Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Cảnh cũ còn đây, người xưa nay đâu

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục

Phiên bản Dịch · 12678 chữ · khoảng 46 phút đọc

Tuổi thanh xuân của họ bị chôn vùi dưới đống hoang tàn đó, rất nhanh sẽ có người đến san bằng đống hoang tàn đó đi, phủ lên một lớp bùn đất, lấy chất dinh dưỡng dưới đống hoang tàn kia để trồng đủ các loại hoa. Chỉ có điều, cô không có niềm tin, trên mảnh đất có tuổi thanh xuân quá đỗi thê thảm kia của cô, có thể nở ra những bông hoa đẹp được hay không?

1.

Lái xe vội vàng suốt cả quãng đường, thế mà đến Đông Phong Viên vẫn trễ mất mười mấy phút. Sếp Hồ sốt ruột dẫn Lý Tịch ra đứng đợi ở cổng, nhìn thấy Long Vịnh Thanh và Quan Vi Trần sánh đôi từ bãi giữ xe đi vào mới thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười bước qua đón họ.

Sau màn chào hỏi khách sáo, sếp Hồ nắm lấy tay Quan Vi Trần như một người bạn cũ đã lâu không gặp bước trước vào phòng ăn đã đặt trước, Lý Tịch tò mò lấy vai huých vào vai của Long Vịnh Thanh, hỏi: “Bị cậu đánh, rồi lại đáp ứng đầy đủ những yêu cầu của cậu, còn đích thân lái xe đi đón cậu, người em trai tốt như thế này tại sao cậu lại cho qua dễ dàng như thế nhỉ? Theo tớ thì, cậu đừng đi tìm đàn ông nữa, phù sa không chảy ra ruộng ngoài, chính là cậu ta.”

“Cậu nói tầm bậy tầm bạ gì thế? Bọn tớ quen nhau quá lâu rồi, lại lớn lên cùng với nhau nữa, điểm tốt điểm xấu gì cũng biết hết rồi, hoàn toàn không thể bắn ra điện để hút nhau, làm sao mà có thể yêu nhau được?” Long Vịnh Thanh liếc mắt nhìn đứa bạn Lý Tịch nhiều chuyện, “Con thỏ không ăn cỏ gần hang, cậu có hiểu không hả?”

“Đó là vì cậu chưa gặp được cỏ non, gặp phải cỏ non, xem ai giành nhanh hơn.” Lý Tịch không đầu hàng, tiếp tục truy hỏi tiếp, hơn nữa còn kèm theo ngôn ngữ cơ thể, giơ tay xoa xoa bóp bóp trên người cô, “Đừng làm ra vẻ ta đây trong trắng, tốt hay không phải dùng thử một chút mới biết được, cứ xoa bóp sờ soạng một lần như thế này này, như thế này này, hoặc thử lên giường với nhau một lần xem, tớ không tin, giữa hai người chẳng lẽ không có một chút hấp dẫn nào?”

“Lên giường cũng không có cảm giác, khi cậu ấy mười tuổi, tớ đã ngủ cùng cậu ấy rồi.” Long Vịnh Thanh sợ nhột, vừa phải tránh người trốn Lý Tịch, vừa cầm túi xách giơ lên đánh vào cô ấy, cười nói đùa giỡn với Lý Tịch, “Cậu nói thế làm giống như tớ dâm đãng lắm ấy, tớ vẫn chưa bị thất thân, đang còn hy vọng vào cái đó để trù tính gả cho một cậu công tử nhà giàu nào đó đây.”

Long Vịnh Thanh từ nhỏ đến lớn đều có một đức hạnh như vậy, khi nói dối không cần viết bản thảo trước. Có điều, khi nói ra câu “lên giường cũng không có cảm giác”, cô vẫn không kìm được cảm thấy hơi chột dạ, trong đầu đột nhiên hiện lên một vài hình ảnh, hai cơ thể quấn quít lấy nhau, những tiếng hít thở nặng nề, còn có cả những giọt nước mắt rơi suốt đêm vì cảm thấy xấu hổ nữa. Lên giường cũng không có cảm giác, kiểu nói này, ai mà tin cho được?

Đông Phong Viên là khách sạn năm sao duy nhất, hào nhoáng nhất của thành phố K. Thành phố K tuy là một thành phố nhỏ nhưng mấy năm gần đây tình hình phát triển kinh tế rất tốt, hơn nữa xung quanh có sông núi bao quanh, dần dần nhận được sự ưu ái của những người có tiền, chọn nơi đây làm điểm đến du lịch tuyệt vời trong những kỳ nghỉ hoặc dưỡng lão. Những nơi ăn chơi, mua sắm cao cấp của người có tiền mở ra cũng rất được ưa chuộng, cứ lấy Đông Phong Viên ra làm ví dụ, tình hình kinh doanh những năm gần đây càng ngày càng tốt, rồi đến mức nếu như không đặt bàn trước vài ngày sẽ không có chỗ ngồi. Nghe nói tập đoàn Phong Hoa đã nhìn trúng miếng đất vàng này rồi, đang thương lượng với những đơn vị liên quan, chuẩn bị xây dựng một khách sạn cao cấp tại thành phố K, sở dĩ sếp Hồ lại sốt sắng mời Quan Vi Trần đi ăn cơm, ngoài việc trao đổi những công việc của địa điểm trồng hoa và cây cảnh ra, còn muốn moi một ít thông tin có liên quan về dự án đầu tư khách sạn. Lại nghe nói rằng con trai của sếp Hồ mới mở công ty trang trí nội thất, nếu như trúng thầu việc trang trí nội thất cho khách sạn mới này, kiếm được tiền thì không nói làm gì, chủ yếu là bắn một tràng pháo vào ngành giải trí nội thất, là một việc tốt đến nỗi thắp hương cầu xin còn chưa chắc có được.

Trong bữa ăn, sếp Hồ và Lý Tịch liên tục chúc rượu, chuyện nọ xọ chuyện kia, luôn vô tình mà cố ý đả động đến dự án đầu tư khách sạn mới của tập đoàn Phong Hoa. Quan Vi Trần cũng được xem là khá kín tiếng, trả lời nước đôi với sếp, ăn đến nửa bữa cơm rồi mà vẫn không hề hé lộ ra nửa câu thông tin có ích, Lý Tịch lại qua rót rượu, Quan Vi Trần bắt đầu từ chối nói tửu lượng không tốt, nói rằng mình không được uống quá nhiều, sếp Hồ liền trêu ngươi, chỉ vào Long Vịnh Thanh hét lên, “Vịnh Thanh, cô làm chị thì phải thay cậu ấy uống một ly, đừng có mải lo ăn như thế.”

Long Vịnh Thanh đang cúi đầu ăn món cá sốt tương vừa được đưa lên, đột nhiên bị gọi trúng tên, vội vàng ngẩng đầu lên, tương dính đầy lên mặt. Cô đương nhiên là không phát hiện ra, cả khuôn mặt dính đầy tương nở nụ cười với sếp Hồ, “Sếp Hồ đánh giá em cao quá rồi, tửu lượng của em cũng tệ lắm.”

Nhìn dáng vẻ buồn cười của cô, Lý Tịch ngồi bên cạnh cứ cười suốt. Vốn đang định ra ám hiệu cho Long Vịnh Thanh bên khóe miệng có dính tương, nào ngờ Quan Vi Trần ngồi bên cạnh cô đã đi trước một bước, cầm lấy khăn giấy lau nước tương cho cô, vẻ mặt và hành động của anh dịu dàng mà tự nhiên, dưới ánh đèn êm dịu trong căn phòng này, hành động đó có chút gì đó yêu thương. Long Vịnh Thanh hơi mắc cỡ, vội vàng nói cảm ơn, Lý Tịch mờ ám chớp chớp mắt với cô, còn sếp Hồ càng giống như một con hồ ly, nhìn thẳng Long Vịnh Thanh, nhìn rất lâu mà không hề rời mắt đi chỗ khác.

Từ lúc đó trở về sau, sếp Hồ chẳng biết có phải là đổi tính rồi hay không, buông tha cho Quan Vi Trần bắt đầu chuốc rượu Long Vịnh Thanh. Long Vịnh Thanh mặc dù nói tửu lượng của mình tệ lắm, nhưng nhìn thấy ly rượu của sếp mình đưa đến trước mặt không cách nào từ chối, sau khi uống liền mấy ly, cô bắt đầu cảm thấy cả cơ thể mềm ra, đầu óc quay cuồng. Quan Vi Trần nhìn thấy ánh mắt mơ màng của cô, liền lấy ly rượu uống giúp, nào ngờ khi đã uống ngà ngà như thế, lại hứng chí lên uống tiếp, cô đưa tay ra giật lại ly rượu, chạy đến quàng vai bá cổ sếp Hồ.

“Sếp Hồ, những năm gần đây may mà có sếp Hồ quan tâm đến em, ly rượu này em chúc sếp... chúc sếp...” Cô nói năng bắt đầu ngắc ngứ, nhưng mà cũng tương đối biết nịnh nọt.

Sếp Hồ cũng không vòng vo, cầm một ly rượu to, đầy ắp lên chạm ly với cô, “Cô và Lý Tịch đều là nhân tài mà tôi coi trọng nhất, tương lai các cô cần phải cố gắng cống hiến nhiều hơn nữa cho công ty đấy nhé.”

Lý Tịch bị bỏ rơi ngồi rảnh rỗi một bên thờ ơ lạnh nhạt, hình như có suy tính gì trong đầu mà cứ nhìn tới nhìn lui mấy người đang ngồi trên bàn ăn. Mặc dù trong lòng có đôi chút xót xa cho Long Vịnh Thanh, nhưng mà cuối cùng vẫn không mở miệng, không hành động gì cả, để cho tình hình cứ thế mà phát triển, kết thúc bữa ăn, Quan Vi Trần, nhân vật chính của buổi cơm này chỉ uống lâng lâng, còn Long Vịnh Thanh lại say mèm. Khi tính tiến xong chuẩn bị về, sếp Hồ mới nói lời xin lỗi Quan Vi Trần, “Thật là ngại quá, Vịnh Thanh đành phải giao cho cậu rồi đấy. Cô ấy vốn là nhân viên của tôi, đáng nhẽ ra tôi phải cho người đưa cô ấy về, nhưng mà tôi cũng uống hơi quá chén, không cách nào lái xe được, phải nhờ Lý Tịch đưa tôi về nữa, tổ trưởng Quan và Long Vịnh Thanh vốn đã quen biết với nhau, thế đành phải phiền cậu vậy, để ý chăm sóc cô ấy một chút.”

Quan Vi Trần đỡ lấy Long Vịnh Thanh đang say mèm ra, đến đứng còn không vững, khách sáo mỉm cười gật đầu với sếp Hồ, “Sếp Hồ khách sáo quá, tôi cũng vốn rất thuận đường mà.”

Lại thêm một lần chào tạm biệt nồng nhiệt, sếp Hồ dẫn Lý Tịch đưa Quan Vi Trần và Long Vịnh Thanh đến trước cửa xe, sau đó mới lên xe của Lý Tịch rời đi. Quan Vi Trần dìu Long Vịnh Thanh đang bước đi không vững kia, khó khăn lắm mới đẩy cô lên được xe, nhưng lại nhìn thấy cô đang ôm lấy ngực, tỏ vẻ rất khó chịu, tiếp theo đó liền cúi gập người xuống, chắc là chuẩn bị nôn, Quan Vi Trần có tính sạch sẽ, chịu không nổi cô, vội vàng dìu cô xuống. Quả nhiên, sau khi dìu cô xuống xe, cô liền dựa ngay vào cái cột bên cạnh xe, nôn thốc nôn tháo. Anh đứng một bên, vỗ vỗ vào lưng cô giúp cô hít thở, không thể không trách móc mấy câu: “Không uống được thì đừng có ép mình uống mỗi lần đều uống say khướt, còn nhất quyết không cho người ta uống thay, thật không biết chị như vậy được gọi là hết mình hay là ngốc nghếch nữa?”

Long Vịnh Thanh đã say đến nỗi không còn hiểu tiếng người nữa, sau khi nôn xong liền lắc lư người đứng dậy, dựa vào vai của Quan Vi Trần cười ngốc với anh, “Hôm nay vui ghê, tiếp theo ta sẽ đi đâu nhỉ?”

Quan Vi Trần biết cô đang say rượu nên cũng không thèm để ý đến cô, ôm lấy cô chuẩn bị dìu lên xe, chợt nghe phía sau có người chào hỏi với anh.

“Khéo thế này cơ à, ở đây mà cũng gặp được cậu.”

Quan Vi Trần quay đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi đang đứng bên cạnh xe hơi cách mình không xa. Mái tóc người đó rất ngắn, ngũ quan tinh tế trắng trẻo, ánh mắt khô khan lạnh nhạt, mặc một chiếc áo khoác bằng da màu đen, đang đứng dựa vào cửa xe hơi, đút chìa khóa vào ngón tay, xoay xoay.

Khuôn mặt này, cho dù đối với Quan Vi Trần hay là Long Vịnh Thanh đều đã quá quen thuộc, là Triệu Ngôn Từ. Một thời gian không gặp, mái tóc của anh hình như có dài hơn, dần dần đã không còn giống dáng vẻ của một hòa thượng khi gặp ở thôn Long Sơn nữa, chỉ có điều ánh mắt nhìn người khác vẫn rất lạnh lùng, không còn nhiệt tình như trong ký ức, sau đó nhìn thấy Quan Vi Trần đang ôm Long Vịnh Thanh trong lòng, lại lạnh nhạt cười một tiếng, sửa lại ngay, “Ồ, không phải là cậu, là các cậu. Cái nơi tồi tàn này thật là nhỏ bé quá, đi đâu cũng có thể gặp được người quen.”

“Đã lâu không gặp, anh Ngôn Từ.” Quan Vi Trần đẩy Long Vịnh Thanh lên xe, quay đầu nở nụ cười với Triệu Ngôn Từ, “Gần đây anh sống có tốt không?”

“Tốt, đương nhiên là tốt rồi, ở ngoài này cho dù có đi ăn xin, thì chắc chắn cũng sẽ tốt hơn ở trong tù.” Triệu Ngôn Từ lạnh lùng cười bước qua, liếc nhìn vào Long Vịnh Thanh đang xay xỉn ngồi không vững ở trong xe, trong mắt hiện lên một thứ tình cảm phức tạp, vừa lạnh nhạt vừa có chút gì đó thương yêu. Lúc này, Long Vịnh Thanh ở trong xe cũng nhìn thấy anh, nhưng mà ý thức vẫn còn đang rất mơ hồ, nhìn thấy khuôn mặt của anh mơ mơ mang màng vịn ghế đứng dậy, từ cửa sổ xe hơi thò tay ra, nắm chặt lấy vai của anh, mơ mơ hồ hồ lẩm bâm: “Ngôn Thuyết, anh đã về rồi đấy ư?”

“Đừng có động vào tôi.” Triệu Ngôn Từ chán ghét hất tay cô ra, những nét yêu thương trong ánh mắt cũng theo đó tan biến luôn, ánh mắt đó bỗng chốc trở nên hằn học, “Cô nhìn cho kĩ vào, tôi là Triệu Ngôn Từ, không phải là Triệu Ngôn Thuyết.”

Long Vịnh Thanh bị hất ra, nghiêng ngả té về chỗ ngồi, cũng không biết có phải lại nhớ đến những ký ức không đẹp gì hay không mà bỗng nhiên bật khóc hu hu.

“Anh Ngôn Từ, anh không cần phải đối xử với Vịnh Thanh như vậy.” Quan Vi Trần vội vàng ngăn Triệu Ngôn Từ lại, nhíu mày đóng cửa xe, đóng kính cửa sổ lại, đảm bảo cho việc cô ở trong xe sẽ không nghe thấy tiếng nọi chuyện của người bên ngoài mới tiếp tục, “Em biết chị ấy có lỗi với anh, anh hận chị ấy, cũng có thể chọn cách không gặp mặt chị ấy, hoặc là lỡ gặp nhau rồi thì quay người bỏ đi. Chị ấy đã quá khổ sở rồi, đừng đối xử với chị ấy như vậy nữa, được không?”

“Tôi đối xử như vậy với cô ấy? Ngày xưa cô ấy đối xử với tôi như thế nào?” Triệu Ngôn Từ xưa nay là một người không biết giấu giếm cảm xúc của mình, sự tức giận trong lòng ngay lập tức sẽ được thể hiện ra ngoài mặt, trừng mắt lên chỉ vào Long Vịnh Thanh đang ở trong xe, “Chủ động nói yêu tôi, tôi còn cho rằng cô ta thật lòng, vui mừng hết biết, thậm chí còn chẳng tiếc gì mà đoạn tuyệt với gia đình. Cô ta thì sao, cô ta chỉ lấy tôi ra để làm vật thế thân cho anh trai tôi, chơi xong tôi lại định đá, thậm chí để mà đá tôi, không tiếc gì đi yêu người đàn ông khác, cuối cùng lại còn đi dụ dỗ cậu.”

Chuyện của ba năm trước, có thể đơn giản tóm tắt lại thành như thế này, cũng có thể có cách giải thích khác, Quan Vi Trần nhìn thấy ánh mắt Triệu Ngôn Từ vì bị tổn thương mà trở nên lạnh lùng, muốn giải thích một chút nhưng mà môi mấp máy rất lâu, cuối cùng lại không nói ra sự thật. Anh không nói ra, bởi vì sự thật cũng không thể nào làm Ngôn Từ vui lên được bao nhiêu, còn có khả năng làm anh đau lòng thêm.

Trầm mặc một lúc, cuối cùng anh vẫn quyết định không nói ra, chỉ lặng lẽ nhướn môi lên, nói: “Chị Vịnh Thanh không dụ dỗ em, là em tự nguyện, tất cả đều là do em tự nguyện, cho nên ít nhất, ở đây anh muốn trách thì cứ trách em đi, đừng trách chị ấy nữa.”

2.

Từ bãi đỗ xe của Đông Phong Viên đi ra, Quan Vi Trần vốn định đưa Long Vịnh Thanh về nhà, nhưng đến cửa nhà cô mới phát hiện ra, cô căn bản không hề mang theo chìa khóa nhà, hoặc nói cách khác, có thể là mang theo rồi, chỉ có điều không biết là đã vứt đi đâu. Quan Vi Trần tìm trong túi xách, túi áo, lật tìm khắp nơi cũng không thấy, quả thực là không cách nào vào nhà được, đành phải tiếp tục nhét cô lên xe, đưa cô về nơi ở của mình.

Nơi anh ở là một căn hộ của khách sạn ở trung tâm thành phố, là công ty sắp xếp anh ở tạm khi làm việc ở thành phố K, là căn hộ có một phòng khách, một phòng ngủ và một thư phòng. Anh cho Vịnh Thanh nằm ngủ trên giường của mình, còn mình thì đi tắm rửa thay quần áo trước, lúc quay trở lại kinh ngạc nhìn thấy Long Vịnh Thanh cởi gần hết quần áo trên người, trần truồng nằm trên giường, anh hốt hoảng chạy qua, lấy chăn quấn cô lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một cái.

Cho quần áo của cô vào máy giặt tự động giặt sạch, sấy khô, gấp lại gọn gàng ngăn nắp để trên đầu giường, Quan Vi Trần mới tắt đèn, nằm trên chiếc sofa cạnh cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ngắm trời đêm mịt mùng ngoài cửa sổ, làm thế nào cũng không thể dỗ mình đi vào giấc ngủ được.

Đã hết tháng chín rồi, màn đêm lạnh lẽo như nước, bên ngoài có mấy ngọn đèn đang nhấp nháy, hoàn toàn không nhìn thấy tông tích của các vì sao, làm người đang ngẩng đầu ngắm nhìn trời đêm khó tránh khỏi có cảm giác thất vọng. Phòng ngủ ở lầu hai, để tiện cho việc chăm sóc Long Vịnh Thanh, anh không đóng cửa, trong không khí còn nồng nặc mùi rượu và mùi nước hoa kỳ lạ mà ngọt ngào, đem đến cho buổi tối lạnh lẽo như thế này một chút nồng ấm. Anh hít thở những mùi hương này, chẳng hiểu tại sao tim mỗi lúc một đập nhanh hơn, trong đầu xuất hiện sự căng thẳng kỳ lạ, giống như một tên trộm đang rình rập viên đá quý trong cửa hàng bán trang sức vàng bạc đá quý nào đó, phấn chấn hết sức nhưng lại lo lắng sợ bị người khác phát hiện. Cảm giác căng thẳng và kích thích này làm anh kiềm chế không được bản thân mình, cuối cùng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đứng dậy, đi đến bên giường của Long Vịnh Thanh.

Cô ngủ không sâu, trên khuôn mặt còn đọng lại vệt nước mắt đã khô, đôi môi khẽ động đậy, giống như đang gọi tên ai đó trong giấc mơ, cảnh tượng này đã quá đỗi quen thuộc rồi, anh cố gắng hít thở, không kìm chế được nữa, chậm chậm dán môi mình lên môi cô...

Ban đầu, cô còn hơi giãy giụa, nhưng khi cơ thể đã thích ứng được với nhiệt độ ấm áp của anh, cô mới thả lỏng cơ thể, dần dần ôm lấy cổ anh, phát ra hai tiếng rên rỉ theo mỗi động tác của anh, anh chỉ biết được rằng lý trí đã rời xa khỏi anh tự lúc nào, cũng quên mất cả dịu dàng, chỉ dựa vào bản năng của mình, hung hăng tiến vào cơ thể cô, đồng thời khi sự hưng phấn của cơ thể đã đạt tới đỉnh điểm, anh còn lưu lại trên cổ cô hai dấu răng mờ mờ.

Khi Long Vịnh Thanh tỉnh dậy đã là nửa đêm, xung quanh tối đen, có lẽ cô đã hoàn toàn tỉnh rượu, mở mắt ra nhìn cơ thể trần truồng của mình và cái giường to rộng mênh mông, cô có chút hoảng hốt, không dám chắc chắn những thứ đã thấy trong giấc mơ, không biết có phải là giấc xuân mộng không nữa. Thế là cô giơ tay lên trên cổ tìm dấu răng, lúc này mới dám khẳng định, việc đó thật sự có xảy ra. Cô lấy ga giường quấn quanh mình, đi chân đất xuống dưới lầu, trước cửa sổ dưới đó, Quan Vi Trần đang ngồi quay lưng về phía cô, lặng lẽ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô cũng không lên tiếng, chỉ lo ôm lấy ga trải giường, ngồi bệt xuống trên cầu thang, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của anh.

Bóng lưng của anh hơi gầy, có chút gì đó cô đơn, giống như bóng lưng của cô vậy. Mấy tháng trước, những tấm hình trong tiệc rượu của công ty đã từng bị tung lên mạng nội bộ của công ty, cô đã nhìn thấy bóng lưng của mình trên mấy tấm hình đó, cũng gầy gò, cô đơn đến tội nghiệp như thế này đây. Sự cô đơn đó ăn sâu vào tận xương tủy, cho dù có tươi cười như thế nào đi chăng nữa, trong một giây phút không chú ý nào đó cũng sẽ để lộ ra ngoài. Cô cứ ngắm như vậy được một lúc, ngắm mãi, ngắm mãi, rồi chẳng hiểu tại sao nước mắt lại tuôn ra, khóc òa lên trong đêm tối. Anh nghe thấy tiếng khóc của cô, quay đầu lại, còn cô vào giây phút này, đột nhiên chạy ào qua, hằn học bóp lấy cổ anh.

“Em hận anh đến mức này sao?” Quan Vi Trần đứng yên, ngược lại còn nhướn môi lên cười.

Long Vịnh Thanh rơi nước mắt, gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu, sức lực của đôi cánh tay cứ yếu dần đi, cuối cùng đành uể oải buông xuống, sau đó nhào vào lòng anh khóc to lên, “Quan Quan, tại sao lại là anh? Tại sao lại là anh cho tháo dỡ thôn Long Sơn? Nếu như mất đi cả anh, em thật sự chẳng còn lại gì nữa.”

“Nếu không tháo dỡ thôn Long Sơn, em sẽ sống tốt hơn được một chút không?” Con ngươi của Quan Vi Trần sáng lên, trong đêm tối ôm lấy eo cô, “Rốt cuộc em muốn sống trong hồi ức bao nhiêu lâu nữa đây?”

Long Vịnh Thanh không trả lời, chỉ ra sức ôm lấy eo của anh, sau đó bắt đầu kéo áo khoác ngủ bằng cotton trên người anh ra, tìm kiếm ký ức cùng anh quấn quýt trong mơ, anh không hề kháng cự, rất nhanh sau đó đã đè cô xuống ghế sofa bên cạnh.

Lần này, Long Vịnh Thanh tỏ ra rất nồng nhiệt, anh chỉ cảm thấy mình như đang bị một cây dây leo có độc quấn lấy cả người mình, anh vui mừng nhưng lại vừa sợ hãi, có điều không cách nào ngừng lại được. Rõ ràng biết rằng cây dây leo là có độc, nhưng không kìm chế được mà phối hợp theo, mặc kệ những cái gai có độc chích vào trong da thịt, làm tê liệt dây thần kinh của anh, làm cho anh không cách nào suy nghĩ được, không cách nào rời ra được.

Bác sĩ Tôn đã từng nói rằng, anh có một trái tim dịu dàng và bao dung, có đầu óc tỉnh táo, đầy lý trí, nhưng anh biết rằng anh không phải như vậy. Bắt đầu từ ngày đó của ba năm về trước, anh đã ý thức được rằng, anh đánh giá quá cao lý trí của anh, anh đã trúng độc của cô, đã xác định sẽ tiêu tốn ánh sáng cả cuộc đời này của mình vì cô.

Ngày hôm sau khi Long Vịnh Thanh tỉnh dậy, trời mới vừa hửng sáng, Quan Vi Trần có lẽ đã quá mệt, vẫn còn đang ngủ. Cô cắn răng, lấy tay đỡ lấy vùng eo đang đau mỏi rồi đứng dậy, mặc quần áo vào, rón ra rón rén lần tìm chìa khóa của anh ở trên trà kỷ, âm thầm lần đến thư phòng của anh, mở tủ đựng tài liệu ra, tìm ra tất cả những tài liệu liên quan đến địa điểm trồng hoa và cây cảnh của thôn Long Sơn và công văn phê chuẩn của thành phố, cầm đến phòng tắm đốt hết thành tro bụi, sau đó bật máy tính của anh lên, xóa hết tất cả những tài liệu liên quan đến dự án đầu tư có liên quan, cuối cùng mở hộc bàn của anh ra, xem thử còn bỏ sót tài liệu nào không.

Suy nghĩ của cô thực sự rất ngây thơ, rất tuyệt vong, cô nghĩ rằng, văn kiện và toàn bộ tài liệu chỉ cần bị hủy đi, phương án đầu tư vào địa điểm trồng các loại hoa và cây cảnh có thể tạm thời bị ngưng lại. Đương nhiên, cô biết rằng, với cách này cũng chẳng kéo dài được bao nhiêu lâu, nhưng kéo dài được một ngày tính một ngày vậy, cô đã không còn biện pháp nào khác nữa rồi.

Trong ngăn kéo của anh rất sạch sẽ, ngoài một vài đồ dùng văn phòng và mấy quyển vở ghi chép ra, chẳng có gì cả. Ngăn thứ hai có cất một vài tư liệu về bệnh nhân mang về từ phòng khám của anh. Nhiều khi rảnh rỗi, anh thường gặp gỡ một vài bệnh nhân tương đối quen thân, giúp họ tư vấn một số vấn đề tâm lý đơn giản. Cô lật một vài hồ sơ bệnh án lên, bất thình lình nhìn thấy tên của Lâm Quốc Đống.

Tay của cô không kìm chế lại được, run lên một chốc, cô gần như không dám tin vào mắt mình, hốt hoảng gấp quyển bệnh án lại, hít thở một hơi thật sâu, rồi sau đó từ từ mở ra lại. Cái tên đó quả nhiên vẫn còn ở đây, bên cạnh cái tên đó còn dán một tấm hình, cái khuôn mặt mà cô căm hận đến tận đáy lòng, khuôn mặt rõ ràng đã già nua đi rất nhiều cứ như thế đột ngột đập vào mắt cô, cô cảm thấy trái tim như ngừng đập, chỉ biết mở to mắt ra, ngẩn người ngồi nhìn khuôn mặt đó.

Ở chỗ của Quan Vi Trần tại sao lại có tư liệu về Lâm Quốc Đống?

Lâm Quốc Đống là bệnh nhân của anh? Mấy năm nay, hai người vẫn giữ liên lạc với nhau suốt? Đừng đùa thế chứ, tại sao lại có thể như vậy được.

Mấy năm gần đây cô đều để ý đến những tin tức có liên quan đến Lâm Quốc Đống, năm đó ông ta cùng Triệu Ngôn Thuyết rơi xuống vách núi, mặc dù giữ được tính mạng, nhưng thần kinh bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mấy năm trước hoàn toàn không có hoạt động gì ngoài xã hội, một vài năm gần đây mới bắt đầu dần dần xuất hiện cũng rất có hạn, hơn nữa mỗi lần đều có một người đàn ông chăm sóc đặc biệt đi cùng, tính tình hình như ngày càng khó gần hơn, căn bản không hề muốn tiếp xúc với người lạ.

Lâm Quốc Đống đương nhiên là hoàn toàn không quen biết Quan Vi Trần, bởi vì mỗi lần ông đến quậy phá ở gia đình nhà họ Long, Quan Vi Trần đều ở trong phòng với cô, chưa bao giờ bước ra ngoài. Nhưng mà, cứ cho là Lâm Quốc Đống không quen biết với anh, anh đáng nhẽ ra phải biết Lâm Quốc Đống, biết cô căm hận người này đến mức nào, muốn giết người này đến nhường nào mới đúng chứ, tại sao lại có thể làm bác sĩ tâm lý cho ông ta được.

Long Vịnh Thanh cầm lấy hồ sơ bệnh án đó, cả người đều run lên. Lúc này cô mới nghe thấy tiếng động ở cửa ra vào phía sau lưng mình, chắc là Quan Vi Trần đã tỉnh dậy rồi, lúc này đang đứng tựa vào thành cửa, nhướn môi lên cười với cô, “Vịnh Thanh, hóa ra em còn rất có tố chất làm gián điệp nữa.”

Cô chầm chậm quay người lại, đưa hồ sơ bệnh án đó đến trước mặt anh, giọng nói run run hỏi: “Việc này là như thế nào đây? Tại sao anh lại chữa bệnh cho ông ta? Tại sao?”

“Bởi vì ông ta là bệnh nhân, anh là bác sĩ.” Quan Vi Trần vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh nắng mai chiếu vào từ sau lưng anh, làm cho mái tóc và đôi mắt của anh ánh lên màu hạt dẻ, rất dễ làm người ta nhớ đến những điều tốt đẹp, loại cảm giác đó giống như vào mùa đông, vừa tắm nắng vừa đọc một quyển tiểu thuyết đã thích từ lâu, từ trước đến nay Long Vịnh Thanh đều luôn cảm thấy như vậy. Nhưng mà vào lúc này, nhìn thấy nụ cười của anh, cô chỉ cảm thấy ngứa mắt, anh giật lấy lại hồ sơ bệnh án trên tay cô, đặt trở lại trong ngăn bàn, khóa lại, “Bác sĩ không được phép lựa chọn bệnh nhân, người bệnh biết danh tiếng của anh tìm đến đây, làm sao anh có thể không tiếp nhận được?”

“Nhưng mà ông ta là Lâm Quốc Đống, là ông ta đã giết chết Triệu Ngôn Thuyết...” Long Vịnh Thanh cất cao giọng, phẫn nộ hét lên với anh.

“Anh đã nói rồi, làm bác sĩ không có quyền lựa chọn bệnh nhân.” Quan Vi Trần khóa xong hộc bàn, quay người kiểm tra máy vi tính và tủ để giấy tờ, giấy tờ trong đó quả nhiên chẳng còn lại tờ nào, anh quay đầu nhìn Long Vịnh Thanh, “Vịnh Thanh, anh nghĩ bây giờ không phải lúc nói đến bệnh nhân của anh, em hủy hết toàn bộ giấy tờ của anh, người nổi nóng đáng nhẽ phải là anh mới đúng chứ.”

Long Vịnh Thanh không nói gì, cô hủy hết các loại giấy tờ đó, Quan Vi Trần chắc chắn sẽ gặp nhiều phiền phức. Cô vốn cũng có một chút áy náy, vốn định hủy những tài liệu trên rồi lặng lẽ trốn đi, sau này sẽ không gặp lại Vi Trần nữa, nhưng mà bây giờ, cái sự áy náy kia của cô đã bị hồ sơ bệnh án kia gột rửa sạch sẽ, thay vào đó là sự căm hận vì bị phản bội sau lưng.

Hai người đều ôm trong lòng một nỗi niềm riêng, trừng mắt nhìn người kia, rất lâu cũng không nói năng gì, cuối cùng vẫn là Quan Vi Trần, thở nhẹ ra một tiếng thở dài, “Thực ra, em hủy hết toàn bộ tài liệu đó cũng chẳng sao cả, tất cả tài liệu và văn kiện ở chỗ anh đây, ở chỗ anh trai của anh cũng có một bộ dự trữ. Anh vốn dĩ không định làm thương nhân, làm xong dự án này sẽ rút ra khỏi công ty, cho nên, dù cầm được tư liệu hoặc văn kiện gì, ngay lập tức sẽ gửi bản chính đến chỗ anh trai anh, để anh ấy lưu hồ sơ, những văn kiện để lại ở chỗ anh đây, toàn bộ đều chỉ là bản sao mà thôi.

Bản sao... Cô làm nhiều việc như thế, hủy hết số tài liệu đó, hóa ra lại chỉ là những bản sao mà thôi. Cô gần như đứng không vững, nhìn vào ánh mắt của Quan Vi Trần nhìn mình, chỉ cảm thấy mình bỗng nhiên trở nên rất nực cười, rất đáng thương, cứ suy nghĩ như thế, cô bật cười thành tiếng, mệt mỏi ngã lăn ra nền nhà.

Không kéo dài được tiến độ rời thôn Long Sơn, Lâm Quốc Đống lại còn sống sờ sờ ra đó trên cõi đời này, đến cả Quan Vi Trần, người mà cô nghĩ rằng là con đường lùi cuối cùng của cô cũng đã rời xa cô rồi, đứng ở một thế giới khác hẳn với thế giới của cô, thế thì rốt cuộc cô còn có thể làm được những gì? Rốt cuộc những việc cô làm còn có tác dụng gì nữa đây?

“Vịnh Thanh, em cần gì phải như vậy? Cứ cho là toàn bộ tài liệu bị hủy hết thật đi, như vậy thì sao chứ? Tài liệu có thể từ từ bổ sung đầy đủ, văn kiện cũng có thể bổ sung lại, em có thay đổi được việc gì không?” Quan Vi Trần cuối cùng cũng không nỡ lòng nào, cúi người xuống đỡ lấy Long Vịnh Thanh, “Đừng cố giữ sai lầm không tỉnh ngộ nữa được không?”

Long Vịnh Thanh hất mạnh tay của Vi Trần ra, chậm chạp từ trên nền nhà bò dậy, đi ra khỏi phòng đọc sách, tìm đầy đủ mọi thứ của mình, áo khoác, túi xách, Quan Vi Trần lẽo đẽo theo sau cô. Cô đứng ở cửa mang giày, không quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Tôi nghĩ, từ nay về sau chúng ta không cần gặp nhau nữa, cứ xem như là chúng ta chưa bao giờ quen nhau đi, tạm biệt.”

3.

Sau khi hoàn tất tất cả công việc điều chỉnh trước khi di dời thôn Long Sơn, đội ngũ phá dỡ nhà cửa chính thức vào đóng đô ở trong thôn. Chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả các phòng ốc, nhà cửa đầy kỉ niệm và tang thương đã bị sụp đổ, cát bụi bay đầy trời. Trong làn cát bụi đó, thời gian và ký ức của bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu cảm động, bao nhiêu bi thương, cuối cùng, toàn bộ đều bị chôn vùi dưới đống hoang tàn đó.

Long Vịnh Thanh đứng lẫn trong đám người, lặng lẽ đứng nhìn cái nơi đã từng rất quen thuộc trở thành đống hoang tàn. Tuổi thanh xuân của họ bị chôn vùi dưới đống hoang tàn đó, rất nhanh sẽ có người đến san bằng nó, phủ lên một lớp bùn đất, lấy chất dinh dưỡng dưới đống hoang tàn kia để trồng các giống hoa và cây cảnh. Chỉ có điều, cô không có niềm tin, trên mảnh đất có tuổi thanh xuân quá đỗi thê thảm kia của cô, có thể nở ra những bông hoa đẹp được hay không?

Lý Tịch đứng một bên cầm lấy tay của cô, đau lòng hỏi, “Người yêu, sao tay cậu lạnh ngắt thế này? Nếu như chịu không được hay là đừng xem nữa, hay là cậu về công ty trước đi, ở đây có mình rồi, tớ sẽ liên lạc với bên tổ trưởng Quan đưa cậu về, đừng nói là thật sự không xảy ra chuyện gì nhé, không nhẽ các cậu ngây thơ trong sáng đến mức độ ấy? Bỏ phí cả lòng tốt của tớ và sếp Hồ.”

Long Vịnh Thanh mặt mày nhợt nhạt, nhìn thấy bóng dáng người thanh niên đang đứng trao đổi với sếp Hồ đằng kia, miễn cưỡng quay qua cười với Lý Tịch, rồi sau đó vội vàng, hoảng hốt trốn chạy.

Đội ngũ phá dỡ nhà cửa chưa động đến ngôi nhà cũ của cô. Cô không dám nhìn, bởi vì chắc chắn cô chịu không nổi cú sốc này, những chiếc xe ủi đất lạnh lùng đó căn bản không phải đang đào các ngôi nhà kia, mà toàn bộ đang dội xuống trái tim của cô, trái tim đã quá đau thương của cô căn bản không thể nào chịu đựng thêm nhiều nỗi đau khổ hơn nữa, nếu không nhất định sẽ không làm chủ được bản thân, sẽ làm một số việc không thể nào cứu vãn lại được. Cô chạy một mạch ra xa khỏi thôn làng, nói với mình rằng, bây giờ không phải lúc, cô còn có việc quan trọng hơn phải làm. Cho dù có đau khổ hơn nữa, cô nhất định cũng phải trụ lại cho bằng được.

Công việc tháo dỡ tiến hành rất thuận lợi, Lý Tịch và nhóm đầu tư sau khi họp xong bắt đầu bắt tay vào việc thiết kế cho địa điểm trồng hoa và cây cảnh đó, bởi vì cơ sở này, tương lai sẽ phát triển thành điểm tham quan du lịch với chủ đề về các loại hoa cỏ, cho nên bản thiết kế này yêu cầu phải đẹp tuyệt đối, nhất thiết phải làm cho mỗi góc vườn đều phải lãng mạn, rạng rỡ. Theo lời của sếp Hồ nói thì chính là, biến địa điểm trồng hoa và cây cảnh ở thôn Long Sơn thành một Provence của phương Đông.

Các lãnh đạo đã nêu cao ý chí như thế, cấp dưới đương nhiên không dám chậm trễ. Lý Tịch và Long Vịnh Thanh cùng cả tổ thiết kế ngày đêm tăng ca, khó khăn lắm mới đưa ra được một phương án thiết kế, đưa cho sếp Hồ thẩm duyệt, sau khi xem xong, sếp Hồ rất hài lòng, chỉ đợi kết quả thảo luận của phía đầu tư.

Buổi tối hôm đó, sếp Hồ mời tất cả nhân viên của tổ thiết kế tham gia một buổi chiêu đãi lớn. Trong bữa ăn, sếp Hồ vẫn không bỏ được kiểu cách của người làm sếp, diễn thuyết một thôi một hồi với cấp dưới, nói rằng con trai mình có triển vọng như thế nào, mới mở một công ty trang trí nội thất, ngay đầu tiên đã nhận được một mối làm ăn lớn, khách sạn Tinh hoa ở trung tâm thành phố là do công ty của anh ta phụ trách trang trí nội thất, bây giờ toàn bộ đã hoàn thành, nhận được những lời khen tốt từ những người trong ngành. Lễ khánh thành khách sạn Tinh Hoa vào Ngày mai cũng có mời hai cha con tham gia, vô cùng hãnh diện.

Long Vịnh Thanh lại trầm mặc đến bất ngờ, trốn trong góc phòng, một mình lặng lẽ uống hết hai chai bia.

Ngày hôm sau, suốt cả ngày Long Vịnh Thanh chẳng để tâm vào việc gì, Lý Tịch bắt chuyện với cô rất nhiều lần, cô đều hỏi một đường trả lời một nẻo, tinh thần không được bình thường cho lắm, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng cô vẫn đang đau lòng chuyện nhà cũ bị tháo dỡ, cho nên đều không để tâm đến cô. Khi tan tầm, cô càng sốt ruột hơn, thời gian vừa hết liền lập tức xách túi, chạy như bay ra khỏi công ty.

Từ công ty ra, Long Vịnh Thanh về nhà thay một bộ lễ phục, trang điểm lộng lẫy, cầm một chiếc túi xách nhỏ, loanh quanh gần khách sạn Tinh Hoa một lúc, đứng quan sát từ đằng xa. Ở đó đang cực kỳ nào nhiệt, thị trưởng đã phát biểu xong, cũng đã cắt băng khánh thành, tiếp theo các cô gái tiếp tân ăn mặc xường xám xinh đẹp đang rất lễ phép mời khách vào trong khách sạn, hình như bữa tiệc rượu sau lễ khai trương đã bắt đầu rồi, các nhân vật nổi tiếng đến chúc mừng cũng đều đã đi hết vào bên trong khách sạn. Cô đang chờ đợi thời cơ này, nhân lúc đoàn người hỗn loạn, tiếp cận một người đàn ông đến đây một mình, quang minh chính đại trà trộn vào trong đó.

Bước ra khỏi cửa chính của khách sạn, trên tầng mười tám, trước khi bước vào nơi bố trí sẵn tiệc rượu còn phải qua một cổng kiểm tra, ở đó có hai người bảo vệ và hai cô gái tiếp tân đang đứng ở cổng đón khách, yêu cầu khách phải xuất trình thư mời mới được vào bên trong. Long Vịnh Thanh nắm chặt thư mời đã chuẩn bị sẵn, có chút thấp thỏm, bất an, cô lấy mẫu thư mời công bố trên mạng, bỏ tiền ra làm một tấm thư mời giả. Lúc nãy khi đi vào, cô có liếc vào mấy tấm thư mời thật, có cảm giác giống nhau như đúc, nhưng đồ giả thì rốt cuộc cũng là đồ giả, luôn làm cho người khác cảm thấy thiếu tự tin, cô đi theo sau người khác, từng bước từng bước, cảm thấy toàn thân đang run rẩy. Khi đến lượt cô bước vào, cô đưa thư mời ra, nhưng rất nhanh ngay sau đó, cô tiếp tân cao cao gầy gầy đó cúi người xuống, lễ phép nói với cô: “Xin lỗi, tiểu thư, thư mời của cô có một chút vấn đề, không được phép vào.”

Long Vịnh Thanh vốn đã không đủ tự tin, giờ đây càng hoảng hốt, khi chuẩn bị biện bạch, đột nhiên từ đằng sau có người khoác lên vai cô, đưa ra một thư mời khác, nói với cô gái tiếp tân: “Xin lỗi, cô ấy là bạn gái đồng hành với tôi, lúc đi gấp gáp qua, lấy nhầm thư mời, thư mời chính thức ở đây.”

Là giọng nói của Quan Vi Trần, Long Vịnh Thanh kinh ngạc ngẩng đầu lên, giương mắt nhìn khuôn mặt tươi cười của anh, nhưng đúng vào lúc này, anh vỗ vỗ vào vai cô, dùng ngôn ngữ cơ thể nói với cô rằng, có gì vào trong rồi hẵng nói.

Cô gái tiếp tân đối chiếu số thư mời xong, cúi người xuống nói với họ: “Tiên sinh, tiểu thư có thể vào được rồi, chúc hai vị có một buổi tối thật vui vẻ!”

Đi cùng Quan Vi Trần đến đây còn có một chàng trai trẻ, vẻ ngoài rất tao nhã, lịch sự, có chút gì đó giống Quan Vi Trần. Điều duy nhất không giống đó là, ánh mắt trông có vẻ lạnh lùng, trên mặt chẳng hề có lấy một nụ cười. Khi người đó nhìn thấy Quan Vi Trần ôm lấy vai Long Vịnh Thanh đi vào, tự nhiên nhíu mày lại, cúi người hỏi Quan Vi Trần, “Em có quen không đấy? Đừng gây chuyện, những người đến đây đều không đơn giản, cẩn thận kẻo lại gây phiền phức.”

“Anh, anh quên cô ấy rồi à? Cô ấy là Long Vịnh Thanh, là con gái lớn của ba Long và mẹ Long, hồi nhỏ hai người gặp mặt nhau rồi mà.” Nói xong Quan Vi Trần đẩy Long Vịnh Thanh ra trước mặt chàng trai trẻ đó. Nghe Quan Vi trần nói như vậy, Long Vịnh Thanh tỉ mỉ quan sát lại chàng trai đứng trước mặt mình, cũng mới nhớ lại hóa ra người này là Quan Nhã Dương, con trai lớn của chú Quan, anh trai của Quan Vi Trần, hiện tại là người tổng phụ trách thị trường tại Trung Quốc, thế hệ trẻ ưu tú nổi tiếng trong giới kinh doanh.

Hồi nhỏ gặp một lần, khi gặp lại nhau vào đúng trường hợp này, Long Vịnh Thanh mắc cỡ nhìn anh cười cười, “Chào anh, em là Long Vịnh Thanh.”

“Xin lỗi, lúc nãy không nhận ra em, anh cứ nghĩ rằng là phóng viên của một tòa soạn nào đó trà trộn vào đây phỏng vấn.” Quan Nhã Dương nở nụ cười nhàn nhạt như có như không, nói xong gật gật đầu, xem như là chào hỏi.

Ngay sau đó, có một người quen đi đến chào hỏi, Quan Nhã Dương phải quay qua chào xã giao xung quanh. Quan Vi Trần tìm lúc không ai để ý, ép đẩy Long Vịnh Thanh vào nhà vệ sinh ở cuối hành lang của sảnh tiệc.

Đóng cửa phòng vệ sinh lại, tức là cũng không phải ngụy trang thêm nữa, Long Vịnh Thanh cố gắng hất tay của Quan Vi Trần ra, Quan Vi Trần lại khóa ngược cửa lại, dữ dằn ép cô vào tường, hỏi: “Em đến đây làm gì?”

“Thì anh cứ xem em như là một phóng viên loại ba đi, định đến đây moi móc một chút tin tức thôi.” Long Vịnh Thanh quay đầu qua một bên, tránh không nhìn vào mắt anh, giọng nói cũng rất lạnh lùng.

“Moi tin tức?” Quan Vi Trần lạnh lùng cười một tiếng, giơ tay ra giật lấy cái túi xách của cô, kéo dây kéo ra, bên trong đập vào mắt là một con dao gọt trái cây mới tinh, anh lấy con dao ra, đưa đến trước mặt cô, “Là moi tin tức, hay là muốn tạo ra tin tức hả? Có phải em muốn trên tất cả các tờ báo ngày mai sẽ xuất hiện một thông tin nóng hổi, ông Lâm Quốc Đống người sáng lập khách sạn Tinh Hoa bị một người con gái tấn công ngay trong buổi lễ khai trương, chết tại chỗ phải không?”

Sự việc mà mình mưu tính đã lâu nay bị nói ra với giọng điệu như thế này, Long Vịnh Thanh căm phẫn trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi, “Nếu được như vậy thì tốt nhất, nếu thật sự không được, thì học cách năm đó ông ta giết Triệu Ngôn Thuyết vậy, kéo ông ta nhảy từ trên ban công này xuống, dù sao đây cũng là tầng mười tám, không sợ ông ta té xuống mà không chết...”

Bốp...

Long Vịnh Thanh còn chưa nói xong, trên mặt đã phải nhận lấy một cái tát thật đau, tay của Quan Vi Trần vẫn còn giơ cao trong không trung, anh trừng mắt nhìn cô, trong đôi mắt hiện rõ sự bi ai và xót xa, còn có cả sự dằn vặt đau khổ mà không ai có thể hiểu được, “Đêm hôm đó của ba năm về trước, rõ ràng em đã đồng ý với anh rồi, sẽ không bao giờ lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa nữa, tại sao em lại thất hứa? Tại sao lại không tin tưởng vào anh nữa?”

“Cho đến tận hôm nay, anh làm sao để em có thể tiếp tục tin tưởng vào anh được đây?” Long Vịnh Thanh nghe nhắc đến sự việc của ba năm về trước, đột nhiên trở nên kích động, đẩy mạnh Quan Vi Trần ra, đoạt lại con dao gọt trái cây trong tay anh, nhét lại vào túi xách của mình, “Anh đã phản bội lại em, anh đã hỗ trợ cho Lâm Quốc Đống về tâm lý, thì đừng có để ý đến em nữa, em có chết rồi cũng chẳng liên quan gì đến anh.”

“Anh Triệu Ngôn Thuyết đã chết nhiều năm như vậy rồi, rốt cuộc em còn muốn gây ra ma chướng trong bao lâu nữa? Ngày đó em muốn qua lại với anh Ngôn Từ cũng chỉ vì muốn anh ấy thay em giết Lâm Quốc Đống, nói cái gì mà chẳng qua dùng anh ấy để làm người thay thế cho anh Triệu Ngôn Thuyết? Đó chẳng qua chỉ là lời giải thích cho dễ nghe một chút, thực ra trong lòng em căn bản đang nghĩ rằng, nếu như ngày đó người lên núi tìm em là anh Triệu Ngôn Từ, nếu như người chết đó là Triệu Ngôn Từ thì tốt biết mấy. Đừng có ích kỉ như vậy nữa, Long Vịnh Thanh, ma chướng trong lòng em biến em trở thành một con người đáng sợ...” Quan Vi Trần từ trước đến nay chưa bao giờ nói lớn tiếng như vậy, từ trước đến nay chưa bao giờ nói nặng lời như vậy với cô. Cho dù là ba năm về trước, anh cũng khuyên răn cô rất nhẹ nhàng, nhưng mà hôm nay, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, anh chỉ cảm thấy sức chịu đựng và lòng bao dung của anh đã đạt đến đỉnh điểm, anh phải làm cho cô thấy rõ một vài sự thật này, “Đừng lấy cớ rằng em yêu anh Triệu Ngôn Thuyết nhiều đến như thế nào, em tự hỏi lại bản thân mình xem, trong trái tim bị thù hận bao bọc nhiều năm như vậy, rốt cuộc còn lại mấy phần là tình yêu thật sự dành cho anh ấy? Em đang tìm cái cớ cho sự áy náy, day dứt của em, em cho rằng em đã hại chết anh ấy, cho nên trong tiềm thức, em luôn không muốn tha thứ cho mình, tìm trăm phương ngàn kế để trả thù. Nhưng em có biết hay không, trong cả quá trình như thế, em đã làm nhục tình yêu mà em dành cho anh ấy, bắt đầu từ ngày em lừa dối anh Triệu Ngôn Từ, bắt đầu từ ngày em trốn chạy hiện thực, em đã không xứng đáng để yêu anh ấy nữa rồi...”

“Anh nói bậy!” Long Vịnh Thanh kinh hoàng ôm lấy đầu, chậm chậm ngồi bệt xuống, từng lời nói đó như những con dao sắc nhọn đâm vào trái tim cô, cô nhớ lại rồi, buổi tối hôm đó của ba năm về trước, đó là một buổi tối mà có lẽ suốt cả cuộc đời này, cô sẽ không bao giờ quên được.

Lúc đó, Lâm Quốc Đống còn nằm trong bệnh viện tâm thần, vẫn còn đang mụ mị với việc bị người tình lừa dối, đang chìm đắm trong sự đau khổ vì tương lai sẽ không có con cháu hương khói cho mình, cả ngày đêm cứ điên điên khùng khùng lo tìm bí quyết để sinh con, so với cô lúc ấy, tinh thần cũng chẳng khá hơn là bao. Cô khó khăn lắm mới dò la ra được bệnh viện tâm thần nơi Lâm Quốc Đống đang nằm điều trị, lừa cả phía bệnh viện, đưa ông ấy đi ra ngoài, đưa ông ấy đến con đường nhỏ dẫn đễn ngọn núi phía sau của thôn Long Sơn, ông ta vẫn không nhận ra Long Vịnh Thanh, gặp cô liền gọi cô là Mỹ Vân, bắt cô trả con cho ông ta, sau đó liền bắt đầu tấn công cô hệt như lần trước ở ngọn núi đằng sau thôn Long Sơn vậy.

Trước khi việc này xảy ra, cô đã có hẹn trước với Triệu Ngôn Từ rồi, nhưng mà người đầu tiên chạy đến là Quan Quan, người mà trước đó đã phát hiện thấy cô có gì đó không bình thường, áo quần cô đã bị xé rách đến tả tơi, Quan Quan ra sức đẩy Lâm Quốc Đống đang phát điên phát khùng đó ra, hét to với Long Vịnh Thanh đang ngồi co ro trên mặt đất, “Chị Vịnh Thanh, tại sao lại không dùng cây gậy điện? Em mua để cho chị phòng thân mà... Thôi được rồi, chị mau chạy đi, em ở đây giữ ông ta lại...”

Lúc này Triệu Ngôn Từ cũng vừa kịp tới, nhìn thấy tình hình trước mắt, hình như cũng đại khái hiểu ra được đã xảy ra chuyện gì. Cộng thêm việc anh vốn ôm hận với Lâm Quốc Đống, vừa nhảy bổ qua đấm mạnh cho ông ta ngã lăn ra đất. Triệu Ngôn Từ thuở nhỏ đã hay gây rối, đánh nhau, đã ra tay thì rất mạnh bạo. Cho dù là hai ba người thanh niên cường tráng cũng khó có thể tiếp cận anh, huống hồ là một người đàn ông trung niên đang đau yếu. Triệu Ngôn Từ đấm cho Lâm Quốc Đống mấy phát liền, người đó đã không còn sức để đánh trả nữa, anh vẫn chưa hả giận, rút con dao găm giắt trên thắt lưng mang theo người ra, rút ống dao ra chuẩn bị đâm vào người đàn ông đang nằm rên rỉ trên mặt đất kia. May sao đúng lúc đó Quan Quan nhảy bổ qua, hai tay cầm chặt lấy dao găm đó.

“Anh Ngôn Từ, đủ rồi, ba Triệu mẹ Triệu đã mất đi một người con trai rồi, đừng để họ mất đi một người con trai nữa. Giết người là bị ngồi tù đó, gia đình nhà họ Triệu sẽ không chịu đựng nổi cú sốc này đâu.”

Lưỡi dao sắc nhọn của con dao găm này cứa đứt cả lòng bàn tay của Quan Quan, máu chảy từng giọt từng giọt lên người của Lâm Quốc Đống, cũng nhuốm cả lên người của Triệu Ngôn Từ, Triệu Ngôn Từ chợt bừng tỉnh ra ngay lập tức, không đâm dao xuống nữa, quay đầu nhìn sang đôi mắt sáng của Quan Quan, thở mạnh ra từng hơi, từng hơi, cầm dao, chầm chậm đứng dậy.

“Anh Ngôn Từ, anh đưa chị Vịnh Thanh đi trước đi, em đưa ông ta quay về, em biết phải làm như thế nào, chắc chắn sẽ không bị người ta hoài nghi đâu.” Quan Quan chịu đựng cơn đau trong lòng bàn tay, lấy ra cây gậy điện ở trong túi xách của Long Vịnh Thanh, dí vào người của Lâm Quốc Đống cho ông ta ngất đi, sau đó kéo ông ta đi về phía con đường lớn.

Triệu Ngôn Từ bước qua nắm lấy tay của Long Vịnh Thanh, nhỏ nhẹ an ủi cô, “Vịnh Thanh, đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em, đừng sợ.”

Long Vịnh Thanh vốn đã lên sẵn kế hoạch, nhưng khi nhìn thấy lòng bàn tay chảy máu của Quan Quan, nhìn thấy con dao găm nhỏ cong cong trong tay Triệu Ngôn Từ dính đầy máu của Quan Quan, con dao găm đó là quà sinh nhật cô tặng cho Triệu Ngôn Từ, bây giờ nghĩ lại, cũng là để chuẩn bị cho ngày hôm nay cả. Nhưng bây giờ cô bỗng dưng đâm ra sợ hãi, cảm thấy có chút may mắn vì Triệu Ngôn Từ không đâm con dao đó xuống, cô nghĩ đến câu nói lúc nãy của Quan Quan, gia đình nhà họ Triệu đã mất đi một người con trai rồi, không được mất đi người còn lại nữa, Ngôn Thuyết vì muốn cứu cô mà bị Lâm Quốc Đống kéo xuống vách núi, cô không thể nào làm hại Triệu Ngôn Từ nữa.

Nghĩ đến đây, cô co rúm người lại, đột nhiên bật khóc, cảm thấy bản thân mình xấu xa quá đỗi, cô còn mặt mũi nào mà gặp Triệu Ngôn Từ được nữa. Triệu Ngôn Từ cứ nghĩ cô bị dọa cho khiếp sợ, tiếp tục an ủi cô, “Vịnh Thanh, đừng sợ, có anh đây không ai dám làm gì em đâu. Anh sẽ bảo vệ em suốt cả cuộc đời này.”

Sau chuyện ngày hôm đó, cô tìm Quan Quan nói hết những suy nghĩ của mình, thực ra nếu cô không nói thì Quan Quan cũng đã hiểu hết rồi. Nói cho cùng anh cũng là bác sĩ tâm lý của cô, luôn hiểu rõ trạng thái tâm lý của cô, anh biết trong viết thương của cô còn có những hạt sạn, cần phải được làm sạch, nhất định sẽ rất đau, nhưng mà cho dù đau đến mức nào đi chăng nữa, cũng cần phải làm sạch cho bằng được, nếu không vết thương chắc chắn chẳng bao giờ lành miệng lại được.

“Thế chị phải làm như thế nào đây? Chị sai rồi, chị biết chị sai rồi, chị không thể nào tiếp tục lừa anh Ngôn Từ được nữa.” Long Vịnh Thanh co người trong chăn, cả người run lên, “Chị đã từng thử đề nghị chia tay với anh ấy, thậm chí nói rằng mình đã yêu người con trai khác, chị đã nói về mình cực kỳ tệ hại, cực kỳ hư hỏng, nhưng anh ấy nhất quyết không chịu tin.”

“Hai anh chị lớn lên với nhau từ bé, làm sao mà anh ấy tin chị là một người con gái hư hỏng được?” Quan Quan ngồi trước giường cô, ngẩn người ngồi nhìn bóng cây chốc sáng chốc tối ngoài cửa sổ, “Trừ phi tận mắt anh ấy chứng kiến chị sa ngã, nếu không, anh ấy sẽ không tin đâu, anh ấy tin tưởng chị thế cơ mà.”

“Thế thì chị phải làm thế nào bây giờ? Quan Quan, phải làm thế nào đây? Nghe mẹ Long nói, mẹ Triệu nghe tin anh ấy qua lại với chị, đã không nhận người con trai này nữa rồi, anh ấy đã đoạn tuyệt quan hệ với cả nhà... Khi còn sống, người mà Ngôn Thuyết lo lắng nhất chính là Ngôn Từ, anh ấy sẽ không tha thứ cho chị, anh ấy sẽ ghét chị. Quan Quan, chị phải làm sao đây?” Long Vịnh Thanh thò tay từ trong chăn ra, túm lấy vạt áo của Quan Quan, giống như túm lấy một cọng rơm rạ có thể cứu mạng mình vậy.

“Cách giải quyết thì có, nhưng mà chị Vịnh Thanh, chị có dám làm hay không?” Quan Quan quay đầu nhìn cô, nhướn môi lên khẽ cười.

“Cách gì?”

“Lên giường với em.”

Long Vịnh Thanh ngay lập tức mở to mắt ra, mãi một lúc sau mới ra sức gật gật đầu như đã hạ quyết tâm, “Được, nếu như là em, chị đồng ý.”

Kế hoạch ban đầu là như vậy, Long Vịnh Thanh và Quan Quan đến khách sạn thuê phòng, nhử Vịnh Lục đi tìm họ. Người Vịnh Lục quan tâm nhất chính là Triệu Ngôn Từ, chắc chắn ngay lập tức sẽ thông báo cho Triệu Ngôn Từ biết, đến lúc đó, cô chỉ cần nửa đùa nửa thật nói ra những câu đã soạn sẵn là được rồi.

Nhưng trong quá trình thực hiện kế hoạch, luôn có hiện tượng đi lệch ra khỏi kế hoạch đã định. Long Vịnh Thanh tin tưởng Quan Quan sẽ không làm gì cô, nhưng mà cô quên mất Quan Quan cũng là một chàng trai, hơn nữa lại là người yêu thầm cô bao nhiêu năm, người biết kiềm chế bộc lộ tình cảm với cô nhất. Quan Quan cũng đánh giá quá cao lý trí của mình, khi nửa cơ thể trần truồng của cô áp sát lại gần, ôm lấy anh ngã xuống giường, anh cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình đang sục sôi, máu trên đầu cũng dồn lên, dây thần kinh tự khống chế mà bấy lâu nay anh vẫn rất tự hào bỗng chốc đứt phựt. Những việc tiếp theo xảy ra đều nằm ngoài sự kiềm chế của bản thân, anh đè cô xuống dưới thân mình, hai người cứ quấn quýt trên chiếc giường gỗ nhỏ hẹp trong khách sạn mini, đến cuối cùng, Long Vịnh Thanh buông xuôi, vừa khóc vừa bám vào vai anh, phối hợp với mỗi động tác của anh, không ngừng lẩm bẩm bên tai lên án anh, “Quan Quan, em không được đối xử với chị như vậy, không được... không được... Từ nhỏ đến lớn, chị đều xem em như con đường lùi cuối cùng của chị. Chị không thể mất em được, cũng không dám tiếp xúc quá gần gũi với em, bởi vì khi chị chính thức toàn tâm toàn ý gần gũi với em, là đồng nghĩa với việc cuộc sống của chị đã không còn đường lùi nữa, Quan Quan... Quan Quan... Quan Quan.

Lúc trời tối, Vịnh Lục quả nhiên tìm đến tận đây, đẩy cửa khách sạn ra, nhìn thấy quần áo xộc xệch của hai người thì phẫn nộ lao vào, tát cho Long Vịnh Thanh một cái ngay tại trận, “Long Vịnh Thanh, tại sao chị đê tiện như vậy hả? Ai chị cũng không tha là sao, chị làm như vậy chẳng phải rất có lỗi với anh Ngôn Từ sao? Anh ấy vì chị nên đã bị gia đình đuổi ra khỏi cửa.”

“Chẳng có gì có lỗi với xin lỗi ở đây cả, chị không hề yêu anh ấy, người mà chị yêu là anh Ngôn Thuyết. Anh Ngôn Thuyết đi rồi, anh ấy chỉ là người thay thế cho anh Ngôn Thuyết mà thôi. Ngoại hình ấy giống anh Ngôn Thuyết, nhưng mà tâm hồn thì không hề giống chút nào, xét về tâm hồn thì Quan Quan có vẻ giống hơn một chút. Mọi người chắc không ai biết rồi, chị và anh Ngôn Thuyết bắt đầu yêu nhau từ năm mười lăm tuổi...”

Những lời nói này của Long Vịnh Thanh thực ra cũng được xem là những lời nói thật lòng, cho nên, khi cô nói không hề mất tự nhiên hoặc do dự một chút nào cả. Điều quan trọng hơn cả là, cô đã liếc nhìn về phía cửa ra vào, Triệu Ngôn Từ đang trừng đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn cô chằm chằm.

Còn có một việc nữa, cô hoàn toàn không thể nào ngờ tới, Triệu Ngôn Từ phẫn nộ quay về nơi ở tạm thời, đêm hôm đó uống rượu say xỉn ở trong quán bar, tâm trạng chán nản rồi đánh nhau với người ta, làm người ta bị thương nặng, gia đình người ta kiện lên tòa án, bị kết vào tội cố ý gây thương tích, xử ngồi tù ba năm.

Khi Long Vịnh Thanh biết được thông tin này là lúc cô đang viết luận văn tốt nghiệp. Kỳ nghỉ hè của Quan Quan cũng kết thúc, phải về Nhật Bản, trước khi đi, cô ra sân bay tiễn Quan Quan, trả lại cho Quan Quan bùa hộ mệnh hoa anh đào hồi nhỏ cậu từng tặng cho cô, và cái bùa hộ mệnh mà Quan Quan đã âm thầm nhét vào túi xách cô khi ở Nhật Bản, lặng lẽ nhìn Quan Quan, nói, “Tạm thời đừng quay về được không? Chị cần có thời gian yên tĩnh một mình...”

Quan Quan trầm mặc gật đầu. Đợt chia tay này, kéo dài đến tận ba năm.

4.

Những hồi ức đau khổ đó làm Long Vịnh Thanh không cách nào đứng dậy được, túi xách rơi trên mặt đất, con dao gọt trái cây cũng rớt ra ngoài, vang lên một tiếng khô khốc. Cô nằm bò trên nền nhà khóc đau khổ, Quan Vi Trần không kìm được ôm lấy cô, giọng nói cũng dịu dàng lại, khuyên cô: “Đừng tự giày vò chính mình nữa, Vịnh Thanh, buông tay đi.”

“Em buông tay không được, Quan Quan, em không có cách nào để quên được anh Ngôn Thuyết, không quên được hình ảnh trước khi chết còn giơ tay ra vẫy vẫy với em, anh ấy nói với em gì đó, nhưng đến tận bây giờ, em cũng không biết được, lúc đó anh ấy nói gì? Trong trường hợp đó, anh ấy sẽ nói cái gì nhỉ? Quan Quan... anh nói cho em” Long Vịnh Thanh rúc vào lòng Quan Vi Trần, khóc sướt mướt.

Đây chính là vướng mắc trong lòng cô, cũng là hạt sạn cuối cùng trong vết thương của cô, Quan Vi Trần rất rõ điều này. Nhưng mà làm cách nào để loại bỏ được hạt cát này đây, đến anh cũng còn không biết phải làm thế nào nữa.

Anh vỗ vỗ vào vai cô, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng hạ được quyết tâm, “Vịnh Thanh, nếu như em thực sự không buông tay được, thì cứ đi hỏi ông ta xem, anh đưa em đi hỏi ông ta, đi hỏi người duy nhất nghe thấy câu nói đó lúc ấy.”

Người duy nhất nghe được câu nói của Triệu Ngôn Thuyết lúc ấy, trừ Lâm Quốc Đống ra không còn người nào khác.

Những năm gần đây, vấn đề về thần kinh của Lâm Quốc Đống đã hồi phục, nhưng mà tâm lý vẫn chưa hoàn toàn hồi phục hẳn, ông bị bệnh trầm cảm rất nặng, luôn nói với Quan Vi Trần, là bác sĩ tâm lý của mình rằng, “Bác sĩ Quan, tôi luôn cảm thấy có một người thanh niên đi theo tôi, cứ nói với tôi rằng muốn tôi xuống dưới đó chơi với cậu ấy, cậu ấy bị ngã rất đau, bác sĩ Quan, tôi làm cách nào cũng không trốn được người thanh niên đó, tôi phải làm thế nào đây?”

Mỗi lần như vậy, Quan Vi Trần đều luôn mỉm cười khuyên giải ông: “Ông Lâm, ông hãy mở rộng tâm hồn mình ra, ông không làm gì trái với lương tâm, thì không phải sợ chuyện ma quỉ đến quấy rầy mình.”

Quan Vi Trần đưa Long Vịnh Thanh ra khỏi nhà vệ sinh, đúng lúc gặp Quan Nhã Dương đang đi tìm anh khắp nơi, nhìn thấy áo quần của hai người xộc xệch, Long Vịnh Thanh nước mắt đầy mặt, sắc mặt đột nhiên trở nên rất khó coi, rõ ràng đã hiểu lầm việc lúc nãy ở trong nhà vệ sinh, có chút tức giận trách móc Quan Vi Trần, “Vi Trần, làm việc gì cũng phải có chừng mực, hôm nay chúng ta đến đây có rất nhiều việc quan trọng phải làm.”

“Anh trai, có lúc nào anh thấy em làm việc không có chừng mực không?” Quan Vi Trần nhướn môi lên cười với Quan Nhã Dương, “Bây giờ em đang có việc nghiêm chỉnh cần phải làm đây, anh trai, giúp em gọi Lâm tổng ra ban công bên này, nhờ anh cả đấy.”

Quan Vi Trần làm việc gì cũng không ai biết trước được cả, nhưng anh luôn rất tỉnh táo và lý trí, Quan Nhã Dương hiểu rõ điều này, cho nên khi nghe nói câu “Nhờ anh cả đấy”, mặc dù trong lòng vẫn còn nghi hoặc nhưng cũng không hỏi tiếp, nhíu nhíu mày, quay người đi vào bên trong tiệc rượu.

Quan Vi Trần dẫn Long Vịnh Thanh ra ngoài ban công ở ngoài phòng tiệc, Long Vịnh Thanh ôm chặt lấy cánh tay Quan Vi Trần từ đầu tới cuối, giống như một đứa bé đã mất đi cảm giác an toàn, vừa kinh hoàng vừa có cảm giác mất đi chỗ dựa, chờ đợi sự việc tiếp theo xảy ra.

Lâm Quốc Đống cầm ly rượu đi ra ban công, trước tiên nhìn thấy Quan Vi Trần, liền nở nụ người chào hỏi anh, “Bác sĩ Quan, không ngờ cậu lại là em trai của Quan Tổng, nhị thiếu gia của tập đoàn Phong Hoa, trước đây quả là thất lễ, thất lễ.”

“Lâm tổng hài hước quá rồi, tôi vốn không có ý định kinh doanh, cho dù là trước đây, hiện tại hay tương lai cũng chỉ là một bác sĩ tâm lý mà thôi, không có một chút liên quan nào đến tập đoàn Phong Hoa cả.” Quan Vi Trần cũng nở một nụ cười xã giao đáp lại ông ta, sau đó, kéo Long Vịnh Thanh đang đứng phía sau mình ra, “Hôm nay đến đây, tôi muốn giới thiệu cho Lâm tổng một người. Cô ấy nói, cô ấy có quen biết với Lâm tổng, có một vài vấn đề muốn hỏi Lâm tổng?”

Lâm Quốc Đống trước đó vẫn còn cười, đợi cho đến khi Long Vịnh Thanh ngẩng đầu lên, nụ cười bỗng nhiên cứng đờ. Ly rượu trong tay rớt xuống đất, tạo ra tiếng vỡ giòn tan, tiếp đó tay bắt đầu run lên, liên tục lùi về phía sau hai bước.

Trước khi gặp mặt ông ta, mặc dù Long Vịnh Thanh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi gặp ông ta, mặt đối mặt, Long Vịnh Thanh vẫn có chút không kìm chế được, vẫn muốn xông lên, đâm cho ông ta một nhát. Quan Vi Trần đúng lúc này nắm chặt lấy tay cô, bảo cô thả lỏng tinh thần một chút, cô mới hít thở thật sâu, hỏi: “Thực ra tôi vẫn còn rất hận ông, hận đến nỗi muốn chém cho ông một nhát dao cho ông chết luôn đi. Nếu như ông không xuất hiện, cuộc sống của tôi đã không như thế này rồi, tôi hận ông ông, nhưng mà tôi biết, giết ông sẽ phải vào tù, nên tôi sẽ không vì ông mà làm lỡ cả cuộc đời của tôi nữa. Hôm nay, tôi chỉ muốn hỏi ông, anh Ngôn Thuyết... Giây phút khi ông kéo anh Ngôn Thuyết rơi xuống vách núi, anh Ngôn Thuyết có nói gì vậy? Anh ấy đã nói cái gì với tôi?”

Lâm Quốc Đống nhìn Long Vịnh Thanh, có lẽ là nhớ đến việc làm trái với lương tâm của chính mình, kinh hoàng lùi về phía sau liên tục. Long Vịnh Thanh hất tay của Quan Vi Trần ra, đuổi sát theo từng bước, “Anh ấy đã nói cái gì, ông nói cho tôi mau... Nói cho tôi mau lên...”

Tầng mười tám là tầng hào nhoáng nhất khách sạn Tinh Hoa, ban công Lộ Thiên đã chiếm tới hai ba chục mét vuông, trên đó bố trí rất nhiều ghế ngồi màu trắng, cho nên ở đây rất thích hợp với việc vừa ngồi vừa uống rượu vừa ngắm cảnh đêm, nhưng vào giờ phút này, hiển nhiên chẳng ai có tâm trạng đó. Lâm Quốc Đống cứ đi thụt lùi về phía sau, từ góc này của ban công chuyển sang góc khác của ban công, kinh hoàng lắc đầu quầy quậy, “Đừng qua đây, cô đừng ép tôi, lúc đó tôi cũng nhảy xuống cùng mà, là tại số phận của cậu ấy không tốt... Cô đừng qua đây...”

“Số phận của anh ấy không tốt... Ông nói số phận của anh ấy không tốt, anh ấy chết là do số phận của anh ấy không tốt...”

Long Vịnh Thanh phẫn lộ đến cực điểm, lý trí lại bắt đầu rời bỏ cô đi mất, cô quay người lại, tìm kiếm con dao gọt trái cây trên người của Quan Vi Trần. Quan Vi Trần nắm lấy cổ tay cô, bảo cô bình tĩnh lại, lúc này, điều làm người ta bất ngờ cũng xảy ra, Triệu Ngôn Từ đột nhiên từ ngoài ban công chạy vào, nhìn thấy Long Vịnh Thanh đang phát điên lên, còn Lâm Quốc Đống thì như một tên điên đang đứng dựa vào lan can của ban công lắc đầu liên tục, phẫn nộ nhảy đến chất vấn Quan Quan, “Cậu gọi anh đến làm gì? Cái gì mà cô ấy xảy ra chuyện? Không phải cô ấy đang đứng sờ sờ đằng kia sao?”

Lâm Quốc Đống từ nãy giờ bị hoảng loạn vì kinh sợ, nay đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Triệu Ngôn Từ, hoảng hồn đễn nỗi ôm đầu hét ầm lên, “Cậu lên đây để bắt tôi theo à... Cứu với... Cứu với... Để tôi nói cho cô, cậu ấy nói, cậu ấy nói, Vịnh Thanh, nhắm mắt lại, đừng nhìn anh... Á á á...”

Trong bữa tiệc rượu này có rất nhiều khách khứa, đều bị tiếng kêu của Lâm Quốc Đống làm cho giật mình, kéo nhau chạy ra xem, nhìn thấy Lâm Quốc Đống đang phát điên lên, đột nhiên trèo qua lan can, trước mặt tất cả mọi người, gieo mình từ tầng mười tám xuống.

“Ông đừng chết, nói cho tôi biết, rốt cuộc là anh Ngôn Thuyết đã nói gì?... Rốt cuộc là anh ấy đã nói gì... Long Vịnh Thanh chạy bổ qua, muốn chụp lấy cánh tay của Lâm Quốc Đống, chỉ tiếc rằng đã muộn rồi, giống như sự việc của lần trước vậy, bóng dáng Lâm Quốc Đống rơi xuống trước mắt cô, chỉ để lại một tiếng kêu thất thanh, tuyệt vọng, sau đó tất cả lại trở nên yên tĩnh.

“Ông ấy đã nói rồi.” Quan Vi Trần bước qua, kéo Long Vịnh Thanh ở bên lan can quay trở lại, “Ông ấy nói rồi, ông ấy nói anh Ngôn Thuyết đã nói với em rằng, Vịnh Thanh, nhắm mắt lại, đừng nhìn anh. Anh Ngôn Thuyết không muốn để lại ký ức không tốt cho em, cho dù là giây phút ngay trước khi kết thúc cuộc sống của mình, cũng chỉ muốn em sống tốt hơn, anh ấy là người tốt nhất thế giới này, Vịnh Thanh, em không cần phải cố quên anh ấy.”

Sự việc trước mắt xảy ra quá bất ngờ, trong phòng bày tiệc rượu dấy lên những tiếng xì xào bất ngờ, có nữ khách mời nhát gan còn hét lên thất thanh. Bảo vệ hoảng hốt chạy xuống dưới lầu, thông báo cho cảnh sát, đồng thời gọi luôn xe cấp cứu, nhưng mà mọi người đều biết rằng, xe cấp cứu có đến cũng không tác dụng gì nữa, nhảy từ lầu mười tám xuống, tuyệt đối không còn khả năng sống sót.

Triệu Ngôn Từ có vẻ vẫn chưa nắm bắt được tình hình trước mắt, đứng nguyên tại chỗ ngẩn người ra một lúc lâu, mới mở to mắt ra nhìn Quan Vi Trần, rồi lại nhìn qua Long Vịnh Thanh, có chút không chắc chắn, hỏi lại: “Lâm Quốc Đống tự sát rồi à?”

“Ông ta tự sát rồi.” Quan Vi Trần nghiêng đầu qua nhìn về phía lúc nãy Lâm Quốc Đống nhảy xuống, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ âm u không ai hiểu được, “Cuối cùng ông ấy cũng thua anh Ngôn Thuyết, cho nên người ta đã nói, đã là con người thì đừng làm việc gì trái với lương tâm.”

Long Vịnh Thanh nắm lấy vạt áo của Quan Vi Trần, từ từ trượt xuống ngồi trên mặt đất. Lần này cô không khóc, chỉ là liên tục ngẩng đầu nhìn bầu trời, bầu trời tối hôm nay rất ảm đạm, rõ ràng không có một ngôi sao nào, nhưng cô lại thấy được cả bầu trời sao nhấp nháy trên đó. Có lẽ những vì sao này tồn tại trong ký ức của cô, giống như một buổi tối nào đó, ở trên cây ngân hạnh trước cửa nhà cô, có một chàng thiếu niên cười rạng rỡ nói với cô rằng, “Vịnh Thanh, đẹp quá, từ trước đến nay, tớ chưa bao giờ được ngắm một bầu trời sao đẹp đến vậy.”

Chỉ có điều, bây giờ hồi tưởng lại, những ký ức đó bỗng nhiên trở nên nhạt nhòa, trong bầu trời đầy sao đó, cô nhìn thấy tiểu quản gia của cô đang nhìn cô, nói với cô rằng, Vịnh Thanh, nhắm mắt lại, đừng nhìn anh nữa, đừng nhớ đến anh nữa.

Sau đó, anh mỉm cười, đôi mắt còn sáng hơn cả những ngôi sao ở trên kia dần dần khép lại, biến mất cùng với bầu trời đầy sao, mãi mãi biến mất trong ký ức của cô.

Gửi thanks

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự