Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 285 Xin lỗi

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1945 chữ · khoảng 7 phút đọc

Cho nên Nghiêm Nhất Đồng vẫn kiên cường nói:

“Não bị chấn động thì mày có thể nhìn thấy hay sao? Chuyện vừa rồi tao còn chưa tìm mày tính sổ, nói cho mày biết, mày cẩn thận một chút đấy!”

“Mày đang uy hiếp tao sao?”

Tôi thản nhiên nói:

“Nếu như mày không muốn não chấn động thật, thì nên đàng hoàng một chút!”

“Trương sở trưởng, tiểu tử này đe dọa tôi”

Nghiêm Nhất Đồng chớp mắt nhìn Trương sở trưởng nói.

“Vị…..Tiên sinh này, xin chú ý dùng từ, câu nói của ngài đã mang tính chất đe dọa người khác…”

Trương sở trưởng nhìn tôi nói.

“ha hả, tôi đang đe dọa sao, vậy thì lúc trước hắn nói tôi là cẩn thận một chút, vậy thì có tính là đe dọa không?”

Tôi cười nói.

“chuyện này…”

Trương sở trưởng có chút cứng họng.

“tao nói cho mày biết, tao dám đe dọa mày, bởi vì ở Tân Giang chưa có ai dám động tới tao!”

Nghiêm Nhất Đồng chỉ vào người của tôi nói.

“Không ai dám động ư?”

Đúng lúc này, có một thanh âm truyền từ cửa vào, chính là Khương Vĩnh Phú.

“Khương vụ trưởng”

Trương sở trưởng vội vàng đón tới nói:

“Đã trễ thế này, ngài tới đây làm gì?”

Cũng không có đại sự gì cả, chỉ là người bạn tôi nói thân thích của người đó bị bắt, mà lại không cho người ta bảo lãnh, nên tôi đến xem có chuyện gì xảy ra! Trương sở trưởng những văn kiện giấy tờ về việc này, tôi đã bảo cục công an thành phố chuyển xuống, ông nhận được chưa? Hiện tại phòng làm việc ở trên tỉnh thành lập các tiểu tổ, tiến hành kiểm tra các vụ việc như: xử lý có đúng pháp luật hay không, có hiện tượng gì làm trái pháp luật hay không, tôi không hy vọng thấy b ộ hạ cũ của mình bị cách chứ!”

Sau khi Khương Vĩnh Phú lên làm lãnh đạo, nói chuyện đúng là có chút kiêu ngạo.

“Khương vụ trưởng, chúng tôi đúng là không có cách nào cả, thân nhân người bị hại không tầm thường, là người nổi danh ở thành phố chúng ta, là đại biểu nhân dân thành phố, cho nên chúng tôi mới không cho người nhà tới bảo lãnh…”

Trương sở trưởng nhìn Nghiêm Nhất Đồng một cái nói.

“Khương vụ trưởng đúng không, xin chào, tôi chính là người bị hai Nghiêm Nhất Đồng, ngài nhất định phải làm chủ cho tôi.”

Nghiêm Nhất Đồng vừa nói vừa bắt tay Khương Vĩnh Phú, đồng thời móc một tờ danh thiếp ra.

Khương Vĩnh Phú cũng không để ý đến hắn đang giơ tay ra bắt, tay trái thì nhận tấm danh thiếp: Chủ tịch công ty TNHH bất động sản Hoàng hà, đại biểu nhân dân toàn quốc thành phố Tân Giang, Nghiêm Nhất Đồng.

Khương vĩnh Phú cười lạnh nói;

“Hóa ra là Nghiêm tổng, tôi thấy cũng không có chuyện gì, tại sao lại mang giấy tờ giả đến báo cáo thương tích?”

“Tôi đâu dám lừa dối! Khương vụ trưởng, đây chính là báo cáo khám nghiệm thương tích xin ngài xem qua!”

Nghiêm Nhất Đồng cầm báo cáo trong tay đưa cho Khương Vĩnh Phú.

“Đây là bệnh viện nào, có cần tôi tìm đến bệnh viện công an tỉnh Tùng Giang khám nghiệm lại không? Nghiêm Nhất Đồng tôi cho anh biết, đừng tưởng rằng anh làm gì thì chúng tôi không biết, đơn tố cáo anh chúng tôi nhận được không chỉ một, hai cái, anh đừng tưởng rằng, anh đại diện cho nhân dân toàn quốc thì chúng tôi không dám làm gì anh, nếu anh phạm pháp, chúng tôi sẽ hạ lệnh cho Cục công anh thành phố bắt anh!”

Khương vĩnh Phú tiện tay đem giấy khám nghiệm ném lên trên mặt bàn.

“Tất cả mọi người đều là người biết chuyện, Nghiêm Nhất Đồng, anh định xử lý chuyện này như thế nào!”

Khương Vĩnh Phú chỉ vào tờ giấy khám nghiệm trên bàn, nói:

“Chỉ bằng tờ giấy khám nghiệm này, đã đủ tạo thành chứng cớ buộc tội anh rồi!”

“Khương vụ trương….ngài nói như thế nào thì như thế đi!”

Nghiêm Nhất Đồng cân nhắc thiệt hơn một chút, cắn răng nói.

Trương sở trưởng cũng là người biết chuyện, thấy Nghiêm Nhất Đồng tỏ thái độ, vội vàng hòa giải nói:

“Tôi thấy Nghiêm tổng cũng không coi đây là chuyện gì lớn, chỉ là tội phạm gây rối trật tự công cộng, phạt tiền, bồi thường thuốc men là được rồi!”

“Trương sở trưởng, đây là lão đệ của tôi, sau này có chuyện gì thì chiếu cố nhau một chút! Lưu lão đệ, Trương sở trưởng đây không tệ, năng lực nghiệp vụ cũng rất mạnh, nếu có cơ hội thì chiếu cố một chút nhé!”

Khương Vĩnh Phú nói.

Khương Vĩnh Phú thấy vẻ mặt của Trương sở trưởng nghi hoặc thì thấp giọng nói:

“Đây là cháu rể của Triệu bí thư, là con rể của tổng giám đốc Tập đoàn Ánh Rạng Đông! Xe cảnh sát của tỉnh đều do tập đoàn Ánh Rạng Đông mua cho đó!”

Trương sở trưởng bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng bắt tay tôi nói:

“Thất kính, ha ha, nếu sau này có chuyện gì, không cần làm phiền đến Khương vụ trưởng, cứ tới tìm tôi là được rồi!”

Mà Nghiêm Nhất Đồng giờ phút này cũng choáng váng, hắn không nghĩ tới tôi lại thân thuộc với Khương vụ trưởng như vậy, lúc nãy mình lại còn dám uy hiếp hắn cẩn thận một chút. Nghiêm Nhất Đồng có kiêu ngạo mấy, cũng không dám đối nghịch với cảnh sát.

Chỉ chốc lát sau, Trương sở trưởng đã dần Trần Trạch Long và Trần Thiên Vũ ra ngoài. Sau đó phân công thủ hạ viết giấy phạt.

Tôi nhìn Trần Trạch Long và Trần Thiên Vũ, thấy hai người cũng không bị sao cả, xem ra vị Trương sở trưởng này cũng không quá mạnh tay, chỉ do Nghiêm Nhất Đồng là đại biểu nhân dân toàn quốc nên mới không cho bảo lãnh mà thôi.

Trần Trạch Long nhìn thấy tôi, ngại ngùng cúi đầu, mà Trần Thiên Vũ lại cao hứng nói:

“Tiểu Lưu, cháu đã đến rồi!”

Tôi gật đầu nói

“Bác trai, bác không bị ủy khuất gì chứ?”

Trần Thiên Vũ lắc đầu nói:

“Không có, những cảnh sát ở đây đối với bác còn rất tốt, chỉ tiến hành phê bình giáo dục bác mà thôi”

Tôi nhìn lướt qua Nghiêm Nhất Đồng , đột nhiên nói:

“Trần Trạch Long vị này chính là Khương vụ trưởng ở tỉnh ủy, có ủy khuất gì cứ nói với ông ấy là được rồi!”

Khương Vĩnh Phú đi tới: “Tiểu tử, tên gọi là gì? Có chuyện gì cứ nói với tôi một chút, xem tôi có thể thay cậu chủ trì công đạo hay không?”

“Khương vụ trưởng, Trương sở trưởng, tôi có việc phải đi trước, công ty của tôi còn có việc phải xử lý”

Nghiêm Nhất Đồng thấy tình hình có chút không ổn, muốn chuồn đi.

Nhưng mà tôi sao có thể để cho hắn được như ý, đưa tay ngăn cản nói:

“Không được. Nghiêm tổng, người ta đánh anh thành xác ướp, lát nữa chúng tôi còn muốn thương lương tiền thuốc thang, anh vội cái gì!”

“Chuyện này…Tiền thuốc thang coi như bỏ qua đi! Cũng không hết bao nhiêu tiền!”

Nghiêm Nhất Đồng khoát tay nói.

“Nghiêm Nhất Đồng, anh đứng lại cho tôi! Nếu không đừng trách tôi không khách khí!”

Khương Vĩnh Phú lạnh lùng nói.

Nghiêm Nhất Đồng không còn cách nào khác, chỉ đành tìm một cái ghế ngồi xuống.

“Chuyện này…Xin chào Khương vụ trưởng, tôi tên là Trần Trạch Long….Tôi là…Lưu Lỗi…”

Trần Trạch Long nói tới đây bỗng nhiên dừng lại một chút.

“ha hả, Khương vụ trưởng, đây là cậu cả, là anh trai họ của Trần Vi Nhi!”

Tôi cười giải thích.

Trần Trạch Long thấy tôi không tính tới hiềm khích lúc trước, cảm kích nhìn tôi một cái, tiếp tục nói:

“Khương vụ trưởng, chuyện tình là như vậy…” cho nên hắn đem chuyện Nghiêm Nhất Đồng khất nợ tiền công, lại còn phái xã hội đen tới đánh công nhân nói lại một lần.

“Nghiêm Nhất Đồng, hắn nói sự thật phải không?” Khương Vĩnh Phú nghe xong nhìn chằm chằm vào Nghiêm Nhất Đồng hỏi.

“Chuyện này…Chuyện không kịp phát tiền công nhân tôi nhận, nhưng chuyện đánh người thì không có! Khương vụ trưởng cũng biết, công trường xây dựng thường có côn đồ quấy rồi, không phải tôi phái đi đâu!”

Đôi mắt Nghiêm Nhất Đồng chuyển động nói

Khương Vĩnh Phú hừ lạnh một tiếng, không có cách nào bắt bẻ, dù sao chuyện này cũng không có chứng cơ gì.

“Công nhân làm việc vất vả, anh mau chóng phát tiền cho họ, còn chuyện đánh người, tôi sẽ phái người điều tra!”

Khương Vĩnh Phú nói

“Được, được! Cho dù tôi không còn tiền ăn uống, cũng phải phát tiền cho công nhân!”

Nghiêm Nhất Đồng nói.

“ nếu không cón việc gì, thì tôi đi trước, công ty của tôi đúng là có việc thực!”

“Anh còn muốn đi? Nếu như đi thì coi như anh bỏ qua quyền lợi truy cứu trách nhiệm đối với Trần Trạch Long?”

Trương sở trưởng mượn cơ hội này nhìn Nghiêm Nhất Đồng nói.

“Ai nha, tôi đã nói rồi, tiền thuốc thang không đáng bao nhiêu. Cứ như vậy đi, tôi đi trước!”

Nói xong, vội vã rời khỏi đồn công an.

“ha hả!” mấy người chúng tôi nhìn nhau cười! Nghiêm Nhất Đồng mà cũng có thời điểm chạy trối chết.

“Nhưng mà Khương đại ca, chuyện Nghiêm Nhất Đồng phái người tới đánh, cứ như vậy mà bỏ qua hay sao?”

Tôi hỏi.

“Chuyện này không dễ làm, thứ nhất Nghiêm Nhất Đồng có thân phận, muốn lập án điều tra, nhất định sẽ khó khăn trùng điệp. Thứ hai, cũng là chuyện tối trọng yếu, người tố cáo thì nhiều, nhưng chứng cứ xác thực lại không có”

Khương Vĩnh Phú cau mày nói.

Trương sở trưởng gật đầu nói.

“Nhưng mà Nghiêm Nhất Đồng gần đây ở thành phố Tân Giang quả thật rất lớn lối, có thể khẳng định, hành vi của hắn gần đây mang tính chất xã hội đen!”

Tôi nghe xong nói.

“Chuyện này cứ như vậy bỏ qua đi, cám ơn Khương đại ca, còn có Trương sở trưởng nữa!” Tôi không muốn làm khó Khương Vĩnh Phú, bởi vì ở vào vị trí của hắn chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ, thì sự nghiệp chính trị cũng tiêu tan.

Cái tên Nghiêm Nhất Đồng chính là một mầm họa ở Tân Giang, nếu như pháp luật không trị được hắn, thì tôi chẳng lẽ không trị được hắn hay sao. Hắn không phải là xã hội đen ư? Tôi xem hắn đen hơn hay tôi đen hơn!

Dọc theo đường đi, Trần trạch Long thủy chung cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi. Tôi nghĩ Trần Thiên Lôi nhất định đã nói quan hệ của chúng tôi, nên hắn vô cùng lúng túng.

Rốt cục khi về đến nhà, Trần trạch Long dùng hết dũng khí, nói:

“Lưu Lỗi, thật xin lỗi!”

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 114

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự