Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Cuối cùng . . .

Bạn đang đọc Trúc Mã Quấn Thanh Mai của Thương Tố Hoa

Phiên bản Dịch · 4678 chữ · khoảng 17 phút đọc

Trong quá trình tiến hành giải phẫu.

Ngoài phòng giải phẫu, đôi tay Tiểu Huệ nắm chặt, mà Tiểu Tiết ở bên người cô.

Bác sỹ Chương Ứng Thiên thấy vợ chồng Giang thị ở bên ngoài, suy nghĩ một chút, vẫn đi tới bên bọn họ, có một số việc ông không thể gạt.

Giang mẹ rất kỳ quái, Chương y sinh nói có chuyện muốn nói cùng bọn họ, bảo bọn họ đi theo ông đến khu nghỉ ngơi lầu một trong bệnh viện. Vẻ mặt của ông cũng không lạc quan: "Vốn là lời này nên ở trước lúc phẫu thuật nói với các người, nhưng sợ ảnh hưởng tâm tình, cho nên vẫn quyết định lưu về sau sẽ từ từ giải thích."

Lời mở đầu của ông khiến Giang mẹ khẩn trương, bà nắm chặt tay lão Giang, tâm tính thiện lương giống như cũng nhảy đến cổ họng: "Giải phẫu rất xấu sao?"

Lão Giang cũng lo lắng, về cái liệu pháp người máy đó, bọn họ đều là người ngoài nghề, nghe chỉ tốt ở bề ngoài, rốt cuộc điều này có thể hoàn toàn trị tận gốc bệnh của Thiên Hàng hay không?

Chương y sinh khoát khoát tay, ý bảo bọn họ trước không cần khẩn trương: "Vấn đề giải phẫu không lớn, nhưng có một chút chúng tôi không có giải thích rõ chính là, hiện tại kỹ thuật người máy trị liệu vẫn không thành thục, người máy trị liệu sinh sản tế bào tương đối khó khăn, cho nên, đối với bệnh nhân, chúng tôi làm người máy trị liệu tế bào. Đem người máy bình thường ngoại sinh thông qua người máy dời kỹ thuật chen vào trong tế bào chịu thể của bệnh nhân, cải chính người máy khác thường. Nhưng, sinh sản trong tế bào còn mang theo biến dị người máy, cho nên bệnh bệnh nhân thật ra thì không thể hoàn toàn trị tận gốc."

Lão Giang không hiểu: "Nói cách khác sau giải phẫu có khả năng tái phát sao?"

Giang mẹ cũng cùng lão Giang nghĩ như nhau, nhưng bà lo lắng một cái vấn đề hơn: "Nếu như tái phát, có cơ hội chữa khỏi không? Sẽ rất nghiêm trọng sao?"

Chương y sinh lắc đầu liên tục, chân mày nhíu chặt: "Không phải như vậy, các người không cần lo lắng, theo nghiên cứu tỏ rõ, ngoại sinh người máy có thể chính xác chen vào trong tế bào trong cơ thế bệnh nhân, bình thường khả năng tái phát không cao. Nhưng bệnh nhân thay đổi tất nhiên không thể lạc quan rồi, sinh sản biến dị trong tế bào người máy sẽ xuất hiện trong cơ thể con cái, bệnh nhân hiển tính bệnh di truyền, cho nên không có ngoài ý muốn, bệnh nhân sinh đứa bé nhất định sẽ phát bệnh. . . . . ."

Lời vừa nói ra, thân thể Giang mẹ run rẩy hạ xuống, may mà lão Giang đỡ bà, mới tránh khỏi đầu bà hoa mắt ngất ngã xuống. Đầu Giang mẹ có chút đau, tay bà nâng đầu: "Chương y sinh, lời này ông nói qua với Tiểu Huệ sao?" Lúc này Tiểu Huệ vẫn còn đang chờ đợi kết quả giải phẫu, con gái cùng Thiên Hàng đáng thương đã không dễ dàng rồi, lãng phí những năm này, thật vất vả kết hôn, kết quả Thiên Hàng có bệnh, còn bệnh không nhẹ. Hiện tại bệnh có cơ hội chữa hết lại không thể sinh đứa bé! Bên trong một gia đình nếu không có đứa bé, đó chính là một loại không trọn vẹn, từ từ mấy chục năm, không có đứa bé, bọn họ có thể vẫn bình an vô sự cầm tay đi xuống sao?

Văn Duy thật đau lòng cho con gái.

Ngoài phòng giải phẫu, Tiểu Tiết cũng do dự, cô bắt lấy tay Tiểu Huệ, buông ra lại nắm chặt, nắm chặt lại buông ra. Cuối cùng Tiểu Huệ vẫn là không nhịn được hỏi cô rốt cuộc có chuyện gì.

Tiểu Tiết thâm trầm nhìn cô một cái, giơ cao cổ: "Đây chính là cậu bảo tớ nói."

Nhìn bộ dáng cô thế nào cảm giác giống như là có đại sự gì. Chẳng lẽ là về Thiên ca sao? Nghĩ tới đây, Tiểu Huệ rút cánh tay Tiểu Tiết một cái: "Cậu nói nhanh một chút, cố tình muốn gấp chết tớ có phải không!"

Tiểu Tiết cắn cắn môi dưới: "Tớ. . . . . . Tháng sau tớ có thể phải về nước Mỹ."

Tiểu Huệ sửng sốt lẫn sững sờ, đầu tiên là bởi vì Tiểu Tiết nói không phải chuyện của Thiên ca, thứ hai nếu như Tiểu Tiết muốn về nước Mỹ, Tiểu Phong Tử làm thế nào?

Tiểu Tiết xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh cách đó không xa liếc mắt nhìn bầu trời bên ngoài, ánh mắt có chút xa xôi: "Cậu biết mấy năm trước ba mẹ tớ di dân đến nước Mỹ, bọn họ vẫn hi vọng tớ trở lại bên cạnh bọn họ. Lần này trở về nước thật ra thì tớ không đơn thuần là tìm Thiên ca, vốn đang tính toán phát triển ở trong nước, chỉ tiếc ở trong nước mò mẫm lăn lộn, thật là không làm được, ba mẹ lại hạ tối hậu thư rồi, muốn tớ về nước Mỹ." Tiểu Tiết nghiêng đầu qua, nhìn Tiểu Huệ một cái, trong ánh mắt có chút tiếc nuối không thôi, "Hơn nữa, nơi này cũng không có gì đặc biệt cần tớ, tớ cuối cùng cũng không thể cả đời ở chỗ của cậu? Tớ còn muốn tìm đối tượng, kết hôn. . . . . ." Nói tới chỗ này, Tiểu Tiết khó được thở dài một cái.

Tiểu Huệ lườm cô một cái: "Thật không có hay là giả không có, tớ cũng không tin cậu không nhìn ra được cậu ấy có ý tứ đối với cậu."

Tiểu Tiết trở về, khí thế không giảm: "Cậu cho rằng người người đều như Thiên ca ư, vô luận xảy ra cái gì cũng chịu lớn tiếng nói muốn đi cùng với cậu, muốn kết hôn với cậu!"

Trên mặt Tiểu Huệ xuất hiện vẻ mặt hạnh phúc, cô không khách khí chút nào trả lời một câu: "Vậy cũng đúng, người đàn ông giống như vậy tớ không thấy nhiều."

Nhìn dáng vẻ hả hê của cô, Tiểu Tiết cũng không còn tâm tình chèn ép, bởi vì ——"Trước tớ đã hỏi cậu ấy, nếu như mà tớ đi nước Mỹ cậu ấy sẽ lưu tớ lại sao, tớ cho rằng cậu ấy dù là qua loa cũng sẽ lưu tớ lại, chỉ là. . . . . ."

Tiểu Huệ vỗ vỗ bả vai của cô: "Tiểu Phong Tử nhà tôi không biết biểu đạt ở phương diện tình cảm, có lẽ cậu có thể trực tiếp hỏi suy nghĩ của cậu ấy một chút, chớ vòng vèo thử dò xét tâm tư của cậu ấy, cậu ấy không nhất định có thể nghe hiểu. Nếu như bởi vì một câu nói vô tâm mà bỏ qua, vậy chính là đáng tiếc."

Tiểu Tiết giống như quái vật nhìn Tiểu Huệ: "Mấy ngày không thấy, cậu biến thành chuyên gia tình yêu rồi hả?"

Hai người cười cợt một hồi, tình cảnh sau đó chợt lạnh xuống, trong lòng hai người đều có chuyện, cười không nổi.

Lệ Toa cùng Quả Táo Quân sắp xếp công việc, cũng xuất hiện trong bệnh viện rồi. Nghĩ đến tình cảnh lúc trước cùng Thiên ca chung sống, Lệ Toa hơi xúc động. Lúc ban đầu nhìn thấy cho rằng đó là một con nhà giàu, ỷ vào cha có chút tiền cho nên làm việc liều mạng, hoa tâm, da mặt dày, tự luyến. . . . . . Sau lại phát hiện anh chỉ là một người miệng lưỡi trơn tru, những cô gái khác anh đều không để trong mắt. Sau lại nghe nói anh thổ lộ, anh cùng với Tiểu Huệ chăm sóc Giang mẹ. . . . . . Phát hiện người đàn ông này rất có dũng khí có trách nhiệm. Hiện tại, biết được anh rất sớm đã có bệnh, nhưng anh còn cố gắng đeo đuổi Tiểu Huệ, vậy cần bao nhiêu dũng khí? Nếu như người kia đổi lại là Quả Táo, cậu ấy không biết đã sớm trốn ở cái góc nào rồi, một mình ăn năn hối hận, tự sinh tự diệt đi. Cậu ấy khẳng định tới cùng đều không nguyện cho hai người có cơ hội đi chung với nhau.

Nghĩ tới đây, Lệ Toa chợt dừng bước chân, ánh mắt cô sắc bén nhìn Quả Táo Quân: "Tôi bỗng nhiên cảm giác mình rất ngu."

Quả Táo Quân không hiểu, theo bản năng đưa tay muốn chạm cô, nhưng bàn tay đến một nửa thì thu hồi lại, bởi vì Lệ Toa đang ngó chừng tay của cậu, trong ánh mắt có chẳng đáng?

Rốt cuộc Lệ Toa cong khóe miệng lên cười: "Anh ngay cả dũng khí đụng tôi cũng không có. Cho nên nói tôi thật sự ngu, từ rất sớm trước kia cũng đã biết anh không dám đến gần tôi, cần gì phải đợi đến sau khi giải phẫu kết thúc đây? Không phải là lần nữa chứng minh hai ta không thích hợp ư."

Quả Táo Quân khó chịu, lời nói liền ngăn ở khóe miệng chỉ là không ra một tiếng, cậu không phải là không muốn giữ lại, nhưng rút lui lâu như vậy, cậu đều đã quên rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể lấy hết dũng khí rồi. Cậu sợ ánh mắt của Lệ Toa, sợ toàn thân cô tán phát khí thế cường giả, sợ cái loại cảm giác bị hạ thấp, là một người đàn ông, một người đàn ông hèn yếu, một người đàn ông có nội tâm khát vọng mãnh liệt, cậu sợ nuối tiếc càng ngày càng tăng.

Cuối cùng cậu vẫn cúi đầu.

Lệ Toa quay lưng đi: "Được rồi, không làm người yêu cũng không trở thành kẻ địch, lần sau nhìn thấy tôi không cần giống như ẩn núp chuột thấy mèo nữa." Nói xong cô sải bước mà hướng trước mặt đi tới, tay đồng thời lau xuống trên mặt.

Quả Táo Quân đây là một lần duy nhất lớn mật nhìn cô chằm chằm, bóng lưng của cô còn là cùng cả người cô tức giận, cô là một cô gái thành công, cô đáng giá với người đàn ông tốt hơn, mà không phải tên oắt con vô dụng như mình.

Quả Táo Quân cười: rốt cuộc muốn thả tay. Mặc dù, trong lòng có chút đau.

Tiểu Huệ nhìn Tiểu Phong Tử vừa mới đi theo bọn Quả Táo Quân cùng đi mua đồ rồi, cô nhìn bọn họ một cái, cười cười: "Các người cũng có công việc của mình, thật ra thì không cần tới đây, người bên này đủ rồi." Nói tới chỗ này, cô ngừng một chút, lại đột nhiên mở miệng: "Tiểu Phong Tử, Tiểu Tiết giống như có lời muốn nói với cậu, cậu mang cô ấy ra ngoài đi dạo đi."

Tiểu Phong Tử sửng sốt một chút: "Tỷ tỷ, không phải, cái đó. . . . . . Anh rể. . . . . ."

Tiểu Huệ phất tay, vẻ mặt không nhịn được: "Đi nhanh lên, cậu sống ở chỗ này cũng chướng mắt."

Tiểu Tiết hiểu Tiểu Huệ khổ tâm, cô không chút do dự đứng dậy: "Tớ đi ra ngoài dạo, có chuyện gì trực tiếp điện thoại cho tớ, tớ lập tức trở lại." Nói xong rời đi trước một bước, thời điểm ngang qua bên cạnh Tiểu Phong Tử, cô dừng một chút, nhỏ giọng nói một câu "Chính tôi ở bên ngoài chờ cậu."

Tiểu Phong Tử nhìn tới nhìn lui, như đang bị mọi người giựt giây, lúc này mới đuổi theo Tiểu Tiết đi ra ngoài.

Tiểu Huệ nhìn Lệ Toa một cái, bộ dáng hơi hả hê: "Các người thì sao, như thế nào? Có cần chuyên gia tình yêu này tới giúp các người làm mai mối hay không?"

Lệ Toa cách không khí lườm cô một cái: "Chỉ cậu mù quáng làm việc, tôi cùng Quả Táo là bạn tốt, đời này là bạn bè." Cô hào khí mà dùng tay đặt lên bả vai Quả Táo Quân, bộ dáng kề vai sát cánh này ngược lại có mấy phần giống như huynh đệ giống như hai anh em, duy chỉ không có thành phần mập mờ.

Nhìn đến đây, ánh mắt Tiểu Huệ đổi một cái, có ít người cách gần như thế, nhưng vẫn không vượt qua nổi, giống như là hai cái bắt chéo. Rõ ràng hấp dẫn lẫn nhau, nhưng lúc tiếp cận nhất, phút chốc kia liền bắt đầu gặp phải kết cục càng chạy thì càng xa. Tiểu Huệ cảm giác so sánh này của mình thật sự không thỏa đáng, bọn Quả Táo Quân nhất định sẽ đi chung với nhau thôi.

Có một lần Tiểu Huệ hỏi riêng Lệ Toa, rốt cuộc tại sao cô vào thuê phòng trọ nhỏ của mình. Bằng điều kiện của cô, rất không cần phải chen chúc mấy người trong một gian phòng. Lệ Toa nói cô muốn cho chính mình thêm một cơ hội. Tiểu Huệ suy đoán cơ hội này có liên quan đến Quả Táo Quân, chỉ là không biết cơ hội không có tới.

Lệ Toa cũng hiểu được, giờ khắc này, khi cô khoác bả vai Quả Táo nói ra lời này thì cô cũng không có cơ hội. Một đoạn thời gian tình yêu còn trẻ u mê rốt cuộc là thua bởi thời gian những năm qua tách ra hay là tính cách hai người khác biệt đây?

Không biết qua bao lâu, giải phẫu cuối cùng cũng kết thúc, Trịnh Nhân Xuyên đi ra trước tiên, đầu đầy mồ hôi, nhưng anh gật đầu với Tiểu Huệ một cái, ý bảo giải phẫu rất thành công, ở viện mấy ngày nữa, sau đó có thể đi về nhà, về sau chỉ cần định kỳ tới tái khám là được.

Tiểu Huệ vô cùng biết ơn mà tỏ lòng cảm kích, tay cô đầy mồ hôi hình như cũng dẫn theo lửa nóng, mọi chuyện xong xuôi cũng ấm tay. Thiên ca còn chưa tan hết thuốc mê, anh nằm ở trên giường bệnh bị người đẩy ra, vẻ mặt an bình mà trấn định. Trước khi tiêm thuốc mê, Trịnh Nhân Xuyên nói với anh một lúc lâu, Thiên ca cảm thấy giống như đang nằm mơ, anh ta nói anh ta và Nhiên Nhiên, anh ta nói số mạng luôn công bằng, anh ta còn nói. . . . . . Các người cuối cùng cả đời không thể có đứa bé.

Thân thể mặc dù chết lặng, nhưng cảm giác rất chân thật, Thiên Hàng rất tỉnh táo biết được lời này cũng không phải đang nằm mơ. Anh cười trong lòng: bác sỹ Trịnh thật là chọn một thời cơ tốt nói chuyện. Không có ai biết, Thiên Hàng khát vọng cỡ nào có thể cùng Tiểu Huệ có một đám đứa nhỏ, bọn họ vây ở chân của mình vừa kêu ba, ba. . . . . . Âm thanh ríu rít này mặc dù ồn ào, nhưng nhất định sẽ làm cho người ta thương yêu đến tận xương. Anh đã sớm nghĩ xong, mình tuyệt đối sẽ không để đứa bé giống ông nội mặt cả ngày thúi, anh sẽ trở thành anh trai tri kỉ của bọn nhỏ, bởi vì Tiểu Huệ là chị gái tri kỉ. . . . . .

Anh suy nghĩ qua rất nhiều cảnh tượng: người một nhà vây quanh bàn ăn ăn cơm, đứa bé đem cơm xức khắp nơi, Tiểu Huệ đuổi theo muốn đánh đứa bé, kết quả đứa bé nhảy lên trên người anh cầu cứu. . . . . .

Nhưng anh duy chỉ có không muốn qua, đứa bé của anh có lẽ có một ngày có thể sớm nằm ở trên giường bệnh hơn so với anh, hay hoặc là, đứa bé của anh vốn cũng không nên đi tới cõi đời này. . . . . .

Giải phẫu mặc dù kết thúc, anh thế nhưng lại chợt thấy hơi mệt chút, còn có nhiều lo lắng. Tương lai dài như vậy, muốn đi như thế nào mới sẽ không để cho người anh yêu bị thương?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sau một thời gian hưng phấn, Tiểu Huệ phát hiện có vấn đề, cô đã đợi vài giờ, tại sao Thiên ca còn chưa có dấu hiệu tỉnh lại? Tác dụng của thuốc tê không nên mạnh như vậy, chẳng lẽ là. . . . . . Nghĩ tới đây, cô nhanh chóng rung chuông, tìm y tá tìm bác sỹ tới đây.

Tiểu Huệ lại yêu cầu Trịnh Nhân Xuyên làm kiểm tra toàn diện, anh không nhịn được rống lên: "Có phải muốn tôi ngay tiếp theo kiểm tra xem tuyến tiền liệt của anh ta có phải xảy ra vấn đề rồi hay không?"

Tiểu Huệ sửng sốt một chút, sau đó gật đầu: "Trên người anh ấy nhất định là có chỗ nào không ổn, nếu không tại sao cho đến bây giờ anh ấy vẫn không có tỉnh lại."

Trịnh Nhân Xuyên để ống nghe xuống, bảo y tá cũng đi làm việc khác: "Em đã từng nghe qua nếu như ý chí của bệnh nhân không muốn tỉnh táo mà nói, dù trên người anh ta không có bệnh tật, anh ta cũng sẽ lâm vào trạng thái hôn mê."

"Không thể nào!" Tiểu Huệ kiên định lạ thường, cô ngược lại có chút hoài nghi Trịnh Nhân Xuyên rốt cuộc có được hay không, ngàn vạn đừng là y thuật của anh ta không tinh, cho nên tìm cái lý do như vậy. Đạo lý rất đơn giản, trong lòng Thiên ca khỏe mạnh tích cực, anh ấy không phải không biết nếu như anh ấy vẫn tiếp tục ngủ mê man, người yêu anh ấy sẽ lo lắng thế nào. Cho nên anh ấy tuyệt đối sẽ không có suy nghĩ này!

Trịnh Nhân Xuyên lắc đầu một cái: "Nếu như anh ta không hề muốn tỉnh lại vậy thì lý do là gì? Được rồi, em tốt nhất nên ở cùng với anh ta, nói không chừng đợi chút nữa anh ta liền tỉnh."

Cuối cùng Trịnh Nhân Xuyên nói một ít lời thật không đáng tin, nhưng ánh mắt cuối cùng kia của anh ta khiến Tiểu Huệ có chút lo lắng. Nếu quả thật có, sẽ là lý do gì? Suy nghĩ còn chưa được bao lâu, cô liền tự giễu nở nụ cười: tôi thật sự là ngu, bác sỹ luôn thích đe dọa như vậy, bọn họ cũng không phải là bán tiên, sao có thể cái gì cũng biết đây?

Trên người Thiên ca có chút mồ hôi, vì vậy đi phòng vệ sinh múc nước, tỉ mỉ dùng khăn lông lau người Thiên ca. Bắt đầu từ tóc của anh, tóc của anh mịn đen bóng, sờ lên mềm nhũn rất thoải mái; mặt của anh có góc cạnh rõ ràng, Tiểu Huệ càng nhìn càng cảm thấy anh rất đẹp trai không có thiên lý; cánh tay của anh đủ dài, dễ dàng có thể kéo Tiểu Huệ. . . . . .

Ngoài phòng bệnh, Giang mẹ vẫn nhìn, mấy lần bà có kích động muốn mở cửa đi vào, nhưng cuối cùng cũng không xuống tay, bà hiểu rõ con gái mình vô cùng, dù cô biết tin tức này, cũng nhất định không rời khỏi tiểu tử Thiên Hàng kia, làm mẹ làm sao có thể chia rẽ bọn họ đây?

Lão Giang dắt tay của bà, nhỏ giọng nói: "Đi thôi, bọn nhỏ cứ để cho bọn nó tự mình giải quyết, vô luận cuối cùng quyết định thế nào, chúng ta ủng hộ là tốt rồi."

Trong lúc Giang mẹ gật đầu, âm thanh từng tiếng gậy gõ đất truyền đến, Ông cụ Kỷ giống như là già nua thêm vài tuổi, ánh mắt của ông không sắc bén bằng thường ngày, giờ phút này thật có mấy phần bộ dáng người cha: "Là nhà họ Kỷ chúng tôi không có số mệnh có đứa bé, đứa nhỏ Tiểu Huệ kia tôi cũng rất thích, chỉ có nó mới trị được con tôi, nhưng mà bây giờ con trai không thể có con. . . . . . Haizz, lúc ấy mặc dù tôi muốn bọn nó ly hôn là chứa ý định khảo nghiệm, nhưng không phải là không muốn tốt cho hai đứa bé. Không thể bởi vì Thiên Hàng mà làm trễ nải Tiểu Huệ."

"Làm trễ nải cái gì?" Trong lúc mấy người nói chuyện, hoàn toàn không có phát hiện Tiểu Huệ đã mở cửa.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Ngồi ở bên giường của Thiên ca, Tiểu Huệ chậm rãi gọt quả táo, mặc dù có mấy lần thiếu chút nữa gọt đứt, cũng may cắt sâu, nạo nhiều thịt quả, sau đó thành công cứu vãn một chuỗi dài vỏ quả táo. Gọt xong, Tiểu Huệ ngoạm một miệng lớn, cô nở nụ cười rực rỡ đối với người ngủ say trên giường bệnh: "Thiên ca, anh xem, em lợi hại không? Biết em vừa rồi gọt trái táo đang suy nghĩ cái gì không? Anh nhất định đoán không được. Chính em đang nghĩ nếu như mà em có thể đem vỏ quả táo gọt xong, sau đó một lần không ngừng, anh sẽ tỉnh lại làm phần thưởng của em. Dĩ nhiên, chuyện này cần anh phối hợp, nếu như anh có thể. . . . . . Thôi, em còn muốn một chuyện khác, thật ra thì cuộc đời giống như gọt trái táo, có lúc sẽ gặp phải khó khăn, nhưng phải rõ ràng mình muốn cái gì nhất, thịt quả táo, đúng vậy! Tuy nhiên có lúc vì bảo đảm vỏ không ngừng, cần cắt đứt một chút thịt quả, nhưng cuối cùng lấy được vẫn là phần lớn quả táo, vẫn có thể ăn. Nhưng nếu như bởi vì lo lắng về vỏ quả táo, mà vứt bỏ cả quả táo, như vậy có phải thật là đáng tiếc hay không? Không đúng, không chỉ là đáng tiếc, mà là ngu, đứa ngốc từ đầu đến đuôi!"

Cô đem trái táo gọt xong đặt ở trong đĩa trái cây, hướng về phía Kỷ Thiên Hàng quát: "Họ Kỷ kia, CMN, anh chính là một đứa ngốc, không nen để lão nương nói tục có được hay không! Anh cho rằng anh vẫn ngủ, em liền hết cách với anh có phải hay không, em đã nói với anh, em thật đúng là có biện pháp, có thể làm sao tìm được, hai ta hao tổn chứ, xem ai hao hơn người nào! Nếu như mà anh muốn ngủ như chết, cũng được!" Cô nhìn sâu một cái, ánh mắt kiên định, "Em cũng ngủ cùng anh!"

Trên giường đầu ngón tay Thiên ca bỗng nhúc nhích, vẫn như cũ không có mở mắt ra. Tiểu Huệ phối hợp nói tiếp: "Không thể có con cũng không sao, em còn sợ sinh con quá cực khổ, tưởng tượng cũng cảm thấy kinh khủng. Nếu như anh thích trẻ con, chúng ta có thể đi nhận nuôi mấy đứa, mặc kệ là mười đứa hay tám đứa, chỉ cần anh và em nuôi là tốt rồi. Hiện tại cũng là thời đại nào rồi, gia đình còn nhiều mà, chẳng lẽ anh còn bị loại tư tưởng phong kiến ‘Bất Hiếu Hữu Tam, Vô Hậu Vi Đại’ (Không có con nối dõi là tội lớn nhất) bắt cóc sao?"

Tiểu Phong Tử nghe tin chạy tới giống như một trận gió xông vào, cậu kéo Tiểu Huệ lại, kêu: "Bà chị, đừng nói ahhh... Thiên ca quyết định không nghe, chúng ta ai cũng không làm gì được."

Tiểu Huệ liếc cậu ấy một cái: "Cậu cảm thấy là thế này phải không? Nhưng mà chị lại cảm thấy anh ấy đều nghe được." Cô bắt lấy ngón tay Thiên ca, giơ lên cao , "Ngón tay của anh ấy đang động, lời của chị nói anh ấy đều có nghe, Kỷ Thiên Hàng, anh chính là một tên khốn kiếp, trước anh chịu khó đuổi theo em như thế, biết rõ ràng chính anh có bệnh còn dắt em xuống nước, được rồi, hiện tại em quyết một lòng đối với anh, làm việc nghĩa không được chùn bước, anh thế nhưng lại phiền toái lên!"

Nói qua cô kéo cánh tay Kỷ Thiên Hàng, đặt ở khóe miệng, hung hăng cắn một cái, miệng cắn tuyệt đối rất nặng, nặng đến mức người bình thường cũng không chịu nổi, năng đến người không thể khống chế, phát ra tiếng kêu rên . . . . . .

Miệng Tiểu Phong Tử dựng lên, không thể hợp lại: "Thiên ca, anh ấy. . . . . . Anh ấy, anh ấy, đây coi như là đã tỉnh rồi hả?"

Tiểu Huệ tiếp tục trợn mắt nhìn em trai một cái: "Anh ấy vốn không có ngủ mê man!" Tiểu Huệ không tin cái gì mà trong lòng tác dụng hay không tác dụng, cô chỉ biết, thời gian này cô ở bên giường Thiên ca lúc nói chuyện, thân thể Thiên ca đều có phản ứng, một người có lẽ sẽ nói láo, nhưng thân thể tuyệt đối thành thực. Anh cũng không phải là người sống đời sống thực vật, làm sao có thể học người ta hôn mê bất tỉnh? Tiểu Huệ tuyệt đối tin tưởng, Thiên ca là cố ý, anh cố ý giả bộ ngủ, mặc dù không biết mục đích của anh, nhưng hành vi nàu thật sự là làm cho người ta thống hận!

Nghĩ tới đây, cô liền quăng cánh tay Thiên ca, để cho anh nện ở bên cạnh giường bệnh, Thiên ca theo bản năng thu tay lại, mắt hoàn toàn đã mở ra, anh trợn to hai mắt: "Bà xã, em không nên ác như vậy chứ?"

Quai hàm Tiểu Phong Tử đều rơi đầy đất, cậu trợn mắt há mồm nhìn đôi vợ chồng này, thật lòng cảm thấy ba mẹ tìm mình tới đây khuyên can Bà chị chính là sai lầm lớn nhất, cậu giả bộ đánh đấm, bị người khi dễ một vòng, ảo não bỏ chạy. . . . . . Chỉ là, này nước tương đánh vẫn không tính là quá tệ, ít nhất, còn hai vợ chồng nhỏ có thể mặt đối mặt nói một chút. Tiểu Phong Tử nở nụ cười, lặng lẽ lui ra ngoài.

Cửa, mấy vị gia trưởng còn có các anh chị em trai gái đang chờ hỏi cậu tình hình, Tiểu Phong Tử lại nghĩ: có muốn trước bán cái chỗ hấp dẫn này không, để cho bọn họ gấp gáp một lát? Ý tưởng này mặc dù lừa bịp, nhưng cuối cùng thời điểm phát hiện sự thật, vui mừng cũng sẽ tăng gấp bội, đúng không?

Kết quả cậu còn chưa nói cái gì, Tiểu Tiết nha một tiếng kêu sợ hãi: "Bọn họ hôn môi hôn môi! Được rồi, mọi người giải tán đi, không sao không sao. . . . . ."

Tiểu Phong Tử hoàn toàn không có nơi dụng võ, cậu liếc mắt nhìn hướng Tiểu Tiết, trong mắt mang theo lửa giận: nha đầu, thế nhưng phá hư chuyện lớn của tôi, em chờ đó, sau khi về nhà xem tôi như thế nào thu thập em?

Tiểu Tiết lập tức núp ở sau lưng Giang mẹ, hô to: "Giang mẹ, ánh mắt của Tiểu Phong Tử rất kinh khủng, không được, con vẫn nên về nước Mỹ, đến lúc đó bị cậu ấy khi dễ. . . . . ."

Tiểu Phong Tử nhất thời nhục chí: nha đầu, coi như em lợi hại. . . . . . Buổi tối tôi quỳ bàn gõ, được chưa?

Bạn đang đọc Trúc Mã Quấn Thanh Mai của Thương Tố Hoa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự