh mạng của Bạch Nhụy, mọi người trợn tròn mắt nhìn hắn vui vẻ đem theo ngân phiếu vàng bạc trở về hiếu kính lão bà đại nhân.

Sau một tháng.

"Đến bắt ta a!"

Tiếng cười như chim hót lan tràn khắp hậu hoa viên Danh Đao sơn trang, chỉ thấy nữ tử áo trắng xinh đẹp yêu kiều đang vui vẻ cùng một nam nhân cao lớn chơi trốn tìm.

"Tiểu Nhụy, cẩn thận bụng của nàng!"

"Yên tâm, thiếp rất khỏe, chàng mau đến bắt ta a!" Khí sắc Bạch Nhị rất tốt, tuyệt không phải sắc mặt của người đã từng trải qua sinh tử.

Sợ nàng không cẩn thận lại phải nằm trên giường kêu đau, làm cho hồn hắn cũng mau bay mất, cho nên Ưng Kiệt len lén ăn gian, dùng chút công phu một tay đem nàng bắt được.

"Bắt được nàng! Lần này nàng ở đâu cũng không được đi!"

Ở thời điểm nàng không kịp nói bất kỳ lời gì khuôn mặt tuấn mỹ đã lấn đến trước mặt, tim nàng đập gia tốc, mãnh liệt cảm thụ sự hiện hữu của hắn.

"Chàng làm –" Nàng muốn lên tiếng, lại bị hắn hung hăng hôn, lập tức toàn thân liền vô lực.

Nụ hôn của hắn nhiệt liệt lại điên cuồng, để môi của nàng có chút đau đớn, nhưng nàng vẫn không tự chủ được mà hưởng ứng hắn.

Ưng Kiệt im lặng nhìn kỹ dung nhan xinh đẹp như mặt biển dụi êm trước mắt. "Nàng thật đẹp!"

"Chàng là bởi vì vẻ đẹp của thiếp mới yêu thiếp sao? Nếu như có một ngày dung nhan thiếp già đi, chàng còn sẽ yêu thiếp sao?"

"Sẽ không!" Hắn quả quyết đáp.

Vẻ mặt Bạch Nhị sửng sốt, trong mắt hiện lên ánh sáng không vui, bàn tay nhỏ bé đẩy lồng ngực của hắn, không cách nào thoát khỏi sự kiềm chế mạnh mẽ của hắn khiến cho nàng cơ hồ không cách nào hô hấp được.

"Theo thời gian trôi qua, ta rất vui vẻ hạnh phúc, còn sẽ yêu nàng hơn!"

Cảm nhận được thân thể người trong lòng cứng đờ, hắn nâng cằm của nàng lên, phát hiện nước mắt tràn đầy khuôn mặt của nàng, tim của hắn cũng đau theo.

Hắn chặt chẽ ôm lấy nàng, đem má chôn thật sâu vào bên trong mái tóc xinh đẹp của nàng, thâm tình khẩn thiết nói: "Đứa ngốc, khóc làm cái gì đây?"

"Nàng cảm động sao?"

"Ta yêu nàng, cho dù muốn ta tốn cả thời gian cùng tiền vàng, ta cũng vậy muốn để nàng yêu ta như ta yêu nàng sâu đậm." Trong mắt hắn nói ra tình yêu đối với nàng.

"Thiếp không biết làm thế nào yêu chàng mới đủ...”

"Chỉ cần nàng yêu ta, ta liền hạnh phúc, chỉ cần yêu ta là được rồi!"

Hắn cúi đầu xuống mơn trớn lấy nàng trán, hai má, nụ hôn này không hề kịch liệt giống lúc trước, ngược lại tựa như mưa phùn nhẹ nhàng theo cổ nàng một đường đi xuống.

Bạch Nhị nhìn nam nhân anh tuấn trước mặt này, bá đạo của hắn làm nàng hết sức tức giận, có lúc nàng cũng bị dịu dàng của hắn khuấy động, nhưng ở thời điểm nàng nhìn vào ánh mắt thâm tình khẩn thiết kia nàng rất khó mà tức giận.

Nàng yêu hắn! Dựa vào bộ ngực cường tráng của hắn, lắng nghe tiếng trái tim đập nhanh mà mạnh mẽ của hắn thật làm nàng rất hạnh phúc.

Giờ phút này, nàng cảm thấy bất hạnh cùng khổ sở đã rời xa, bây giờ nàng ở trong vòng tay của nam nhân chuyên chế bá đạo trong tình yêu này cảm thấy rất hạnh phúc.

Nàng không hề sợ nữa, cũng quên đi thù hận cùng khổ sở thường ngày, mà tất cả đều bởi vì nam nhân cố chấp lại thâm tình trước mắt này.

Nàng đem má chôn sâu vào ở bên trong khuỷu tay ấm áp của hắn, vòng tay ấm áp nà nàng đã khát vọng từ lâu .

"Tiểu Nhụy, nàng có phải hay không nên cùng ta nói ba chữ này?"

"Ngày mai thiếp muốn trở về gặp cha mẹ thiếp." Nàng chi tiết nói, chính là không nghĩ nói ba chữ kia cho hắn nghe.

"Tốt! Ta cùng nàng đi, nhưng mà, Tiểu Nhụy, cho biết ta, nàng...”

"Còn có đi xem Du phu, hắn bị chàng bức viết hưu thư, nhìn dáng vẻ hắn rất đáng thương."

"Ta sẽ cùng nàng đi đến đâu cũng được, nhưng không cho phép nàng đồng tình nam nhân khác, coi như hắn lúc đó giúp nàng, cũng coi như đại ân nhân của ta, nhưng ta vẫn không muốn nàng đông tình hắn!" Hắn giống như một bé trai sợ bị người ta cướp đi món đồ chơi yêu thích.

Khóe miệng Bạch Nhị giơ lên nụ cười thỏa mãn. "Chàng đối với thiếp như vậy, thiếp đã mãn nguyện, không nhất định phải lấy thiếp...”

"Nàng không thể đổi ý!" Hắn đột nhiên kéo nàng ra, một đôi mắt to thẳng tắp nhìn lấy nàng nói: "Người duy nhất mà ta muốn cưới chỉ có nàng! Nàng không biết sao? Cuối tháng này nàng nhất định phải gả cho ta!"

"Nhưng thiếp không thể, lấy thân phận cùng địa vị chàng bây giờ, nên cưới cái hoàng hoa đại khuê nữ, mà không phải là thiếp-một nữ nhân bị hưu." Giọng điệu nàng ai oán nói.

"Ta mặc kệ những người khác nghĩ thế nào, ta nhất định muốn kết hôn với nàng, tất cả chỉ cần chúng ta hiểu là tốt rồi, mặc kệ nàng nguyện ý hay không, ta đều không quan tâm, ta chỉ yêu nàng, chỉ cần nàng, ta không chấp nhận nàng cự tuyệt, nàng phải gả cho ta, nếu không ta liền mạnh mẽ...”

"Được rồi! Liền gả cho chàng được chưa."

Nàng đột nhiên nói làm hắn lập tức ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn nàng.

Nàng cười đến như hoa xán lạn lại gần dâng cho hắn một nụ hôn thật sâu.

Rất nhanh, Ưng Kiệt ngay lập tức đáp lại nàng, hai người yêu nhau hoàn toàn đắm chìm trong ái tình ngọt ngào.

"Ta yêu nàng!" Hắn chân thành nói.

"Ta cũng vậy yêu chàng!" Nàng dịu dàng nói.

Tay không an phận của hắn ở trên người nàng dao động, "Ta nghĩ muốn."

"Ở nơi này?" Nàng trợn to mắt.

Hắn ngay lập tức ôm lấy nàng hướng bên trong phòng đi tới, thận trọng đặt nàng ở trên giường lớn ấm áp.

Nàng vui vẻ phục tùng, tay của hắn dịu dàng cởi ra quần áo trên người nàng, hai bầu vú nàng mượt mà cứng ngắc xuất hiện trước mặt hắn, hắn chỉ cảm thấy hưng phấn khó chịu, bàn tay của hắn run rẩy ôm ấp đôi bầu vú của nàng khiến nàng không nhịn được mà phát ra âm thanh rên rỉ mất hồn, không kìm hãm được ưỡn người tới sát hắn.

"Ưng...” Nàng vô lực rền rỉ.

Tay của hắn đi xuống phía dưới bụng đã hơi nhô lên của nàng, tới chỗ thần bí của phái nữ càng làm nàng không kềm chế được mà nhúc nhích.

Bạch Nhị có thể cảm thấy cự long nóng rực cứng rắn đang nằm giữa hai bên đùi âm ấp của nàng, tay của nàng nhẹ nhàng ôm cổ hắn, trong miệng vong tình mà gọi tên của hắn.

"Chàng phải cẩn thận một chút đó!" Nàng không quên dặn dò.

"Ta nhất định sẽ cẩn thận!"

"Không thể tỏn thương đến đứa bé đó!" Nàng lại giao phó.

"Ta nhất định sẽ không tổn thương đến đứa bé!" Hắn ngoan ngoãn trả lời, cũng sẽ ngoan ngoãn tuân thủ.

"Chàng nói đó! Nếu không đến lúc đó đừng trách đứa bé hận chàng."

Ưng Kiệt ngẩng đầu trợn mắt nhìn nữ nhân cười mỉm một cái. Bây giờ nữ nhân này chỉ biết mẫu tử bằng quý rồi! Tốt, coi như nàng lợi hại.

"Vậy trước hết ta phải đối với hắn thi triển uy phong của người làm phụ thân!"

"Thế nào là thi triển pháp?"

"Dùng cây gậy đánh đòn!" Nói xong, hắn cẩn thận thong thả tiến vào bên trong nàng, rất nhanh thi triển uy phong phụ thân của hắn.

Bạch Nhị thật là không cách nào quản nổi, cũng không thể nghĩ nữa rồi...

Một trận trận hoan ái đi cùng với hạnh phúc không ngừng ập đến, nàng biết đau khổ cùng bất hạnh cũng đã qua, bởi vì đã có nhiều kinh nghiệm như vậy sau những chuyện đã qua, bọn họ là nên có được hạnh phúc này. . . . .

Hết

Bạn đang đọc Ưng Vương Đoạt Ái của Tứ Nguyệt
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự